Truyện Ta đây trời sinh ngông cuồng - Ngôn tình , Hiện đại Full | NETTRUYEN

chương 95

trước
tiếp

Giờ phút này, Vương Hạo thật sự cũng hơi choáng váng, cảm thấy trong đầu vang lên ong ong.

Nhạc Thụy quỳ xuống rồi! Vương Hạo khó mà tin nổi, chỉ co ro người lùi về sau từng chút một, giờ phút này anh ta hận không thể chạy ra khỏi đây ngay lập tức, không bao giờ muốn ở.

trong chỗ này thêm nữa.

““Gậu Đường, xử lý thế nào?” Bùi Hạc nhẹ giọng hỏi.

“Cậu chủ, vừa nãy có người gọi điện thoại đến, nói bọn họ là bạn cùng phòng của Kỷ Du Du, nói trước đó Kỷ Du Du vẫn còn ở trong ký túc xá…” Đường Ân liếc nhìn một cái, Kỷ Du Du đã kéo cửa biệt thự ra, trong lòng có chút lạnh lẽo: “Anh hỏi bọn họ, nếu bọn họ có thể nói ra được vị trí hiện tại của Kỷ Du Du thì sẽ đưa tiên cho bọn họ,thế nào?” “Bọn họ không nói ra được…” “Vậy quên đi! Không cần để ý đến bọn họ nữa! Ân Nhất, anh đi điều tra xem, rốt cuộc tối hôm nay đã xảy ra chuyện gì!” Đường Ân sâu xa nói, xoay người đi vào trong biệt thự.

Ân Nhất gật đầu, xoay người lên xe.

Những người này là vệ sĩ của Đường Ân, những lúc bình thường sẽ không lộ mặt, vốn anh cũng không cần đến những người này, nhưng sau khi trải qua chuyện của Vương Thanh Sơn lần trước, Miêu Bách đã phái bốn vệ sĩ đến đây.

Bốn vệ sĩ này vốn dĩ đều có tên, nhưng không muốn lộ thông tin riêng tư cá nhân ban đầu, cho nên thống nhất xưng hô thành Ân Nhất, Ân Nhi…

Đây cũng những cái tên được đặt theo tên Đường Ân, từ rất lâu trước đây, những người này đã ở bên cạnh Đường Ân rồi.

Chúng ta cũng coi như không đánh không quen nhau, sau này có chuyện gì, anh cũng có thể tìm tôi…” Đường Ân đi tới, ngồi xổm xuống mặt đất, vỗ vào mặt anh ta: “Cho anh một cơ hội nữa sao? Nếu cho anh một cơ hội tôi còn có thể đi ra khỏi nơi này không.” “Anh đi… Anh cứ mặc sức thích đị thế nào thì ‘Vương Hạo vội vàng nói, gương mặt gần như mang theo vẻ cầu xin.

Bùi Hạc liếc mắt ra hiệu với thuộc hạ, đã thấy mấy người dưới tay đi tới, xách ‘Vương Hạo lên, đi ra khỏi phòng khách.

“Đừng mài! Đừng mài!” Vương Hạo khàn giọng gào thét, bởi vì anh ta biết rõ chỉ cần mình bị xách ra ngoài, sợ rằng mình không giữ được tính mạng này nữa rồi, nhìn thấy Vu Thành Quang liều mạng kêu to: “Anh Thành! Anh Thành cứu tôi với, anh Thành! Tôi là người dưới tay anh mài Tôi cầu xin anh cứu tôi với!” Vu Thành Quang cười lạnh, lùi về phía sau, ông ta hiểu rõ năng lực của mình lúc này, hoàn toàn không thể nhúng tay vào. Huống chỉ những lời nói vừa nãy của Vương Hạo đã khiến Vu Thành Quang cực kỳ đau lòng, làm sao còn giúp đỡ được nữa? Đường Ân đứng dậy, ánh mắt nhìn sang Nhạc Thụy. Anh tin tưởng thủ đoạn của Bùi Hạc chắc chắn có thể cho mình một câu trả lời thuyết phục hài lòng, nếu lần này có thể để Vương Hạo thoải mái rời đi, vậy Bùi Hạc cũng không xứng ngồi ở vị trí này.

“A…” Ngoài phòng khách vang lên từng tiếng kêu cực kỳ thảm thiết, sau đó nghe thấy âm thanh xương cốt gãy nát.

Sắc mặt những người trong phòng đều thay đổi cực kỳ khó coi.

‘Vương Hạo tàn phế rồi! Trong mấy phút đồng hồ ngắn ngủi, tình hình đã xoay chuyển bất ngờ, Vương Hạo vừa nấy còn ngông cuồng không ai sánh nổi, lúc này e rằng đã chân tay gãy nát.

Đường Ân nghiêng đầu nhìn Nhạc Thụy.

Sắc mặt Nhạc Thụy cực kỳ khó coi, thân thể không kiềm chế được run rẩy, ánh mắt né tránh, vẫn không dám nhìn vào mắt Đường Ân.

Lúc này, Ân Nhất từ ngoài cửa bước vào.

Trong tay Ân Nhất xách theo một chàng trai đang mặc áo choàng tắm, chính là Vương Ngạn Siêu.

Vương Ngạn Siêu vừa đến, hai chân như nhũn ra, lập tức ngã xuống mặt đất. Vừa nãy anh ta vẫn luôn trốn trong một căn phòng cách đây không xa, những chuyện xảy ra ở đây, thật ra anh ta đã biết từ lâu rồi, nhưng vẫn không có can đảm bước ra.

