Truyện Ta đây trời sinh ngông cuồng - Ngôn tình , Hiện đại Full | NETTRUYEN

chương 64

trước
tiếp

Sắc mặt Dương Cầm tái nhợt như tờ giấy, lảo đảo lùi về sau hai bước.

“Nếu cô không biết, vậy bây giờ tôi nói cho cô biết! Người trộm kinh phí của hội sinh viên hoàn toàn không phải Kỷ Du Du, mà là một nữ sinh tên Lý Xuân Nam trong lớp của các người! Sau khi cục cảnh sát điều tra ra từng hỏi Kỷ Du Du có muốn công khai chuyện này không.

Cuối cùng sinh viên Kỷ Du Du tốt bụng, không muốn khiến Lý Xuân Nam mất mặt nên mới không tố cáo cô ta… Cô không biết chuyện này ư?” Dương Cầm co người, mặt cắt không còn giọt máu.

“Cô biết… chắc chắn cô biết, nhưng cô không hề nói ra, vì Lý Xuân Nam tặng cô một cái túi xách đắt tiền, hơn mười nghìn tệ, tôi nói đúng không?” Sở trưởng Dương gần như quát to chất vấn.

Bà ta đặt mông ngồi xuống ghế, mặt xám như tro tàn.

“Cặn bã! Bắt đầu từ ngày mai cô không cần đến đại học Thành phố Giang làm việc nữa, lo mà nhận điều tra đi!” Sở trưởng Dương lạnh lùng nói.

Dương Cầm biết lần này thật sự xong rồi! Lý do bà ta quan tâm Vương Nhuy trong trường như thế là vì ba cô ta cho bà ta không ít lợi lộc, bây giờ bị người ta đào ra, bà ta còn giải thích thế nào nữa? Sắc mặt của Tôn Kỳ và Vương Tử Thư cũng trở nên cực kỳ khó coi.

Mấy nhân viên cảnh sát đã đi tới, nhỏ giọng nói: “Hai người các cô bị tình nghi cố ý đả thương người khác, bây giờ sẽ xử phạt hành chính, mời đi bên này…” Tay chân Tôn Kỳ và Vương Tử Thư như nhữn ra, bị kéo ra ngoài.

Miêu Bách nhìn cảnh này, khẽ thở dài: “Đúng là mặt dày mày dạn mài!” “Ha ha!” Phó thị trưởng Vương đứng lên: “Nếu nói mặt dày mày dạn thì ai mà hơn ông chứ? Chiều nay tôi phải đi thị sát công việc lại bị ông bắt đến đây, ông còn nói người khác mặt dày mày dạn?” Miều Bách quay đầu lại, mím môi: “Phó thị trưởng Vương còn nói lời này à, lúc ông mặt dày mày dạn đi tiểu trong chiến hào thì sao, còn không biết ngại nói người khác nữa?” Phó thị trưởng Vương hơi mất mặt, hung dữ trừng Miêu Bách.

Miêu Bách coi như không thấy, xoay người đi ra ngoài cửa.

Trong hành lang, mấy cảnh sát đã kéo Vương Nhuy lại.

“Bạn học Vương Nhuy, cô bị tình nghi có ý định giết người, xin theo tôi nhận điều Tra.

Vương Nhuy gào khóc, đương nhiên cô ta biết lúc ở bên hồ Kỷ Du Du bị mình đẩy xuống nước suýt chết đuối. Chuyện này thật ra không lớn không nhỏ, nếu Kỷ Du Dụ không dám truy cứu, cô.ta bảo Vương Thanh Sơn tìm người có thể nói thành lỡ tay hoặc đùa giốn cũng được.

Nhưng tình hình bây giờ là đối phương hoàn toàn không bỏ qua cho cô ta.

“Đường Ân, tôi xin cậu, tôi dập đầu với cậu, cậu giúp tôi đi, nếu không tôi sẽ toi đời đấy.” “Ông Vương Thanh Sơn, ông cầm dao ác ý đả thương người khác, hy vọng ông có thể tiếp nhận điều tra của chúng tôi…” Cục trưởng Lâm tiến lên một bước.

Vương Thanh Sơn lập tức ngã ngồi dưới đất, dựa sát vào vách tường, vẻ mặt tuyệt vọng: “Ác ý đả thương người khác…” “Dẫn đi!” Cục trưởng Lâm phất tay.

Hành lang trở nên yên tĩnh.

Miêu Bách khoát tay với người sau lưng, tự mình đẩy cửa phòng ra, nhìn thẩy Đường Ân đứng bên trong.

Đường Ân đang đưa lưng về phía ông ấy, hướng mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn theo góc độ của Miêu Bách, anh cực kỳ giống người đàn ông trước kia. Lúc trước người kia luôn sẽ đứng bên cửa sổ thế này, như đang nhìn xuống cả thế giới vậy.

“Cánh tay sao rồi?” Miêu Bách cười ha hả, hỏi.

Đường Ân quay đầu nhìn ông ấy, mỉm cười: “Làm chú Miêu phải lo rồi, chắc không có vấn đề gì đâu!” “Không sao là tốt!” Miêu Bách gật đầu, ngồi xuống sofa, than nhẹ: “Lần này cũng may là ở gần, nếu không e rằng không xử lý kịp chuyện này rồi!” Đường Ân hơi ngượng ngùng, cứ phiền chú Miêu mãi khiến anh cũng thấy có lỗi.

