Truyện Con Rể Quyền Quý Thương Thác - Ngữ Lam | NETTRUYEN

chương 14

trước
tiếp

Tân Âm sắp xếp lại lời nói, giải thích ngắn gọn với Trương Thác về
chuyện khai phá thôn nghỉ dưỡng và phá dỡ cô nhỉ viện, hơn nữa
thực lực của công ty đối phương mạnh hơn công ty của Tân Âm
rất nhiều, chỉ đứng sau tập đoàn lớn thứ hai thành phố Ngân Châu
là Chu Thị, Tân Âm hoàn toàn không ngăn được bọn họ.

Tân Âm vừa nói xong thì thấy Trương Thác ngồi xổm ở đó, tay
đang vẽ gì đó dưới đất, tầm mắt của cô ta bị lưng của Trương
Thác che mất, khi Tân Âm vòng lên nhìn thử, cái miệng nhỏ lập.
tức há to.

Cô ta nhìn thấy chỉ trong thời gian mình nói chuyện, Trương Thác.
đã dùng đá vẽ ra toàn bộ địa hình xung quanh cô nhi viện lên đất
xi măng trước mặt rồi, con đường lớn lớn nhỏ nhỏ, còn có cả
tuyến giao thông công cộng, đồng thời còn kéo dài về phía nội
thành nữa!

Một người cho dù sống hơn mười năm ở đây cũng chưa chắc có
thể vẽ ra được bản đồ địa hình, thậm chí ngay cả địa hình của tiểu
khu mình ở cũng không nhớ nổi.

Tân Âm thầm thán phục, anh làm được bằng cách nào thết

Lúc này Trương Thác vừa vẽ xong, tùy tiện ném hòn đá trong tay
đi, giống như vừa làm một chuyện rất bình thường vậy: “Cô Tân,
cô nói công ty các cô làm thương mại đúng không?”

“Đúng” Tân Âm khẽ gật đầu.

Trương Thác đứng dậy nhìn Tân Âm, anh và Tân Âm chỉ cách
nhau chưa tới hai mươi centimet, vào lúc này, hai người đêu có
thể cảm nhận được hơi thở của nhau.

Trái tìm bé bỏng của Tân Âm đập thình thịch, khuôn mặt nhỏ.
nhắn cũng ửng đỏ.

Trương Thác nhếch miệng cười, giơ hai ngón tay: “Bây giờ có hai
cách để cô có thể giải quyết vấn đề trước mắt, một loại nhẹ
nhàng hơn, ngăn những người này phá dỡ cô nhi viện, một loại
khác thì phải xem cô có dã tâm hay không đã”

“Cách gì?” Tân Âm hỏi theo bản năng.

“Cần nuốt công ty của những người này trước khi công văn phá
dỡ phía nhà nước được phê chuẩn! Nói cách khác, phải làm được
những điều này trong ba ngày”

“Cái gì!” Tân Âm trợn to mắt.

“Tôi sẽ nói cho cô kế hoạch cụ thể, cô nhìn bản đồ này đi” Trương
Thác chỉ vào thứ mình mới vẽ trên mặt đất, nói với Tân Âm: “99%
giá nhà ở thành phố Ngân Châu bây giờ đang tăng chóng mặt,
những người đó chọn nơi này làm sơn trang nghỉ dưỡng chỉ vì
nhìn theo hướng quyết sách của nhà nước cuối năm nay thôi, nếu
không có gì bất ngờ, cuối năm nay, nhà nước sẽ ủng hộ mạnh việc
khai phá nội thành mới”

“Vì sao?“ Tân Âm nghỉ ngờ hỏi, phương hướng khai phá của nhà
nước luôn cực kỳ bí mật, cho nên trước khi người trong nội bộ
đưa tài liệu xuống, đều không thể chắc chắn trăm phần trăm.

“Nhìn đi” Trương Thác chỉ vào ba chỗ trên bản đồ địa hình: “Vị trí
địa lý của thành phố Ngân Châu, phía tây bắc tựa núi, đông bắc là
khu công nghiệp, trong đó có ba khu là năm nay mới xây lên, nhà
nước sẽ không khai phá theo hai hướng này, hơn nữa tháng hai
năm nay Lâm Thị đã lấy được tài liệu chỉ tiêu của phía đông nam,
cho nên bây giờ chỉ có khai phá hướng tây nam thôi.”

Tân Âm nghe thế thì lập tức hiểu ra: “Vậy ý của anh là, bảo tôi
cướp khu khai phá của bọn hợ?”

“Không!” Trương Thác xua tay: “Tôi muốn cô, phá núi!”

Lời nói của Trương Thác khiến Tân Âm vô thức hoảng sợ kêu lên:
“Phá núi!”

“Đúng! Tháng mười năm ngoái, chính phủ Ngân Châu từng bày tỏ
ý định phát triển thương mại và giao thông trước mặt truyền
thông, phía đông nam là đường giao thông quan trọng nhất, được
xác định là đối tượng khai phá trọng điểm, nhưng nếu phía tây
bắc có thể mở một con đường, chắc chản nhà nước sẽ coi tây

bảc là trọng điểm và tạm thời bỏ qua phía đông nam, đến lúc đó
giá của mấy miếng đất này sẽ rớt thê thảm.” Trương Thác phân
tích từng chút một cho Tần Âm nghe.

