Truyện Con Rể Quyền Quý Thương Thác - Ngữ Lam | NETTRUYEN

chương 13

trước
tiếp

Viên trưởng Thôi tóc đã hoa râm, nhìn thấy Trương Thác cũng nở.
nụ cười: “Đứa nhỏ này, từ mấy năm trước đã thường xuyên gọi
điện thoại với tôi, nói mình từng làm nhân viên phục vụ, từng làm
thợ mát xa, còn từng làm người sửa điện, dù sao mấy năm nay
đứa nhỏ này cũng chịu khổ không ít”

 

“Là như thế sao?” Tần Âm nhìn Trương Thác bị rất nhiều đứa nhỏ
vây quanh, thấy anh thỉnh thoảng ôm lấy một đứa nhỏ tung lên
cao, nghe thấy tiếng hoan hô cười đùa của bọn trẻ, khóe miệng
Trương Thác cũng không nhịn được cong lên.

Một tràng tiếng gầm rú của động cơ phá hỏng cảnh tượng ấm áp
này, ba chiếc Mercedes G63 có biển số liền nhau đỗ trước cổng
cô nhi viện, trên mỗi chiếc xe đều có ba người bước xuống, có
nam có nữ, nam mặc âu phục giày da, nữ cũng ăn mặc sang
trọng, tuổi tác đều khoảng ba mươi đến bốn mươi.

 

Những người này vừa xuống xe đã bắt đầu nhìn tới nhìn lui, một
cô thư ký trong đó còn lấy ra một bản vẽ rồi chỉ trỏ bên trên.

Cô bé Nhân Nhân được Trương Thác ôm trong lòng nhìn thấy.
những người này lập tức dẩu môi: “Người xấu! Những người xấu
này lại đến rồi!”

“Người xấu?” Trương Thác nghỉ ngờ, anh nhìn bé gái trong lòng:
“Nhân Nhân, nói anh nghe, sao bọn họ lại là người xấu vậy?”

“Bọn họ muốn dỡ nhà của Nhân Nhân!” Nhân Nhân giơ năm đấm
non nớt, khuôn mặt mũm mĩm đầy bức xúc.

“Dỡ nhà?” Trương Thác vừa nghe thấy lời này, sắc mặt lập tức trở
nên u ám, anh buông Nhân Nhân trong lòng xuống, bảo Nhâ
Nhân đi chơi cùng các bạn nhỏ khác trước, sau đó đi tới chỗ viện
trưởng.

 

Nhà của Nhân Nhân, và là nhà của bọn trẻ này!

Và nơi này cũng là nhà của Trương Thác, từ rất lâu trước kia, anh
và mẹ lang thang đến tận đây, vì có viện trưởng thu nhận nên anh
mới có thể trưởng thành.

Lúc Trương Thác đi đến trước mặt viện trưởng Thôi, nhìn thấy
khuôn mặt buồn rầu của bà, còn có vẻ mặt tràn đầy áy náy của cô
gái mặc váy trắng,

“Viên trưởng, xảy ra chuyện gì thế này?” Trương Thác hếch miệng
ra cửa hỏi.

Viện trưởng Thôi vừa định nói đã bị Tân Âm cắt ngang.

“Cháu đi nói chuyện với bọn họ!” Tân Âm đứng dậy, cô ta cao một
mét sáu tám, mang giày đế bằng màu trảng, cao tới vành tai của.
Trương Thác.

Viện trưởng Thôi nhìn Tân Âm đi ra cửa, thở dài, đôi mắt hẵn nét
mệt mỏi, vẫy tay với Trương Thác: “Tiểu Thác, cháu ngồi xuống
trước đi

 

Trương Thác ngồi xuống trước mặt viện trưởng Thôi

Viện trưởng Thôi tóc hoa râm nhìn lên bầu trời: “Tiểu Thác, tính ra
năm nay cháu cũng hai mươi ba tuổi rồi nhỉ?”

“Hai mươi bốn” Trương Thác nhìn khuôn mặt hiền từ của viện
trưởng Thôi, có hơi không đành lòng, người phụ nữ tốt bụng này
đã già hơn trong trí nhớ của mình lúc gặp lần đầu rất nhiều rồi.

Viện trưởng Thôi đưa tay xoa đầu Trương Thác: “Cậu bé ngoan,
mấy năm nay cháu vẫn luôn gửi tiền cho cô nhi viện, còn nhớ mấy.
năm trước bà gọi điện thoại cho cháu nói là có một người tốt
bụng giúp đỡ chúng ta vô điều kiện không?”

“Vâng” Trương Thác gật đầu, lúc trước khi nghe chuyện này, trong
lòng anh rất biết ơn người tốt bụng kia, nhưng viện trưởng luôn
không nói với anh người đó là ai.

