Truyện Con Rể Quyền Quý Thương Thác - Ngữ Lam | NETTRUYEN

chương 3

trước
tiếp

Chương 3
Xem đồng hồ, bây giờ là bảy giờ tối, Trương Thác rón rén đi ra
khỏi biệt thự, cẩn thận đóng cổng lớn lại, đi một đôi dép lào, đạp
chiếc xe đạp cà tàng kia ra khỏi sân biệt thự.

Trương Thác vừa đạp xe vừa lấy điện thoại di động ra, gọi điện
thoại:

“Lão đại, không phải đang làm người đàn ông của gia đình hay
sao, nghĩ thế nào lại gọi điện thoại cho em vậy?” Đầu bên kia điện
thoại vang lên một giọng nói nam tính, chính là thanh niên đến
biệt thự tìm Trương Thác xế chiều hôm nay,

“Điều tra cho tôi xem có phải hôm nay có người chọc đến bà xã
của tôi không?” Trong giọng nói Trương Thác lộ ra vẻ phẫn nộ khó
mà che giấu được.

“Được rồi lão đại, anh đừng cúp điện thoại, em điều tra ngay bây.
giờ cho anh đây…”

Trương Thác có thể nghe được giọng nói của thanh niên đẹp trai
kia trong điện thoại, cũng có thể nghe thấy tiếng lách cách của
bàn phím đang vang lên.

Không đến ba mươi giây sau, thanh niên đẹp trai mở miệng lần
nữa: “Lão đại, đã điều tra được rồi, Tập đoàn Lâm Thị và Tập đoàn
Chu Thị cùng hợp tác khai thác một mảnh đất trống, kết quả sau
khi Tập đoàn Lâm Thị tiến hành đầu tư một phần rồi, Chu Thị đột
nhiên đơn phương ngừng hẳn việc hợp tác, Tổng giám đốc Tập
đoàn Chu Thị đưa ra yêu cầu, bảo chị dâu đêm nay một mình đến
cao ốc Chu Thị một đêm, vậy thì còn có thể suy tính lại chuyện
tiếp tục hợp tác.”

 

 

Trong nháy mắt, gân xanh trên tay Trương Thác gồ lên, trong
giọng nói lộ ra cơn giận không cách nào che giấu được: “Dám có
ý đồ với bà xã của tôi? Muốn chết à! Trong mười giây, gửi ảnh
chụp và địa điểm của tên họ Chu kia cho tôi, cứ như vậy đi!”

Trương Thác vừa cúp điện thoại xong, tin nhắn định vị lập tức
được gửi đến, bây giờ Tổng giám đốc của Tập đoàn Chu Thị đang
ở trong cao ốc Chu Thị.

Cao ốc Chu Thị nằm ở phía Nam thành phố Ngân Châu, tổng
cộng có mười một tầng, bên trong văn phòng Tổng giám đốc ở
tầng cao nhất, Tổng giám đốc Chu Tự ba mươi tuổi đang mặc áo.
sơ mi, ngồi trên ghế giám đốc rộng rãi, uống Long Tỉnh hảo hạng,
hắn nhìn màn hình vi tính trước mặt, trên đó đang hiện ra từng
tấm hình của Lâm Ngữ Lam.

Nhìn người phụ nữ xinh đẹp đến mức không ai có thể phủ nhận
trong tấm ảnh, trong mắt Chu Tự lóe lên vẻ nham hiểm, lẩm bẩm:
“Chơi với tôi à? Tôi cũng muốn xem xem Lâm Ngữ Lam có bản
lĩnh cỡ nào, tiếp tục duy trì sự thận trọng này của cô, hay là để
cho tiền đầu tư một tỷ của cô trôi theo dòng nước!”

Vụ đất xây dựng, Chu Tự còn cố tình chơi khăm Lâm Ngữ Lam
một vố, hơn nữa còn nói rất rõ ràng với Lâm Ngữ Lam, nếu muốn
tiếp tục khai thác khu đất kia, thì đến chỗ Chu Tự, ngủ với hẳn một
đêm!

Chu Tự thưởng thức Long Tỉnh, xem đồng hồ, hắn cho rằng cùng
lắm cũng chỉ ba tiếng đồng hồ, người phụ nữ hoàn mỹ kia sẽ xuất
hiện trước mặt mình, mặc cho mình đùa nghịch.

À, đúng rồi, nghe nói cô còn kết hôn rồi, có điều hình như lại tìm
một tên vô dụng nào đó làm chồng, đợi mình chơi cô xong, sẽ đi
tìm anh chồng vô dụng kia của cô trò chuyện, xem xem đồ ăn hại
kia có dám đánh một cái rắm trước mặt mình hay không?

“Âm!” Một tiếng.

