Truyện Con Rể Quyền Quý Thương Thác - Ngữ Lam | NETTRUYEN

chương 10

trước
tiếp

Lâm Ngữ Lam khoác cánh tay Trương Thác đi về phía cổng lớn
nhà hàng, gương mặt và dáng người kiều diễm của cô khiến
không ít người liên tục liếc mắt nhìn theo, ngược lại Trương Thác.
mặc quần bãi biển áo may ô màu trắng khiến người ta khịt mũi
coi thường, đến nhà hàng cao cấp như vậy mà lại ăn mặc như thế
này? Chẳng lẽ không cảm thấy mất mặt hay sao?

Trương Thác cũng không quan tâm đến ánh mắt của người ngoài
với anh thế nào, đã từng trải qua nhiều rồi, đã coi nhẹ rất nhiều
chuyện rồi, đẩy cánh cửa lớn nặng trịch của nhà hàng ra, trước.
mắt xuất hiện một không gian rộng lớn xa hoa, đèn treo thủy tinh
lộng lẫy trên trần nhà chiếu ánh sáng dìu dịu xuống dưới, khiến
toàn bộ nhà hàng đều trở nên thanh lịch mà yên tĩnh.

Khúc nhạc Saxophone êm dịu vang lên khắp nhà hàng giống như
một làn khói vô hình lan tràn, chậm rãi chiếm giữ tâm hồn con
người, khiến người ta khó mà cảm thấy căng thắng và tức giận
được, hoa Ely tỏa ra từng hương thơm thoang thoảng, không
rồng nặc cũng không khoa trương, chỉ như có như không thay đổi
tâm trạng phức tạp trong lòng người, nhân viên phục vụ lịch sự lễ
phép, khách khứa yên tĩnh, thỉnh thoảng nhỏ giọng nói đùa một
câu, môi trường yên tĩnh mà tốt đẹp.

 

Nhìn phong cách trang hoàng bên trong nhà hàng, Trương Thác
không nhịn được gật gật đầu, mặc dù không biểu hiện ra hết toàn
bộ phong cách giữ nguyên hương vị ban đầu kiểu Pháp, nhưng
cũng có khá nghệ thuật, có thể thấy người kinh doanh nhà hàng
này rất có lòng.

Hai người vừa vào cửa đã thu hút không ít ánh mắt, rõ ràng cô gái
đẹp ở chỗ nào cũng đều là cảnh bổ mắt, ánh mắt người xung
quanh hoàn toàn bỏ qua Trương Thác bên cạnh, tất cả đều chỉ
chú ý đến Lâm Ngữ Lam, Lâm Ngữ Lam đã quen với những tình
huống như thế này từ lâu rồi, không lo lắng chút nào, trông tự
nhiên hào phóng.

Trương Thác dõi mắt nhìn một vòng xung quanh, nhanh chóng
xác định được mục tiêu, trên bàn ăn nổi bật nhất trong nhà hàng
đang có ba nam một nữ ngồi đó, khác hẳn những người còn lại

trong phòng ăn, ánh mắt của bốn người ba nam một nữ này đều

tập trung nhìn về phía anh.

Trong đó có một nam một nữ tuổi tác khá cao, nhìn qua đã gần
năm mươi rồi, trên gương mặt hình vuông của người đàn ông hằn
vẻ tang thương, đây là dấu vết mà năm tháng để lại trên người
ông ta, thể hiện ra cuộc sống nửa đời trước của người đàn ông
này cũng không hề thuận lợi chút nào, lại nhìn sang người phụ nữ,
dáng vẻ cao quý hơn bốn mươi tuổi, trên cổ đeo một sợi dây
chuyền ngọc trai, chăm sóc dưỡng nhan rất cẩn thận, có cảm giác
như già mà ưa làm đỏm.

Trương Thác nhìn thấy, bên cạnh đôi nam nữ trung niên này còn
có một thanh niên hơn hai mươi tuổi đang ngồi, thanh niên này.
mặc áo sơ mi cổ hoa Romon, lúc này đang dùng nụ cười nham
hiểm nhìn về phía mình

Trương Thác biết người thanh niên này hắn là Trịnh Sở, đôi nam
nữ trung niên kia, là ba mẹ của Trịnh Sở, Trịnh Khai và Vương
Tùng Phượng

Trương Thác đã quen biết Lâm Kiến Vũ, ba của Lâm Ngữ Lam rồi,
Lâm Kiến Vũ là một người đàn ông trung niên nhìn qua rất hiền từ.

