Truyện Tôi Không Phải Mẹ Anh

chương 39

trước
tiếp

Bạn đang đọc truyện trên truyen-net.com.

Trương Nhất Manh: “…”

Có phải cô nhìn nhầm không?

Đệ tử nhỏ nói là muốn gặp cô?

Trương Nhất Manh trợn mắt hốc mồm.

【 Nhóm 】 Tìm Tê Tê: Thật ra thì con có quen với Nhị sư phụ của sư phụ.

Tuy câu nói này có phần không liên quan lắm nhưng biểu đạt suy nghĩ rất rõ ràng, đệ tử nhỏ cũng quen với Trương Ninh Hi?

【 Nhóm 】 Manh Manh đứng không nổi: Cái gì? Hai người quen nhau? Sư phụ cứ tưởng hai người còn không muốn nói chuyện với nhau…

Không thể trách cô được, cô thật sự không nhận ra mà, cô và đệ tử nhỏ tuy thường đi chung, ghép nhóm với bọn Trương Ninh Hi, Tề Phỉ nhưng hai người họ rất ít khi nói chuyện với nhau, Trương Ninh Hi thi thoảng có đùa giỡn với đệ tử nhỏ nhưng đối với tính cách của Trương Ninh Hi thì ai mà anh ta chẳng đùa cợt được, chỉ có khi ở cùng Tề Phỉ thì anh ta mới biết điều mà cách xa bọn con gái ra một tí, đùa giỡn với đệ tử nhỏ thì không sao nhưng đệ tử nhỏ chưa bao giờ để ý đến Trương Ninh Hi cả.

【 Nhóm 】 Tìm Tê Tê: Ừm, thậm chí còn không add friend nữa, anh ta có add con nhưng con từ chối rồi.

【 Nhóm 】 Manh Manh đứng không nổi: …

【 Nhóm 】 Tìm Tê Tê: Con không muốn để cho người ta biết con quen anh ta.

【 Nhóm 】 Manh Manh đứng không nổi: Vậy sao con vẫn nói…

【 Nhóm 】 Tìm Tê Tê: Vì con muốn gặp sư phụ.

【 Nhóm 】 Manh Manh đứng không nổi: …

OMG, đệ tử nhỏ nói vậy làm cô thấy lúng túng quá đi mất T_T

【 Nhóm 】 Manh Manh đứng không nổi: Nhưng mà…

【 Nhóm 】 Tìm Tê Tê: Con biết sư phụ không muốn gặp riêng, cứ kêu Tề Phỉ và Trương Ninh Hi đi cùng là được rồi.

Đệ tử nhỏ còn biết cả tên của Tề Phỉ nữa, xem ra thật sự là có quen với Trương Ninh Hi rồi, hơn nữa, Tề Phỉ và Trương Ninh Hi chỉ mới xác định quan hệ cách đây không lâu, vậy mà cậu ta đã biết, xem ra không chỉ quen biết bình thường.

【 Nhóm 】 Tìm Tê Tê: Mặc kệ thế nào đi nữa, con hy vọng chúng ta gặp mặt nhau, để sư phụ biết con như thế nào, đến lúc đó muốn từ chối cũng không muộn.

【 Nhóm 】 Manh Manh đứng không nổi: Vậy được rồi…

【 Nhóm 】 Tìm Tê Tê: Ừm, thứ bảy tuần sau được không?

【 Nhóm 】 Manh Manh đứng không nổi: Cũng được.

【 Nhóm 】 Tìm Tê Tê: Được rồi, giờ con off đây, tuần sau gặp lại.

【 Nhóm 】 Manh Manh đứng không nổi: Ừm… Gặp lại sau…

【 Nhóm 】 Tìm Tê Tê: Ngủ ngon, con yêu sư phụ nhất =3=

Trương Nhất Manh: “…”

Lúc nãy còn thấy nghiêm túc, sao giờ lại trẻ con thế này… Còn “=3=” nữa chứ….

