Truyện Ta đây trời sinh ngông cuồng - Ngôn tình , Hiện đại Full | NETTRUYEN

chương 255 -256

trước
tiếp

ắc mặt Lâm Sở Sở trở nên u ám, nhẹ nhàng siết chặt điện thoại của mình, trong chốc lát có hơi mờ mịt. Lấy cách đối xử của cô ta với Đường Ân trước kia, cho dù nh lhị thoại của eô ũng khô Ó gì a. =2 oại của pöde ƒtadi lông có gì quá “Sao rồi? Đường Ân ở đâu?” Trêи xe, Ngô Mẫn hơi lo lắng hỏi, vì bà ta cảm thấy chiếc xe này thật cao cấp, cả đời này bà ta vẫn chưa từng ngồi chiếc xe như vậy, khiến bà †a không dám động đậy quá nhiều.

“Đường Ân… không nghe điện thoại..” Lâm Sở Sở tuyệt vọng nói nhỏ.

“Gọi lại lần nữa xem!” Ngô Mãn như nhớ lại, từ trước đây.

Đường Ân đã không thích nghe điện thoại của Sở Sở.

Lâm Sở Sở khó khăn ngẩng đầu lên, có thể cảm nhận được tất cả ánh mắt trong xe đều nhìn về phía cô ta, nhất là ánh mắt khinh thường của Điền Nhuy đã mơ hồ có dấu hiệu muốn tức giận.

‘Vội vàng bấm xuống phím gọi, lại gọi cho Đường Ân lần nữa.

– Tút tút tút…

Tiếng chuông chờ vừa vang lên đã truyền đến giọng nói hơi khó hiểu của Đường Ân.

Lâm Sở Sở nghe thấy giọng nói này, chóp mũi chua xót, cảm thấy như sắp trút ra hết tất cả uất ức vậy: “Đường Ân, anh ở đâu? Tôi có chút chuyện muốn tìm anh, có mấy người muốn gặp anh…”

Mấy người trong xe đều hơi căng thẳng nhìn cô ta.

Lâm Sở Sở cũng hơi hoảng hốt, vì cô ta có thể cảm nhận được rõ ràng sự chần chừ của Đường Ân ở đầu bên kia điện thoại.

“Đến tầng tám mươi tám của Đầu Tư Tài Chính!”

“Được!” Lâm Sở Sở vội gật đầu, sau đó cúp máy.

“Tâng tám mươi tám của Đầu Tư Tài Chính!” Lâm Sở Sở quay đầu, nói như không có chút sức lực nào. Trước kia khi đi dạo phố có từng đi tới trung tâm thương nghiệp của thành phố Giang, cũng nhìn thấy toà kiến trúc tiêu biểu kia, nhưng trước giờ đều chưa từng đi vào. Cô ta cũng không ngờ Đường Ân sẽ ở đó.

“Được!” Vụ Quý cười, cố hết sức khiến mình hoà nhã một chút: “Bạn học Lâm Sở Sở, thật ra chúng tôi cũng không có ác ý gì, chỉ muốn cô dẫn chúng tôi đi gặp ngài Đường một chút thôi! Cô yên tâm, chúng tôi tuyệt đối cung kính với cậu Đường, sẽ không khiến cậu ấy giận chó đánh mèo với cô, hơn nữa cũng sẽ không nhác lại chuyện bồi thường!”

Lâm Sở Sở cúi đầu nhẹ nhàng đáp lại một tiếng, đáy lòng cực kỳ phức tạp.

Đường Ân! Đều nhờ Đường Ân! Vì Đường Ân, cô ta mới có thể được người ta đối đãi như vậy, nếu không có Đường Ân, chỉ sợ cô ta đã bị người ta đòi bồi thường đôi giày một trăm nghìn kia rồi.

“Tôi đã nói quan hệ của Sở Sở nhà chúng tôi với Đường Ân rất tốt mà!” Ngô Mãn cũng cười gượng.

Vu Quý mím môi cười, không nói gì thêm.

Nửa tiếng sau, xe dừng lại dưới lầu Đầu Tư Tài Chính ở trung tâm thành phố Giang.

