Vợ Yêu Cùng Cục Cưng Của Tổng Tài Đã Trở Về

Chương 81: Cái Này Thẳng

trước
tiếp

Sáng thứ bảy, bầu trời xám xịt, mưa nhẹ rơi ướt cả mái tóc.

Vũ Vân Hân và ba đứa bé cầm ô bước vào bệnh viện..
Cô không định làm to chuyện trong đám tang, cô chỉ muốn lặng lẽ đưa tiễn cha mình.
“Bác sĩ, tại sao thi thể của Vũ Thế Kiệt lại mất tích?” Vũ Vân Hân đã đến nhà xác và không thấy thi thể của cha mình.
“Cô là ai?” Bác sĩ liếc cô một cái.
“Tôi là con gái của ông ấy”.
Bác sĩ nhíu mày, “Con gái Vũ Thế Kiệt đã hay tin rồi.

 

Cho dù là lừa dối cũng đừng nói dối người chết chứ?”
Vũ Vân Hân choáng váng.

Lại là câu này! Cô đã nghe nó nhiều lần kể từ khi cô trở về Trung Quốc.
“Tôi chỉ muốn hỏi thi thể của Vũ Thế Kiệt ở đâu?”
“Bị đưa đi rồi” Bác sĩ sốt ruột nói.
“Gửi đi đâu?”
“Chắc chắn là nhà hỏa táng rồi! Không thể gửi nó về nhà được! Đừng diễn nữa, OK, tôi ghét nhất là kẻ lừa đảo đấy, đi đi”.
Vũ Vân Hân cô đơn đứng tại chỗ, thất thần nhìn nhà xác phía sau.
Vậy rốt cuộc ngay cả tư cách đưa tiễn cô cũng không có sao?
Vũ Vân Hân thở dài và ủ rũ bước đến quầy lễ tân.

Chợt nhớ ra điều gì đó, bước đến quầy lễ tân,
“Ai đã lấy xác của Vũ Thế Kiệt?”
Vì liên quan đến chuyện riêng tư cá nhân nên y tá rất cảnh giác,
“Gia đình!”

“Là..” Vũ Vân Hân lại dừng lại khi định nói.
Bởi vì Ninh Phượng chưa thể ra khỏi tù, nên sẽ là ai đây?
Chắc không phải là mẹ chứ?
Cô vẫn không thể tin được tin mẹ mình đã qua đời.
“Là một người phụ nữ trung niên?”
“Không, đó là một cô gái giống cô”.
Vũ Vân Hân nhíu mày, là con gái của Ninh Phượng sao? Càng ngày cô càng tò mò về người này.
Ba cậu nhóc đi lại mệt mỏi, ngồi một mình trên băng ghế, ba đôi chân ngắn ngủn đung đưa tinh nghịch,
“Con không nghĩ là chúng con có thể nhìn thấy ông nội!”
“Đừng nói là các con, mẹ cũng không thấy.”
“Cô nghĩ con gái của Ninh Phượng sẽ là ai?”
Màn Thầu lấy máy tính ra, tìm kiếm và lắc đầu bất lực,
“Con không biết! Không có tin tức trên Internet.”
“Ông ngoại làm sao có thể có một đứa con gái cỡ như mẹ được nhỉ? Chẳng lẽ ông nội đã ngoại tình từ lâu sao?” Há Cảo ngây thơ nói.
Màn Thầu và Bánh Bao vội vàng che miệng cậu lại,
“Đừng nói nhảm nữa được không hả! Đúng thật là!”
Vũ Vân Hân dù sao cũng nghe thấy, nhưng cô không nói gì.

 

Có một số điều không muốn hiểu quá rõ ràng, bởi vì họ không muốn đối mặt với chúng.
“Nhìn xem, xe của ông chú phẫu thuật thẩm mỹ!” Ánh mắt Há Cảo sắc bén, vừa quay đầu lại đã thấy xe của Mục Lâm Kiến từ cửa đi vào.
“Em nghĩ chú ta có phải kẻ biến thải không, lúc nào cũng đi theo Búp Bê ấy”.
Hai em bé đáng yêu còn lại gật đầu đồng ý.
“Con nói Mục Lâm Kiên luôn đi theo mẹ?” Vũ Vân Hân bước đến cửa sổ và nhìn thấy chiếc Rolls Royce.
“Vâng! Chúng con thấy chú ta theo mẹ mỗi ngày!” Những lời này khiến Vũ Vân Hân hoảng sợ.
Một ông chủ tài chính lớn đi theo cô cả ngày chắc chắn không phải vì mê mệt sắc đẹp của cô mà là để ý con của cô
“Các con nắm lấy tay mẹ, đi theo mẹ ra khỏi cửa sau” “Tại sao lại đi ra ngoài bằng cửa sau?” Ba đứa trẻ đáng yêu khó hiểu.
“Đừng nói nhảm nữa”.
Bây giờ, điều quan trọng là phải bảo vệ các con!
Phải biết cô đã khổ cực như thế nào khi nuôi ba đứa con thơ này, dù đi đâu cô cũng phải dẫn di!
Bọn họ vừa đi tới lối ra cửa sau liền nhìn thấy một đám người mặc vest đen đứng ở đó, bầu không khí kinh khủng nghiêm nghị lan tràn, bốn mẹ con lạnh sống lưng.

 

TrướcTiếp
ng thứ bảy, bầu trời xám xịt, mưa nhẹ rơi ướt cả mái tóc.

