Yêu Anh Từ Trang Giấy

Chương 4: Chúng ta có thể làm gì?

trước
tiếp

Bốn sau tôi.
Trở lại với các hoạt động của học sinh, các nhà khoa học đã làm việc với các nhà khoa
học. Mấy đứa con gái cùng ký túc xá không có gì phải bàn luận. Ra nhân duyên của tôi, và có thể là một bầy đàn. Đặc điểm của nó, một chút thú vui. Tôi chỉ muốn gặp Anh.
Trong khi đó, tôi không muốn làm gì
cả. Tôi nói tôi mua đồ, tôi nói tâm tình của tôi không tốt, tôi là tôi không quan tâm đến tôi, tôi ra tôi càng tốt, tôi nhớ anh.
Giống như một người đi trên sa mạc, chỉ cần tôi, vừa nhấc chân chân có thể
đi. Tôi có thể nói với tôi là ngu ngốc, và thích đi vào vòng xoáy cát, bản thân của mình khi một người.
Đơn giản là do, trọng tài cát-anh.

Thời gian khổng lồ trôi qua, tôi dần dần hiểu rõ anh, anh có có rất nhiều quen kỳ
lạ.
Ví dụ dụ như, có khi anh bị ảnh minh bạch, vốn là nhà anh, xem phim mới, cuối cùng là bệnh
nhân. Đó là: đầu tiên tiên tôi đến nhà anh, tiến sĩ phòng của anh, giá sách lớn đến đáng kinh ngạc.
Đại phòng anh đơn giản, đồ đạc chung chỉ có hai màu đen
trắng. Bắt mắt nhất là giá sách lớn nhất là một câu chuyện, tiếp theo là giá vẽ trong trọng góc, tiếp theo, là anh.
Anh vô luận như thế nào không phải là thuốc, có có có có lừa không phải là, lúc cho là thuốc không thể bật bừa.

Anh là cúm thôi, qua một thời gian gian khổng lồ
khắc.
Cố chấp, tôi đã cho anh một quyền bất tỉnh, sau đó tống thuốc của
anh.
Có có trà lạnh, người Quảng Đông ai không thích uống trà
lạnh. Đó là khi tôi đưa cho anh giải nhiệt, cái đẹp tú lơ khơ của anh ta đột biến, liều lắc mạngc đầu.
Vì thế giới tôi đầu chú ý đến chi tiết
nhỏ.
Thuê đĩa phim hay xem ti vi nhất định có phụ đề, nếu chương trình trình anh muốn xem không có phụ đề, nhất định tôi là thầm trong lòng người quan hệ Trung Quốc không quan tâm đến người khuyết
tật. Âm nhạc, hí kịch, tướng thanh. Tôi phát hiện ra có thể xem thực sự rất ít, khó chịu anh chỉ thích đọc sách.
Tôi không nói cho anh biết, bây giờ xem ti vi cùng anh, tôi đã chọn cho âm thanh 0.
Khi anh có không có tiếng nói của tôi, lúc anh nghi ngờ ra, tôi đã viết, biên kịch của bộ phim không phải là có năng lực, nói rằng chẳng ai hiểu nổi.
Tôi tận dụng sự khác biệt của anh đi mua mọi món đồ, bởi vì anh không phải là một người đàn
ông.
Đó là anh qua đường, tôi cảm thấy toàn thân khi chạy, giống như xem phim kinh
dị.
Tôi là nhà anh lúc ba mẹ anh đi vắng.
Bây giờ khoa học phát triển, có rất nhiều thứ phát minh ra cho người khuyết tật, ví dụ như máy ảnh nhỏ anh hay cầm trên tay, đó là máy ảnh cảm ứng tiếng chuông, chỉ cần có người ở chuông, nó rung lên báo cho anh biết. Có một có một số thứ để thay đổi, ví như điện thoại bàn. Khi nó reo lên, anh không có phản ứng gì, cho đến khi khi chuyển sang hát trạng thái ghi âm, tôi mới nghe hát của Bá Anh. Tôi tưởng tưởng, như anh có thể nói, có phải là giọng nói của anh không? Trầm trầm từ tính.
Mặc dù tôi vĩnh viễn không phải là nghệ
sĩ.

à?”
Anh phát và cức xúc sau đó, không phải là một ý điện
thoại.
“Không có gì
cả.”
Chúng tôi là người của Hải Thế giới, mặc dù sớm, bản thân tôi và không có tiếng nói của người
dân.
Có đôi khi tôi đột nhiên ôm anh từ sau, vốn là anh bất ngờ, cuối cùng là dọa anh nhảy
dựng. Đó là: anh không nghệ thuật, sau khi anh làm việc, có là có là bình hòa hayẫm d.lơ đuôi chó đi chăng, anh và tôi sau lưng anh.
Tình yêu của tôi với Anh, tôi là một người đàn ông
tốt.
Có có khi, tôi là sau lưng anh đột nhiên đến một tiếng nói, sau đó là bóng đá và tĩnh của
anh. Khi đó, tôi cảm thấy như một người đàn ông đến rừng xanh núi núim, không ai quan tâm, không ai biết. Gọi anh nhiều hơn, đôi mắt của tôi bắt đầu ẩm ướt.
Tôi xin chào anh một lần nữa, sau bến
cảng.
Đó là, một trong những điều có
thể.
Tôi và Anh, anh đã có một buổi học, và anh đã có một cuộc sống sung
biệt.
“Thủ ngữ rất khó khăn, học
cách.”
“Khi đó là cầm bút viết thì có
tiện!”
Anh mỉm cười: “Thôi, em không cần phải học, bút là gì cả.”.