Trương Nhất Manh dở khóc dở cười nhìn avatar màu xám của đệ tử, trong đầu đầy dấu chấm hỏi.

Trương Nhất Manh cũng tắt game, đi ra ngoài gõ cửa phòng Tề Phỉ, Tề Phỉ nhanh chóng mở cửa, kêu cô ngồi xuống, nheo mắt nói: “Há há, thực hiện “thề non hẹn biển” những ba lần nhé… Vậy mà hôm qua còn nói tớ yêu qua mạng…”

Trương Nhất Manh bất đắc dĩ nhìn Tề Phỉ, nói: “Tớ cũng hết hồn… Nhưng sau đó khi từ chối anh ta thì anh ta bảo là anh ta có quen Trương Ninh Hi.”

Tề Phỉ cũng kinh ngạc: “Thật không?”

Trương Nhất Manh thuật lại cuộc nói chuyện ban nãy của mình và đệ tử nhỏ, Tề Phỉ cũng không hiểu ra sau, được một lát sau thì Trương Ninh Hi gọi điện tới, nói gì đó với Tề Phỉ, Tề Phỉ cố tình mở loa cho Trương Nhất Manh nghe cùng, đúng là nói đến chuyện của Tìm Tê Tê, anh bảo Tìm Tê Tê là bạn của mình, rất thích Trương Nhất Manh…

Sau đó anh cười ngượng: “Phỉ Phỉ, anh không cố ý không nói cho em đâu, tại anh không muốn em bị người đàn ông hấp dẫn thôi mà…”

Tề Phỉ mặc kệ anh nói nhăng nói cuội, bảo: “Không biết người này thế nào, đâu phải anh không biết Trương Nhất Manh ngu ngốc thế nào, lỡ bị lừa rồi sao?”

Trương Nhất Manh: “… Tớ không có ngu ngốc nhé!”

Trương Ninh Hi nhanh chóng bảo đảm: “Yên tâm, giàu có đẹp trai, chỉ kém hơn anh chút thôi.”

Tề Phỉ & Trương Nhất Manh: “…”

Cảm giác không thể nào tin được!!!

“Nếu Nhất Manh đã đồng ý thứ bảy tuần sau thì tuần sau gặp lại nhé.” Trương Ninh Hi vội vàng kết thúc đề tài này, sau đó bảo muốn nói chuyện một mình với Tề Phỉ, thế là Trương Nhất Manh bị Tề Phỉ đá ra ngoài, Tề Phỉ và Trương Ninh Hi thì ngồi nói chuyện phiếm còn cô thì thấp thỏm về phòng, ngẩn ngơ nhìn máy tính.

Thôi, cùng lắm cũng chỉ là gặp mặt thôi mà!

Thứ hai đến thứ năm trôi qua rất nhanh, có lẽ vì công việc của Trương Nhất Manh càng lúc càng nhiều, cũng có thể do cô cố ý không muốn nên hoàn toàn không động đến cái game Phi Kiếm Giang Hồ kia, đến thứ sáu thì Trương Nhất Manh nhận được điện thoại của Triệu Phong.

Trương Nhất Manh cứ tưởng là cậu lại kêu cô về ăn cơm, không suy nghĩ gì nhiều, vừa bắt máy lên đã bảo rằng dạo này công việc của cô nhiều, không có thời gian về thăm cậu mợ ai ngờ Triệu Phong lại không đả động gì đến chuyện đó: “Cậu không có nói chuyện này. Nhất Manh à, bạn trai trước của con tên là Trương Ninh Giản đúng không?  Làm việc ở tập đoàn Trương thị, đúng không?”

Trương Nhất Manh lập tức có dự cảm xấu.

“Vâng a… Có chuyện gì ạ…” Trương Nhất Manh chảy mồ hôi hột.

Triệu Phong nói: “À, mấy bữa trước cậu có thấy nó trên TV…. Nó chẳng phải kế toán cao cấp gì cả, mà là cậu hai của nhà họ Trương!!!”

