TÂN HOAN (NIỀM VUI MỚI)

Chương 16: Trào Phúng

trước
tiếp

=================
Hai người ở trên sô pha ôn tồn hơn nửa tiếng đồng hồ nhưng cũng còn quy củ.

Chỉ ôm hôn, kề sát nhau ái muội chứ cũng không nháo ra cái gì.

Bất quá chỉ vậy nhưng Khương Vân cũng bị Lục Niệm Chi làm cho động tình, nhịn không được cúi đầu hôn.

Có lẽ đã nhiều lần thân mật như vậy, quá mức hiểu nhau, Lục Niệm Chi tổng có thể tìm được yếu điểm của nàng, câu lấy nàng luân hãm.

Nàng đang ngồi quỳ, hai chân kẹp hai bên, đôi tay ôm vai Lục Niệm Chi, lát sau chuyển sang ôm cổ cô bám vào.

Tay Lục Niệm Chi chôn trong làn tóc còn hơi ẩm ướt của nàng, trấn an mà vuốt nhẹ nhàng.

Khương Vân môi đỏ khẽ mấp máy, giọng như nỉ non: “Lục Niệm Chi…”
Lục Niệm Chi ở khóe môi nàng hôn hôn: “Ừm”.

Thời tiết thành phố C hay biến đổi, buổi sáng còn oặt trời chói chang oi bức muốn chết mà buổi chiều đã âm u xám xịt, còn nổi gió, bộ dáng tùy thời đều sẽ mưa.

Bất quá dự báo thời tiết nói hôm nay trời đầy mây nhưng không mưa.

Lúc thức ăn giao tới thời gian đã không còn sớm, cơm nước xong Khương Vân như cũ không rời đi, hẳn là ở lại.

Buổi chiều hai người ai làm việc nấy.

Khương Vân cùng Hà Dư nói chuyện phiếm, Lục Niệm Chi xử lý phiền toái bên văn phòng làm việc.

Nhà thiết kế giao bản thảo không đúng hạn, kế hoạch hôm nay phải cho ra mẫu sơ thảo đến giờ cũng chưa hoàn thành, dây dưa cả ngày.

Khương Vân vãn mặc mỗi một chiếc áo sơ mi, chân thon dài do nằm nghiêng trên sô pha nên hiển lộ ra.

Lục Niệm Chi nói điện thoại với cấp dưới một hồi liền đến ban công nói, còn đem cửa hông đóng lại, dáng vẻ không muốn quấy rầy Khương Vân.

Từ cửa sổ sát đất bằng kính nhìn thấy người này sắc mặt ủ dột, Khương Vân không vết tích mà nhìn nhìn mấy lần.

Lục Niệm Chi khi nghiêm túc thì phi thường lạnh lùng, ít nói ít cười, nhìn bộ dáng có vẻ là đang trách mắng nhà thiết kế kia, đang gọi người tìm phương án khác bổ sung kế hoạch.

Nàng rất bình tĩnh, cho dù xảy ra vấn đề đột xuất cũng không hoảng loạn, từ đầu đến cuối đều thong dong bình tĩnh.

Khương Vân không tự chủ bị phân tán lực chú ý, bất động thanh sắc lắng nghe, mắt còn nhìn chằm chằm di động mà thần trí lại phiêu xa nên đánh chữ có phần chậm lại, một hồi lâu mới trả lời tin wechat.

Muộn một tí Lục Niệm Chi đi ra ngoài một chuyến, phòng làm việc bên kia có việc cần nàng xử lý, nàng vội vàng ra cửa chỉ cùng Khương Vân nói một tiếng liền đi, hơn nửa đêm cũng chưa trở về.

Khương Vân không nhắn tin hỏi càng không gọi điện thoại quấy rầy đối phương, một mình ở nhà đợi luôn cùng Hà Dư, Nguyên Nhược bọn họ trò chuyện luyên thuyên.

Bữa tối tùy tiện ăn chút gì đối phó, thời gian không sai biệt lắm liền lên giường ngủ cũng không biết là ngủ vào lúc nào.

Thẳng đến rạng sáng lúc nàng ngủ thật trầm, Lục Niệm Chi rốt cục đã trở về, sột sột soạt soạt thu thập một hồi liền lên giường, đem nàng từ phía sau ôm lấy, hoàn toàn không có ý tứ để nàng yên ổn ngủ một giấc.

Khương Vân từ trước đến nay ngủ tương đối nông, dù người này động tác nhẹ nhàng cỡ nào nàng vẫn bị đánh thức.