“Bắt đầu từ năm năm trước, cô Tân đã luôn giúp đỡ cô nhi viện vô
điều kiện, nhưng sau này, e rằng cô Tân cũng có lòng mà không.
có sức rồi” Viện trưởng nói: “Trước giờ, đất trống xung quanh đều
thuộc về nhà nước, bây giờ phát triển ngày càng nhanh, mấy:
mảnh đất xung quanh cũng bị những người kia mua hết rồi, muốn

khai phá sơn trang nghỉ dưỡng ở đây”

Nói đến đây, viện trưởng chỉ những người đó rồi nói tiếp: “Cô Tân
đã thương lượng với bọn họ nhiều lân mà vẫn không có kết quả gì,
một khi sơn trang nghỉ dưỡng khai phá xong, nhà nước sẽ ra lệnh
cưỡng chế phá dỡ, nhà nước có công văn bảo bọn họ xây mới cô.
nhỉ viện, nhưng cháu có biết bọn họ chọn vị trí ở đâu không? Nơi
để chất thải công nghiệp hóa chất đấy! Ở đó luôn luôn thải ra đồ
có hại, bà già rồi, chưa được hai năm đã phải xuống mồ, nhưng
mấy đứa nhỏ đáng thương này phải làm sao đây”

Viện trưởng nhìn đám trẻ đang chơi đùa trên bãi cỏ, đôi mắt già
nua không nhịn được rơi nước mắt, giọng nói cũng hơi nghẹn

ào: “Những người làm ăn thất đức này, bọn họ hoàn toàn không.
quan tâm đến mấy đứa nhỏ đáng thương, trong mắt bọn họ chỉ có
tiền thôi! Sao có thể cho bọn nhỏ ở xung quanh bãi chất thải công
nghiệp hóa chất được chứ”

 

“Cháu đi nói chuyện với bọn họ” Trương Thác đứng dậy.

“Tiểu Thác! Không có tác dụng gì đâu” Viện trưởng lắc đầu.
“Viện trưởng, chưa nói sao lại biết không có tác dụng chứ?”
Trương Thác cười với viện trưởng, trong nụ cười chứa đây sự tự

tin mạnh mẽ.

Khi Trương Thác đi tới cửa thì nghe thấy tiếng cãi vã.

 

“Cô Tân, đầu cô bị úng nước chứ chúng tôi thì không, một đống.
tiền sao lại bỏ không kiếm? Sống chết của đám trẻ mồ côi đó có
liên quan gì đến chúng tôi? Muốn trách thì trách chúng nó trời
sinh thấp hèn! Nói không chừng sống xung quanh nhà máy hóa
chất mười mấy năm còn có thể nuôi ra một đám người biến dị
trong phim đó, ha ha hat” Đó là một giọng nam đầy trêu chọc.

Tần Âm bị giọng điệu của đối phương chọc giận đến run cả người:
“Các người! Các người đúng là táng tận lương tâm! Hai năm trước.
mảnh đất này đã được phê chuẩn khai phá, nhưng mọi người đều.
không động đến chỗ này, chỉ có các người! Các người làm thế này
sẽ bị báo ứng đó!”

“Ha ha ha, có thể kiếm tiền, cho dù xuống địa ngục tôi cũng vui,

cô Tân, cô không kiếm tiền cũng đừng ngăn chúng tôi kiếm chứ,
qua mấy ngày nữa công văn của nhà nước có thể đưa xuống rồi,
chỗ này cũng nên phá dỡ thôi”

“Mấy ngày nữa có phá dỡ hay không tôi không biết, nhưng tôi biết,
nếu mười giây nữa anh không đi thì đừng trách tôi đánh anh!”
Giọng nói lạnh lẽo của Trương Thác vang lên, anh căm một cái
ống thép to cỡ cổ tay người trưởng thành đi tới, cơ bắp lộ ra trên
cánh tay đem lại sự uy hiếp mạnh mẽ.

“Bây giờ bắt đầu đếm ngược, mười!”

Đếm xong số mười, Trương Thác vung ống thép trong tay, mang
đến một tiếng xé gió.

Mấy người lái Mercedes tới nhìn thấy Trương Thác thế này đều
không nhịn được lùi về phía sau hai bước.

Nhìn cơ bắp cân xứng trên cánh tay Trương Thác, lại nhìn cái
bụng béo của mình, một gã đàn ông mặc âu phục hừ lạnh một
tiếng: “Đồ lỗ mãng! Anh cứ kiêu ngạo đi, sớm muộn gì cũng cứt
khỏi nơi này thôi! Chúng ta đi!”

Nghe thấy lời gã, cả đám người vội vàng lên xe, Mercedes lại phát
ra tiếng động cơ nổ vang, rời khỏi chỗ này.

Ba chiếc xe vừa mới chạy đi, trong cô nhỉ viện lập tức vang lên
tiếng hoan hô của bọn nhỏ.

Trương Thác ném ống thép trong tay xuống, nhìn Tân Âm với mái
tóc hơi rối: “Cô Tân, cô không sao chứ?”

“Hả?” Tân Âm thấy Trương Thác đột nhiên nói chuyện với mình thì
hơi ngơ ngác, giọng nói và thái độ đều có vẻ bối rối: “Không.
không sao cả.”

“Vậy thì tốt, nói tôi nghe thử xem chuyện là sao?” Trương Thác.
ngồi xuống trước cửa.

 

Tân Âm hít sâu một hơi, đây là lần đầu tiên cô ta đứng gần người
đàn ông này như thế, đôi mắt sâu thắm kia của đối phương giống
như biển sao vậy, khiến người ta say mê.

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!