Vũ Vân Hân và ba đứa bé cầm ô bước vào bệnh viện..
Cô không định làm to chuyện trong đám tang, cô chỉ muốn lặng lẽ đưa tiễn cha mình.
“Bác sĩ, tại sao thi thể của Vũ Thế Kiệt lại mất tích?” Vũ Vân Hân đã đến nhà xác và không thấy thi thể của cha mình.
“Cô là ai?” Bác sĩ liếc cô một cái.
“Tôi là con gái của ông ấy”.
Bác sĩ nhíu mày, “Con gái Vũ Thế Kiệt đã hay tin rồi.

 

Cho dù là lừa dối cũng đừng nói dối người chết chứ?”
Vũ Vân Hân choáng váng.

Lại là câu này! Cô đã nghe nó nhiều lần kể từ khi cô trở về Trung Quốc.
“Tôi chỉ muốn hỏi thi thể của Vũ Thế Kiệt ở đâu?”
“Bị đưa đi rồi” Bác sĩ sốt ruột nói.
“Gửi đi đâu?”
“Chắc chắn là nhà hỏa táng rồi! Không thể gửi nó về nhà được! Đừng diễn nữa, OK, tôi ghét nhất là kẻ lừa đảo đấy, đi đi”.
Vũ Vân Hân cô đơn đứng tại chỗ, thất thần nhìn nhà xác phía sau.
Vậy rốt cuộc ngay cả tư cách đưa tiễn cô cũng không có sao?
Vũ Vân Hân thở dài và ủ rũ bước đến quầy lễ tân.

Chợt nhớ ra điều gì đó, bước đến quầy lễ tân,
“Ai đã lấy xác của Vũ Thế Kiệt?”
Vì liên quan đến chuyện riêng tư cá nhân nên y tá rất cảnh giác,
“Gia đình!”

“Là..” Vũ Vân Hân lại dừng lại khi định nói.
Bởi vì Ninh Phượng chưa thể ra khỏi tù, nên sẽ là ai đây?
Chắc không phải là mẹ chứ?
Cô vẫn không thể tin được tin mẹ mình đã qua đời.
“Là một người phụ nữ trung niên?”
“Không, đó là một cô gái giống cô”.
Vũ Vân Hân nhíu mày, là con gái của Ninh Phượng sao? Càng ngày cô càng tò mò về người này.
Ba cậu nhóc đi lại mệt mỏi, ngồi một mình trên băng ghế, ba đôi chân ngắn ngủn đung đưa tinh nghịch,
“Con không nghĩ là chúng con có thể nhìn thấy ông nội!”
“Đừng nói là các con, mẹ cũng không thấy.”
“Cô nghĩ con gái của Ninh Phượng sẽ là ai?”
Màn Thầu lấy máy tính ra, tìm kiếm và lắc đầu bất lực,
“Con không biết! Không có tin tức trên Internet.”
“Ông ngoại làm sao có thể có một đứa con gái cỡ như mẹ được nhỉ? Chẳng lẽ ông nội đã ngoại tình từ lâu sao?” Há Cảo ngây thơ nói.
Màn Thầu và Bánh Bao vội vàng che miệng cậu lại,
“Đừng nói nhảm nữa được không hả! Đúng thật là!”
Vũ Vân Hân dù sao cũng nghe thấy, nhưng cô không nói gì.

 

Có một số điều không muốn hiểu quá rõ ràng, bởi vì họ không muốn đối mặt với chúng.
“Nhìn xem, xe của ông chú phẫu thuật thẩm mỹ!” Ánh mắt Há Cảo sắc bén, vừa quay đầu lại đã thấy xe của Mục Lâm Kiến từ cửa đi vào.
“Em nghĩ chú ta có phải kẻ biến thải không, lúc nào cũng đi theo Búp Bê ấy”.
Hai em bé đáng yêu còn lại gật đầu đồng ý.
“Con nói Mục Lâm Kiên luôn đi theo mẹ?” Vũ Vân Hân bước đến cửa sổ và nhìn thấy chiếc Rolls Royce.
“Vâng! Chúng con thấy chú ta theo mẹ mỗi ngày!” Những lời này khiến Vũ Vân Hân hoảng sợ.
Một ông chủ tài chính lớn đi theo cô cả ngày chắc chắn không phải vì mê mệt sắc đẹp của cô mà là để ý con của cô
“Các con nắm lấy tay mẹ, đi theo mẹ ra khỏi cửa sau” “Tại sao lại đi ra ngoài bằng cửa sau?” Ba đứa trẻ đáng yêu khó hiểu.
“Đừng nói nhảm nữa”.
Bây giờ, điều quan trọng là phải bảo vệ các con!
Phải biết cô đã khổ cực như thế nào khi nuôi ba đứa con thơ này, dù đi đâu cô cũng phải dẫn di!
Bọn họ vừa đi tới lối ra cửa sau liền nhìn thấy một đám người mặc vest đen đứng ở đó, bầu không khí kinh khủng nghiêm nghị lan tràn, bốn mẹ con lạnh sống lưng.

 

 

Các bạn cũng có thể đọc thêm:
Phú đại gia ở rể
Rể quý trời cho
Công lược trái tim
   Nếu yêu anh là sai em nguyện vì anh sai cả đời


Thông tin chi tiết về bài viết mới Tại Fanpage
Nơi chúng ta nói xạo cùng nhau nha Group

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ. >

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  

Các truyện đang HOT :