“Ba.’ Lâm Ngữ Lam khoác cánh tay Trương Thác, đi tới trước bàn.

‘Sau khi Lâm Ngữ Lam gọi ba xong, Trương Thác cũng không
khách sáo gọi một tiếng.

“Đến đây, ngồi xuống!” Lâm Kiến Vũ chào hỏi một tiếng: “Tiểu
Trương này, ba giới thiệu cho con, đây là chú Trịnh và dì Vương
của con, đây là Trịnh Sở, tuổi tác các con không chênh lệch nhiều,
sau này nên thân thiết hơn”

“Thôi quên đi chú Lâm, thân thiết thì miễn đi, vẫn nói gần đèn thì
sáng, cháu cũng không muốn trở thành bộ dạng nhà quê như vậy
đâu” Lâm Kiến Vũ vừa nói dứt câu, Trịnh Sở đã dùng sắc mặt cay
nghiệt lên tiếng.

Ba mẹ của Trịnh Sở nghe thấy con mình nói như vậy, chẳng những
không hề trách mảng một câu nào, ngược lại trên mặt họ còn có

chút vẻ khuyến khích.

“Ngữ Lam, nghe nói cô kết hôn rồi, đây là đối tượng kết hôn của
cô sao?” Trên mặt Trịnh Sở tràn ngập vẻ coi thường: “Xem ra gu.
của cô cũng chẳng ra sao cả.”

“Ngữ Lam, con bé này cũng thật là, nói kết hôn là lập tức kết hôn
luôn thế?” Vương Tùng Phượng cũng mở miệng: “Cháu nói xem
cháu kìa, kết hôn lại tìm một tên nhà quê như vậy, ngay cả một
ngón chân của Tiểu Sở nhà bác cũng chẳng bằng, mau mau ly dị
địt

Trịnh Sở và Vương Tùng Phượng cứ thẳng thừng nói toạc ra như.
vậy, không thèm quan tâm chứt nào đến cảm nhận của Trương
Thác.

“Tôi kết hôn với ai, hình như không đến lượt mấy người ngoài chỉ
trỏ dạy bảo thì phải?” Lâm Ngữ Lam không vui mở miệng.

“Người ngoài? Ngữ Lam, sao cô có thể cảm thấy chúng tôi là
người ngoài được chứ? Muốn nói đến người ngoài, ở đây chỉ có
một người ngoài này mới đúng nhỉ” Trịnh Sở chí chỉ Trương Thác,
ý tứ đối địch với anh rất nặng.

Lâm Kiến Vũ ngồi bên cạnh, cười ha ha nói: “Chuyện của đám trẻ,
chúng ta thôi đừng chen vào, trước tiên cứ gọi món ăn cơm đã
nào.”

“Đúng, gọi món ăn cơm đi” Ba của Trịnh Sở, Trịnh Khai cũng lên
tiếng.

Trịnh Sở tự tin cười, búng tay một cái gọi nhân viên phục vụ đến.

Vì muốn duy trì phong cách đậm chất Pháp, tất cả nhân viên phục
vụ của nhà hàng kiểu Pháp này đều là người Pháp, trong nhà
hàng này, khách hàng và nhân viên phục vụ trao đổi với nhau đều
sử dụng tiếng Anh, trên thực đơn cũng chỉ có hai loại chú thích
bẵng tiếng Anh và tiếng Pháp.

 

Trịnh Sở dựa nửa người vào ghế ngồi sau lưng, nhận thực đơn mà

nhân viên phục vụ đưa tới, lại coi thường liếc nhìn Trương Thác.
một cái, sau đó dùng phương pháp kết hợp cả tiếng Anh và tiếng
Pháp bắt đầu gọi món ăn

Đối với tiếng Pháp, phần đa còn ít người biết thứ tiếng này, dù sao.
cũng không phổ biến như tiếng Anh, những người không hiểu chút
gì nhìn kiểu phát âm tiếng Anh kết hợp tiếng Pháp của Trịnh Sở
này thì thấy có vẻ như rất cao cấp, nhưng trong mắt Trương Thác,
đây rõ ràng là đang tấu hài thôi!