Lâm Sở Sở xuống xe, ngẩng đầu nhìn một cái, cảm thấy †oà nhà này như đè nặng trong lòng cô ta vậy, khiến cô †a cảm thấy khó chịu.

Toà nhà vẫn là tòa nhà ban đầu, đáng tiếng người ở bên trong lại khiến cô ta thấy xa lạ.

Một người bưng đĩa trong quán cơm nhỏ lại có thể trở thành nhân vật lớn bên trong Đầu Tư Tài Chính, sự tương phản mãnh liệt này khiến Lâm Sở Sở hoàn toàn không thể chấp nhận được.

Đi thẳng vào Đầu Tư Tài Chính, nhìn thấy Giám đốc lễ tân đã đứng đợi trước cửa từ lâu, trêи mặt mang theo nụ cười ấm áp: “Là cô Lâm Sở Sở sao ạ?”

“Ừm, là tôi!” Lâm Sở Sở lấy lại tinh thần, vội vàng gật đầu.

“Mời đi bên này!” Giám đốc lễ tân xoay người đi về phía thang máy: “Tổng giám đốc Đường đã dặn dò, sau khi cô đến có thể sử dụng thang máy riêng của cấp cao, đi thẳng đến tầng tám mươi tám!”

“Được!” Lâm Sở Sở mờ mịt gật đầu.

Đọc Truyện

Vu Quý và anh em nhà họ Điền cũng tự giác khiêm tốn hơn, ở trong quán cơm nhỏ bọn họ có thể làm càn, nhưng ở đây, bọn họ lại không có tư cách làm càn. Nếu thật sự làm càn, chỉ sợ sẽ không thể rời khỏi thành phố.

Giang.

Ting…

Đi thẳng đến tầng tám mươi tám, lập tức nhìn thấy một phòng làm việc rộng lớn.

Phòng làm việc này thiết kế rất xuất sắc, ở giữa là cây cối xanh biếc, hai bên có sông nhỏ cầu nối, thậm chí còn có mấy con cá chép vàng vui đùa trong nước. Xung quanh sảnh lớn này là từng cây cầu nối tiếp nhau, trêи cầu điêu khắc hoa văn lộng lẫy.

Mặc dù anh em nhà họ Điền thấy cảnh này đã quen cũng bị cách trang trí của Đầu Tư Tài Chính làm sửng sốt, bọn họ không biết sao tâng tám mươi tám lại có sông nhỏ, còn có thể cảm nhận được sự yên tĩnh kỳ lạ ở nơi này.

“Bên này..” Một nữ thư ký vẻ ngoài khá xinh đẹp đi tới, mỉm cười dẫn mọi người xuyên qua hành lang dài, vào ngồi trong một phòng tiếp khách yên tĩnh.

‘Vu Quý cúi đầu thở dài: “Đúng thật là xa hoa… chỉ sợ một miếng đá dung nham dưới chân này cũng cỡ một trăm nghìn nhỉ?”

Anh em nhà họ Điền hơi kinh hãi, bước chậm lại theo bản năng để bày tỏ sự kính cẩn.

Ngô Mẫn sợ tới mức hai chân như nhũn ra, từ trước đến nay bà ta đều không ngờ tảng đá lớn cỡ bàn tay dưới chân lại có giá cả trăm nghìn. Hai chân đứng trêи đó, chẳng phải dưới lòng bàn chân đã giẫm lên hơn bốn trăm nghìn sao?

“Mọi người có thể đợi ở đây một lát, Tổng giám đốc Đường sẽ tới ngay!” Nữ thư ký mỉm cười gật đầu, xoay người đi ra ngoài.

Sau một lát, có nước trà đưa đến.

Ngô Mẫn nuốt một ngụm nước miếng, cố hết sức khiến hai chân mình cách xa mặt đất, bà ta sợ đạp hư tảng đá nào đó, Đường Ân lại kêu mình bỏ tiền bồi thường. Tuy với tính cách của Đường Ân có lẽ sẽ không làm như vậy, nhưng khó tránh khỏi vẫn khiến Ngô Mẫn hơi chột dạ.

Mười mấy phút sau vẫn không thấy Đường Ân đâu.

