Truyện Con Rể Quyền Quý Thương Thác - Ngữ Lam | NETTRUYEN

chương 23

trước
tiếp

“Thật ra nếu em mệt thì có thể chọn buông tay.”

‘Trương Thác cảm nhận được sự mệt mỏi từ trong

giọng nói người phụ nữ, cũng cảm thấy đau lòng.

 

“Buông tay? Làm gì có chuyện đơn giản như vậy.”

Lâm Ngữ Lam cười châm chọc: “Nếu mọi người

đều một lòng suy nghĩ vì nhà họ Lâm, thì cái ghế

Chủ tịch này có ngồi hay không cũng thế. Nhưng

những người kia chỉ nhăm nhe tiền của công ty,

bọn họ hoàn toàn không quan tâm đến sống chết

của Lâm Thị, Lâm Thị mà rơi vào tay bọn họ thì

chỉ có một con đường chết. Bây giờ gần như cả

giới kinh doanh ở Ngân Châu đều hy vọng tôi đi

xuống khỏi vị trí này. Nếu như thế thì bọn họ sẽ có

cơ hội. Anh biết không, Lâm Thị sắp xong rồi, di

chúc của ông nội đã tuyên bố, ba tháng sau; hoàn

toàn chia cát Lầm Thị.

 

Trương Thác im lặng không nói gì, đây là lân đầu

tiên Lâm Ngữ Lam thổ lộ lời trong lòng với anh,

nhưng lại khiến Trương Thác cảm thấy nặng nề

đến thế.

 

“Haiz!” Lâm Ngữ Lam thở dài một hơi: “Thôi vậy,

nói với anh nhiều như thế anh cũng sẽ không hiểu,

nhưng trong lòng tôi thật sự thoải mái hơn rất

nhiều. Trương Thác, tôi còn muốn nói với anh một

câu nữa, cảm ơn”

 

Lâm Ngữ Lam nghiêm túc nhìn Trương Thác,

 

Trương Thác cũng nhìn Lâm Ngữ Lam.

Bốn mắt nhìn nhau.

 

“Chủ tịch Lâm, em yên tâm, cho dù sao đi nữa, tôi

vẫn sẽ vượt qua cùng em.”

 

“Chỉ mong là thế.”

 

Cơn mưa lớn đột nhiên dừng lại, ánh nắng mặt

trời cứ đột ngột xuất hiện như thế, mưa rào mùa

hạ sẽ cho người ta cảm giác thời gian đan xen,

tựa như vẻ âm u khi nãy chỉ đang nói đến tâm

trạng của ai đó vậy.

 

Lãm Ngữ Lam lái xe chở Trương Thác về nhà, vừa

vào nhà đã nhìñ thấy Milan fa ngoài từ sáng sớm

đang vui vẻ hứng khởi chạy tới.

 

“Chuyện gì mà vui thế?” Lâm Ngữ Lam nở nụ cười.

 

“Buổi hòa nhạc đó, Ngữ Lam, tớ xin bạn được ba

tấm vé, là buổi hòa nhạc lưu động toàn cầu của

Pajif, đợt này không phải ở Ngân Châu sao! Tớ

khó khăn lắm mới lấy được ba tấm vé này!” Milan

vừa nói vừa lấy ra ba tấm vé quơ quơ trước mặt

Lâm Ngữ Lam.

 

“Trời ạ! Sao cậu lấy được thế, tớ nhớ vé này đã

bán sạch từ mấy tháng trước rồi!” Lâm Ngữ Lam

 

cũng vui vẻ, cô vô cùng thích tranh vẽ và âm nhạc,

lúc còn học đại học thường xuyên đi tham gia

triển lãm tranh, buổi hòa nhạc.

 

“Hì hì, bí mật!” Milan làm mặt xấu với Lâm Ngữ

Lam: “Thế nào, có hứng thú đi xem cùng không,

không phải cậu nói Trương Thác nhà cậu cũng rất

am hiểu âm nhạc à? Gó lẽ anh ta cảm thấy rất

hứng thú nhỉ.”

 

“Anh ấy?” Lâm Ngữ Lam theo bản năng nhìn qua

Trương Thác, trong lòng đã bắt đầu oán trách

mình, đều tại mình cứ thích sĩ diện, lúc học đại

học cứ nói với Milan sau này mình phải tìm một

nghệ thuật gia có cùng sở thích, nếu không chết

cũng không gả, đây chính là bịa đặt n

Milan, còn nói chồng mình tỉnh thông tất cả các

mặt trên lĩnh vực âm nhạc và hội họa.

 

“Đi chứ, tôi cũng rất muốn đi xem.” Trương Thác

gật đầu, trong đầu đang nghĩ, Pajif nào nhỉ, hình

như là học trò của Yev đúng không?

 

Lâm Ngữ Lam bất ngờ nhìn Trương Thác, đúng

lúc thấy anh nháy mắt ra hiệu với mình, còn lén lút

làm dấu ok, điều này khiến Lâm Ngữ Lam lại lần

nữa tỏ vẻ biết ơn, cô biết Trương Thác đã đồng ý

đề nghị này của mình thì lại phải lén bỏ ra rất

nhiều thời gian để tra cứu tài liệu.

 

Buổi hòa nhạc được tổ chức vào ngày mai, Lâm

Ngữ Lam dẫn Milan tới Tập đoàn Lâm Thị, Trương

Thác cũng ra khỏi biệt thự tới cô nhi viện.

