Truyện Con Rể Quyền Quý Thương Thác - Ngữ Lam | NETTRUYEN

chương 27

trước
tiếp

“Kêu tên đầy đủ của tôi là được rồi.” Thái

độ của Lâm Ngữ Lam với Tống Đào có

chút lạnh lùng, đó là vì hôm qua anh ta

không ngừng cổ vũ cô uống rượu, còn

đề nghị một vài trò chơi mờ ám. Nếu

không phải Lâm Ngữ Lam có kinh

nghiệm làm ăn, cũng đã tham gia nhiều

tiệc rượu, có lẽ không thể nghĩ được

cách từ chối rồi.

 

Vào tối qua, Lâm Ngữ Lam cũng đã nói

rõ ràng với Tống Đào rằng cô đã kết hôn,

nhưng anh tạ vân không hề lùi bước; sau

ba tuần rượu lại tỏ tình với Lâm Ngữ

Lam trước mặt rất nhiều bạn học cũ,

khiến cô cực kỳ xấu hổ.

 

“Ngữ Lam, đều là bạn học cũ, khách sáo

như vậy làm gì.” Tống Đào hoàn toàn

không quan tâm đến lời nói của Lâm

Ngữ Lam, đi tới trước mặt cô, đưa tay

tùy tiện nắm lấy cổ tay của Lâm Ngữ

Lam.

 

Lâm Ngữ Lam lùi về sau, tránh khỏi

móng vuốt của Tống Đào.

 

“Tống Đào, anh tự trọng một chút đi,

Milan, chúng ta đi thôi!” Lâm Ngữ Lam

tức giận trừng Tống Đào, kéo Milan đi

vào nhà hát.

 

Tống Đào nhìn bóng lưng xinh đẹp của

Lâm Ngữ Lam, trong mắt chứa đầy tính

xâm lược, sửa sang lại âu phục màu đỏ

sâm trên người một chút, nở một nụ

cười nghiền ngẫm: “Tôi xem em còn có

thể kiêu ngạo tới khi nào, rồi sẽ có một

ngày em phải van xin tôi thôi!”

 

Cục Cảnh sát thành phố Ngân Châu.

 

Trương Thác ngông nghênh đi ra cổng

lớn của Cục Cảnh sát trong ánh mắt

muốn giết người của Hàn Văn Tĩnh, lấy

điện thoại nhìn thời gian, mười giờ sáng.

 

Tim Trương Thác chợt “bịch” một tiếng.

 

“Xong rồi! Hôm nay phải đi xem hòa

nhạc! Chết rồi chết rồi!” Vẻ mặt vẫn luôn

bình tĩnh tự nhiên của Trương Thác chợt

trở nên hoảng hốt, bình thường cho dù

trong mưa bom bão đạn anh cũng có

thể ung dung dạo chơi, bây giờ lại như

gặp phải phiền phức khủng khiếp vậy.

 

Trương Thác gọi một cuộc điện thoại

bảo người điều tra thời gian của buổi

hòa nhạc, khi được biết là một giờ rưỡi

chiều mới kết thúc thì thở phào nhẹ

nhõm.

 

“Xem ra vẫn còn kịp, nhưng vẫn phải

nghĩ cách chữa cháy mới được.” Trương

Thác nhìn về phía nội thành, chậm rãi

thở nhẹ.

 

Mười hai giờ trưa, trên con đường xung

quanh nhà hát thành phố Ngân Châu, cứ

cách năm mươi mét sẽ có hai cảnh sát

giao thông mặc đồng phục đứng đó. Bãi

đỗ xe của nhà hát đỗ đầy siêu xe, nhìn

 

 

 

những biển số xe kia đa số đều đến từ

ngoại tỉnh, vì buổi hòa nhạc của Pajif, rất

nhiều người không ngại nghìn dặm cũng

muốn đến.

 

Chiếc Aston Martin bản giới hạn toàn

cầu dừng lại trước cổng nhà hát, một

anh chàng đẹp trai mặc quần áo thoải

mái tựa vào cửa

với hai cô gái trẻ tuổi trước mặt, hai cô

gái thỉnh thoảng cất tiếng cười duyên

dáng, ném ánh mát quyến rũ với anh

chàng đẹp trai.

 

Trương Thác mặc âu phục đầu đây mồ

hôi xuất hiện trước cửa nhà hát, sau khi

nhìn thấy anh chàng đẹp trai thì vẫy tay

với anh ta.

 

Khi nhìn thấy Trương Thác, chàng trai

một giây trước còn đang trêu đùa hai cô

gái lập tức trở nên nghiêm túc, cũng

không quan tâm đến hai cô gái kia nữa,

chạy nhanh đến trước mặt Trương Thác:

 

“Lão đại, anh đến rồi.”

“Pajif đâu?” Trương Thác trực tiếp hỏi.

 

Nếu lời này của Trương Thác bị người

khác nghe thấy, chắc chăn sẽ cảm thấy

vô cùng kinh ngạc, người nào nhắc tới

tên Pajif mà không tỏ vẻ cung kính chứ,

phía trước còn thêm vào hai chữ bậc

thầy. Nhưng nghe giọng điệu của

Trương Thác, thật giống như một người

thầy đang hỏi về học trò của mình vậy.

