Truyện Ta đây trời sinh ngông cuồng - Ngôn tình , Hiện đại Full | NETTRUYEN

chưng 261-263

trước
tiếp

Thẩm Từ Vũ ngẩng đầu lên, lạnh lùng liếc mắt nhìn Vương Đức Hữu.

Vương Đức Hữu tiếp tục nói: “Ý của tôi rất rõ ràng, loại người như vậy chỉ muốn leo lên nhà họ Thẩm của các ông thôi! Đã nửa tiếng trôi qua rồi, có khi chẳng còn bao.

lâu nữa Hàn Lâm sẽ tắt thở đấy!”

Thẩm Từ Vũ càng nghe càng tức giận, phẫn nộ đứng dậy.

“Chuyện này: cũng Íà do ông b&iẾ lòng lin Noo nniẾt,, theo ý tôi, cứ bảo anh ta cút đi, thậm chí còn có thể báo cảnh sát bắt anh ta luôn! Đây là vì việc cá nhân mà âm mưu giết người… Loại người như vậy, tôi cũng không dám tưởng tượng hàng ngày anh ta đã lừa gạt bao nhiêu người, đã hại bao nhiêu người!” Vương Đức Hữu càng nói càng tức giận, hận không thể giậm chân mắng chửi điên cuồng.

Người nhà họ Thẩm nghe thấy lời này, sảc mặt càng ngày càng nặng nề, nhất là bà Thẩm, bà siết chặt tay khi nghe đến đây.

“Nếu cậu ta thật sự chí muốn leo lên nhà họ Thẩm chúng tôi, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cậu tai”

Thẩm Từ Vũ lạnh lùng nói.

Két…

Cửa phòng phẫu thuật mở ra, Đường Ân từ bên trong đi ra.

“Đường Ân, thế nào rồi?” Bà Thẩm vội vàng đứng dậy, gương mặt lộ vẻ mong chờ.

“Không có vấn đề gì nữa rồi!” Đường Ân thở phào nhẹ nhõm.

“Không có vấn đề gì nữa sao?” Vương Đức Hữu sửng sốt một lát, trong mắt tràn đầy nụ cười chế nhạo: “Này anh, anh có biết anh đang nói gì không đấy?”

Đường Ân nhíu mày, trong mắt tràn đầy ý lạnh.

“Đường Ân, thật sự không sao rồi sao?” Giọng nói bà Thẩm hơi run rẩy.

Đường Ân nhẹ nhàng gật đầu: “Quả thật là không có chuyện gì nữa, có điều vẫn phải kê đơn cho anh ấy, để người bệnh uống vào mới có thể hoàn toàn loại bỏ được.

chất độc trong cơ thể anh ta! Dựa theo ý của ông Hồ, hẳn là Hàn Lâm đã có ý thức rồi, không bao lâu nữa sẽ tỉnh lại thôi!”

“Không thể nào! Anh có biết đây là chất độc gì không hả?” Vương Đức Hữu giận dữ, chỉ Đường Ân: “Cả đời tôi chưa từng nhìn thấy chất nào khó giải đến như vậy, anh nói không có việc gì là không có việc gì được sao?”

Thân thể Thẩm Từ Vũ cũng run lên, không ngờ được thế mà lại không có chuyện gì rồi sao?

“Có phải không có việc gì hay không, anh tự đi vào kiểm tra một lượt, chẳng phải sẽ biết ngay sao?” Đường Ân liếc mắt nhìn Vương Đức Hữu.

Vương Đức Hữu lập tức đẩy cửa phòng phẫu thuật ra, ánh mắt nhìn ra phía xa, mà lúc này người nhà họ Thẩm cũng đã phản ứng lại, vội vàng đi theo sau lưng Vương Đức Hữu, vội vàng bước vào phòng bệnh.

Trong phòng phẫu thuật vẫn thoang thoảng mùi máu †anh, có điều vẫn ở trong phạm vị mọi người có thể chịu đựng được.

Thẩm Hàn Lâm nằm trên giường bệnh, sắc mặt đã không còn xanh đen như trước, thay vào đó là vẻ tái nhợt.

Sắc mặt tái nhợt này là do mất máu quá nhiều mà dẫn đến, nếu không xem xét đến việc truyền máu, thì sau này.

chỉ có thể dùng các thực phẩm giàu chất dinh dưỡng để bồi bổ, mới có thể khiến anh ta hoàn toàn khôi phục được.

