Truyện Con Rể Quyền Quý Thương Thác - Ngữ Lam | NETTRUYEN

chương 6

trước
tiếp

Ngữ Lam

Cô nhỉ viện Xuân Đằng, thành phố Ngân Châu.

Đám trẻ ngây thơ đang chơi đùa trên bãi cỏ xanh, trên bãi cỏ, Tân
Âm mặc váy dài màu trắng ngồi xếp bằng, mái tóc dài xõa sau
gáy, màu tóc đen nhánh hình thành chênh lệch rõ ràng với chiếc
váy trắng của cô ta, trên tóc cô ta đội vòng hoa mà đám trẻ bện
cho, gấu váy trắng trải rộng trên bãi cỏ, giống như tinh linh trong
rừng rậm.

 

“Chị Tân Âm, em cũng muốn ăn kẹo!” Một bé trai kháu khinh chạy.
đến trước mặt Tân Âm, cười hì hì với cô ta.

“Tiểu Hổ, em không được ăn thêm kẹo nữa” Tân Âm vươn cánh
tay ngọc, xoa đầu Tiểu Hổ, trong mắt tràn đây cưng chiều.

 

Một bà lão tóc hoa râm khom lưng, cười hiền từ đi tới: “Tiểu Âm,

cháu nuông chiều những đứa trẻ này quá.”

 

Trên mặt Tân Âm lộ ra nụ cười ngọt ngào, xinh đẹp như hoa
quỳnh đua nở: “Viện trưởng Thôi, cháu thấy đám trẻ này vui vẻ
như vậy cháu cũng rất vui, đúng rồi, người tên là Trương Thác kia,
anh ấy đến chưa?”

“Vừa mới đến” Viện trưởng Thôi chỉ chỉ bên cạnh, trong đình nghỉ
mát bằng gỗ do một người xây dựng nên, một mình Trương Thác
đang lắng lặng ngồi đó, nhìn về phía trước.

Viện trưởng Thôi nhìn dáng vẻ của Trương Thác, thở dài, trong đôi
mắt hiền hòa thoáng qua chút xót xa: ‘Ài, đứa trẻ này mãi vẫn
không giải tỏa được vướng mắc trong lòng mình, năm đó mẹ nó
nhảy lầu tự sát vì không muốn liên lụy đến nó, nó vẫn luôn tự
trách bản thân mình vì chuyện này.”

Ánh mắt Tân Âm nhìn theo ngón tay viện trưởng Thôi, cô ta nhìn
chăm chú gương mặt nghiêng của Trương Thác, từ trên người
đàn ông này, cô ta cứ luôn cảm thấy một luồng hơi thở bi thương,
trong đôi mắt sâu thăm thẳm của anh như giấu kín rất nhiều câu
chuyện, khiến cho Tân Âm không kiềm chế được muốn đi tới đó
tìm hiểu, nhưng mỗi lần cô ta muốn thử trò chuyện với người này,
cuối cùng cứ luôn cảm giác được hơi thở lạnh lùng đẩy người

khác cách xa ngàn dặm của đối phương.

Gia định Tân Âm giàu có, mặt mũi xinh đẹp, khí chất hơn người, là
nữ thần trong lòng rất nhiều người, hơn nữa tính tình cô ta lương
thiện, giúp đỡ cô nhi viện Xuân Đăng mà không cần báo đáp,
khiến cho những người theo đuổi cô ta không đếm hết được.

Một tháng trước, Tân Âm gặp được Trương Thác, lúc đó cô ta
nhìn thấy Trương Thác đang ngồi một mình trong đỉnh nghỉ mát
bằng gõ kia lẳng lặng suy nghĩ thần người, trong lòng chỉ cho răng
người đàn ông này đang giả vờ, đóng vai sâu lắng.

Nhưng bây giờ, Tân Âm không nghĩ như vậy nữa, cô ta nghe thấy
viên trưởng Thôi kể chuyện quá khứ của người đàn ông này, cũng
hiểu được tại sao anh lại ngồi trong đình nghỉ mát đó, đó là nơi
anh và mẹ mình từng cùng nhau xây dựng nên.

“Trương Thác nó là một đứa trẻ ngoan, vừa nãy nó còn cho bà hai
mươi nghìn, bất kể bà có từ chối như thế nào, nó vẫn khăng khăng
đòi đưa cho bà, cuộc sống của đứa trẻ này vốn dĩ đã không thuận
lợi, mà còn nghĩ đến chuyện phải làm gì đó cho cô nhí viện.” Viện
trưởng Thôi thở dài lắc đầu: “Năm đó nếu cô nhỉ viện gặp được.
người tốt như cháu đầu tư, bà cũng sẽ không phải trơ mắt nhìn
mẹ nó qua đời mà chẳng thể làm được gì.”