 

“Đã chờ ở bên trong từ lâu rồi, vốn buổi

hòa nhạc lần này anh ta phải đàn mười

ba khúc nhạc, sau khi biết anh muốn

đến, rảnh rỗi là chạy ra ngoài cửa, bây

giờ mới diễn tấu bốn khúc thôi, lão đại,

hôm nay anh mặc nghiêm túc như vậy là

định lên sân khấu biểu diễn sao?” Chàng

trai anh tuấn nghi ngờ hỏi.

 

“Đúng.” Trương Thác gật đầu.

 

Nhà hát Ngân Châu có tổng cộng 3778

chỗ ngồi, lúc này đã kín người. Tuy hai

tiếng mà bậc thầy Pajif chỉ diễn tấu bốn

khúc nhạc, nhưng vẫn khiến người ta

cảm thấy không uổng công đến.

 

Lâm Ngữ Lam và Milan ngồi ở chỗ trên

hàng ghế thứ ba, tia sáng ban ngày

trong ánh đèn mờ ảo trên sân khấu

khiến người ta mê say.

 

Âm nhạc tao nhã vang lên.

 

Mặt Milan hiện lên vẻ say sưa: “Ngữ

Lam, cậu có nhớ lúc còn học đại học

chúng ta đã nằm trên bãi cỏ nói về

mong muốn sau này không?”

 

“Đương nhiên là nhớ.” Lâm Ngữ Lam gật

đầu, trong mắt lộ vẻ nhớ nhung: “Khi đó

cậu và tớ đều thích âm nhạc, tớ nói

mình mong ngày ngày đó người mình

yêu nhất có thể đặc biệt diễn tấu một

khúc nhạc vì mình trên buổi hòa nhạc.”

 

Lâm Ngữ Lam nói đến đây, trong mắt

mang theo chút buồn bã khó nhìn thấy.

 

Nghĩ lại ước mơ năm đó, lại nghĩ đến

mình bây giờ, đã xa vời quá rồi.

 

Milan cười: “Chúng ta năm đó thật đúng

là ngây thơ.”

 

“Phải, đúng là rất ngây thơ” Lâm Ngữ

Lam nở nụ cười châm chọc: “Nhưng ước

mơ đúng là rất tốt đẹp, chúng ta của bây

giờ không có thời gián rảnh để ñghĩ đến

những chuyện này, thỉnh thoảng đi nghe

một vài bậc thầy diễn tấu đã vô cùng

hiếm có rồi.”

 

Hai cô gái đang nhỏ giọng nói chuyện,

đột nhiên đèn pha chiếu xuống từ trên

sân khấu rồi rọi thẳng vào người Lâm

Ngữ Lam, trong thính phòng mờ tối chỉ

có một mình cô đắm chìm trong ánh

đèn màu trắng này, Lâm Ngữ Lam vào

lúc này như trở thành nhân vật chính

 

của cả nhà hát.

 

Trong điệu nhạc vang vọng khắp nhà

hát, giọng nói sang sảng của MC cất lên

vào lúc này.

 

“Các quý ông, quý bà, hôm nay chúng tôi

nhận được một yêu cầu đặc biệt, có một

quý ông muốn tỏ tình với cô gái mình

yêu trên buổi hòa nhạc hôm nay, mà học

trò của bậc thầy Pajif, bậc thầy .Jeraz sẽ

tặng một khúc nhạc!”

 

MC vừa dứt lời, trong nhà hát lập tức

vang lên tiếng nhạc đệm tươi đẹp của

đàn dương cầm.

 

Mà ánh mắt của mọi người cũng đều

tập trung lên người Lâm Ngữ Lam.

 

Âm nhạc tao nhã như nước từ từ chảy

xuôi, vào khoảnh khác này, tiếng đàn

violon vang lên như dẫn dắt người ta

vào trong một khung cảnh có cầu có

 

nước.

 

Có một thôn xóm không tranh đoạt với

người đời, dòng suối chảy xuôi trước

thôn, khi hoàng hôn thì có khói bếp lượn

lờ bay lên.

 

Phím đàn đíng đong rơi xuống như hạt

mưa rơi vào trong khe suối, khiến người

ta cảm thấy thân thiết, êm ả.

 

Ánh đèn trên sân khấu từ từ di chuyển,

tiếng bước chân vững chãi vang lên.

Vào lúc này, ánh mắt của mọi người

trong nhà hát đều nhìn qua theo ánh

đèn, chỉ thấy Tống Đào tướng mạo anh

tuấn, mặc âu phục, tay cầm một bó hoa

tươi, trên mặt nở nụ cười dịu dàng, ánh

mắt nồng nàn tình cảm đi về phía Lâm

Ngữ Lam dưới ánh đèn chiếu rọi.

 

Rất nhiều cô gái trẻ tuổi trong nhà hát

đều tỏ vẻ hâm mộ, Tống Đào tựa như

một bạch mã hoàng tử, dưới sự chú ý

 

của muôn người và tiếng âm nhạc dịu

dàng, bày tỏ tình yêu với người anh ta âu

yếm. Các cô cũng rất hy vọng bạn trai

của mình có thể lãng mạn như thế.

 

Khi nấy Lâm Ngữ Lam còn đang nghi

ngờ rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì, kết

quả vừa nhìn thấy Tống Đào đã lập tức

hiểu ra, trong mắt lộ vẻ chán ghét, kéo

Milan bên cạnh, đứng phất dậy từ trên

chỗ ngồi.

 

“Chúng ta đi!”

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!