Nàng mơ mơ màng màng không mở mắt, biết là ai nên yên tâm, lúc đối phương kề sát vào lưng mình thì hơi nhúc nhích coi như đáp lại.

Lục Niệm Chi ở sau cổ nàng hôn hôn, ôm sát, nhỏ giọng hỏi: “Chờ thật lâu hảử?”
Khương Vân quá mệt, hai mắt nhắm nghiền không có đáp lại, hồi lâu mới giật giật, mệt mỏi mà nói: “Không có…”
“Hồi chiều có việc gấp, xã giao cả buổi cũng chưa bàn xong, trì hoãn thời gian”.

Lục Niệm Chi giải thích.

Bóng đêm thâm trầm vô biên, trong phòng tối đen, Khương Vân có thể cảm nhận được hô hấp người này dừng bên tai mình, mềm mại cùng ôn nhu nhưng trước sau không đáp, chờ đến khi sắp vào giấc ngủ lần nữa mới nói: “Không chờ chị”.

Thanh âm cực nhẹ cực thấp, nhỏ đến căn bản không nghe thấy dường như nói cho chính mình nghe.

Thời gian kế tiếp Khương Vân ngủ thật sự trầm, ngủ một giấc tới sáng cũng chưa tỉnh, nàng nằm mơ, mơ thấy rất nhiều chuyện cũ, một số chuyện nàng cật lực níu giữ nhưng không thể làm nàng tiếc nuối.

Nhưng mơ thì chung quy là mơ, ngủ một giấc dậy những cảnh trong mơ liền mơ hồ không nhớ rõ, cố gắng thế nào cũng không nhớ ra.

Thời tiết tháng sáu luôn biến đổi thất thường, mấy hôm âm u rồi nắng nay lại bắt đầu mưa.

Năm nay thành phố C mưa nhiều hơn so với năm rồi, thỉnh thoảng lại tí tách rơi làm người ta trở tay không kịp.

Khương Vân ở nhà Lục Niệm Chi hai ngày một đêm.

Chạng vạng hôm nay quay về ngõ An Hòa.

Tần Chiêu hai ngày liên tiếp đến đây chờ không được liền có việc không thể tiếp tục.

Hôm qua cũng không đến đây.

Khương Vân trở về gặp hàng xóm, bác gái nhìn thấy nàng liền cười tủm tỉm mà nói: “A Vân, có bạn đến tìm con, thường ghé lại đây, nói là không thể liên hệ với con, nhắn là nếu con quay về thì gọi cho cô ấy”.

Khương Vân lớn lên tại ngõ An Hòa, hàng xóm láng giềng chung quanh đều biết nàng nhưng đối với Tần Chiêu thì không rõ, cũng không biết hai nàng đã từng có quan hệ gì, thấy Tần Chiêu thành tâm như vậy tìm tới còn tưởng rằng có việc gì quan trọng.

Mọi người đối với Tần Chiêu thật nhiệt tình, còn chủ động nhắn dùm.

Ở trước mặt người khác Khương Vân sẽ không để lộ chuyện gì, còn hòa khí đáp: “Dạ, cảm ơn dì Châu”
Dì Châu vui vẻ cười cười, lúc sau lại lôi kéo nàng nói chuyện phiếm vài câu, đều là chuyện trong nhà.

Khương Vân khẳng định sẽ không liên hệ Tần Chiêu, chỉ là khách sáo đáp lại để không mất ý tốt của dì Châu.

Trở về nhà, nàng đem trên lầu dưới đất dọn dẹp một hồi rồi lái xe đi trung tâm thương mại gần nhất mua vật dụng hằng ngày.

Dọn tới đây chưa bao lâu, rất nhiều đồ dùng đều không có, nhớ cái gì cần dùng thì mua, dù sao cũng có thời gian, vừa đúng lúc có thể đi dạo bên ngoài một chút.

Bởi vì thời tiết có mưa nhỏ, lái xe tương đối chậm thêm thời gian đã không còn sớm, chờ tới lúc đến được trung tâm thương mại thì trời đã tối.

Khương Vân cũng không vội, nhìn đồng hồ tính thời gian đi vào, chỉ là khéo thật, ở bên trong liền đụng phải Hứa Tri Ý cùng một người bạn của Tần Chiêu.

Vị bằng hữu kia cùng Khương Vân cũng không quá hợp mắt.

Là kiểu bình thường gặp cũng không chào nhau.

Người kia ban đầu là cùng Tần Chiêu hợp tác mở công ty nhưng sau đó lại đi ăn máng khác.

