Truyện Tôi Không Phải Mẹ Anh

chương 16

trước
tiếp

Bạn đang đọc truyện trên truyen-net.com.

       Tề Phỉ và Ước gì được làm học sinh vừa cãi nhau, vừa tiếp tục đánh quái, thoắt cái mà Trương Nhất Manh đã lên đến level 25, lúc đó trời cũng đã khuya, Trương Ninh Giản chắc cũng sắp về phòng ngủ nên Trương Nhất Manh nói rằng cô phải log out, thế là Tề Phỉ và Ước gì được làm học sinh tiểu học hẹn nhau đến trước cửa thành Lạc Dương PK.

Trương Nhất Manh nhìn Tề Phỉ và Ước gì được làm học sinh tiểu học rời khỏi phó bản, sau đó mở bản đồ ra, nhìn thấy trừ cô ra, hai người đó đều đang ở Lạc Dương.

Trương Nhất Manh: “…”

Tề Phỉ này cũng thật là.

Cô cười cười tắt máy, vừa đúng lúc Trương Ninh Giản đẩy cửa phòng đi vào, anh lười biếng nằm vật xuống giường, cô chạy vào toilet rửa mặt, lúc đi ra thì thấy Trương Ninh Giản ngủ rồi, thế mà khi Trương Nhất Manh nằm xuống giường, anh lại quay qua ôm Trương Nhất Manh.

Lâu dần thành quen, Trương Nhất Manh cảm thấy hành động coi mình như gối ôm của Trương Ninh Giản rất bình thường, – – dù gì thì ở trong lòng anh ngủ rất ấm áp, nói ra phải là cô chiếm tiện nghi mới đúng…

Trương Ninh Giản cọ cọ vào người Trương Nhất Manh hồi lâu, rốt cuộc cũng từ từ ngủ, Trương Nhất Manh nghĩ đến chuyện ngày mai, cảm thấy hơi lo, nhưng cũng chầm chậm vào giấc mộng đẹp. Trong mơ, có người gọi cô là “mẹ”, cô quay đầu lại, không phải Trương Ninh Giản, cũng không phải Trương Ninh Hi, mà người đó lại là Trương Ninh Trí, Trương Ninh Trí đang dùng một vẻ mặt đáng yêu nhìn cô, làm cho Trương Nhất Manh tuôn mồ hôi lạnh không thôi, khi tỉnh dậy thì đã sang ngày hôm sau.

Trương
Nhất Manh hít sâu một hơi, quyết định phải quên sạch những gì đã mơ thấy… Thật là đáng sợ.

Trương Nhất Manh đi ra cùng Trương Ninh Giản, Trương Ninh Trí không có ở đây, Trương Ninh Hi hình như cũng không có, có điều, trước khi đi Trương Ninh Trí đã sắp xếp xong xuôi cả rồi, ngay cả “quà ra mắt” của Trương Ninh Giản cũng chuẩn bị xong.. Trương Nhất Manh và Trương Ninh Giản cùng ngồi lên chiếc xe hơi thoạt nhìn rất hiện đại, trước sau có hai chiếc xe nữa hộ tống xuống núi, sau đó mới tách ra.

Trương Ninh Giản nói với Trương Nhất Manh: “Anh hai kêu con học lái xe, anh ấy nói con có hộ chiếu rồi.”

Trương Nhất Manh nói: “Học lái xe? Hình như có hơi nguy hiểm … Chắc không sao đâu, Trương Ninh Trí nhất định có dự tính riêng.”

Trương Ninh Giản bất mãn nói: “Lúc nào mẹ cũng tin tưởng anh hai.”

Trương Nhất Manh ngẩn người, nói: “Cũng đúng…”

Cô không tin Trương Ninh Trí thì biết tin ai đây? =.= Trương Ninh Giản và Trương Ninh Hi hoàn toàn không đáng tin tí nào.