“Vì sao anh lại chắc chắn thế?” Tân Âm tràn đầy nghi ngờ với
người đàn ông trước mặt, lúc đối phương nói chuyện, ánh mắt
tràn đầy tự tin, sự khẳng định trong giọng nói như chắc chẵn trăm
phần trăm vậy, trong giới làm ăn, Tân Âm chưa bao giờ nhìn thấy
người có ánh mắt tự tin mãnh liệt như vậy, cho dù là Lâm Ngữ
Lam ~ Chủ tịch của Tập đoàn Lâm Thị kia cũng không có!

“Không phải tôi chắc chn, là chính sách” Trương Thác di giày
trên mặt đất xóa đi bản đồ mình vẽ, lấy điện thoại tìm ra một bài
báo, Tân Âm nhìn thoáng qua, những thứ này trên điện thoại Trần
Thác đều là tin tức của biết bao nhiêu năm trước, hơn nữa còn
không phải của thành phố Ngân Châu, mà là các tỉnh của Hao Hạ,
nhưng ở trên đó đều có một tin tức quan trọng.

Những tin tức này khiến Tân Âm trợn to mắt.

Trong vòng mười năm nay, thành phố Ngân Châu chú trọng
thương mại nhất, 13.24% GDP của nhà nước đều đến từ thương.
mại, dựa vào các tỉnh thành như thủ đô, Yên Kinh, Đô Hải, tỉnh Tô,
tỉnh Sơn,.. mỗi lần có tin tức hội nghị, hướng phát triển của thành
phố Ngân Châu vẫn luôn như thế, hơn nữa không chỉ một lần
nhắc tới chuyện mở đường giao thông thương mại phía tây bắc,
một khi mình có thể lấy được quyền phá núi, chắc chắn sẽ được
nhà nước ủng hộ mạnh mẽ! Lúc đó muốn cản nuốt một công ty.
đối mặt với đất đai đều sụt giá, không phải dễ như trở bàn tay
sao?

 

Tân Âm nhìn người đàn ông mặc qưần short và áo ba lỗ trắng
trước mặt, trái tim của cô đã không thể hình dung bằng từ chấn
động nữa rồi, người đàn ông trước mặt tuyệt đối là một thiên tài
kinh doanh!

Không! Thiên tài cũng không đủ để hình dung, đây là thiên tài
hiếm thấy, là thiên tài quái gở! Suy nghĩ, tăm nhìn của anh hơn hẳn
mình gấp mười! Những tin tức ngoại tỉnh không ai chú ý này chính
là một kho tàng cực kỳ to lớn.

‘Sau cơn khiếp sợ, Tân Âm lập tức chào tạm biệt viện trưởng rồi
nói một tiếng với Trương Thác, sau đó nhanh chóng lái xe đi tới
công ty

Trương Thác bảo viện trưởng Thôi không cần lo lắng chuyện dỡ
bỏ, sau đó ôm lấy Tiểu Nhân Nhân, vui vẻ chơi đùa với bọn nhỏ.

Khoảng sáu giờ chiều, Trương Thác trở về Tái Thượng Thủy.
Hương, vừa tới ngoài biệt thự, anh đã ngửi thấy mùi cơm bay ra từ
bên trong

Trong đầu Trương Thác tràn đầy nghỉ ngờ, Chủ tịch Lâm biết nấu
cơm từ khí nào vậy?

Trong biệt thự.

Lâm Ngữ Lam mặc quần áo ở nhà màu lam nhạt, vẻ mặt chờ
mong đứng trước cửa phòng bếp, miệng lải nhải không ngừng
“Xong rồi chưa, xong rồi chưa, tớ sắp chờ không kịp rồi!”

Một cô gái khoảng hai lãm hai sáu tuổi, cao khoảng một mét sáu,
để tóc ngắn, khuôn mặt men lì, đeo tạp đề màu xanh dương đứng
trong phòng bếp đang thuần thục xóc chảo: “Sắp xong rồi, tớ nói
này Lâm Ngữ Lam, không phải cậu là bà Chủ tịch lạnh lùng à, sao
là có cái dáng vẻ tham ăn thế này?”

“Con nhóc chết tiệt, cậu chỉ biết chế nhạo tớ!” Lâm Ngữ Lam trợn
mắt với cô gái trong phòng bếp: “Bà Chủ tịch lạnh lùng gì chứ,
không phải đều là mấy người tẻ nhạt kia nói bừa sao, mỗi năm
vào lúc này, tớ đều đợi đầu bếp ba sao Michelin là cậu nấu cơm
cho mình đấy”

 

“Xem ra năm nào cậu cũng có âm mưu nhỉ?“ Cô gái tóc ngắn lại
xóc chảo lần nữa: “Xong rồi, cậu mau ngồi xuống bàn cơm đi, có
thể ăn ngay đây, xem cậu kìa, nước miếng cũng chảy xuống luôn
rồi!”

Lâm Ngữ Lam cười vui vẻ đi tới bàn ăn, cô mới ngồi xuống bàn
cơm thì nghe thấy cửa phòng khách mở ra, Trương Thác đi vào từ
ngoài cửa.

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!