Khương Vân chưa từng nghĩ lại ở đây gặp phải hai người này, càng không nghĩ hai người trước mặt bình thường bộ dáng là không quen biết nhau vậy mà hôm nay lại hẹn nhau đi dạo phố.

Ngày mưa, trời lại tối rồi, trung tâm cũng không có quá nhiều người.

Lúc Khương Vân nhìn thấy hai người nọ thì Hứa Tri Ý bên kia không xa cũng thấy nàng, ý cười trên mặt nháy mắt liền đông lại, ánh mắt cũng trở nên ý vị sâu xa.

Cô ta nhìn Khương Vân, sau một lúc mới không tình nguyện mà thu lại thần sắc cứng đờ, khôi phục bộ dáng vừa rồi còn chủ động hô lên: “Chị Vân”
Vừa nói vừa kéo người bạn kia hướng Khương Vân đi đến.

Vị kia nghiễm nhiên không nghĩ tới ở chỗ này gặp được Khương Vân, có lẽ là biết chút nội tình hoặc tự mình phát hiện manh mối, nàng ta thoạt nhìn có điểm xấu hổ, có loại cảm giác làm chuyện trái lương tâm bị người bắt gặp.

Nàng ta cũng chưa cùng Khương Vân chào hỏi, ngoài cười nhưng trong không cười, hẳn là nghĩ muốn nhanh chóng rời đi nhưng bị Hứa Tri Ý nắm cánh tay không đi được.

Khương Vân trên mặt không mặn không nhạt, đem động tác nhỏ thu vào đáy mắt, nghe Hứa Tri Ý vẻ mặt hồn nhiên mà gọi mình cũng không đáp, nâng nâng mí mắt nhìn hai người.

Nàng đối với người ngoài tính tình tốt, ôn hòa những sẽ không như vậy đối với Hứa Tri Ý cùng người kia.

Cảm giác được nàng lãnh đạm cùng như có như không chán ghét, biểu tình Hứa Tri Ý có điểm hạ nhưng che dấu rất tốt, khéo léo hào phóng đi tới, lại mở miệng hỏi: “Trời tối rồi, chị Vân tỷ một mình đến trung tâm thương mại để mua sắm hay hẹn bạn?”
Ngữ khí nhu nhu, phảng phất cùng Khương Vân quen biết thật thân, hoàn toàn không có cảm giác lúc trước nhắn tin không thoải mái.

Ngày đó Khương Vân không để ý tin nhắn nàng ta, nàng ta cũng thôi không hẹn Khương Vân, Khương Vân còn tưởng đây là không còn sức nhẫn nại, biết khó mà lui, ai biết đêm nay gặp phải lại khách khí như vậy.

Khương Vân không nhanh không chậm đáp: “Ở gần đây nên rảnh thì tới đây dạo”.

Ngữ điệu bằng phẳng, không có nửa điểm phâp phồng.

Người bình thường nghe lời này sẽ không cảm thấy vấn đề gì, là câu trò chuyện rất bình thường thôi nhưng ở trong tai Hứa Tri Ý lại không phải như vậy.

Nàng trong lòng rõ rành rành Khương Vân cùng Tần Chiêu chia tay, càng biết rõ Tần Chiêu gần đây làm gì, một ngày không biết bao nhiêu lần chạy tới đây tìm Khương Vân.

Nàng đối với cách làm của Tần Chiêu có bất mãn, ghen ghét muốn phát bệnh nhưng vì cục diện mà chịu đựng.

Hiện tại nghe được Khương Vân nói lời này cho rằng đây là cô cố tình cường điệu việc Tần Chiêu chạy đi tìm mình, là Khương Vân muốn trào phúng mình, biểu tình lập tức duy trì không được, phảng phất xuất hiện vết nứt, tùy lúc đều có thể để lộ ra sự giả dối đằng sau.

Cực lực bình phục hồi lâu, Hứa Tri Ý mới miễn cưỡng tìm về lý trí, cười cười nói: “Phải không, trước đây em chưa nghe nói qua, hôm nay em chỉ đến đây đi dạo, vừa đúng lúc gặp chị”.

“Khu này cũng không lớn, muốn đụng phải cũng không khó”.

Khương Vân không theo ý nàng ta mà nói, cố ý không cấp cho nàng ta bậc thang.

“Hứa tiểu thư đêm nay thế nào mà đến tận đây? Có chuyện gì quan trọng muốn làm sao?”
Hứa Tri Ý ở khu trung tâm, cách nhà Khương Vân cùng Tần Chiêu không xa, lái xe chừng mười phút là đến nhưng cách bên này khá xa, ít nhất phải một giờ lái xe.

