Vợ Yêu Cùng Cục Cưng Của Tổng Tài Đã Trở Về

Chương 21: Ở Một Tháng

trước
tiếp

“Không biết là ai xa hoa như vậy, để chúng ta ở khách sạn năm sao miễn phí”
“Kệ chứ, ở một tháng thì ở một tháng”
“Chắc chủ nhà phát tài rồi, nghe nói vung một khoản gấp 10 lần giá thị trường để mua đứt tòa này đấy”
Vài người thuê nhà lấy hành lý và đi đến trước mặt Vũ Vân Hân, với vẻ mặt tự mãn.

“Nghe nói ở đó còn được phục vụ buffet ba bữa một ngày nữa đấy.

Vũ Vân Hân càng nghe càng thấy tò mò, vừa định bước tới hỏi thì xe buýt đang đợi đã đến.

Vì đang là giờ cao điểm buổi sáng, lượng xe cộ qua lại đông đúc nên cô không thế lên xe mà không cố gắng nhích lên.

Loạng choạng trên đường đi, Vũ Vân Hân, người bị ép chặt trong các khe nứt, giữ chặt tay vịn, thân hình nhỏ nhắn của cô như bị đám đông chôn vùi.

Ngoài cửa sổ xe, một chiếc Maserati lướt qua.

Mục Lâm Kiên, người đang ngồi trên lái chính, vô tình quay mặt lại và nhìn thấy Vũ Vân Hân trong xe buýt.

Anh vô thức liếc nhìn ghế lái phụ còn trống và gọi điện cho cô.

“Tút tút tút…”
Âm báo quay số liên tục, không có ai trả lời.

Rõ ràng là Vũ Vân Hân không trả lời các cuộc gọi của anh bằng điện thoại di động của cô ấy?
Qua sự phán chiếu của tấm kính, anh cũng có thể thấy tin tức tài chính hiển thị trên điện thoại của Vũ Vân Hân …
Chết tiệt, người phụ nữ này đã cho anh một số giải Tức giận, Mục Lâm Kiên đạp ga phóng đi.

Khi đến công ty, Vũ Vân Hân vội vàng đi về phía văn phòng.

Đêm qua đột nhiên xảy ra chuyện, có chút tài liệu còn chưa hoàn thiện xong.

Khi cô đến tầng 13, vẫn là một tầng hoang vắng, không một bóng người.

€ô bước đến bàn của mình với một phong bì trên bàn.

Bốn cạnh và các góc của tấm bìa phẳng lấm tấm máu.

Đột nhiên, lưng cô trở nên lạnh toát, và cô nhớ lại những gì đã xảy ra đêm qua.

Sau khi Mục Lâm Kiên đưa cô đi, người đàn ông đó có chết không?

Cô lặng lẽ quay người lại, một cơn gió lạnh từ cửa sổ sau lưng thổi vào khiến cô rùng mình.

“Vũ Vân Hân!” Đột nhiên tổ trưởng từ ngoài cửa rống lên, “Cô lên tầng cao nhất họp ngay cho tôi: Tổ trưởng trực tiếp ném tập tài liệu trong tay về phía cô, “Đây là thông tin của tổ 5 chúng ta, đến lúc ấy cô lên trên báo cáo với sếp tổng.


“Tôi?” Cô mới tới đây mấy ngày mà đã bắt cô đi báo cáo, đây không phải là làm khó cô sao?
“Tôi cái gì mà tôi, bảo cô đi thì đi đi”
Vũ Vân Hân đành nhặt tập tài liệu trên sàn và USB đi vê phía thang máy.

Cửa thang máy đối diện với nhà vệ sinh nam, cánh cửa trống trải vắng tanh một cách đáng sợ.

Hình ảnh nhuốm máu hiện lên trong đầu Vũ Vân Hân, giọng nói nữ tính như dính vào tai, vang vọng xung quanh.

Vũ Vân Hân dựng tóc gáy, vội vàng cúi đầu bước vào thang máy.

Chỉ cần những người khác không nhắc đến, cô sẽ không kể những gì đã xảy ra đêm qua trừ phi cô bị giết.

Nếu người kia chết thật, cô và Mục Lâm Kiên sẽ là đồng phạm.

Cô không muốn ăn cơm tù đâu, cô còn phải nuôi con.

