Truyện Tôi Không Phải Mẹ Anh

chương 37

trước
tiếp

Ngày hôm đó là thứ sáu, Trương Nhất Manh dẫn bạn đệ tử thăng đến level 50 mới đi ngủ, vậy nên ngày hôm sau nướng đến tận trưa, khi đi mua đồ ăn với Tề Phỉ, Trương Nhất Manh mới hàn huyên cùng cô nàng chuyện của Ước gì được làm học sinh tiểu học.

Trương Nhất Manh nghiêm túc nói: “Tề Phỉ à, tớ đã nói với cậu rồi, chuyện của cậu và Nhị sư phụ hôm qua tớ cũng là người đứng xem mà, bởi vậy nên bữa nay chúng ta sẽ nói chuyện về anh ta…”

Tề Phỉ: “… Ừ.”

Trương Nhất Manh suy nghĩ một chút rồi nói: “Có phải cậu thích anh ta không?”

Tề Phỉ: “Sao cậu lại nói thẳng thế chứ!!! Tớ cũng đâu có hỏi cậu có thích Trương Ninh Giản hay không đâu?!”

Trương Nhất Manh: “… Cậu nhất định phải xát muối lên vết thương của tớ vậy sao?”

Tề Phỉ cười to: “Được rồi, thật ra thì tớ cũng không biết nữa… Nhưng mà thấy anh ấy lâu lâu lưu manh, lâu lâu lại rất thú vị, nhưng thi thoang cũng nghiêm túc nữa, nói chung là thú vị.”

Trương Nhất Manh: “…”

Cô nghĩ nếu Nhị sư phụ mà biết chắc hẳn sẽ không vui đâu… Không đúng, phải là rất vui mới đúng..

Trương Nhất Manh nói: “Hiếm khi thấy cậu khen đàn ông như vậy, vậy là có tình ý rồi phải không? Nhưng mà là bạn bè, tớ không thể không cảnh báo cậu, cậu đang yêu qua mạng đó… Không xấu nhưng cũng không ít nguy hiểm… Cậu có nhìn thấy hình của anh ta chưa?”

Tề Phỉ suy nghĩ rồi nói: “Hình thì chưa xem, nhưng mà được diện kiến anh ta rồi.”

Trương Nhất Manh: “? ! ? !”

“Gặp anh ta rồi? Khi nào vậy? Cậu gặp bạn trên mạng sao không cho tớ biết?! Hơn nữa đó là Nhị sư phụ của tớ, tớ cũng muốn gặp anh ta thử!”

Tề Phỉ cười xấu hổ: “Nhất Manh à, tụi mình quen biết nhau lâu rồi, tớ không gạt cậu chuyện gì cả, đã giấu diếm thì nhất định là vì muốn tốt cho cậu, bởi vậy…”

Trương Nhất Manh: “= = Rốt cuộc cậu muốn nói gì thì nói đàng hoàng cho tớ, thẳng thắn được khoan hồng, dối gạt sẽ bị nghiêm trị.”

Tề Phỉ: “…”

“Thật ra thì Nhị sư phụ của cậu cậu cũng gặp rồi, hơn nữa còn rất thân nữa, Ước gì được làm học sinh tiểu học  là Trương Ninh Hi.” Tề Phỉ nhìn Trương Nhất Manh từ từ trợn to hai mắt, bình tĩnh nói

Trương Nhất Manh: “Cái gì? !”

Nhị sư phụ của cô là Trương Ninh Hi?!?!

Tại sao cô hoàn toàn không biết chuyện này chứ???!

Tuy là cũng có vài lần cô nghĩ: “A, Nhị sư phụ và Trương Ninh Hi tính tình giống nhau thật”, nhưng mà cứ nghĩ là tên biến thái nào cũng giống vậy, ai mà ngờ hai người đó là một chứ?!

Khó trách mà cái hôm thề non hẹn biển đó, Trương Ninh Hi còn gọi điện thoại tới, làm cho cô hoàn toàn không hay biết gì, lỡ lời ….

Tề Phỉ, xin lỗi T_T

“Cậu… Cậu biết hồi nào vậy…” Trương Nhất Manh lắp bắp nói.

Tề Phỉ nói: “Ặc, mới đầu thì tớ chỉ nghĩ vu vơ thôi, sau đó từ từ điều tra thì mới hỏi thẳng anh ta. Tớ không nói cho cậu là vì tớ thấy, cậu đang rất cố gắng cắt đứt quan hệ với người nhà họ Trương, nếu mà biết Nhị sư phụ của cậu là Trương Ninh Hi thì ắt hẳn khó xử lắm.”

Chuyện đó là thật, nhất là khoảng thời gian đầu khi cô mới rời khỏi nhà họ Trương.