Mấy người Vu Quý không nôn nóng chút nào, nhưng Ngô Mẫn đã hơi sốt ruột đứng lên. Đến đây lâu như vậy mà chỉ cho một ly trà, khiến bà ta cảm thấy Đường Ân hơi keo kiệt, thậm chí là đang cố ý làm khó bà ta.

Đường Ân bước vào phòng tiếp khách, sau khi nhìn thấy Vu Quý thì lập tức nhíu mày, như đã hiểu ra vì sao Lâm Sở Sở muốn tới đây.

“Cậu Đường, thật ngại quá, chúng tôi cố ý tìm đến bạn học Lâm Sở Sở, hy vọng có thể gặp mặt cậu một lần!

Một là muốn xin cậu tha thứ, hai là thật lòng muốn nói chuyện với cậu..” Vu Quý lập tức đứng lên, cung kính cúi người với Đường Ân.

Đường Ân quan sát Vu Quý, sau đó nhìn qua Điền Vĩ và Điền Nhuy, hai anh em này thấy anh nhìn về phía mình thì lập tức hơi căng thẳng.

Đây chính là người giết chết người thừa kế của Tập đoàn Doãn Thị lúc trước, trong lòng bọn họ cực kỳ sợ anh!

“Cậu Đường… thật sự xin lỗi!” Điền Nhuy không nhịn được run rẩy, giọng nói cũng run theo: “Hy vọng cậu rộng lượng, xem tôi như một con cún là được, xin đừng chấp.

nhặt với tôi…

Lâm Sở Sở biết chuyện hôm qua, cũng biết mấy người Vu Quý hơi sợ Đường Ân, nhưng Ngô Mẫn thì không biết.

Nhìn thấy Điền Nhuy vốn ngang ngược lại sợ như chim cút khiến bà ta lập tức ngớ người.

“Các người đến quán cơm nhỏ gần đại học Thành phố Giang à?” Đường Ân sa sâm mặt, sau đó đi tới bên sofa ngồi xuống. Nhưng ánh mắt của anh lại trở nên cực kỳ lạnh lùng.

Điền Vĩ và Điền Nhuy đều run rẩy theo bản năng, không ngờ thái độ của Đường Ân lại tệ như vậy?

“Cậu Đường, xin cậu thứ lỗi, chúng tôi thật sự có chuyện nhờ cậu giúp đỡ, nếu không cũng sẽ không ra cái kế dở này” Vu Quỹ cũng hơi lạnh lẽo, vội.vàng hạ mình nói: “Chúng tôi cảm thấy rất có lỗi vì chuyện hôm qua, hơn nữa đã nói rõ tình-hình với bạn học Lâm Sở Sở rồi, chắc chắn sẽ không có chuyện như vậy xảy ra nữa đâu..”

Ánh mắt của Đường Ân vẫn lạnh lùng như cũ, quán ăn nhỏ kia như một nơi mềm mại hiếm có ở sâu trong lòng anh vậy, không phải vì Ngô Mẫn và Lâm Sở Sở, mà là vì Lâm Thành.

Lúc trước khi đi đến bước đường cùng, là Lâm Thành cưu mang anh, đến giờ Đường Ân anh vẫn không dám quên.

Có lẽ Vu Quý thật sự muốn xin lỗi, nhưng lại làm phiền đến Lâm Thành?

“Cậu Đường, thật sự rất xin lỗi..” Vu Quý thấy Đường Ân không nói gì, giọng nói lại cung kính hơn.

Đường Ân híp mắt.

Phịch…

Điền Nhuy trực tiếp quỳ xuống đất, hốc mắt ướt đẫm: “Cậu Đường, tôi thôi!”

. xin lỗi, xin cậu tha thứ cho tôi lần này.

Lâm Sở Sở và Ngô Mãn đều giật mình, bọn họ hoàn toàn không biết vì sao những người này lại sợ Đường Ân như vậy. Cho dù bây giờ anh có tiền, nhưng cũng không đến mức làm đến nước này đúng không? Chắc chắn bọn họ không có cách nào ngờ Tập đoàn Doãn Thị ngông cuồng tự đại ở Thượng Hải đều phải thua trong tay Đường Ân, Tập đoàn Thượng Thanh có thể làm cái gì.