Ánh mắt Tân Âm dừng ở trên người Trương Thác, anh mặc một
bộ quần áo mua ở ven đường, nhưng lại quyên góp cho cô nhỉ
viện hai ngươi nhìn…

“Anh Trương Thác, chúng ta cùng đi chơi đi!” Một bé gái ba tuổi
chạy đến trước mặt Trương Thác, cất giọng nói non nớt, dùng bàn
tay nhỏ bé của cô bé kéo ống qưần Trương Thác.

“Được, Nhân Nhân muốn chơi trò gì nào?” Trương Thác bế bé gái
lên, ném cô bé lên cao rồi lại đỡ được, trên mặt nở nụ cười tươi
tấn.

Nụ cười phát ra từ tận đáy lòng này của Trương Thác sẽ chỉ lộ ra
ở hai nơi, thứ nhất, ở trước mặt Lâm Ngữ Lam, thứ hai, ở cô nhi
viện.

“Nhân Nhân muốn chơi nâng lên thật cao.” Cô bé cười khanh
khách, đôi mắt to híp lại thành một khe hở, giống như mặt trăng.
lưỡi liềm

Tân Âm ngồi trên bãi cỏ, khi cô ta nhìn thấy nụ cười phát ra từ tận
đáy lòng của Trương Thác thì cũng bất giác cười theo. Cô ta nhận
ra, người đàn ông này thật lòng yêu quý những đứa trẻ, không như
những người theo đuổi cô ta, vì muốn làm cô ta vui lòng mà cố
tình bày ra bộ dạng thích trẻ con.

Trương Thác chơi với bé gái được một lúc thì điện thoại trong túi
đổ chuông, Trương Thác nhìn thoáng qua, là thanh niên đẹp trai
ngày hôm qua gọi đến, anh thả Nhân Nhân xuống đất, để Nhân
Nhân tự đi chơi, sau đó đi qua một bên nhận điện thoại: “Sao.
vậy?”

Giọng nói của thanh niên đẹp trai trong điện thoại có chút nghiêm
trọng: ‘Lão đại, nhận được tin tức, có sát thủ định ra tay với chị
dâu vào ngày hôm nay”

“Sát thủ!” Trương Thác nghiến răng nói ra hai chữ:

Trong nháy mắt, cách đường dây điện thoại, thanh niên đẹp trai
cũng có thể cảm giác được sự lạnh lẽo, tuy cậu ta không biết tại
sao lão đại lại để ý đến cô Chủ tịch của thành phố Ngân Châu này
như vậy, nhưng cậu ta hiểu rất rõ, những sát thủ kia chết chắc rồi!

Trong điện thoại im lặng mấy giây, Trương Thác lại mở miệng lần
nữa: “Được, tôi biết rồi, cậu không nên tùy tiện phái người ra tay,
tôi sẽ giải quyết những chuyện này, cứ như vậy đi.”

Trương Thác cúp điện thoại, khế ngẩng đầu, nhìn bầu trời nơi xa
xăm, lẩm bẩm: ‘Có một số người, sống không được tốt sao?”

Ban đầu, Trương Thác muốn theo đuổi Lâm Ngữ Lam một cách

công khai đàng hoàng, dù sao dựa vào địa vị của anh, cho dù là

từ khía cạnh nào mà nói đều chỉ có thể coi là Lâm Ngữ Lam trèo.
cao khi nên duyên với anh.

Nhưng trong một lần Trương Thác vô tình nhận được tin tức, có

người muốn lấy mạng Lâm Ngữ Lam, thân phận của đối phương
rất bí mật, Trương Thác cũng không thể điều tra ra trong thời gian
ngắn được.

Trương Thác biết, đây không phải là trình độ của đối phương quá
cao, mà ngược lại, là trình độ của bọn chúng quá thấp, khiến cho.
mình không có cách nào ra tay đi thăm dò được, dù sao những
người mình tiếp xúc đều là những nhân vật ở trình độ đỉnh cao.
của thế giới.