“Hàn Lâm…” Bà Thẩm nhìn thấy bộ dạng Thẩm Hàn Lâm, nước mắt lập tức chảy xuống, run rẩy bước lên.

Tuy rằng sắc mặt Thẩm Hàn Lâm tái nhợt, nhưng mà so với màu xanh đen sau khi trúng độc vừa nãy, đã tốt hơn không biết bao nhiêu lần. Đây tuyệt đối không phải là biểu hiện sau khi trúng độc, mà là sự suy yếu.

Suy yếu so với trúng độc, không biết đã tốt hơn đến mấy lần.

“Sao chuyện này có thể xảy ra được chứ? Sao có thể chứ?” Sắc mặt Vương Đức Hữu hoàn toàn thay đổi: “Rõ ràng anh ta đã trúng độc… Không thể nào!”

“Bác sĩ Vương, ông không muốn anh trai tôi khỏe lên sao?” Thẩm Như Hinh tức giận trừng mắt nhìn Vương Đức Hữu.

“Không… Không phải! Tôi tuyệt đối không có ý này!” Sắc mặt Vương Đức Hữu nhanh chóng thay đổi, lộ ra nụ cười lúng túng, không thành thật nói: “Có thể khỏe lên được, trong lòng tôi chắc chắn cũng rất vui mừng!”

Thẩm Từ Vũ bên cạnh nhìn thấy, ánh mắt chuyển sang lạnh lẽo: “Tôi vẫn nhớ chuyện ông nói sẽ trồng cây chuối ăn phân đấy!”

Thân thể Vương Đức Hữu cứng đờ: “Vừa nấy tôi chỉ nhất thời lỡ miệng…”

“Tôi thấy không giống như lỡ miệng đâu nhỉ!” Thẩm Như Hinh hừ nhẹ.

Thẩm Từ Vũ nhìn chằm chằm Vương Đức Hữu, nhìn đến mức trán ông ta thấm ra mồ hôi lạnh, rồi mới hừ lạnh một tiếng, ánh mắt nhìn về phía Đường Ân.

Tình huống của Thẩm Hàn Lâm chuyển biến tốt đẹp, với ông ấy mà nói là một chuyện cực kỳ vui mừng, nhưng mà bây giờ ông ấy gặp phải rất nhiều vấn đề cần phải giải quyết, nhất thời không thể tiếp tục ở lại trong phòng phẫu thuật được.

Bà Thẩm gục xuống trên người Thẩm Hàn Lâm, nhẹ nhàng lau khóe mắt.

Thẩm Như Hinh ý tứ sâu xa liếc mắt nhìn Đường Ân, trong mắt lộ ra vẻ khác thường, mà hai vợ chồng Thẩm Như Mẫn và Lương Thành vẫn luôn im lặng, không biết nên nói cái gì.

“Bà Thẩm, nếu không còn việc gì nữa thì cháu đi trước đây!” Đường Ân đứng bên cạnh, nhẹ nhàng an ủi bà Thẩm.

“Được! Được! Tiểu Đường, lần này thật sự rất cảm ơn cháu, đợi sức khỏe thím tốt hơn rồi, thím sẽ nấu món ngon cho cháu… Bà Thẩm lau nước mắt trên khóe mắt, cam đoan một cách chắc chắn.

“Được!” Đường Ân hé miệng cười, trong lòng thật sự rất VUÍ.

Đường Ân đi ra khỏi phòng phẫu thuật, lúc này mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy khi mình làm chuyện này, †âm trạng cũng cực kỳ vui vẻ.

Thẩm Như Hinh đi theo ra ngoài, muốn nói cảm ơn gì đó, nhưng mà còn chưa nói ra khỏi miệng, làm thế nào.

cũng không nói thành lời được, chỉ có thể miễn cưỡng dùng gương mặt cứng đờ nói một câu: “Hôm khác mời anh ăn cơm!”

Đường Ân nghiêng đầu nhìn cô ta một cái, mỉm cười rồi Xoay người rời đi.

“Này, anh có ý gì hả?” Thẩm Như Hinh nhìn bộ dạng Đường Ân, hơi tức giận giậm chân chất vấn.

Đường Ân đi xa lắm rồi, hình như đã bước vào thang máy.

“Có gì hay mà ra vẻ chứ!” Thẩm Như Hinh oán giận quay.