Trương Nhất Manh nói: “Đừng có nhìn tớ kiểu đó, tớ không trách cậu, chỉ là tớ thấy thật không thể tin nổi. Nhưng bây giờ nghe cậu nói vậy, tớ mới nghĩ có rất nhiều dấu hiệu hai người họ là một… Haiz, tớ còn kêu anh ta là Nhị sư phụ nữa chớ, thật là mất mặt.”

Tề Phỉ cười nói: “Lần sau tớ trả thù giúp cậu.”

“Haha, vậy thì không cần đâu…” Trương Nhất Manh cười bí ẩn, “Nói không chừng lại phá hoại tình cảm của đôi vợ chồng son nữa…”

Tề Phỉ: “…”

“Vợ chồng son gì chứ… .” Tề Phỉ đỏ mặt, một nửa là vì tức, còn nửa kia thì… không biết.

Trương Nhất Manh thấy Tề Phỉ như vậy, cười cười không ghẹo cô nữa, nói: “Vậy từ hôm qua tới giờ có tiến triển gì không?”

Tề Phỉ nói: “Tớ cũng không biết… Tối hôm qua chẳng thấy gì cả…”

Trương Nhất Manh nói: “Hả? Du ngoạn xong chẳng bày tỏ gì sao?”

Tề Phỉ nói: “… Có nhắn một tin chúc ngủ ngon.”

“Trời ạ… Anh ta hiểu rõ cậu, biết cậu là người nóng tính, nhưng trên phương diện tình cảm thì còn ngu ngơ lắm.” Trương Nhất Manh tỏ ra am hiểu.

Tề Phỉ trợn mắt nhìn cô, không đáp lại, nói: “Đi, đi chơi game thôi.”

Trương Nhất Manh vờ thẹn thùng: “Tớ lên trển làm gì, trong trò chơi tớ đâu có ai thề non hẹn biển đâu.”

Tề Phỉ nói: “… Được rồi, để tớ cho.”

Trương Nhất Manh thụ sủng nhược kinh: “Thật sao?”

Tề Phỉ gật đầu: “Tối qua tớ có nhặt mấy cái lông vũ, định làm trả lại cho Trương Ninh Hi, cậu đã vậy thì cho cậu còn hơn.”

Trương Nhất Manh khoát khoát tay: “Vậy thôi đi, cậu cho Trương Ninh Hi đi, tớ thà trách người ta chứ không muốn người ta trách tớ đâu haha…”

Tề Phỉ cười gõ đầu cô, sau đó đi vào phòng, Trương Nhất Manh kiếm một cuốn sách đọc, được một chút thì thấy sắp đến giờ ăn tối, cô đứng lên làm chút thức ăn, kéo Tề Phỉ vẫn còn đang ghiền game ra, kéo cô nàng đi ăn, Tề Phỉ vừa ăn cơm xong là vọt vào máy tính ngay, Trương Nhất Manh rửa chén xong, không có chuyện gì làm cũng mở máy tính lên.

Vừa lên mạng thì cô đã hết hồn, bạn đệ tử nhỏ của cô đang online – vậy thì không lạ, cái lạ là bạn đệ tử nhỏ đã lên tới level 79!!!

Mới hai mươi tư tiếng trước, bạn ấy còn ở level 50 mà…. Đúng là điên rồi, điên rồi!!!

Chẳng phải bạn đệ tử của cô thăng cấp rất chậm chạp sao, sao mới một ngày đã vọt lên một cách đáng sợ thế này rồi?!

Trương Nhất Manh trợn mắt hốc mồm, ngẩn người nhìn màn hình vi tính.

【 Tìm Tê Tê 】 gửi tin nhắn cho bạn: Rốt cuộc sư phụ cũng online, làm con mong mỏi biết bao.

Bạn trả lời 【 Tìm Tê Tê 】 : Ừm… Nhưng mà sao con thăng cấp nhanh vậy? !

【 Tìm Tê Tê 】 gửi tin nhắn cho bạn: Haha, bởi vì phải tìm Tê Tê.

Trương Nhất Manh khó hiểu nhìn những dòng chữ hiện lên trên màn hình, đột nhiên hệ thống gửi tin nhắn yêu cầu, cô nhấn “chấp nhận” rồi sau đó bay đến bên cạnh Tìm Tê Tê, Tìm Tê Tê đang đứng bên cạnh NPC, thấy cô đến, bạn ấy chỉ chuyển mình một cái rồi bỗng phát sáng, cấp độ đã lên tám mươi.

Thì ra bạn đệ tử này chần chừ mãi không chịu làm nhiệm vụ cuối cùng vì muốn chờ Trương Nhất Manh đến đây để xem bạn ấy lên cấp.

Level 80, cũng có nghĩa là, xuất sư.

Trương Nhất Manh mở thanh thầy trò ra, quả nhiên, cái tên “Tìm Tê Tê” duy nhất đã biến mất rồi.