Đường Ân nhìn thoáng qua, nhưng cũng không nói gì, mà nhìn sang Vu Quý: “Chuyện của Tập đoàn Thượng Thanh các ông với Tập đoàn Doãn Thị, tôi không muốn nhúng tay vào! Nếu muốn phát triển ở thành phố Giang, †ôi cũng sẽ không ngăn cản! Chuyện làm ăn đều dựa vào bản lĩnh của mỗi người, không cần phải như bây giờ!”

Vu Quý chấn động, cuối cùng trong lòng cũng thở vào nhẹ nhõm.

“Nhưng chuyện các người lợi dụng quán ăn nhà họ Lâm, lợi dụng tôi, tôi vẫn phải cảnh cáo các người một chút!”

Đường Ân nâng mắt lên nhìn Vu Quý: “Tự vả miệng? Nếu vả đến khi tôi hài lòng thì có thể cút đi..”

“Vâng! Vâng!” Vu Quý vội gật đầu, hơi xấu hổ nâng tay tát lên mặt mình.

Tiếng chát chát chát liên tục vang lên trong phòng tiếp khách.

Thấy cảnh này, Điền Vĩ cũng cắn răng nâng tay lên, nhưng trong mất lại mang theo chút oán hận.

Đi vào Đầu Tư Tài Chính thật sự đã lợi dụng người của quán ăn nhà họ Lâm, cũng lợi dụng Đường Ân. Điều này tối qua bọn họ đã suy nghĩ kỹ càng rồi, dù sao chỉ cần ba người đi vào trong công ty của Đường Ân, chắc chắn Thượng Hải bên kia sẽ truyền ra tin tức, đến lúc đó cũng.

có thể khiến Tập đoàn Doãn Thị khϊế͙p͙ sợ.

Chỉ tiếc sự lợi dụng này bị Đường Ân nhạy bén phát hiện, cũng không muốn khiến bọn họ dễ chịu.

Ngô Mẫn giật mình há to miệng, hoàn toàn không dám tưởng tượng mấy người khi nãy kêu gào với mình lại đang liên tục tự vả miệng mình, còn ra tay rất tàn nhãn nữa.

Đường Ân nhìn thoáng qua, xoay người đi ra ngoài phòng tiếp khách.

“Đường Ân… Hôm nào đến nhà làm khách nhé?” Ngô Mẫn thấy Đường Ân muốn đi thì vội vàng đứng lên, gượng cười hỏi.

“Có thời gian đi!” Anh trả lời một câu rồi không nói thêm gì nữa, xoay người rời khỏi phòng tiếp khách.

Mấy người Vu Quý dừng tay lại, mà Điền Nhuy cũng đứng lên, chỉ là lúc này hai má rất sưng, trong hốc mắt còn ướt đẫm, hoàn toàn không thể mất đi trong chốc lát.

“Hai vị, cùng nhau trở về không?” Tâm trạng Vu Quý không tệ, cười khẽ dò hỏi, giống như không chút để tâm chuyện khi nãy vậy.

“Không được, không được!” Ngô Mẫn vội xua tay, bà ta sợ những người này bị Đường Ân trừng trị sau đó lại tìm bà ta trút giận, cho nên vội vàng từ chối.

“Cũng được, vậy chúng tôi đi trước đây!” Vu Quý cười gật đầu, xoay người đi ra ngoài cửa.

Đọc TruyệnĐiền Vĩ nghiến răng đi theo sau, dáng vẻ âm u: “Chuyện này tuyệt đối không thể bỏ qua như vậy được! Một Đầu Tư Tài Chính mà thôi, đợi đánh đổ Tập đoàn Doãn Thị rồi, sớm muộn gì cũng phải đòi lại món nợ hôm nay!”

Vu Quý dừng lạ gắng hành động!”

“Có chí hướng là tốt, nhưng phải cố “Chắc chắn anh cháu sẽ làm được!” Điền Nhuy nói.

Vu Quý thở dài đi ra ngoài cửa, cũng không nói thêm gì nữa.