Đến trước nhà cậu mợ của Trương Nhất Manh, bảo vệ hỏi thân phận hai người, sau đó đưa hai người vào, nhà của Triệu Phong ở tầng năm, Trương Nhất Manh hồi hộp nhấn chuông nhà Triệu Phong.

Người mở cửa là Triệu Phong, vừa thấy Trương Nhất Manh đã nhiệt tình nói: “Nhất Manh à, rốt cuộc cũng tới rồi.”

Sau đó thì ánh mắt nhìn sang Trương Ninh Giản: “Người này là…”

Trương Nhất Manh huých nhẹ Trương Ninh Giản, kêu anh nhắc lại những lời mà cô đã dạy.

Trương Ninh Giản ngoan ngoãn nói: “Chào bác trai, con là Trương Ninh Giản, là bạn trai của Nhất Manh ạ.”

Anh mỉm cười lễ phép, lại thêm tướng mạo bên ngoài dễ lấy lòng, dĩ nhiên là lập tức lấy được hảo cảm của Triệu Phong, Triệu Phong liên tục nói: “À, được rồi được rồi được rồi….”  Vừa tức giận nhìn Trương Nhất Manh: “Nhất Manh à, con có bạn trai khi nào thế? Sao không nói một tiếng với cậu? Ba mẹ con biết chưa?”

Trương Nhất Manh lúng túng nói: “Dạ chưa, con định tết này mới đưa anh ấy về ra mắt ba mẹ, tạo sự bất ngờ cho họ, ít ra cũng đừng giục con mau tìm bạn trai nữa … Tạm thời cậu đừng nói với họ, nếu nói trước thì còn gì bất ngờ nữa ạ.”

Cậu Trương Nhất Manh cười to, nói: “Được rồi được rồi! Miệng cậu kín lắm mà.”

Mợ của Trương Nhất Manh – Hà Nhu ngồi ở bên trong nghe thấy ba người nói chuyện, vừa đi đến vừa cười nói: “Ôi, Nhất Manh rốt cuộc cũng trưởng thành rồi.”

Ánh mắt dò xét của Hà Nhu lướt thoáng qua Trương Ninh Giản, vẫn giữ nụ cười trên môi nói: “Mắt của Nhất Manh cũng không tệ, anh chàng này đúng là rất tốt.”

Trương Nhất Manh lại ngắt tay Trương Ninh Giản tiếp.

Trương Ninh Giản cười cười, nói: “Em chính là em họ của Nhất Manh – Triệu Tiểu sao? Chào em.”

Trương Nhất Manh: “…”

Triệu Phong và Hà Nhu: “???”

“Hahaha, Ninh Giản, anh thật là, sao lại cứ thích đùa vậy chứ, muốn làm mợ em vui cũng không cần như vậy đâu!” Mặt Trương Nhất Manh méo mó, khó xử không chịu nổi, không biết làm gì hơn là cười lớn, tay thì lén dùng sức ngắt Trương Ninh Giản.

Trương Ninh Giản thấy đau nhưng khôn dám rút tay về, anh biết mình đã nói sai nên nhanh chóng hùa theo Trương Nhất Manh: “Dạ vâng… Chào bác gái ạ. Bác gái nhìn trẻ thật đấy.”

Phù, làm tốt lắm… Trương Nhất Manh thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng, cười cười nhìn mợ.

“Ôi, thằng nhóc này, còn nói vậy nữa.” Bất kì người phụ nữ nào được khen trẻ trung đều vui vẻ, huống chi là được người đàn ông như Trương Ninh Giản khen.

Triệu Phong cười gõ cửa phòng Triệu Tiểu: “Tiêu Tiêu à? Chị họ con tới rồi, còn đưa bạn trai đến nữa, mau ra đây.”

Một lát sau Triệu Tiểu mới chậm rãi đi ra, cô mặc đồ ngủ trẻ con, tóc rối bù, có lẽ là vừa thức dậy là đã chơi game nên chưa sửa soạn quần áo, tóc tai.