đầu, đi về phía phòng phẫu thuật, khi đến gần phòng.

phẫu thuật lại đột nhiên xoay người lại, đi sang căn phòng bên cạnh.

Gõ cửa phòng, Thẩm Như Hinh đã khôi phục vẻ mặt lạnh nhạt, sải bước dài đi tới.

“Tình huống ổn định chưa?” Thẩm Từ Vũ không ngẩng đầu, vẫn nhìn chằm chằm tài liệu trong tay, thỉnh thoảng lại nhíu mày.

“Ổn định rồi! Đường Ân… cũng đi rồi!” Thẩm Như Hinh cảm thấy kỳ quái nói.

“Đi rồi sao?” Thẩm Từ Vũ hơi sững sờ, dường như trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc.

“Vâng, vừa mới đi rồi!” Thẩm Như Hinh nói.

Thẩm Từ Vũ gật đầu, đuổi Thẩm Như Hinh ra ngoài.

Đi rồi sao?

Thăng ranh này có ý gì?

Dựa theo suy nghĩ của Thẩm Từ Vũ, Đường Ân giúp nhà họ Thẩm một chuyện lớn như vậy, làm sao có thể nói đi là đi được chứ? Chẳng lẽ không định thừa cơ hội này, †ạo mối quan hệ với nhà họ Thẩm, mới có thể đạt được lợi ích lớn nhất từ nhà họ Thẩm hay sao?

Đi rồi là sao?

Thẩm Từ Vũ chậm rãi ngồi xuống, chân mày nhẹ nhàng nhíu lại, trong mắt hiện lên vẻ chế giêu.

Đây là định thả dây dài, câu cá lớn? Để mình thiếu nợ anh ta càng nhiều, sẽ càng làng thu hoạch được nhiều lợi ích hơn nữa từ chỗ này sao? Nếu quả thật có suy nghĩ này, vậy e rằng anh ta phải thất vọng thôi!

Sau khi Đường Ân ra khỏi bệnh viện, trăng đã lên đến đỉnh đầu, sau khi liếc mắt nhìn đồng hồ, đã gần nửa đêm rồi.

Giờ này chắc Kỷ Du Du cũng nên tan làm rồi chứ?

Đường Ân cười chua xót, nhớ lại dáng vẻ Kỷ Du Du cố gắng mấy ngày nay, thật sự cảm thấy hơi đáng yêu. Lên xe, cùng Hồ Tùng đi thẳng về phía biệt thự.

Lúc này, Kỷ Du Du chưa tan làm.

Mấy ngày qua Đổng Phi Phi huấn luyện cô vô cùng đúng chỗ, hơn nữa Đổng Phi Phi có thể cảm giác được rõ ràng, Kỷ Du Du vốn dĩ không cần kiểu huấn luyện này, lập tức tiếp nhận công việc cũng sẽ không có vấn đề gì.

Điều này khiến cô ta vô cùng khó hiểu, tại sao chủ nhiệm Trương cứ luôn miệng nói Kỷ Du Du có vấn đề, nhất là hôm nay còn nói với cô ta, bảo cô ta ở lại muộn một chút trông chừng Kỷ Du Du.

Sau khi nhìn thấy Kỷ Du Du viết xong, Đổng Phi Phi đọc qua một lượt, trong lòng cảm thấy rất hài lòng. Chẳng qua vừa nghĩ đến yêu cầu của chủ nhiệm Trương, Đổng Phi Phi lại cảm thấy khó xử.

“Du Du, chúng ta trò chuyện được không?” Đổng Phi Phi thật sự không tìm ra được chút khuyết điểm nào nữa, chỉ có thể cười khẽ dò hỏi.

“Được!” Kỷ Du Du không tức giận chút nào.

Đổng Phi Phi thầm thở dài trong lòng, biết rõ đây thật sự là một cô gái tốt, cho dù huấn luyện đến tận mười giờ đêm, thế mà lại không hề có một chút buồn bực nào.

Lúc này, dưới tầng cấu trúc của tòa nhà giáo dục, một chiếc xe BMW chậm rãi ngừng lại.

Chủ nhiệm Trương từ trong xe bước ra, ngẩng đầu nhìn †hoáng qua, sau đó nhìn em họ từ ghế lái phụ bước xuống, cười nói: “Chị cố tình bảo cô ta ở lại, đợi lát nữa em đưa cô ta về nhài”

“Được, chị họ!” Trương Hồng Phong bước xuống xe, còn cố ý chỉnh sửa lại âu phục của mình một chút. Trương Hồng Phong ba mươi tuổi quả thật cũng có chút cảm giác thành thục, có điều có lẽ vì thường xuyên thức đêm nên tóc trên đỉnh đầu bị hói rất nặng, vành mắt cũng có quầng thâm.