Lâm Sở Sở trong phòng tiếp khách khiến mình tỉnh táo lại, dân Ngô Mẫn đi ra thang máy.

“Đúng là không biết lễ phép, cũng không đi ra tiễn chúng †a nữa..” Ngô Mẫn lầm bầm một câu.

Lâm Sở Sở vẫn cúi đầu, cảm thấy tâm trạng hơi áp lực.

Cô ta biết Đường Ân hoàn toàn không nợ mình cái gì, có thể làm như vậy đã là quan tâm giúp đỡ hết lòng. Với thái độ của mình lúc trước, nếu Đường Ân muốn trả thù, chỉ sợ bây giờ cỏ trêи mộ cô ta đã cao cả mét rồi!

Đường Ân đứng trước cửa sổ phòng làm việc, thấy đám người đều lần lượt rời đi mới thở dài không nhìn nữa.

Mấy người này đều không phải dạng tốt lành gì.

Anh có nghe nói chút chút về những gì Tập đoàn Thượng Thanh gặp phải ở Thượng Hải, còn cả nhà Lâm Sở Sở, ngoài Lâm Thành còn khiến Đường Ân nhớ nhung, hai mẹ con này đều khiến anh thấy ghét.

“Cậu chủ, khi nãy ngài Miêu đã rời đi rồi!” Không biết Bùi Hạc đi tới sau lưng anh từ lúc nào.

Đường Ân gật nhẹ đầu: “ở đây giao cho anh, tôi còn có.

việc nên về trước đây!”

“Được!” Bùi Hạc gật đầu.

Đường Ân chần chừ một lát, dò hỏi: “Còn chưa tới nửa năm nữa là đến tiệc tối gia tộc của nhà họ Đường rồi, đến lúc đó anh chuẩn bị một chút!”

Bùi Hạc căng thẳng, vội vàng gật đầu đồng ý.

Đường Ân xoay người đi hai bước rồi đột nhiên hỏi: “Đinh Huyên ở Thượng Hải sao rồi?”

“Gần đây gặp chút phiền phức, có lẽ vẫn xử lý được!” Bùi Hạc nói.

Đường Ân gật đầu, sải bước ra khỏi phòng làm việc.

Đi thẳng về biệt thự gần đại học Thành phố Giang, anh ngạc nhiên nhìn thấy bà Thẩm lại có thể đến đây.

Bà Thẩm đang ngồi trong phòng khách, đưa tay mình ra cho ông cụ Hồ Tùng bắt mạch giúp.

Đường Ân đến gần, nhìn thấy bà Thẩm nở nụ cười: “Đường Ân à, khi nào có thời gian lại đến nhà dì làm khách đi, đến lúc đó dì lại nấu cho cháu một bữa đồ ăn ngon! Lần này không cho ai về cả, chỉ có một mình dì chiêu đãi cháu thôi!”

“Được, cháu có thời gian thì chắc chắn sẽ đi!” Đường Ân cũng không biết nên bày tỏ ý cảm kϊƈɦ của mình thế nào.

“Chuyện lần trước đều tại mấy đứa con bất hiếu kia, dì cũng có lỗi với cháu!” Bà Thẩm thổn thức: “Năm đó chú Thẩm của cháu bận rộn, lơ là việc dạy dỗ mấy đứa nhỏ này, cháu đừng để trong lòng…”

“Sao có thể chứ ạ?” Đường Ân cười cười: “Thật ra lần trước rất vui, hơn nữa dì nấu ăn rất ngon!”

“Thật sao?” Bà Thẩm rất vui vẻ.

Đường Ân gật đầu, vừa định nịnh hót mấy câu thì thấy ông cụ Hồ Tùng cau mày, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi.

Trái tim anh đập thịch một tiếng, nhìn Hồ Tùng đang nám lấy cổ tay bà Thẩm, cảm thấy hơi không ổn.

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




Tắt [X]
HÃY TẢI APP ĐỌC TRUYEN-NET.COM     Trên App truyện được cập nhật nội dung nhanh hơn Web 2 ngày! Trên IOS của Apple đang Phát Triển nhé ! app-truyen-net-com