Truyện Con Rể Quyền Quý Thương Thác - Ngữ Lam | NETTRUYEN

chương 24

trước
tiếp

Cục Cảnh sát thành phố Ngân Châu.

 

Trương Thác bị ép dựa vào ghế thẩm

vấn, đèn sợi đốt chói mắt chiếu lên mặt

anh, khiến anh chỉ có thể nheo hai mắt

lại nhìn cảnh tượng xung quanh, trước

mặt anh có một cái bàn thẩm vấn, bốn

phía là vách tường đen lạnh như băng

không có chút hơi thở của sự sống,

người bình thường bị nhốt ở đây sẽ cực

kỳ sợ hãi.

 

Eét../”

 

Cửa sắt của phòng thẩm vấn mở ra,

tiếng bước chân “bịch bịch” vang lên.

 

Trương Thác híp mắt nhìn qua, người tới

chính là nữ cảnh sát nhìn thấy trong

hẻm, lúc trước anh cũng không quan sát

kỹ đối phương, bây giờ mới rảnh để nhìn

thử. Người phụ nữ này mặt mày nghiêm

túc, khi đi đường luôn thẳng người, rõ

ràng đã được huấn luyện kỹ càng. Người

 

phụ nữ cao một mét bảy, có thể vì huấn

luyện nên vóc dáng đẹp, cô ta mặc đồ

cảnh sát mùa hè lên người làm lộ ra hết

đường cong hình chữ S hoàn mỹ của

mình, lúc bước đi trông rất đẹp.

 

Dáng người của cô ta cực kỳ tiêu chuẩn,

chỗ nên cong thì cong, nên phẳng thì

phẳng, đây là vóc dáng hoàn mỹ tạo ra

khi tập thể hình quanh năm.

 

Trương Thác chú ý tới ngực trái của nữ

cảnh sát, phía trên viết chữ đội điều tra

hình sự, bên dưới có tên của đối

phương, Hàn Văn Tĩnh.

 

“Chậc, tên không giống người tí nào!”

Trương Thác bĩu môi, anh nhìn thấy chỗ

gan bàn tay phải của Hàn Văn Tĩnh có

một vài vết chai, rõ ràng là do thường

xuyên dùng súng tạo nên, người phụ nữ

như vậy hoàn toàn không hợp với hai

chữ Văn Tĩnh.

 

Quả nhiên, Hàn Văn Tĩnh vừa đi đến

trước mặt Trương Thác đã đá mạnh lên

chân anh một cái: “Nói đi, anh thuộc

băng nhóm nào? Lão đại của các anh là

ai? Cố ý đánh nhau bằng vũ khí, khiến

sáu người bị gãy xương tay, xuất huyết

não, đủ để phán tội anh mấy năm đấy,

nếu thẳng thắn thì còn có thể giảm hình

phạt.”

 

Hàn Văn Tĩnh kéo băng ghế ra ngồi

xuống đối diện với Trương Thác, trong

mắt lộ vẻ chán ghét.

 

“Tôi nói nhé người đẹp, cô là cảnh sát,

mọi việc đều phải nói tới chứng cứ, tôi

cũng không đánh người, đừng có vu oan

cho tôi.” Trương Thác nói rõ, trên mặt

tràn đầy uất ức.

 

“Ha! Vu oan?” Nữ cảnh sát nhướng mày:

“Chẳng lẽ anh muốn nói anh chỉ đứng ở

đó, những người khác là tự gấy tay sau

đó bị xuất huyết não sao?”

 

“Đúng!” Trương Thác liên tục gật đầu:

“Đúng vậy, tôi thật sự chỉ đứng ở đó

thôi.”

 

“Nói hươu nói vượn!” Hàn Văn Tĩnh đập

một cái lên bàn thẩm vấn: “Tôi cho anh

cơ hội cuối cùng để nói rõ, nếu không tôi

đảm bảo, trước khi anh ngồi tù, tôi chắc

chắn sẽ không để anh yên ổn đâu!”

 

Bộ An ninh, thủ đô Hoa Hạ:

 

Bộ An ninh quản lý tất cả bộ ngành cảnh

sát của Hoa Hạ, có thể xin được một

nửa chức vị ở Bộ An ninh thì đi ra bên

ngoài còn nở mày nở mặt hơn cả Thị

trưởng nữa.

 

Lúc này, một cái điện thoại bàn trong

phòng làm việc của Bộ trưởng Bộ An

ninh đang điên cuồng reo lên, thư ký

cuống cuồng nghe máy, cô ta nhớ Bộ

 

trưởng từng nói, trên toàn thế giới cũng

chỉ có mấy người gọi được vào cái điện

thoại bàn này, mấy người kia, không ai

không có địa vị vô cùng cao.

 

Thư ký nghe máy, ngay cả xin chào cũng

quên nói đã nghe thấy một giọng nữ

vang lên trong điện thoại.

 

“Nói với Bộ trưởng của các cô, phải xử lý

xong chuyện của người ở Cục Cảnh sát

Ngân Châu kia trong vòng mười lăm

phút.”

 

Nói xong thì thẳng thừng cúp máy.

 

Thư ký không dám rề rà, đến nỗi ngay cả

người đối phương nói là ai cô ta cũng

không biết, lập tức liên lạc với Bộ

trưởng, Bộ trưởng Bộ An ninh đang giao

lưu với đoàn ngoại giao nước ngoài,

nhận được điện thoại của thư ký, ngay

cả công việc ngoại giao cũng không

quan tâm được nữa.

 

 

 

“Mau, trực tiếp gọi điện thoại đến thành

phố Ngân Châu cho tôi, ngay lập tức!”

 

Phòng thẩm vấn, Cục Cảnh sát thành

phố Ngân Châu.