Từ năm sáu ngày trước, Trương Hồng Phong đã nhận được tin nhắn của chị họ mình là Trương Hồng Tụ, nói là Giáo dục Hoäng Hồng có một cô gái xinh đẹp trong sáng vừa mới đến. Lúc này Trương-Hồng Phong lập tức không kiềm chế được, bảo Trương Hồng Tụ gửi cho mình mấy tấm ảnh: Cô gái trong ảnh chụp trong sáng động lòng người, đôi mắt sáng ngời, khi cười lên khóe miệng hơi nhếch lên, dường như còn mang theo vẻ ngượng ngùng, đây chính là kiểu người Trương Hồng Phong yêu thích. Nếu không phải vì mấy ngày nay vẫn luôn tăng ca, Trương Hồng Phong đã đến nhìn một cái từ lâu rồi, cũng may cuối cùng đã đến thứ bảy, rời khỏi công ty trước tám giờ, chạy thẳng đến nơi này.

“Chị nói với em, Kỷ Du Du này đã có bạn trai rồi, có điều chị đã gặp bạn trai cô ta rồi, tuy vẻ ngoài coi như tạm được, nhưng cũng chỉ là một thẳng ranh con vắt mũi chưa sạch, không có tài năng gì, em chỉ cần thể hiện ra vẻ thành thục của em, chắc chắn có thể bắt được cô ta… Chủ nhiệm Trương vừa vào tòa nhà làm việc vừa nói với em họ mình.

“Không thành vấn đề!” Trường Hồng Phong cười gượng, trên mặt lại có thêm mấy nếp nhăn.

“Ừ, nhớ kỹ là được, em phải biết ưu điểm của em! Nơi như thành phố Giang này, có cô gái nào mà không muốn ở lại chứ?” Chủ nhiệm Trương vừa nói, khóe miệng vừa cong lên: “Căn nhà hơn tám mươi mét vuông của em chính là ưu điểm lớn nhất của em!”

“Em biết rồi!” Trương Hồng Phong nhún vai.

Hai người ấn số thang máy, đi thẳng lên tầng trên.

Trong tầng lầu của Giáo dục Hoằng Hồng, Đổng Phi Phi đang trò chuyện với Kỷ Du Du, trong lòng cảm thán, cô gái này thật sự không có chút đề phòng gì. Hơn nữa tấm lòng lương thiện khiến người ta nhanh chóng sinh ra thiện cảm.

“Du Du, tháng sau có cơ hội đến Ma Đô học tập, công ty đã phân công rồi, nếu cô có thời gian, tôi rất mong có thể dẫn cô đi!” Đổng Phi Phi áy náy thở dài, dịu dàng cười một tiếng.

“Cơ hội đến Ma Đô học tập sao?” Kỷ Du Du hơi sửng sốt.

“Ừ, có hứng thú không? Cơ hội như vậy thật sự rất hiếm có, cô phải tranh thủ nắm bắt đó!” Đổng Phi Phi cười dò hỏi.

“Nhưng mà… Ngày kia tôi đã đi học rồi, sau này cũng chỉ làm parttime ở đây thôi… Kỷ Du Du hơi chần chừ.

“Vậy thì có sao đâu? Chỉ cần cô muốn đi, tôi sẽ dẫn cô theo…” Đổng Phi Phi cười rất ấm áp.

Kỷ Du Du vẫn còn đang suy nghĩ, lúc này, cửa phòng làm việc bị người ta đẩy ra.

Chủ nhiệm Trương dẫn đầu bước vào, trên mặt lộ ra nụ cười khác hẳn ngày thường: “Du Du, các cô còn chưa đi sao? Khuya như vậy mà còn bắt cô huấn luyện ở đây, thật ngại quá! Có điều chúng ta đều làm việc cho công ty, tôi cũng hy vọng cô có thể cố gắng làm một số công việc chuyên môn!”

“Vâng, tôi biết rồi!” Kỷ Du Du cúi đầu đáp lại nói.