Trương Nhất Manh nói: “Anh ấy là cậu ba, cậu ba ạ…”

Triệu Phong tức giận nói: “Con biết sao? Vậy mà còn gạt cậu?”

Trương Nhất Manh: “…”

Vừa rồi cậu chơi ăn gian…

Trương Nhất Manh nói: “Dạ vâng… Sau đó con mới biết ạ.”

Triệu Phong thở phào nhẹ nhõm, nói: “May mà hai con chia tay rồi! Cái loại công tử đào hoa này nhìn chẳng đáng tin tí nào! Nhưng cũng chẳng thể trách được, điều kiện của nó tốt bao nhiêu. Haiz

Trương Nhất Manh: “…Haha.”

Triệu Phong nói: “Cậu cũng từng có tuổi trẻ, dĩ nhiên là hiểu bọn trẻ chúng bây, mấy cái tình cảm này lúc nào cũng giữ trong lòng, con cứ cô đơn một mình như vậy mãi cũng không nên, cậu có người bạn, ông ta có đứa cháu trai cũng khá, cậu có gặp rồi, là luật sư, lương ổn định này, cao cao đẹp trai, nhìn cũng không tệ.”

Trương Nhất Manh: “…”

Cái gì… Đừng nói là bắt cô đi xem mắt đấy nhá…

Trương Nhất Manh chảy mồ hôi không ngừng: “Con không muốn đi xem mắt đâu ạ…”

Triệu Phong bất mãn nói: “Xem mắt cái gì mà xem mắt! Chỉ là gặp mặt nhau một cái, làm quen thôi mà, người ta cũng đồng ý rồi!”

Trương Nhất Manh nói: “Không phải vậy ạ, con..”

Triệu Phong bỗng yên lặng, sau đó nghiêm túc nói: “Nhất Manh à, không phải là con vẫn nhớ đến cái cậu Trương Ninh Giản đó chứ?! Haiz, như vậy không được đâu! Nếu đã không có duyên thì tốt nhất là hãy quên cậu ta đi!”

Trương Nhất Manh: “… Con… Con không phải còn nhớ cậu ta… Chỉ là…”

“Chỉ là cái gì hả? Không có chỉ là gì hết! Cứ quyết định vậy đi, ngày mai gặp.”

“Dạ?” Trương Nhất Manh ngẩn người, mau chóng nói: “Không được đâu ạ, ngày mai con có việc rồi.”

Triệu Phong nói: “Chuyện gì chứ? Chuyện gì quan trọng hơn hạnh phúc sau này của con hả?”

Cái gì mà hạnh phúc sau này chứ!

Trương Nhất Manh đen mặt: “Tóm lại là con có việc rồi… Cậu cũng đừng hấp tấp như vậy ạ, con bảo đảm con sẽ gả được thôi, con vẫn còn nhỏ mà…”

“Hai mươi lăm rồi, Triệu Tiểu cũng đi học đại học rồi kìa.” Triệu Phong bình tĩnh nói.

Trương Nhất Manh: “…”

Vậy mà cũng so sánh được sao?!

Trương Nhất Manh âm thầm rơi lệ trong lòng.

“Ngày mai con có việc thì thôi, hôm kia đi. Hôm kia con cũng không có việc chứ?” Triệu Phong đành thoả hiệp với cô.

Trương Nhất Manh do dự nói: “Không có việc ạ…”

“Được, cứ quyết định như vậy đi!” Triệu Phong vui vẻ nói, sau đó tắt máy.

Trương Nhất Manh nghe tiếng “tút tút tút”, cảm thấy trước mắt như mù mịt…

Cậu đúng là nhanh tay nhanh miệng thật…

Ngày hôm sau, Trương Nhất Manh nhanh chóng thu dọn đồ đạc rồi tìm Tề Phỉ cùng đi, Tề Phỉ vừa thấy Trương Nhất Manh đã khinh bỉ cô: “Ăn mặc tuỳ tiện vậy sao hả?!”