Mục Lâm Kiên chắc chắn cũng không muốn, vì vậy phái tin răng người đàn ông này sẽ sứ dụng sức mạnh của chính mình để giải quyết vấn đề này.

“Ding dong.

Cửa thang máy mở ra, và cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn với tầm nhìn xuất hiện.

Cảnh quan ngoài trời toàn cảnh 360 độ không có góc chết có thể nhìn bao quát toàn bộ thành phố, toàn bộ xe cộ qua lại, nhà cao tầng như kiến, nhỏ đến đáng thương.

Công ty Mục Lâm là tòa nhà mang tính bước ngoặt trong toàn thành phố và là tòa nhà cao nhất trong lịch sử.

Vũ Vân Hân đã phải thán phục khi một gã trai bao lại có thể tạo nên một đế chế kinh doanh khổng lồ như vậy.

Lúc này, cả phòng họp vắng lặng.

Bầu không khí đông đặc đè nén tất cả mọi người có mặt.

Mục Lâm Kiên đã không nói một lời khi bước vào và ngồi đó một cách lạnh lùng.

Anh im lặng, không ai dám nói.

Góc xa của phòng họp là nơi tùy chọn, hôm nay tạm thời kê thêm một chiếc ghế, trên đó có tấm thẻ ghi tổ 5 phòng dự án.

Chỉ là người ở vị trí đó vẫn chưa tới.

“Không biết là ai xa hoa như vậy, để chúng ta ở khách sạn năm sao miễn phí”
“Kệ chứ, ở một tháng thì ở một tháng”
“Chắc chủ nhà phát tài rồi, nghe nói vung một khoản gấp 10 lần giá thị trường để mua đứt tòa này đấy”
Vài người thuê nhà lấy hành lý và đi đến trước mặt Vũ Vân Hân, với vẻ mặt tự mãn.

“Nghe nói ở đó còn được phục vụ buffet ba bữa một ngày nữa đấy.

Vũ Vân Hân càng nghe càng thấy tò mò, vừa định bước tới hỏi thì xe buýt đang đợi đã đến.

Vì đang là giờ cao điểm buổi sáng, lượng xe cộ qua lại đông đúc nên cô không thế lên xe mà không cố gắng nhích lên.

Loạng choạng trên đường đi, Vũ Vân Hân, người bị ép chặt trong các khe nứt, giữ chặt tay vịn, thân hình nhỏ nhắn của cô như bị đám đông chôn vùi.

Ngoài cửa sổ xe, một chiếc Maserati lướt qua.

Mục Lâm Kiên, người đang ngồi trên lái chính, vô tình quay mặt lại và nhìn thấy Vũ Vân Hân trong xe buýt.

Anh vô thức liếc nhìn ghế lái phụ còn trống và gọi điện cho cô.

“Tút tút tút…”
Âm báo quay số liên tục, không có ai trả lời.

Rõ ràng là Vũ Vân Hân không trả lời các cuộc gọi của anh bằng điện thoại di động của cô ấy?
Qua sự phán chiếu của tấm kính, anh cũng có thể thấy tin tức tài chính hiển thị trên điện thoại của Vũ Vân Hân …
Chết tiệt, người phụ nữ này đã cho anh một số giải Tức giận, Mục Lâm Kiên đạp ga phóng đi.

Khi đến công ty, Vũ Vân Hân vội vàng đi về phía văn phòng.

Đêm qua đột nhiên xảy ra chuyện, có chút tài liệu còn chưa hoàn thiện xong.

Khi cô đến tầng 13, vẫn là một tầng hoang vắng, không một bóng người.

€ô bước đến bàn của mình với một phong bì trên bàn.

Bốn cạnh và các góc của tấm bìa phẳng lấm tấm máu.

Đột nhiên, lưng cô trở nên lạnh toát, và cô nhớ lại những gì đã xảy ra đêm qua.

Sau khi Mục Lâm Kiên đưa cô đi, người đàn ông đó có chết không?

Cô lặng lẽ quay người lại, một cơn gió lạnh từ cửa sổ sau lưng thổi vào khiến cô rùng mình.