Đúng lúc Chu Tự đang đảm chìm trong ảo tưởng tươi đẹp của
mình, cửa lớn phòng làm việc của hắn bị người ta đá bay ra.

Tiếng vang này dọa cho Chu Tự giật mình, Chu Tự nhìn thấy một
thanh niên mặc áo may ô màu trắng, quần bãi biển xuất hiện
trước mặt mình.

Chu Tự không suy nghĩ gì đã quát lên: “Cậu là ai hả, cút ra ngoài
cho tôi!”

“Người đòi mạng anh!” Trương Thác bước từng bước đến gần,

trước khi Chu Tự kịp phản ứng lại, tay Trương Thác đã nắm chặt
mái tóc ngắn của Chu Tự, đập đầu hắn thật mạnh lên bàn làm
việc bằng gõ thật, tiếng va chạm “cốp cốp cốp” vang lên liên tục.

Chu Tự ngay cả cơ hội phản ứng lại cũng không có, chỉ cảm giác
trán mình đau buốt tới muốn nứt ra, cơn đau nhức này khiến hắn
sắp ngất đi đến nơi, một dòng chất lỏng nóng ấm từ trên trán
chảy xuống, nhuộm đỏ tâm mát hản, chính là máu của hán.

Trương Thác xách tóc Chu Tự, tiện tay ném sang bên cạnh, Chú
Tự nặng hơn chín mươi cân bị Thương Thác nhẹ nhàng ném từ
trên ghế giám đốc sang bên cạnh như vậy.

Chu Tự sờ lên trán một cái, máu trên tay làm cho hắn phát điên,
từ khi mình ra đời đến nay, chưa từng có ai dám đối xử với mình
như vậy!

Chu Tự nhìn chằm chằm Trương Thác với ánh mắt hiểm độc, cản
răng nói: “Ranh con, muốn chết sao?”

“Hai” Trương Thác cười khẽ một tiếng, anh vung nắm đấm lên,
nhảm thẳng vào bàn làm việc bằng gõ thật trước mặt, nện mạnh
lên trên đó một đấm.

Mí mắt Chu Tự giật giật, hãn nhìn thấy rất rõ ràng, bàn làm việc
bẵng gỗ thật dày đến mười centimet, bị một nắm đấm của người
này đấm xuyên qua!

Nắm đấm tràn đầy sức mạnh này khiến Chu Tự nuốt ựe nước bọt,
nếu nắm đấm đó quất lên người mình, lúc đó sẽ có hậu quả như
thế nào? Nghĩ đến đây, Chu Tự đã nao nao: “Cậu là ai? Tôi tự thấy
bản thân mình từ trước đến nay chưa từng gây chuyện với cậu!”

 

Trương Thác giơ hai ngón tay ra trước mặt Chu Tự: “Tôi là ai
không quan trọng, bây giờ tôi cho anh hai sự lựa chọn, thứ nhất,
dép hết những thủ đoạn tởm lợm của anh với Tập đoàn Lâm Thị,
thứ hai, bây giờ tôi giết anh, anh lựa chọn đi!”

Vốn dĩ Chu Tự còn đang tràn đầy khiếp sợ trước sức mạnh mà
Trương Thác vừa biểu hiện ra, sau khi nghe thấy anh nói như vậy,

sự sợ hãi trong lòng lập tức biến mất không còn sót lại chút nào,
ha, hóa ra là người mà Lâm Thị phái đến.

Chu Tự thoải mái sửa sang cổ áo sơ mi xộc xệch, bò dậy từ dưới
đất, rút khăn giấy lau máu trên trán, nói với Trương Thác: “Tôi nói
không thì sao? Cậu muốn giết tôi, vậy thì cứ giết đi, để tôi xem
tiền Lâm Thị đưa cho cậu có đáng giá bằng tính mạng của cậu
không, cậu cho rằng cậu giết tôi xong rồi, cậu vần có thể bình an
không xảy ra chuyện gì sao?”

Chu Tự không thèm quan tâm đến sự đe dọa của Trương Thác.

Trương Thác cũng vì một câu nói của Chu Tự mà lộ ra vẻ bừng
tỉnh đại ngộ: ‘À, đúng, đúng là anh đã nhắc nhở tôi đấy, giết người
phải đền mạng, vậy thế này đi, tôi đổi điều kiện khác cho anh,
hoặc là chấm dứt trò xiếc mà anh đang làm với Lâm Thị, hoặc là
tôi sẽ phá hủy cái gọi là Tập đoàn Chu Thị này của anh, anh có.
thời gian một phút để lựa chọn, trong vòng một phút nếu không
lựa chọn, tôi sẽ ngâm thừa nhận anh đã lựa chọn điều thứ hai, bắt
đầu tính thời gian”

 

 