Triệu Tiểu mang dép lào đi ra, lười nhác gọi Trương Nhất Manh một tiếng “chị họ”, sau đó chợt sửng sốt.

Thì ra là cô nàng nhìn thấy Trương Ninh Giản đang đứng cạnh Trương Nhất Manh, lúc này, anh nhìn chằm chằm cô nàng, nụ cười vẫn giữ trên môi, tròng mắt đen lấp lánh như đèn pha chiếu thẳng vào mắt Triệu Tiểu.

Gương mặt Triệu Tiểu thoáng chốc đỏ ửng lên.

Anh chàng này đẹp trai quá đi!!! Anh ta là ai vậy?!!!! Chẳng khác gì mấy anh nam chính từ trong truyện tranh đi ra…

Anh ta còn.. anh ta còn… nhìn cô chằm chằm nữa!!!

Triệu Tiểu cảm giác được mặt mình vừa đỏ, vừa nóng lên.

Mà thực tế thì, Trương Ninh Giản nhìn chằm chằm cô, tự hỏi không biết cô gái này có phải là Triệu Tiểu không… Nếu mà gọi sai thì mẹ lại ngắt tay mình nữa…

Trương Nhất Manh huých nhẹ Trương Ninh Giản thêm một cái, Trương Ninh Giản thấy lần này đúng rồi, mở miệng nói: “Em chính là em họ của Nhất Manh – Triệu Tiểu sao? Chào em.”

Triệu Tiểu nhìn anh một hồi lâu, chợt khôn nói tiếng nào xoay người bỏ về phòng mình

Trương Nhất Manh: “…”

Trương Ninh Giản vô tội nhìn Trương Nhất Manh, ý là “Con lại nói sai nữa sao?”

Trương Nhất Manh lén lắc đầu với anh, nhỏ giọng nói: “Cô ấy đúng là em họ của mẹ, chắc là ngại ngùng rồi…”

Trương Ninh Giản: “Ngại ngùng?”

Trương Nhất Manh: “Thôi thôi, con đừng có hỏi.”

***

Triệu Phong và Hà Nhu đứng bên cạnh cũng thấy khó xử: “Con bé Tiêu Tiêu này… Cũng do cậu mợ quá cưng chìu nó.”

Trương Nhất Manh khoát khoát tay: “Không sao đâu ạ, dù gì con bé cũng còn nhỏ … Chắc là về phòng thay quần áo thôi.”

Triệu Phong gật đầu, nhìn Trương Ninh Giản cười nói: “Ninh Giản đúng là rất đẹp trai… Con làm việc ở đâu?”

Trương Nhất Manh nghĩ, cũng may mà cô dự liệu trước rồi.

Trương Ninh Giản theo lời Trương Nhất Manh dạy nói: “Dạ Trương thị ạ.”

“Sao?” Triệu Phong nhíu mày, “Công ty lớn nha. Làm chức gì? Mà để ý thì hình như con cũng họ Trương …”

Trương Nhất Manh đổ mồ hôi lạnh liên tục, nhanh miệngtrả lời thay Trương Ninh Giản: “Anh ấy là kế toán viên cao cấp ạ.”

Ý nghĩ của Triệu Phong bị cắt đứt, ông gật đầu không nói gì nữa, vừa đúng lúc Triệu Tiểu đi ra,m bọn Trương Nhất Manh nhìn sang, Triệu Tiểu đã thay một bộ áo liền váy màu lam, tóc cột đuôi ngựa nhìn vừa đáng yêu, vừa ngây thơ, hoàn toàn khác hẳn ban nãy.

Có điều mặt vẫn hơi đỏ.

Hà Nhu và Triệu Phong từ trong bếp mang thức ăn ra đặt lên bàn, Triệu Tiểu ngồi xuống cạnh Trương Ninh Giản một cách tự nhiên, Trương Nhất Manh:  “…”

Trương Nhất Manh hỏi Triệu Tiểu: “Tiêu Tiêu, em sắp đi học lại rồi phải không? Cảm giác đi học đại học thế nào?”