“Vậy thì tốt, hy vọng cô không oán giận tôi! Đúng rồi, đây là em họ tôi, Trương Hồng Phong, gần đây vừa mới vào làm việc trong một bộ phận của Đầu tư Kim Dung, đây chính là nơi tương lai rộng mở đấy…” Chủ nhiệm Trương tươi cười như hoa, bảo Trương Hồng Phong đứng dậy: “Không biết các cô có biết Đầu tư Kim Dung không?”

“Là ở trung tâm kia sao?” Đổng Phi Phi rất muốn biết.

“Đúng vậy, chính là nó!” Chủ nhiệm Trương cười, cố tình nói: “Em họ tôi theo tôi về lấy chút đồ, các cô cũng không nên suy nghĩ nhiều!”

Kỷ Du Du nhớ đến chuyện mấy ngày hôm trước, sắc mặt hơi đỏ ửng, nhưng trong lòng có tức giận nhiều hơn.

– Đổng Phi Phi cũng không phải kẻ gà mờ trong công việc, lập tức hiểu ra, trong chuyện này có ý nghĩa sâu xa gì.

“Cô Đổng, vừa hay cô ở đây, vào đây giúp tôi xem lại bản hợp đồng này!” Chủ nhiệm Trương dẫn đầu đi ra khỏi phòng làm việc, quay đầu gọi Đổng Phi Phi một câu.

– Đổng Phi Phi chân chừ một lát: “Được!”

Hai người lần lượt đi ra ngoài, trong phòng làm việc chỉ còn lại Kỷ Du Du và Trương Hồng Phong.

“Xin chào, tôi là Trương Hồng Phong, năm nay ba mươi tuổi, cũng là người bản xứ thành phố Giang…” Trương Hồng Phong lộ ra nụ cười mà anh ta tự cho là không tệ, đồng thời đưa tay phải ra: “Rất vui được quen biết côi!

Trong nháy mắt khi nhìn thấy Kỷ Du Du, Trương Hồng Phong đã biết cô gái này chính là người mà mình muốn.

Cô gái này có đôi mắt giống như làn nước mùa thu, tạo.

nên sóng gợn trong lòng anh ta, nếu không phải kiềm chế cảm xúc tốt, bây giờ e rằng anh ta đã toét miệng cười đến tận mang tai rồi.

Kỷ Du Du tức giận nhíu mày, không có ý định tiếp lời.

“Sao vậy?” Trương Hồng Phong kinh ngạc nhìn bộ dạng Kỷ Du Du, trong mắt lập tức hiện lên vẻ không vui, anh ta có thể cảm giác được Kỷ Du Du không muốn tiếp xúc với anh ta, thậm chí ngay cả lễ tiết bắt tay cũng không muốn để ý đến, có điều biết chuyện này quả thật cũng hơi đường đột, nên vẫn cười nói: ‘À… Không biết bình thường cô có sở thích gì không? Ví dụ như đi nghe nhạc kịch, xem ca nhạc…”

Kỷ Du Du dọn đồ, rất bình tĩnh nói: “Không có yêu thích gì, hơn nữa tôi cũng nên tan ca rồi, bạn trai tôi đang đợi tôi dưới tầng!”

“Bạn trai cô sao?” Trương Hồng Phong sững sờ, sau đó trên mặt lộ ra nụ cười: “Tôi đã nghe chị họ tôi nói rồi, điều kiện của bạn trai cô cũng không tốt lắm, đến bây giờ ngay cả xe cũng chưa có, không bằng tôi đi xuống đưa cô đi thôi!”

“Cảm ơn, không cần, chúng tôi đi bộ về là được!” Kỷ Du Du cất đồ đạc xong, rất lễ phép cười xoay người đi ra khỏi phòng làm việc.

“Tôi vẫn nên đưa cô về thôi, nếu không một cô gái ở bên ngoài quá nguy hiểm…” Trương Hồng Phong vội vàng đi theo ra ngoài, trong lòng lại càng tức giận không kiềm chế được, cô gái này thật sự không cảm thấy rằng mình đã hạ thấp bản thân đến mức như vậy sao, cô còn không cảm động sao?

“Sao vậy?” Trong phòng làm việc của chủ nhiệm, Trương Hồng Tụ đúng lúc bước ra.

“Chủ nhiệm Trương, hôm nay huấn luyện xong rồi, không có chuyện gì nữa thì tôi đi trước nhé!” Kỷ Du Du lễ phép gật đầu, xoay người đi về phía thang máy.