“HaI” Chu Tự không nhịn được cười giễu cợt thành tiếng, dòm
Trương Thác mặc áo may ô màu trắng và quần bãi biển: “Ranh
con, cậu đang sống trong mơ đấy à? Phá hủy Chu Thị của tôi, chỉ
dựa vào cậu sao? Cậu cho rằng thế giới này dựa vào nắm đấm để
nói chuyện hay sao? Cho dù cậu có đánh, nhưng chỉ một cuộc
điện thoại của tôi, cũng sẽ khiến cho cậu không được nhìn thấy.
mặt trời ngày mail”

“Suyt!” Trương Thác ra hiệu im lặng với Chu Tự, anh đang gọi điện
thoại, nói với người trong điện thoại: “Ừ… Sau năm mươi giây nữa,
nếu tôi không liên lạc với cậu thì cứ phá hủy Tập đoàn Chu Thị
này đi, có rất nhiều phương pháp, tự bản thân cậu lựa chọn.”

“Làm bộ làm tịch!” Chu Tự đá một cái thật mạnh lên ghế dựa
giám đốc của mình, tuy rằng hắn cho rằng biểu hiện của thanh
niên đang đứng trước mặt mình chỉ giống như một chú hề, nhưng
bộ dạng và giọng điệu chẳng coi Chu Thị là cái định gì của đối
phương khiến cho hắn rất không hài lòng.

sự sợ hãi trong lòng lập tức biến mất không còn sót lại chút nào,
ha, hóa ra là người mà Lâm Thị phái đến.

Chu Tự thoải mái sửa sang cổ áo sơ mi xộc xệch, bò dậy từ dưới
đất, rút khăn giấy lau máu trên trán, nói với Trương Thác: “Tôi nói
không thì sao? Cậu muốn giết tôi, vậy thì cứ giết đi, để tôi xem
tiền Lâm Thị đưa cho cậu có đáng giá bằng tính mạng của cậu
không, cậu cho rằng cậu giết tôi xong rồi, cậu vần có thể bình an
không xảy ra chuyện gì sao?”

Chu Tự không thèm quan tâm đến sự đe dọa của Trương Thác.

Trương Thác cũng vì một câu nói của Chu Tự mà lộ ra vẻ bừng
tỉnh đại ngộ: ‘À, đúng, đúng là anh đã nhắc nhở tôi đấy, giết người
phải đền mạng, vậy thế này đi, tôi đổi điều kiện khác cho anh,
hoặc là chấm dứt trò xiếc mà anh đang làm với Lâm Thị, hoặc là
tôi sẽ phá hủy cái gọi là Tập đoàn Chu Thị này của anh, anh có.
thời gian một phút để lựa chọn, trong vòng một phút nếu không
lựa chọn, tôi sẽ ngâm thừa nhận anh đã lựa chọn điều thứ hai, bắt
đầu tính thời gian”

“Hai” Chu Tự không nhịn được cười giễu cợt thành tiếng, dòm
Trương Thác mặc áo may ô màu trắng và quần bãi biển: “Ranh
con, cậu đang sống trong mơ đấy à? Phá hủy Chu Thị của tôi, chỉ
dựa vào cậu sao? Cậu cho rằng thế giới này dựa vào nắm đấm để
nói chuyện hay sao? Cho dù cậu có đánh, nhưng chỉ một cuộc
điện thoại của tôi, cũng sẽ khiến cho cậu không được nhìn thấy.
mặt trời ngày mail”

“Suyt!” Trương Thác ra hiệu im lặng với Chu Tự, anh đang gọi điện
thoại, nói với người trong điện thoại: “Ừ… Sau năm mươi giây nữa,
nếu tôi không liên lạc với cậu thì cứ phá hủy Tập đoàn Chu Thị
này đi, có rất nhiều phương pháp, tự bản thân cậu lựa chọn”

 

“Làm bộ làm tịch!” Chu Tự đá một cái thật mạnh lên ghế dựa
giám đốc của mình, tuy rằng hắn cho rằng biểu hiện của thanh
niên đang đứng trước mặt mình chỉ giống như một chú hề, nhưng
bộ dạng và giọng điệu chẳng coi Chu Thị là cái định gì của đối
phương khiến cho hắn rất không hài lòng.

 

“Ranh con, tuy tôi không biết cậu là ai, nhưng tôi cũng cho cậu hai
lựa chọn, thứ nhất, nhanh chóng dập đầu ba cái với tôi, cút ra khỏi
phòng làm việc của tôi, thứ hai, bây giờ tôi sẽ giết chết cậu, hơn
nữa tuyệt đối sẽ không phải đền mạng, cậu tự lựa chọn đi” Trong
mắt Chu Tự lộ ra vẻ hung ác, nhìn chẫm chằm vào Trương Thác:
“Tôi cho cậu, ba mươi giây!”

“Ba mươi.” Một tiếng đếm ngược vang lên, đến từ chỗ Trương.
Thác.

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!