 

Trương Thác mang dép lê của mình đi xe buýt tới

cô nhi viện, anh rất thích lên xe buýt ngồi ngắm

nhìn thành phố này, thành phố mà anh từng sống

cùng mẹ.

 

Từ biệt thự đến cô nhi viện phải đi qua hơn một

nửa thành phố Ngân Châu, giữa chừng còn phải

đổi một chiếc xe buýt khác trong thành phố,

Trương Thác thọc hai tay vào túi đứng trước trạm

xe buýt đợi chuyến xe tiếp theo.

 

Đột nhiên có một bàn tay:to võ vai trái anh từ phía

sau.

 

Trương Thác quay đầu nhìn qua, một người đàn

ông cao to, đầu trọc, có hình xăm đầy người mặc

áo ba lỗ màu trắng đang đứng sau lưng mình.

Trong quá trình anh quay đầu, trái phải anh cũng

đã bị năm tên cao to xăm mình bao vây, người

vốn đang đợi trước trạm xe buýt đều sợ hãi nhìn

sang bên này rồi đứng cách ra xa.

 

 

 

“Có chuyện gì à?” Trương Thác nhìn tên cao to

sau lưng mình, khẽ cau mày.

 

“Thằng ranh, mày chọc phải người không nên dây

 

vào rồi, đi với mấy anh đây một chuyến.” Gã đó

bóp mạnh bả vai Trương Thác, khi gã nói chuyện,

lại có hai tên cao to đi đến bắt Trương Thác đi về

một phía.

 

Người xung quanh nhìn thấy cảnh này thì không

dám kêu một tiếng.

 

Mấy tên cao to cười gần, Trương Thác tỏ vẻ nghi

ngờ qua ánh mắt, những người này là ai phái tới?

Trịnh Sở kia? Hay là Vương Vỹ?

 

Bên cạnh trạm xe buýt có một hàng nhà trệt cũ kỹ,

bên trên viết chữ mở, nhìn thì rách nát, nhưng giá

trị lại cực kỳ xa xỉ.

 

Nơi này đã không có ai ở lại từ lâu, phía sau nhà

trệt có một con hẻm nhỏ, hoàn toàn không có ai

sẽ xuất hiện, cũng không có camera, rác rưởi chất

đống, còn chưa đi vào trong con hẻm mà Trương

Thác đã ngửi thấy mùi tanh phát ra từ bên trong.

 

Mấy tên cao to dẫn Trương Thác đến đây, đẩy

mạnh anh một cái.

 

“Thằng ranh, sau này sáng mắt lên, trên thế giới

này có rất nhiều người, nhưng mày không trêu vào

nổi đâu, đánh cho tao!” Tên đầu trọc vung tay,

mấy tên còn lại giơ tay muốn đấm lên mặt Trương

Thác, nhìn dáng vẻ cơ bắp gồ lên thế kia đã biết

 

hoàn toàn không có ý nể tình, rõ ràng là muốn

đánh người đến tàn phế.

 

Trương Thác nhìn dáng vẻ của mấy tên này, không

nhịn được bật cười, khẽ than một tiếng như đang

lẩm bẩm: “Tàn phế hết rồi sao.”

 

Trương Thác vừa dứt lời, một bóng đen xuất hiện

trong con hẻm, mấy tên cao to vung vẩy nắm đấm

về phía Trương Thác ngay cả bóng đen là cái gì

cũng chưa nhìn rõ đã cảm thấy trước mắt tối sầm,

sau đó hai tay đau nhức như bị xé rách, đầu óc

cũng nặng trịch rồi ngất đi.

 

Tổng cộng mười tên đàn ông cao to, chưa đến

mười giây đã nga hết xuống đất; từ đầu đến cuối

Trương Thác đều đứng tại chỗ, chưa từng nhúc

nhích.

 

“Đi điều tra xem là người của ai phái tới.” Trương

Thác lại lên tiếng, nhấc chân đi ra ngoài con hẻm.

 

Bóng đen kia im lặng không chút tiếng động,

giống như chưa từng xuất hiện vậy.

 

Trương Thác vừa ra khỏi con hẻm đã nhìn thấy hai

chiếc xe cảnh sát hú còi xuất hiện trước mặt

mình.

 

Cửa ghế phụ của một chiếc xe cảnh sát mở ra,

 

một nữ cảnh sát để tóc ngán, mặc đồ cảnh sát,

đeo súng trên thất lưng bước xuống từ trên xe, cô

†a chỉ vào Trương Thác, vẻ mặt lạnh như băng, cất

giọng lanh lảnh ra lệnh: “Bắt anh ta lại cho tôi, dẫn

tất cả đi hết!”

 

Nhìn thấy cảnh sát, Trương Thác lộ ra vẻ mặt bất

đắc dĩ, xem ra hôm nay không thể đến cô nhi viện

rồi, anh âm thầm để tay ở sau lưng vẫy vẫy, sau

đó rất phối hợp để cảnh sát còng mình lại, lên xe

cảnh sát.

 

“Mang hết mấy người kia đi luôn.” Nữ cảnh sát

mặt lạnh như tiền chỉ sáu tên cao to nằm dưới

đất: “Nhốt lại hết, xét hỏi rõ ràng!”

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!