 

Hàn Văn Tĩnh nhìn Trương Thác trước

mặt, đã hiểu được đây hoàn toàn chính

là một tên vô lại, vào phòng thẩm vấn

mà vẫn cười cợt nhả như thế, tuyệt đối

không chỉ mới vào một lần.

 

“Tôi cảnh cáo anh, tốt nhất anh nên biết

điều một chút cho tôi!” Hàn Văn Tĩnh vỗ

“bịch” lên bàn một cái, đứng dậy tóm lấy

áo Trương Thác, trong đôi mắt sáng

ngời tràn đầy lửa giận.

 

“Người đẹp, tôi đã biết điều lắm rồi có

 

được không, những người đó vốn không

phải tôi đánh, tôi chỉ là người bị hại thôi,

tôi đã nói rồi, tôi chỉ đứng ở trạm đợi xe

 

buýt, tự nhiên bị bọn họ đưa vào trong

con hẻm, rồi bọn họ đã nằm ở trước mặt

tôi, sau đó thì các người đã xuất hiện

đó.” Trương Thác chân thành nói.

 

“Được, anh không nói chứ gì! Tôi xem

tiếp theo anh có nói hay không!” Hàn

Văn Tĩnh nám chặt cổ áo Trương Thác,

một bàn tay khác siết chặt thành nắm

đấm giơ lên cao, sau đó muốn đánh

mạnh vào mặt Trương Thác.

 

Vẻ mặt đang cười híp mắt của Trưởng

Thác bỗng nhiên biến mất, ánh mắt chợt

trở nên tàn nhẫn.

 

Hàn Văn Tĩnh vẫn luôn nhìn chằm chằm

người đàn ông trước mặt, vẻ mặt của

đối phương đột nhiên thay đổi khiến cô

ta sửng sốt, ánh mắt tàn nhẫn kia lại có

thể khiến cô ta hơi hoảng hốt.

 

“Tên khốn, dám dọa dẫm tôi hải” Hàn

Văn Tĩnh mắng to một tiếng, lực trên tay

 

cũng không giảm.

 

Hai tay bị còng của Trương Thác nắm

chặt lại, bắp tay trên dưới cùng căng lên,

anh có thể làm đứt còng tay trước khi

đối phương đánh trúng mình, sau đó

khống chế cô ta, đường đường là Satan

quyền quý của thế giới ngầm, sao có thể

tùy tiện bị người ta đánh lên mặt chứ?

 

Vào lúc Trương Thác chuẩn bị giấy đứt

còng tay, cửa sát của phòng thẩm vấn bị

người bên ngoài đá “ầm” mộttiếng:

 

Một người đàn ông trung niên mặc đồ

cảnh sát, bụng to mặt vuông xông vào

phòng thẩm vấn, hét lớn một tiếng: “Hàn

Văn Tĩnh, cô làm gì thế, buông tay ra

cho tôi!”

 

Nắm đấm của Hàn Văn Tĩnh dừng lại ở

chỗ cách sườn mặt Trương Thác chưa

tới năm centimet, anh thậm chí còn cảm

nhận được sức gió mang lại bởi năm

 

đấm của người phụ nữ này.

 

“Cục trưởng.” Hàn Văn Tĩnh xoay người

nhìn người đàn ông trung niên, cúi thấp

đầu.

 

“Cô đúng là làm bậy!” Cục trưởng quát

lớn: “Ai cho phép cô thi hành pháp luật

bằng bạo lực hả, đi viết báo cáo cho tôi!

Người này không có vấn đề gì, thả ra

nhanh lên!”

 

Cục trưởng ngoài mặt nghiêm khác là

thế, nhưng trong lòng lại đang run rẩy,

thật là quá nguy hiểm, mình chỉ cần đến

muộn một chút nữa chắc khó mà giữ

được cái chức này rồi! Khi nấy người

đứng đầu tòa thị chính gọi điện thoại nói

rõ ràng với mình, nếu người đàn ông bị

bắt khi nãy có chút tổn hại nào, thì mình

có thể về hưu sớm rồi.

 

“Thả người?” Vừa nghe lời này, Hàn Văn

Tĩnh lập tức ngẩng đầu lên, đôi mắt

 

sáng mở to trừng Cục trưởng: “Cục

trưởng, anh ta cố ý đánh nhau bằng vũ

khí, hành hung người khác đấy!”

 

“Nói xằng nói bậy! Đánh nhau bằng vũ

khí ở đâu ra? Cô có chứng cứ không, vô

duyên vô cớ bắt người, Hàn Văn Tĩnh, cô

đúng là có bản lĩnh đấy! Bây giờ thả

người ngay cho tôi!” Cục trưởng nghiêm

túc ra lệnh.

 

“Không thả!” Giọng điệu của Hàn Văn

Tĩnh cũng rất kiên quyết: “Cho dù không

có chứng cứ, tôi cũng có quyền giam

anh ta hai mươi bốn giờ!”

 

Cục trưởng giận đến thở hổn hển: “Giỏi

lắm, Hàn Văn Tĩnh, cô hay đấy! Hôm nay

tôi bảo cô phải thả người ra!”

 

“Không thả”

 

“Đi vào, tháo còng tay!” Cục trưởng vung

tay với hai nhân viên cảnh sát phía sau,

 

ra hiệu bảo bọn họ đi thả người.

 

“Tôi xem ai dám!” Hàn Văn Tĩnh đứng

trước mặt Trương Thác: “Tôi là Phó đội

trưởng của đội điều tra hình sự thành

phố, bây giờ đang sử dụng quyền của

mình, ai thả người chính là vi phạm pháp

luật, ai làm trái pháp luật, tôi sẽ bắt

người đó”

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!