Làm như vậy cũng giống như người nước ngoài lần đầu tiên đến
Trung Quốc, không hiểu chút tiếng Trung nào, vì muốn diễn đạt
một chuyện gì đó mà sử dụng cả tay chân, thỉnh thoảng nói ra
một câu sứt sẹo có cảm giác là tiếng Trung, nhưng mà người
nước ngoài này vẫn cảm thấy mình nói chuyện rất rõ ràng, vẻ mặt
rất tự tin.

Đối với phương pháp trò chuyện kiểu này của Trịnh Sở, nhân viên
phục vụ của nhà hàng rõ ràng đã gặp nhiều rồi, vẫn luôn mỉm cười
với anh ta, phân biệt ra rốt cuộc đối phương muốn chọn loại món
ăn nào giữa đống tiếng Pháp sứt sẹo của anh ta.

 

Trong quá trình gọi cơm, thỉnh thoảng Trịnh Sở lại liếc nhìn
Trương Thác một cái, vẻ mặt kiêu ngạo, mẹ của Trịnh Sở là
Vương Tùng Phượng cũng y như vậy, giống như đang nói nhìn
xem con trai tôi xuất sắc đến mức nào, rồi nhìn lại xem đồ nhà
quê kia kìat

 

 

Trịnh Sở chọn món xong, đưa thực đơn cho Trương Thác: “Được
rồi, anh muốn ăn gì thì gọi nhé, anh không phải trả tiền bữa cơm.
này đâu”

Trương Thác liếc mắt nhìn thực đơn trong tay Trịnh Sở, nghĩ đến
lời Lâm Ngữ Lam vừa mới dặn dò minh, nên lắc đầu nói: “Cứ để
Ngữ Lam chọn cho tôi luôn đi.”

“Sao hả? Không biết tiếng Pháp à? Không có học vấn thì cũng
đừng mặt dày mày dạn đến những nơi sang trọng như thế này
chứ” Trịnh Sở khinh thường cười một tiếng, đưa thực đơn cho.
Lâm Ngữ Lam.

Lâm Ngữ Lam nhận thực đơn, một bàn tay ngọc không ngừng lật
xem thực đơn, lông mày kẻ vẽ cẩn thận hơi nhíu lại, tuy nhà hàng
kiểu Pháp này đã mở ra hơn một năm rồi, nhưng đây là lần đầu
tiên cô đến đây, trên thực đơn có rất nhiều tiếng Pháp mà cô hoàn
toàn không hiểu nổi, mặc dù có chú thích bằng tiếng Anh, nhưng
có một số nguyên liệu nấu ăn đặc biệt nhất định phải dùng cách
phát âm tiếng Pháp mới được.

 

Loại thực đơn như vậy khiến Lâm Ngữ Lam nhất thời buồn bực,
không biết nên gọi món gì.

Lúc này Trịnh Sở ngồi đối diện Lâm Ngữ Lam mở miệng: “Ngữ.
Lam, bình thường phần lớn thời gian cô đều bận làm việc, chưa.
từng đến nhà hàng như thế này bao giờ, nếu không để tôi chọn
món cho cô đi”

Nói xong, Trịnh Sở đưa tay định căm thực đơn trong tay Lâm Ngữ
Lam.

Trịnh Sở sắp cam được thực đơn gọi món cho Lâm Ngữ Lam rồi,
như vậy có thể coi là sỉ nhục Trương Thác, món ăn của vợ anh, lại
phải có người đàn ông khác gọi hộ nữa sao?

Nhưng khi tay Trịnh Sở vừa mới đưa ra một nửa, đã thấy thực đơn
trên tay Lâm Ngữ Lam bị một người khác lấy đi, anh ta nhìn thấy
tên bụi đời kia lật thực đơn ra, anh ta dựa vào cái gì chứ? Đây là
nơi cho người sang trọng bước vào, một tên dân đen như anh ta
có thể bước vào được đã là một vinh dự rồi, còn có mặt mũi lật
thực đơn nữa hay sao? Một tên ở rể nhà họ Lâm, anh ta có tư
cách gì chứ?

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!