“Vũ Vân Hân!” Đột nhiên tổ trưởng từ ngoài cửa rống lên, “Cô lên tầng cao nhất họp ngay cho tôi: Tổ trưởng trực tiếp ném tập tài liệu trong tay về phía cô, “Đây là thông tin của tổ 5 chúng ta, đến lúc ấy cô lên trên báo cáo với sếp tổng.


“Tôi?” Cô mới tới đây mấy ngày mà đã bắt cô đi báo cáo, đây không phải là làm khó cô sao?
“Tôi cái gì mà tôi, bảo cô đi thì đi đi”
Vũ Vân Hân đành nhặt tập tài liệu trên sàn và USB đi vê phía thang máy.

Cửa thang máy đối diện với nhà vệ sinh nam, cánh cửa trống trải vắng tanh một cách đáng sợ.

Hình ảnh nhuốm máu hiện lên trong đầu Vũ Vân Hân, giọng nói nữ tính như dính vào tai, vang vọng xung quanh.

Vũ Vân Hân dựng tóc gáy, vội vàng cúi đầu bước vào thang máy.

Chỉ cần những người khác không nhắc đến, cô sẽ không kể những gì đã xảy ra đêm qua trừ phi cô bị giết.

Nếu người kia chết thật, cô và Mục Lâm Kiên sẽ là đồng phạm.

Cô không muốn ăn cơm tù đâu, cô còn phải nuôi con.

Mục Lâm Kiên chắc chắn cũng không muốn, vì vậy phái tin răng người đàn ông này sẽ sứ dụng sức mạnh của chính mình để giải quyết vấn đề này.

“Ding dong.

Cửa thang máy mở ra, và cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn với tầm nhìn xuất hiện.

Cảnh quan ngoài trời toàn cảnh 360 độ không có góc chết có thể nhìn bao quát toàn bộ thành phố, toàn bộ xe cộ qua lại, nhà cao tầng như kiến, nhỏ đến đáng thương.

Công ty Mục Lâm là tòa nhà mang tính bước ngoặt trong toàn thành phố và là tòa nhà cao nhất trong lịch sử.

Vũ Vân Hân đã phải thán phục khi một gã trai bao lại có thể tạo nên một đế chế kinh doanh khổng lồ như vậy.

Lúc này, cả phòng họp vắng lặng.

Bầu không khí đông đặc đè nén tất cả mọi người có mặt.

Mục Lâm Kiên đã không nói một lời khi bước vào và ngồi đó một cách lạnh lùng.

Anh im lặng, không ai dám nói.

Góc xa của phòng họp là nơi tùy chọn, hôm nay tạm thời kê thêm một chiếc ghế, trên đó có tấm thẻ ghi tổ 5 phòng dự án.

Chỉ là người ở vị trí đó vẫn chưa tới.

 

“Không biết là ai xa hoa như vậy, để chúng ta ở khách sạn năm sao miễn phí”
“Kệ chứ, ở một tháng thì ở một tháng”
“Chắc chủ nhà phát tài rồi, nghe nói vung một khoản gấp 10 lần giá thị trường để mua đứt tòa này đấy”
Vài người thuê nhà lấy hành lý và đi đến trước mặt Vũ Vân Hân, với vẻ mặt tự mãn.

“Nghe nói ở đó còn được phục vụ buffet ba bữa một ngày nữa đấy.

Vũ Vân Hân càng nghe càng thấy tò mò, vừa định bước tới hỏi thì xe buýt đang đợi đã đến.

Vì đang là giờ cao điểm buổi sáng, lượng xe cộ qua lại đông đúc nên cô không thế lên xe mà không cố gắng nhích lên.

Loạng choạng trên đường đi, Vũ Vân Hân, người bị ép chặt trong các khe nứt, giữ chặt tay vịn, thân hình nhỏ nhắn của cô như bị đám đông chôn vùi.

Ngoài cửa sổ xe, một chiếc Maserati lướt qua.

Mục Lâm Kiên, người đang ngồi trên lái chính, vô tình quay mặt lại và nhìn thấy Vũ Vân Hân trong xe buýt.

Anh vô thức liếc nhìn ghế lái phụ còn trống và gọi điện cho cô.

“Tút tút tút…”
Âm báo quay số liên tục, không có ai trả lời.