Trương Nhất Manh nói: “Đừng có nghĩ đến chuyện giúp tớ từ vịt bầu thành thiên nga, tớ chẳng phải nữ chính trong tiểu thuyết!”

Tề Phỉ: “…”

“Thôi, tuỳ cậu vậy.” Tề Phỉ bất đắc dĩ lắc đầu, kéo Trương Nhất Manh ra cửa, Trương Ninh Hi cố ý lái xe tới đón bọn họ, Trương Nhất Manh lên xe, cảm thấy hơi khó xử, dù sao thì cô và Trương Ninh Hi cũng đã lâu không gặp rồi…

Nhưng lần này tương đối đặc biệt, là Trương Ninh Hi tự mình lái xe đến, trước kia đều có tài xế đưa rước, chắc hẳn là sau khi yêu đương rồi, Trương Ninh Hi cũng tự biết mình biết ta

Trương Ninh Hi cười hì hì, quay đầu lại nhìn Trương Nhất Manh nói: “Nhi thần thỉnh an hoàng thái hậu nương nương ạ~”

Trương Nhất Manh: “… Bình thân.”

Trương Nhất Manh cười nhìn Tề Phỉ đang đen mặt: “Vương Phi, con cũng bình thân đi.”

Tề Phỉ giơ quả đấm lên, ý nói: “Cậu tin tớ đấm chết cậu không?”

Trương Nhất Manh và Trương Ninh Hi cùng cười to, không khí lúng túng chợt biến mất, Tề Phỉ hưng phấn nói với Trương Ninh Hi: “Này này, anh có hình của đệ tử của Nhất Manh không? Em muốn biết anh ta như thế nào quá!”

Trương Ninh Hi cười khó xử: “À… Chừng nào gặp rồi em sẽ biết thôi…”

“Còn giả vờ bí ẩn nữa…” Tề Phỉ cùng Trương Nhất Manh đều cảm thấy kì lạ, có điều Trương Ninh Hi không nói gì thêm về Tìm Tê Tê nữa, trên đường đi chỉ nói chuyện phiếm với hai người, nhưng không hề nhắc đến nhà họ Trương hay Trương Ninh Giản.

Cuối cùng, Trương Ninh Hi dừng lại trước một nhà hàng Nhật, Trương Ninh Hi gãi gãi đầu nói: “Anh biết hai người không thích ăn món Nhật, người kia cũng không thích, nhưng mà… khụ… Không khí ở đây tương đối thân thiện dễ mến.”

Tề Phỉ: “… Hai người muốn làm gì hả?”

Trương Ninh Hi: “Đừng dùng ánh mắt này nhìn anh vậy chứ? Đến lúc đó hai người sẽ biết thôi.”

Tề Phỉ: “… Em không muốn biết!”

Trương Ninh Hi: “Đừng có nhìn anh bằng ánh mắt này mà!!! Anh không phải tên biến thái đâu!!!”

Trương Nhất Manh cười cười đẩy cửa vào trước, Trương Ninh Hi nhanh chân chạy theo sau, phục vụ vừa nhìn thấy Trương Ninh Hi liền nở nụ cười, đưa ba người đến một căn phòng yên tĩnh, Trương Ninh Hi kêu Trương Nhất Manh và Tề Phỉ gọi đồ ăn, còn anh thì gọi hai bình rượu đạm.

Tề Phỉ bất mãn nói: “Sao người kia còn chưa tới chứ? Hẹn con gái nhà người ta mà còn đến trễ! Thật không biết phép tắc tí nào!”

Trương Ninh Hi “Khụ” một tiếng, nói: “Cậu ta xấu hổ…”

Trương Nhất Manh: “…”

Đang nói thì cửa bị người bên ngoài mở ra, ba người cùng lúc ngẩng đầu nhìn sang, thấy một người đàn ông mang giày Tây, dáng người cao ngất  – – Trương Ninh Giản.

-++-

Cuối cùng cũng được gặp lại anh Giản rồi hiuhiu :(( Nhớ anh quá đi :(( *trấm nước mắt*


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!