Giống như khổ cực nuôi lớn một con chim, rồi một ngày nó đủ lông đủ cánh, bay ra khỏi tổ, làm cho Trương Nhất Manh không khỏi hụt hẫng.

【 Nhóm 】 Manh Manh đứng không nổi: Huhu, đệ tử nhỏ đã mãn cấp rồi.

Trương Nhất Manh có chút cảm thán.

【 Nhóm 】 Tìm Tê Tê: Ừ! *vui vẻ*

【 Nhóm 】 Tìm Tê Tê: Sư phụ muốn đi đánh boss sao? Đi đi!

【 Nhóm 】 Manh Manh đứng không nổi: Hả? Con cũng cấp 80 rồi, cũng có thể đi đánh boss mà? Sư phụ dẫn con đi đánh, không thì mời thêm người ghép đội đi chung, được không?

【 Nhóm 】 Tìm Tê Tê: Không đi đâu, con còn có việc phải làm!

【 Nhóm 】 Manh Manh đứng không nổi: Hả?

【 Nhóm 】 Tìm Tê Tê: Con muốn tìm Tê Tê *đáng thương*

【 Nhóm 】 Manh Manh đứng không nổi: Ờ, cũng được…

Con chim nuôi lớn rồi, giờ vẫy cánh đạp cô đi đấy TT.TT

Đúng là chẳng khác gì tên ranh con Trương Ninh Giản kia, lòng lang dạ sói… TT.TT

Bà mẹ Manh Manh liên tục bị vứt bỏ hai lần đau lòng rời khỏi nhóm, gia nhập vào nhóm đánh boss của bang hội.

Đi đánh boss được một lúc thì mọi người dừng lại nghỉ ngơi, cô mở thanh bạn bè ra, nhìn sang vị trí của bạn đệ tử, toàn là ở ngoại thành, hơn nữa còn chuyển vị trí rất nhiều nữa

Trương Nhất Manh chấm hỏi đầy đầu, sau đó tiếp tục đánh boss.

Đánh boss xong, Trương Ninh Hi gửi tin nhắn cho cô.

【 Ước gì được làm học sinh tiểu học 】 gửi tin nhắn cho bạn: Hehe, Nhất Manh~ Phỉ Phỉ có nói với cô tôi là ai chưa?

Bạn trả lời 【 Ước gì được làm học sinh tiểu học 】 : Em gái anh, còn dám gạt tôi nữa!!! =.=

【 Ước gì được làm học sinh tiểu học 】 gửi tin nhắn cho bạn: Hehe, tôi không có em gái, chỉ có một đứa em trai thôi.

Bạn trả lời 【 Ước gì được làm học sinh tiểu học 】 : … Tuyệt giao!

【 Ước gì được làm học sinh tiểu học 】 gửi tin nhắn cho bạn: Thôi thôi, đùa thôi, tôi cũng giống Tề Phỉ, không cố ý gạt cô đạy, chỉ là thấy không cần phải nói ra.

Bạn trả lời 【 Ước gì được làm học sinh tiểu học 】 : Mặc kệ các người chứ.

【 Ước gì được làm học sinh tiểu học 】 gửi tin nhắn cho bạn: Mẹ sẽ không vì chuyện của Ninh Giản mà ruồng bỏ con chứ? Mẹ là bạn tốt nhất của Phỉ Phỉ mà.

Bạn trả lời 【 Ước gì được làm học sinh tiểu học 】 nói: Anh còn dám gọi tôi là mẹ hả!!! Được, được lắm, đã gọi tôi là mẹ thì phải gọi Tề Phỉ là dì, mau!!!

【 Ước gì được làm học sinh tiểu học 】 gửi tin nhắn cho bạn: … …

Bạn trả lời 【 Ước gì được làm học sinh tiểu học 】 : Hừm! Chỉ nói vậy thôi à? Còn gì nữa không?

【 Ước gì được làm học sinh tiểu học 】 gửi tin nhắn cho bạn: Hehe, không còn gì nữa, sợ cô thấy không quen nên báo trước một tiếng thôi.

Bạn trả lời 【 Ước gì được làm học sinh tiểu học 】 : Không sao đâu. Sau này anh lo mà đối xử với Tề Phỉ cho tốt, nếu không còn toàn tâm toàn ý mà thích cô ấy thì đừng ghẹo cô ấy, cũng đừng nghĩ đến chuyện chia tay, cô ấy sẽ không tha cho anh đâu.

【 Ước gì được làm học sinh tiểu học 】 gửi tin nhắn cho bạn: Câu trả lời của tôi không bao giờ thay đổi cả.

Bạn trả lời 【 Ước gì được làm học sinh tiểu học 】 : Vậy thì tốt lắm, thái giám, có thể đứng dậy được rồi.

【 Ước gì được làm học sinh tiểu học 】 gửi tin nhắn cho bạn: … Cảm ơn thái hoàng thái hậu nương nương.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!