Triệu Tiểu dịu dàng nói: “Tốt ạ.”

Trương Nhất Manh: “…”

Em gái, ngay cả giọng nói cũng thay đổi rồi đó,

Trương Nhất Manh nhìn sang Trương Ninh Giản, cảm thấy không thể để đứa con bên ngoài thì nạm vàng nạm bạc, bên trong thì thối rữa này làm ô uế em họ mình…

Nhưng Triệu Tiểu vừa mới trưởng thành, thấy vẻ đẹp hại nước hại dân của Trương Ninh Giản mà động lòng cũng là chuyện bình thường.

Trương Nhất Manh bất đắc dĩ cúi đầu ăn cơm, Trương Ninh Giản gắp đồ ăn vào chén giúp cô: “Đừng chỉ ăn cơm thôi, ăn đồ ăn đi.”

Trương Nhất Manh: “…”

Cô tuyệt đối có lí do nghi ngờ Trương Ninh Giản lại vừa xem bộ phim truyền hình nào…

Trương Ninh Giản không ngừng gắp đồ ăn cho Trương Nhất Manh, thế mà lại không gắp gì vào chén của mình cả, Triệu Phong và Hà Nhu thấy vậy, cười nói: “Ninh Giản con cũng ăn đi, đừng có gắp thức ăn giúp Nhất Manh mãi thế.”

Trương Ninh Giản nhìn bọn họ, dường như không có ý định để ý đến, Trương Nhất Manh vừa nhìn thấy đã biết anh đang nghĩ gì, trừng mắt nhìn anh, Trương Ninh Giản đành nói: “Vâng.”

Triệu Tiểu nói: “Chị họ.”

Trương Nhất Manh: “Sao? Có chuyện gì?”

Triệu Tiểu nói: “Anh ấy… Là bạn trai của chị ạ?”

Trương Nhất Manh nói: “Ừ đúng rồi.”

Triệu Tiểu nói: “Vậy à…”

Không khí không khỏi trầm xuống, thế mà Triệu Phong, Hà Nhu và Trương Ninh Giản đều không hay biết gì, Triệu Phong mở miệng hỏi: “Ninh Giản, con và Nhất Manh quen biết thế nào?”

Trương Ninh Giản nói một cách tự nhiên: “Vừa sinh ra là đã quen nhau rồi ạ.”

Mọi người: “… -_- “

Trương Nhất Manh bất đắc dĩ nói: “Anh ấy lại nói đùa đấy ạ, ý của anh ấy là chúng con có duyên phận từ trước rồi…”

Hu hu, tại sao cô phải nói ba cái câu dối lòng này chớ.

Nhưng mà Trương Ninh Giản chưa nói: “Tôi được mẹ tôi sinh ra, chẳng phải vậy sao?” là may lắm rồi…

Cũng may Trương Ninh Giản ngồi bên cạnh gật gật đầu phụ hoạ theo, mặc dù anh chẳng hiểu Trương Nhất Manh đang nói gì cả…

Triệu Phong kinh ngạc nói: “Người trẻ tuổi đúng là lãng mạn thật… khà khà…”

Trương Nhất Manh cười xấu hổ .

Triệu Tiểu nói: “Chị họ, nói thật, tại sao hai người quen nhau?”

Trương Nhất Manh ngẩn người, nói: “À, anh ấy bị bệnh vào bệnh viện, sau đó thì bọn chị quen biết.”

Triệu Tiểu nói: “Ồ.”

Dừng lại một chút, cô nói với Triệu Phong: “Ba, con muốn làm bác sĩ.”

Triệu Phong khó hiểu hỏi: “Con học Quốc Văn thì làm sao mà làm bác sĩ?”

Trương Nhất Manh: “…”

Triệu Tiểu nói: “Con muốn làm bác sĩ thôi… Chị họ, chị thấy thế nào?”