Chủ nhiệm Trương nhíu mày, trong mắt lộ ra vẻ tức giận: “Này… Để Hồng Phong đưa cô đi!”

Kỷ Du Du không nói gì, đi thẳng vào thang máy, mà Trương Hồng Phong nhanh chân bước theo, mỉm cười nói: “Muộn như vậy rồi còn để cô về nhà một mình, tôi thật sự không yên tâm!”

Kỷ Du Du hơi sợ hãi, vội vàng rúc vào góc thang máy.

“Yên tâm đi, tôi không phải người xấu gì cả, thật sự con người tôi vẫn luôn rất hiền lành, nhất là với con gái, đều rất lễ phép!” Trương Hồng Phong cố tình gợi chuyện.

Kỷ Du Du hơi sợ hãi, nhẹ nhàng gật đầu đáp lại, cô sợ chọc cho đối phương tức giận, sẽ có hành động gì đó không an toàn trong thang máy.

“Bình thường tôi thích đọc sách, đi du lịch, trải qua cuộc sống tiểu tư sản! Tuy rằng cuộc sống như thế này không thể thỏa mãn được tham vọng của tôi, nhưng mà so với đa số người của thành phố Giang cũng đã tốt hơn rất nhiều rồi, tôi không muốn cô có từng nghĩ đến, sau này cũng trải qua cuộc sống như vậy hay không?” Trương Hồng Phong mím môi, giống như rất lịch sự nói.

Kỷ Du Du vẫn gật đầu nhưng trong lòng lại cực kỳ chán ghét.

“Có lẽ bây giờ cô vừa mới tốt nghiệp, mong muốn cuộc: sống như thế này, đối với cô mà nói là quá xa xỉ… Nếu cố gắng, có lẽ cũng mất khoảng bảy, tám năm…” Trương Hồng Phong khoe khoang nói một câu, nghĩ làm thế nào khiến cho giọng nói của mình có thể gợi lên hứng thú của Kỷ Du Du. Trong mắt anh ta, loại cuộc sống tiểu tư sản này thật sự là điều mà các cô gái cực kỳ hâm mộ, cũng là điều mà rất nhiều cô gái muốn có được.

Tỉng…

Lúc này, cửa thang máy mở rộng.

Kỷ Du Du vội vàng ra khỏi thang máy, đi ra khỏi ký túc xá, hơn nữa bước chân càng lúc càng nhanh hơn.

“Cô vội như vậy làm gỉ?” Trương Hồng Phong muốn kéo cổ tay Kỷ Du Du, ai ngờ được động tác ra khỏi thang máy của Kỷ Du Du rất nhanh.

Điều này khiến Trương Hồng Phong hơi kinh ngạc, đồng thời trong lòng càng dâng lên cảm giác hưng phấn.

‘Thỉnh thoảng khi cô gái này nổi giận, khiến cho anh ta cảm thấy cực kỳ hưởng thụ, đời này anh ta thích nhất chính là loại con gái như vậy, bất kể như thế nào cũng không thể kiềm chế được.

“Tuần sau ở trung tâm triển lãm có một vở nhạc kịch, không biết cô có thời gian không… Trương Hồng Phóng bước nhanh đuổi theo.

“Ngại quá, bạn trai tôi đến rồi.. Kỷ Du Du nhìn thấy xe của Đường Ân, trong lòng thở phào một tiếng, cười áy náy: “Tuần sau tôi phải lên lớp rồi, e rãng không có thời gian!”

“Bạn trai cô đến rồi sao?” Trương Hồng Phong hơi sững sờ, gãi mũi nở nụ cười: “Vậy thì tốt quá, tôi đưa cả cô và anh ta về luôn nhé, đỡ cho hai người đã muộn thế này mà còn phải đi bộ về!”

Vừa dứt lời, Trương Hồng Phong đã rút chìa khóa ra, nhẹ nhàng ấn nút, nghe thấy tiếng vang bíp bíp từ xe truyền đến.

“Không cần!” Kỷ Du Du cúi đầu, nhanh chóng ra khỏi tòa nhà cao tầng.