Ban đầu Vương Ngạn Siêu còn nghĩ, chỉ cần đợi mấy người Đường Ân bị đuổi đi, anh ta còn có thể ra ngoài mang Kỷ Dừ Du đi, đến lúc đó chỉ cần thuốc mê chưa hết tác dụng, anh ta vẫn còn có cơ hội ép buộc. Ai ngờ được tình hình lại thay đổi nhanh như vậy, Đường Ân lại dẫn nhiều người đến như thế.

‘Vương Ngạn Siêu bị Ân Nhất ném xuống đất một cách thô bạo, vội vàng bò dậy, gần như quỳ xuống mặt đất, có chút hốt hoảng nói với Đường Ân: “Đường Ân, cậu nghe tôi giải thích đã, cậu nghe tôi giải thích đã…” Gương mặt Đường Ân lạnh lùng: “Tay nào động vào Kỷ Du Du?” “Tôi thật sự vô cùng thích cô ấy…” Giọng nói Vương Ngạn Siêu run rẩy.

Đường Ân bước từng bước một lên, nắm chặt tóc Vương Ngạn Siêu, sắc mặt dữ tợn nói: “Ông đây hỏi anh, tay nào động vào Kỷ Du Du?” “Tôi…” Vương Ngạn Siêu bị Đường Ân dọa cho sợ hãi đến mức sắc mặt trắng bệch, thân hình không kiềm chế được run rẩy: “Tôi… Tay phải!” Đường Ân không nói hai lời, nắm chặt tay phải của Vương Ngạn Siêu, sau đó giãm mạnh lên.

“A…” Tiếng kêu rên của Vương Ngạn Siêu lập tức vang lên, từ nhỏ đến lớn anh ta chỉ biết đàn piano, chăm sóc đôi tay cực kỳ cẩn thận, giờ phút này lại bị Đường Ân dùng chân giẫm mạnh, thế mà đã giẫm gãy ba ngón tay rồi.

Đường Ân nhấc chân lên, lạnh lùng nhìn Vương Ngạn Siêu: “Tay trái đã động vào chưa?” “Tay trái…” Tinh thần Vương Ngạn Siêu hoảng hốt.

Chuyện này nhất định không thể cứ bỏ qua như vậy được, chắc chắn phải nghĩ cách làm cho Đường Ân phải trả giá thật đất.

Lúc này Đường Ân đã ngủ, hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra.

Sáng sớm hôm sau, Ân Nhất gửi tin tức về, báo hết mọi chuyện từ đầu đến cuối.

Đường Ân cúp điện thoại, dựa vào đầu giường, mặt lạnh ngắt.

Vương Ngạn Siêu! Đường Ân cũng không ngờ mình lại thua trong tay Vương Ngạn Siêu, bây giờ suy nghĩ lại chuyện tối hôm qua, hẳn là có liên quan đến Vương Ngạn Siêu, cho nên Kỷ Du Du mới bỏ đi? Gương mặt Đường Ân lạnh lùng, anh khế thở dài một tiếng, xoay người xuống giường.

Lúc này ngoài cửa vang lên tiếng leng keng, hình như là có người bấm chuông cửa.

Đường Ân vội vàng đi xuống tầng, nhìn thấy bên ngoài có một cô gái xinh đẹp tóc ngắn đang đứng, dáng người đẹp đến mức độ gần như bùng nổ.

Viên Chi Am? Đường Ân mở cửa, nhìn Viên Chi Am đứng bên ngoài, hơi chần chừ: “Cô đây lồi ng “Anh Đường, tôi là Viên Chi Am của trung tâm bán đấu giá Gia Phúc, tôi hy vọng có thể nói chuyện với anh một lát!” Viên Chi Am mỉm cười quyến rũ, nhìn thấy ánh mắt Đường Ân đang đánh giá khắp người cô ta, trong lòng lập tức vui mừng, cố tình ưỡn ngực lên: “Anh Đường, tôi có thể vào ngồi một lát không?” “Không được!” Đường Ân mỉm cười, đóng cửa lại.

Viên Chi Am sửng sốt, ngơ ngác đứng ngây ra. Cô ta có thể cảm nhận được Đường Ân cảm thấy hứng thú với thân thể cô ta, nhưng không ngờ sẽ bị từ chối thẳng thắn như vậy.

Viên Chi Am vẫn luôn rất kiêu ngạo về thân hình của mình, lại không ngờ rằng lại bị người ta nhốt ngoài cửa.

Đường Ân bĩu môi xoay người đang định đi lên tầng, điện thoại trong tay đã đổ chuông, là Đinh Huyên gọi đến: “Đường Ấn, cậu mau xem nhóm lớp đi…”

Sắc mặt Nhạc Thụy đột nhiên thay đổi, lập tức kêu to: “Đường Ân, tôi xin anh…” Đường Ân nhìn đám người đưa Nhạc Thụy ra ngoài, cuối cùng ánh mắt nhìn về phía Giang Yến và Lâm Thần Phong.

Hai người kia thật sự không xứng làm bạn học của mình!

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




Tắt [X]
HÃY TẢI APP ĐỌC TRUYEN-NET.COM     Trên App truyện được cập nhật nội dung nhanh hơn Web 2 ngày! Trên IOS của Apple đang Phát Triển nhé ! app-truyen-net-com