Trương Nhất Manh bất đắc dĩ khuyên cô: “Em muốn làm nghề gì thì làm nghề đó thôi… Đừng đột nhiên thay đổi ý kiến như vậy chứ…”

Triệu Tiểu nói: “Làm bác sĩ thì có thể gặp được người như anh rể.”

Cô nói mà mặt không đổi sắc, tay không run, còn Trương Nhất Manh nghe mà suýt nữa sặc cơm, sắc mặt Triệu Phong và Hà Nhu thì càng lúc càng xấu, Hà Nhu quát: “Tiêu Tiêu! Suốt ngày nói năng bậy bạ, con làm nghề khác cũng có thể gặp người tốt mà, hơn nữa con vẫn còn trong tuổi ăn tuổi học, nghĩ đến chuyện yêu đương gì chứ!”

Triệu Tiểu lạnh lùng nói: “Đúng rồi, rồi chờ tới khi con tốt nghiệp, đi làm một hai năm là mẹ lại giục con tìm bạn trai, ba bốn năm sau thì giục con kết hôn, mẹ nghĩ ai cũng may mắn như chị họ, tìm được người tốt vậy sao?”

Trương Nhất Manh lúng túng nói: “Đúng là chị may mắn… Nhưng đến một lúc nào đó em sẽ tìm được người thích hợp với mình thôi, em còn nhỏ, đừng nên suy nghĩ đến mấy chuyện này, cũng không nên thay đổi quyết định khi trước của mình. Nếu bây giờ mà chuyển sang khoa Y thì sẽ rất vất vả, hơn nữa trường mà em học là… Nếu chị nhớ không lầm thì là…”

Triệu Phong lạnh lùng nói: “Là trường S, trường duy nhất sử dụng ngoại ngữ trong thành phố.”

Trương Nhất Manh: “…”

“Hay là em cứ học tiếp đi…” Trương Nhất Manh có chút bất lực, “Chuyện khác tính sau.”

Triệu Tiểu nhíu mày: “Em không phải tuỳ hứng… Thôi đi.”

Trương Nhất Manh thở dài, không muốn ăn cơm nữa. Triệu Tiểu vẫn còn nhỏ, không hiểu chuyện, nhưng mà cô nói thẳng thừng là vì Trương Ninh Giản mới muốn đi học y sẽ làm cho người khác rất khó xử, dù là cô hay là cậu mợ.

Trương Ninh Giản nhìn Trương Nhất Manh cau mày, nhẹ nhàng đưa tay vuốt lên, Trương Nhất Manh nhìn anh cười cười, không khí giữa hai người khá là hoà hợp, đối với Trương Nhất Manh và Trương Ninh Giản mà nói thì đây cũng là chuyện bình thường, nhưng ở trong mắt người khác lại là biểu hiện ân ái chướng mắt, Triệu Tiểu hừ một tiếng, bực bội tiếp tục ăn cơm.

Trương Nhất Manh không nói gì, đành phải tiếp tục cúi đầu ăn cơm, bữa tiệc vốn vui vẻ giờ lại trở nên căng thẳng thế này, Trương Ninh Giản nhìn đôi chân mày nhíu lại của Trương Nhất Manh, lẳng lặng đá ghế của Triệu Tiểu.

Anh đá rất nhẹ, chỉ có Triệu Tiểu mới biết được.

Triệu Tiểu ngẩn người, ngẩng đầu nhìn sang Trương Ninh Giản, thấy anh cũng đang nhìn mình chằm chằm, cảm thấy ngượng ngùng.

Bỗng nhiên, Trương Ninh Giản làm mặt quỷ biểu hiện sự bất mãn của mình cho cô ta xem.

– – Mắt trợn trắng, lưỡi thò ra, đúng là kẻ thù với mĩ nam.

Sau đó, Trương Ninh Giản tỏ ra như bình thường gắp thêm đồ ăn cho Trương Nhất Manh.

Triệu Tiểu vẫn sững sờ tại chỗ, một hồi lâu sau vẫn chưa định thần lại…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!