“Không sao đâu, không cần khách sáo với tôi! Hơn nữa, tôi cũng muốn gặp bạn trai cô một lần, xem rốt cuộc bộ dạng anh ta thế nào! Nhân tiện cũng cho anh ta cảm giác được xe BMW thoải mái như thế nào, để sau này anh ta còn có mục tiêu phấn đấu…’ Trương Hồng Phong vội vàng đi theo, nụ cười trên mặt càng tươi tắn hơn, nhìn xung quanh một vòng: “Bạn trai cô đâu? Tại sao.

không thấy người đâu? Không phải là không đến đấy chứ? Nếu vậy vừa đúng lúc tôi lái xe đưa cô về! Chiếc xe của chị họ tôi cũng vẫn còn tốt, tôi đang định tháng sau mua chiếc nữa, đúng lúc cho cô cảm nhận một chút…”

Vù vù…

Lúc này, chỗ đậu xe ở tầng dưới có ánh sáng chói mắt sáng lên.

Một chiếc Ferrari F12 giống như con quái thú khoác lên ánh sáng đỏ rít gào vọt ra, vững vàng dừng lại trước mặt Kỷ Du Du.

Đường Ân chậm rãi kéo cửa xe ra, khẽ cười nói: “Sao không nói là có đồng nghiệp? Nếu em nói, anh sẽ lái chiếc xe bốn chỗ đến đây!”

“Không phải đồng nghiệp, cũng không quen biết!” Kỷ Du Du cúi đầu, đỏ mặt nói một câu, sau đó thuần thục kéo cửa Xe ra.

Đường Ân hơi ngẩn ra, kinh ngạc nhìn Trương Hồng Phong, nhún vai nở nụ cười.

Không phải đồng nghiệp?

Không phải đồng nghiệp, tại sao lại cùng đi ra vậy?

“Xin chào, tôi là Đường Ân, bạn trai của Kỷ Du Du, không biết anh là…” Đường Ân vẫn khách sáo đưa tay ra.

Trương Hồng Phong ngơ ngác đứng ngay tại chỗ, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc, nhìn cách ăn mặc trên người Đường Ân và chiếc Ferrari mà anh lái đến, trong nháy mắt, toàn thân đều trở nên căng thẳng.

Chiếc xe này ít nhất cũng có giá sáu, bảy triệu, nhưng có từng đó tiền còn chưa chắc đã mua được.

Người này không phải có tình trạng kinh tế không tốt sao? Tại sao có thể lái được chiếc xe như vậy chứ? Vừa nãy còn muốn gặp bạn trai Kỷ Du Du một lần, muốn áp đảo khí thế của đối phương, ai ngờ được xe người ta vừa mới lái đến, trong lòng anh ta đã chấn động như vậy.

“A… Chị họ tôi đi làm ở đây, tôi đến đón chị họ!” Lúc này Trương Hồng Phong mới kịp tỉnh táo lại.

“Vậy sao… Thật ngại quá, xe không đủ chỗ ngồi Đường Ân lộ ra vẻ áy náy.

“Không sao đâu, không sao đâu, tôi có xe mài” Trương Hồng Phong ấn chìa khóa xem, lộ ra xe của chị họ, nhưng nghĩ đến chiếc xe trước mặt này không biết còn đắt gấp mấy lần chiếc xe của chị họ, trong nháy mắt lập tức bỏ đi ý đồ muốn thể hiện.

“Vậy thì tốt, chúng tôi đi trước nhé!” Đường Ân không sao cả cười cười, xoay người lên xe.

Động cơ xe gầm rú, gầm gừ dưới tầng một lát, xe đã nhanh chóng lái đi.

Trương Hồng Phong đứng tại chỗ, cảm giác được tiếng của động cơ xe, giống như sự chế giễu của Đường Ân vậy, tận sâu trong đáy lòng anh ta cũng cảm thấy xấu hổ.

Cảm nhận xem BMW thoải mái như thế nào? Cho dù BMW rất thoải mái, nhưng có thể so sánh được với Ferrari sao? Đây vốn dĩ không phải là những thứ cùng đẳng cấp, hai người cũng không có bất kỳ khả năng gì để so sánh với nhau!

Căn nhà tám mươi mét vuông sao?

Lái chiếc xe như vậy, người ta sẽ để ý đến căn nhà tám mươi mét vuông sao?

Trương Hồng Phong cực kỳ xấu hổ, hận không thể tìm được một cái lỗ ngay bây giờ, chui thẳng xuống cho xong!

“Người đâu rồi?” Lúc này, chủ nhiệm Trương cũng chạy từ trên tầng xuống.

“Đi rồi!” Trương Hồng Phong thở dài, cảm thấy mặt nóng rát.

“Đi rồi sao? Em không tiễn cô ta à?”