Sao không
cần? Từ đó, tôi có thể làm gì với tôi? Như vậy, không phải là bạn thì sao?
Tôi không dám, tôi không dám qua cái lằn ranh một
chân.
Tôi không có anh oán hận qua mệnh bất công, tôi thường xuyên xuyên xuyên oán hận trong
lòng. Anh là một trong những người có liên quan đến anh?
“Trước khi anh ấy là một người đàn ông tuyệt
đối. Đó là một bài học về sự thay đổi toàn bộ.”
“Có phải là gì
không?”
“Hồi đó có rất nhiều bạn từ cô nhi
viện. Lúc đó anh mới biết, cô bé ba mẹ vứt bỏ là vì sinh ra ra không giống như bình thường. Ba mẹ anh, chị yêu anh, sóc chu đáo cho anh, vì anh là một trong những người có tâm trí… Trong đó, anh là kiêu ngạo có bà mẹ thương. Hơn nữa, trên tivi có thể là một chiếc tivi. Mặc dù có thiếu sót một vài vài, nhưng anh ta cũng không phải là một trong những người khác?”
Tôi không có lời nói của anh, bởi tôi là oán hận hận, oán thay cho
anh. Tôi hỏi: “Không có nghệ sĩ, âm thanh là cảm giác gì?”
Anh nói: “Như thế nào em nói xem, nghe nhạc thanh là cảm giác
gì?”
“Chính là cảm giác nhao nhao
lên.”
“Cảm giác nhao nhao là cảm giác
giác?”
“Có phải là một trong những vịnh xung quanh anh
ta.”
“Một đống ruồi muỗi bay xung quanh là cảm giác
giác?”

là…”
Tôi không có có biện pháp, đem lại sự khác
biệt.
“Em đầu
hàng! Sau em không có gì phải bàn bạc.”
Anh cười cười, đem tây vuốt lên tóc tôi, giống như giáo viên và khen ngợi cô gái, có thể là tôi và thầy giáo khen, và anh là người đầu tiên, trừ ba mẹ của tôi ra, vuốt tóc
tôi.
Có lẽ quân đội tôi và anh chỉ là quan hệ anh trai với em gái, thầy giáo và học
sinh.
Trong khi đó, tôi và anh đã có thể làm được điều
đó.
Tôi vốn là một người đàn
ông. Tôi không có điều đó là anh, là chính mình, đó là lằn ranh bé chỉ cần một bước là qua.
Tôi bắt đầu ghét bản
thân.
Từ đầu thu đến đông giá rét, từ đầu đến cuối mùa xuân xinh đẹp, từ đầu thu đến giá
rét. Tôi nghĩ anh là một người rất thích anh, có lẽ là Hải Phòng.
Đó là một bước, không chỉ đơn giản là một
bước.
Ba mẹ tôi không phải là thông tin tôi qua lại với anh từ đâu ra, và tôi là một trong những người thân yêu, sau bảo vệ nhanh chóng của
anh. Tôi không dám phản bác một câu, chỉ là cảm giác đơn độc. Ngay cả ba mẹ là người mẹ của cô, hay sao?
Các học viên của tôi có có mấy đứa trẻ, nhất là cô gái côn đồ ký túc xá, không có cách nào, huống chi tôi không có ý
định. Chúng tôi là bảo vệ tôi khờ.
Có thể là Có
Anh.
Bắt đầu từ khiêm như vậy, anh đã thành công trong việc cho
tôi?
Bắt đầu từ khiêm như vậy, chỉ có anh mới có thể tình yêu của tôi dao
động?
Từ khiêm như vậy, tôi quan tâm đến anh và chính bản thân
mình?
Tôi không có ý định làm việc với cát-h nữa, đó là nhảy nhảy trong lòng
nó.
Nếu có thể là anh trầm luân, dù có có kéo dài và đi chăng, tôi cẩm tâm tình
nguyện. Chỉ có điều, cánh tay tôi là người túm, mạnh mẽ kéo ra xa dần.
“Xin lỗi em, có chuyện với
anh. Anh nhất định là em. Sau đó, nhà anh hát Mỹ định cư, không phải là một bài hát.”
Thế giới của tôi như là giây phút tai nạn kia, chỉ trong một cái nháy mắt, lâu dài lở đất, tất cả các
đảo.
Tôi cố gắng đưa tin cho anh, người khổng lồ của anh là nguyễn nhân
đi. Anh nói cho tôi biết, chú của anh làm việc ở Mỹ, ba mẹ anh từ lâu lâu đã đi, hơn là phúc lợi xã hội hội cho cho người khuyết tật trong thời gian đó.
Có phải là
sao?
Tình yêu của tôi tôi vốn không phải là phát sinh, và khi đó là lúc hải không trả giá cao, họ liền đem tôi chia
cắt?
Đáng tiếc Thượng Đế có lúc khi bị chỉ định, chúng tôi đã bỏ ra, và là một trong những người bán
hàng.
Một trong những từ ngày anh nhắn cái tin định hướng mệnh kia, sau đó là cụm từ ‘cái xác không hồn’ có nghĩa là
gì.
Chúng ta có sao
không? Chúng ta có sao không?
Từ nay trở đi, tôi không có tình cảm với người
khác.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.