“Cậu có từng nghĩ tới chuyện lần này chưa?” Miêu Bách nói một câu, sau đó cảm thán: “Thật ra rất nhiều chuyện đều nhằm vào cậu, ít nhiều gì chuyện cậu xảy ra ở trong trường đều hơi kỳ lạ…” “ý chú là có người động tay động chân sau lưng?” Đường Ân cau mày.

Miêu Bách không nói gì, chỉ lấy một tài liệu từ trong lòng ra, để vào tay Đường Ân: “Xem cái này đi…” Anh nhìn xuống, đáy lòng hơi nặng nề.

“Trang sức Thiên Tứ Viên chẳng là gì với chúng ta cả, chỉ là chuyện nhỏ mà thôi, chúng ta cũng không muốn làm gì bọn họ. Sau khi xảy ra chuyện lần trước, nhà họ Mạnh cũng không muốn truy cứu trách nhiệm của bọn họ, dù sao cũng là một vài người tâm thường, không cần đặc biệt tốn công.” Miêu Bách nói, sau đó tạm dừng một lát rồi tiếp tục: “Nhưng từ ba ngày trước, chú nhận được một tin là Trang sức Thiên Tứ Viên được đầu tư, hơn nữa nhân vật đứng sau còn rất giàu có, cực kỳ bí ẩn…” Đường Ân híp mắt, trong đầu xuất hiện mấy bóng dáng.

“Chú đã phân tích chuyện này giúp cậu một chút, gần như giống hệt chuyện kỳ lạ cậu gặp trong trường học! Nếu không đoán sai, những điều này đều nhằm về phía cậu!” Miêu Bách gõ lên mặt bàn, mím môi: “Chú cảm thấy tỷ lệ là đối thủ một mất một còn của nhà họ Đường không lớn, rất có thể là một vài vấn đề nội bộ của nhà họ Đường! Ý của chú là, cho dù là ai cũng phải tiêu diệt Thiên Tứ Viên này, nếu không sẽ có hại cho cậu!” “Vâng!” Đường Ân gật đầu, hít một hơi thật sâu.

Xem ra một năm nay ở thành phố Giang thật sự có người đang theo dõi anh, cho dù anh đã bị gia tộc lấy đi một vài quyền hạn nhưng vẫn có người không chịu bỏ qua cho anh.

Gần đây liên tục xảy ra nhiều chuyện như vậy, chắc hẳn đều không đơn giản.

“Cuối tuần có một hội chợ giao dịch, đến lúc đó cậu đi qua một chút…” Miêu Bách cười: “Đừng lo quá, có chuyện gì cứ bảo Bùi Nhược liên lạc với chúI” “Được!” Anh không nói nhiều, chỉ cười cười.

Ông ấy gật đầu, xoay người rời khỏi phòng.

Đường Ân cứ đứng mãi bên cửa sổ, ánh mắt trở nên sâu thẳm hơn rất nhiều.

Không phải đối thủ một mất một còn của nhà họ Đường, có lẽ là người nhà họ Đường, chẳng lẽ thật sự là người trong nhà ra tay với anh? Hay thử thách của nhà họ Đường đã bắt đầu rồi? Đường Ân cảm thấy hơi rối ren, cho dù là tình huống nào cũng không phải chuyện tốt với anh! Không biết vì sao trong đầu đột nhiên nghĩ đến Kỷ Du Du, cũng không biết sau khi cô được Mạnh Quán dẫn đi thì thế nào rồi.

Thật ra lúc này Kỷ Du Du cũng đang nhớ về Đường Ân.

Từ sau khi rơi xuống nước, cô đã được Mạnh Quán đưa đến bệnh viện kiểm tra sơ qua một lượt, cảm thấy không có vấn đề gì lớn thì lập tức rời khỏi.

Mạnh Quán vốn muốn đưa cô về trường, nhưng nghe thấy tình hình ở trường dì Vân gửi về thì chỉ có thể tìm một quán cà phê gần đó, ngồi xuống nói chuyện phiếm với Kỷ Du Du mấy câu.

Mạnh Quán ngồi đối diện cô, cứ luôn nhìn cô gái xinh đẹp trước mặt này, cho dù mình cũng rất xinh đẹp, nhưng không thể không thừa nhận trên người Kỷ Du Du mang theo sự xinh đẹp nhu mì. Sức quyến rũ này khiến người ta không nhịn được có xúc động muốn bảo vệ cô trong lòng mình.

“Uống gì đó trước làm ấm người đi.” “Ừm!” Kỷ Du Du cúi đầu khẽ đáp, hai tay để trên bàn, hơi chần chừ cầm lấy ly cà phê, nhưng vẫn mãi không bưng lên.

“Sao thế? Không thích loại này à?” Mạnh Quán nhỏ giọng hỏi.

“Không… Kỷ Du Du vội phủ nhận, hơi đỏ mặt, lắp bắp hỏi: “Ly cà phê này… bao nhiêu tiền một ngụm?” “Bao nhiêu tiền một ngụm?” Sắc mặt Mạnh Quán cứng đờ.

Cà phê… tính theo ngụm sao? “Ừm..” Kỷ Du Du đỏ mặt, hơi ngượng ngùng: “Vì… vì tôi uống một ngụm rượu, Đường Ân anh ta…”

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




Tắt [X]
HÃY TẢI APP ĐỌC TRUYEN-NET.COM     Trên App truyện được cập nhật nội dung nhanh hơn Web 2 ngày! Trên IOS của Apple đang Phát Triển nhé ! app-truyen-net-com