“Không! Bạn trai cô ta đến đón!” Trương Hồng Phong lắc đầu.

“Đón cô ta? Đón cô ta thì sợ cái gì? Em có thể yêu cầu tiễn cô ta mà, tại sao em không chủ động chút nào vậy?”

Chủ nhiệm Trương lắc đầu thở dài: “Em đấy, chẳng có triển vọng gì cả…”

Trương Hồng Phong nản lòng thoái chí, chuyện mà ban đầu anh ta cảm thấy cực kỳ nắm chắc, nhưng lại xuất hiện sai lệch như vậy, điều này khiến tâm trạng khoe khoang ban đầu của anh ta phải chịu một đòn tấn công quá lớn.

Giờ phút này, Trương Hồng Phong thật sự không còn chút hăng hái nào nữa.

“Không cho em đưa về cũng không sao, đợi sang tuần sau xem chị trừng phạt cô ta thế nào!” Chủ nhiệm Trương không nói gì, xoay người lên xe: “Ngay cả cửa ải huấn luyện này mà cũng không qua được, còn muốn đến Ma Đô học tập sao? Nằm mơ đẹp quá nhỉ?”

Trương Hồng Phong hé miệng định nói gì đó, cuối cùng chỉ có thể nặng nề thở dài, xoay người chui vào trong xe.

Sáng sớm hôm sau.

Đường Ân rời khỏi giường từ rất sớm, chui vào phòng sách.

Trong phòng sách, Kỷ Du Du và Sầm Hạ đã ngồi đấy từ trước, vì là cuối tuần nên hôm nay Sầm Hạ nghỉ ngơi ở nhà. Kỷ Du Du và Đường Ân lại khai giảng vào ngày mai, hai người phải ôn lại bài vở.

Cuối học kỳ trước, hai người đều không tham gia thi cuối kỳ, vì liên quan đến Trần Diệu Tổ, hai người đều nhận được cơ hội thi lại. Nếu thi lại mà không qua, chỉ sợ vị trí của hai người bây giờ sẽ có nguy cơ bị lung lay sắp đổ.

Nhìn bộ dạng nghiêm túc của Kỷ Du Du, Đường Ân thật sự không đành lòng quấy rầy, cho nên chỉ có thể đè nén suy nghĩ, mắt nhìn vào sách vở.

Ngày tựu trường đại học thành phố Giang, hai người Đường Ân và Kỷ Du Du đã đưa Sầm Hạ đi từ rất sớm, sau đó cùng quay lại trường học. Trong ngày đầu tiên khai giảng, thật ra cũng không có nhiều việc lắm, đơn giản là tiếp nhận một số tình hình của sinh viên mới thôi.

Đường Ân và Kỷ Du Du cũng được phân công nhiệm vụ như vậy, chỉ có thể đứng ở cửa trường học, đợi sinh viên mới vào nhập học.

Những sinh viên mới này tràn ngập tò mò với bạn học đại học, mà mấy người Đường Ân chủ yếu chỉ dẫn theo bọn họ đi làm quen với một số tình hình hoạt động của trường học. Đường Ân dẫn theo ba sinh viên vào trường học, cảm giác công việc hướng dẫn du lịch này thật sự không có cách nào khơi dậy được hứng thú trong lòng anh.

Một giờ chiều, một chiếc Benz GT bộ dạng hung hang vọt đến cửa trường học, gần như xe đè nát đường biên vỉa hè, một đường lái thẳng đến chỗ đậu xe của đại học thành phố Giang.

Hai túi du lịch màu xanh lục, bị người ta ném xuống từ cửa sổ xe, sau đó một người đẹp chân dài mặc quần ngắn, đeo kính râm đẩy cửa ra.

Hành động như vậy trong chớp mắt đã hấp dẫn mọi ánh mắt.

Đường Ân kinh ngạc nhìn sang, cảm thấy kinh ngạc, nhìn thấy sau khi Thẩm Như Hinh xuống xe, bà Thẩm cũng từ vị trí phó lái đi xuống, toàn thân anh ngẩn ra.

Tại sao bà vợ tướng quân này lại đi đến đây vậy?

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




Tắt [X]
HÃY TẢI APP ĐỌC TRUYEN-NET.COM     Trên App truyện được cập nhật nội dung nhanh hơn Web 2 ngày! Trên IOS của Apple đang Phát Triển nhé ! app-truyen-net-com