Rõ ràng là Vũ Vân Hân không trả lời các cuộc gọi của anh bằng điện thoại di động của cô ấy?
Qua sự phán chiếu của tấm kính, anh cũng có thể thấy tin tức tài chính hiển thị trên điện thoại của Vũ Vân Hân …
Chết tiệt, người phụ nữ này đã cho anh một số giải Tức giận, Mục Lâm Kiên đạp ga phóng đi.

Khi đến công ty, Vũ Vân Hân vội vàng đi về phía văn phòng.

Đêm qua đột nhiên xảy ra chuyện, có chút tài liệu còn chưa hoàn thiện xong.

Khi cô đến tầng 13, vẫn là một tầng hoang vắng, không một bóng người.

€ô bước đến bàn của mình với một phong bì trên bàn.

Bốn cạnh và các góc của tấm bìa phẳng lấm tấm máu.

Đột nhiên, lưng cô trở nên lạnh toát, và cô nhớ lại những gì đã xảy ra đêm qua.

Sau khi Mục Lâm Kiên đưa cô đi, người đàn ông đó có chết không?

Cô lặng lẽ quay người lại, một cơn gió lạnh từ cửa sổ sau lưng thổi vào khiến cô rùng mình.

“Vũ Vân Hân!” Đột nhiên tổ trưởng từ ngoài cửa rống lên, “Cô lên tầng cao nhất họp ngay cho tôi: Tổ trưởng trực tiếp ném tập tài liệu trong tay về phía cô, “Đây là thông tin của tổ 5 chúng ta, đến lúc ấy cô lên trên báo cáo với sếp tổng.


“Tôi?” Cô mới tới đây mấy ngày mà đã bắt cô đi báo cáo, đây không phải là làm khó cô sao?
“Tôi cái gì mà tôi, bảo cô đi thì đi đi”
Vũ Vân Hân đành nhặt tập tài liệu trên sàn và USB đi vê phía thang máy.

Cửa thang máy đối diện với nhà vệ sinh nam, cánh cửa trống trải vắng tanh một cách đáng sợ.

Hình ảnh nhuốm máu hiện lên trong đầu Vũ Vân Hân, giọng nói nữ tính như dính vào tai, vang vọng xung quanh.

Vũ Vân Hân dựng tóc gáy, vội vàng cúi đầu bước vào thang máy.

Chỉ cần những người khác không nhắc đến, cô sẽ không kể những gì đã xảy ra đêm qua trừ phi cô bị giết.

Nếu người kia chết thật, cô và Mục Lâm Kiên sẽ là đồng phạm.

Cô không muốn ăn cơm tù đâu, cô còn phải nuôi con.

Mục Lâm Kiên chắc chắn cũng không muốn, vì vậy phái tin răng người đàn ông này sẽ sứ dụng sức mạnh của chính mình để giải quyết vấn đề này.

“Ding dong.

 

Cửa thang máy mở ra, và cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn với tầm nhìn xuất hiện.

Cảnh quan ngoài trời toàn cảnh 360 độ không có góc chết có thể nhìn bao quát toàn bộ thành phố, toàn bộ xe cộ qua lại, nhà cao tầng như kiến, nhỏ đến đáng thương.

Công ty Mục Lâm là tòa nhà mang tính bước ngoặt trong toàn thành phố và là tòa nhà cao nhất trong lịch sử.

Vũ Vân Hân đã phải thán phục khi một gã trai bao lại có thể tạo nên một đế chế kinh doanh khổng lồ như vậy.

Lúc này, cả phòng họp vắng lặng.

Bầu không khí đông đặc đè nén tất cả mọi người có mặt.

Mục Lâm Kiên đã không nói một lời khi bước vào và ngồi đó một cách lạnh lùng.

Anh im lặng, không ai dám nói.

Góc xa của phòng họp là nơi tùy chọn, hôm nay tạm thời kê thêm một chiếc ghế, trên đó có tấm thẻ ghi tổ 5 phòng dự án.

Chỉ là người ở vị trí đó vẫn chưa tới.

 

 

 

Các bạn cũng có thể đọc thêm:
Phú đại gia ở rể
Rể quý trời cho
Công lược trái tim
   Nếu yêu anh là sai em nguyện vì anh sai cả đời


Thông tin chi tiết về bài viết mới Tại Fanpage
Nơi chúng ta nói xạo cùng nhau nha Group

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ. >

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  

Các truyện đang HOT :