Bất đắc dĩ, Trương Thác chỉ có thể ngấm ngầm bảo vệ Lâm Ngữ
Lam, chậm rãi điều tra ra rốt cuộc là ai muốn gây chuyện có hại
cho Lâm Ngữ Lam, cho nên mới trở thành một kẻ đi ở rể, cho dù
Trương Thác biết rõ, Lâm Ngữ Lam khinh thường mình, nhưng.
anh vẫn hưởng thụ cuộc sống như vậy, miễn là mỗi ngày đều có.
thể nhìn thấy thiên sứ trong cuộc sống của minh là đã thỏa mãn
rồi, cô ấy mang đến ánh sáng cho thế giới của mình, để trong lúc
mình tuyệt vọng nhất, vẫn có thể tin tưởng rằng thế giới này cũng
không hề lạnh lẽo vô tình như mình nhìn thấy.

Sau khi biết được có sát thủ ra tay, Trương Thác chào viện trưởng
Thôi, mặc áo may ô màu trắng, quần bãi biển của anh, đi một đôi
dép lào, rồi chạy bộ đến cao ốc của Lâm Thị.

Tân Âm nhìn thấy Trương Thác chuẩn bị đi, bước đến trước mặt
Trương Thác, thoải mái, hào phóng nói với Trương Thác: “Cần tôi
tiễn anh một đoạn không?”

Tân Âm muốn tiếp xúc gần gũi với người đàn ông này hơn một
chứt, sự yêu quý trẻ con này, sự quyển luyến với tình thân này, đều
khiến Tân Âm say mê, Tân Âm muốn tìm hiểu anh sâu hơn nữa,
hiểu rõ anh hơn nữa,

“Không cần.” Trương Thác xua tay từ chối, không nói nhiều hơn
một câu với Tân Âm, thậm chí ngay cả ánh mắt cũng chưa từng
dừng lại trên người Tân Âm một giây nào.

Tân Âm nhìn bóng lưng Trương Thác rời đi, dáng vẻ kiệm lời này
khiến trong đôi mắt đẹp của Tân Âm hiện lên sự hụt hãng.

người muốn lấy mạng Lâm Ngữ Lam, thân phận của đối phương
rất bí mật, Trương Thác cũng không thể điều tra ra trong thời gian
ngắn được.

Trương Thác biết, đây không phải là trình độ của đối phương quá
cao, mà ngược lại, là trình độ của bọn chúng quá thấp, khiến cho.
mình không có cách nào ra tay đi thăm dò được, dù sao những
người mình tiếp xúc đều là những nhân vật ở trình độ đỉnh cao.
của thế giới.

Bất đắc dĩ, Trương Thác chỉ có thể ngấm ngầm bảo vệ Lâm Ngữ
Lam, chậm rãi điều tra ra rốt cuộc là ai muốn gây chuyện có hại
cho Lâm Ngữ Lam, cho nên mới trở thành một kẻ đi ở rể, cho dù
Trương Thác biết rõ, Lâm Ngữ Lam khinh thường mình, nhưng.
anh vẫn hưởng thụ cuộc sống như vậy, miễn là mỗi ngày đều có
thể nhìn thấy thiên sứ trong cuộc sống của minh là đã thỏa mãn
rồi, cô ấy mang đến ánh sáng cho thế giới của mình, để trong lúc
mình tuyệt vọng nhất, vẫn có thể tin tưởng rằng thế giới này cũng
không hề lạnh lẽo vô tình như mình nhìn thấy.

Sau khi biết được có sát thủ ra tay, Trương Thác chào viện trưởng
Thôi, mặc áo may ô màu trắng, quần bãi biển của anh, đi một đôi
dép lào, rồi chạy bộ đến cao ốc của Lâm Thị.

Tân Âm nhìn thấy Trương Thác chuẩn bị đi, bước đến trước mặt
Trương Thác, thoải mái, hào phóng nói với Trương Thác: “Cần tôi
tiễn anh một đoạn không?”

Tân Âm muốn tiếp xúc gần gũi với người đàn ông này hơn một
chứt, sự yêu quý trẻ con này, sự quyển luyến với tình thân này, đều
khiến Tân Âm say mê, Tân Âm muốn tìm hiểu anh sâu hơn nữa,
hiểu rõ anh hơn nữa.

“Không cần.” Trương Thác xua tay từ chối, không nói nhiều hơn
một câu với Tân Âm, thậm chí ngay cả ánh mắt cũng chưa từng
dừng lại trên người Tân Âm một giây nào.

Tân Âm nhìn bóng lưng Trương Thác rời đi, dáng vẻ kiệm lời này
khiến trong đôi mắt đẹp của Tân Âm hiện lên sự hụt hãng.

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!