Loại người như Hứa Tri Ý được nuông chiều từ bé, đột nhiên chạy tới khu ngoại thành này cũng không biết tột cùng muốn làm gì, dù sao cũng không có khả năng chỉ cùng bằng hữu bạn Tần Chiêu lại đây dạo phố.

Khương Vân nhẹ nhàng liếc nhìn nàng, bình tĩnh chờ nàng trả lời.

“Không phải”, Hứa Tri Ý không lộ thanh sắc mà nói, “Chỉ là lâu lắm không đến đây, vừa lúc chị Tưởng Mẫn mời dùng cơm nên đến”.

Tưởng Mẫn nàng ta chính là bị kéo đến đây!!!
“Ăn xong rồi?” Khương Vân hỏi.

Bị hỏi câu không thể hiểu được, Hứa Tri Ý sửng sốt, chột gật đầu “Vừa mới ăn xong đi ra”.

“Vừa vặn kịp lúc đi dạo phố quanh đây.

Tôi không quấy rầy các người, còn có việc, đi trước”.

Khương Vân dứt khoát nói xong thật sự muốn rời đi.

Hứa Tri Ý giật mình sau đó buông Tưởng Mẫn ra ngăn nàng lại, cũng không quanh co, dùng thanh âm chỉ hai người có thể nghe mà nói; “Nếu hiện tại chị rảnh, có thể cùng em nói chuyện không?”
Tưởng Mẫn đứng một bên quả thực xấu hổ, đứng một chỗ nhìn suy nghĩ không biết nên ở lại hay rời đi, chần chờ một lát lấy cớ đi WC nói rời đi một lát rồi quay lại, sau đó xoay người đi mất, chừa lại Khương Vân cùng Hứa Tri Ý hai người giằng co.

Tưởng Mẫn vừa rời đi, Hứa Tri Ý cũng không còn cần khắc chế, rất rõ ràng ý tứ không đạt mục đích sẽ không nhượng bộ, nàng ta yên lặng nhìn Khương Vân, đôi môi điểm son đỏ khẽ mấp máy, trang điểm tinh tế trên mặt lộ vẻ cứng đờ.

Nàng là tiểu thư nhà có điều kiện, từ nhỏ đã được sủng nào có chịu quá loại đối xử này, nhịn một lát liền không cố được nữa.

Khương Vân cũng sẽ không quan tâm đến nàng, hai tay trực tiếp giơ lên ngăn trước mặt, ngữ khí lạnh lùng mà nói: “Hứa tiểu thư đừng chặn đường”.

Hứa Tri Ý lại giống như nghe không hiểu, cố ý nghiêng người ngăn trở đường đi Khương Vân, làm Khương Vân phải dừng bước.

“Nửa tiếng là được, chúng ta nói chuyện một chút”.

“Không rảnh”.

Khương Vân lập tức đáp.

“Đêm nay nếu không rảnh thì có thể hẹn hôm khác”, Hứa Tri Ý chưa từ bỏ ý định.

Khương Vân nghiêng đầu nhìn lại, ý vị không rõ mà trả lời: “Lại hẹn đi cà phê?”
Hứa Tri Ý khóe miệng giật giật, sau đó nói; “Nếu Vân tỷ muốn hẹn quán cà phê thì cứ đến đó”.

Khương Vân dừng lại, không có ý sẽ bước đi, xoay người hướng về đối phương, “Tôi không thích uống cà phê, không giống Hứa tiểu thư.

Nếu cô thích thì có thể cùng Tưởng Mẫn chạy xe đi mua, thời gian còn kịp”.

Câu này trực tiếp đến không thể trực tiếp hơn, Hứa Tri Ý nhất thời không kịp phản ứng, một lát sau mới nói: “Chị thích uống cái gì, chúng ta có thể cùng nhau đi”.

Khương Vân nhìn nàng thật lâu, ý vị thâm tường mà nói: “Tôi thích cái gì chẳng lẽ cô không biết?”
Hứa Tri Ý hiểu được nhưng làm bộ không hiểu, “Cũng chưa từng cùng chị nói, không rõ lắm, nước ép hay rượu?”
Giả ngu giả ngơ, đã nói đến thế này rồi, đều rõ ràng lại còn tỏ vẻ vô tội.

Tuổi còn trẻ mà đã tâm tư như vậy.

Khương Vân không muốn cùng nàng dây dưa, hỏi: “Tôi thích cái gì Hứa tiểu thư cũng sẽ cùng uống sao? Làm gì phải nhân nhượng như vậy? Sao phải theo ý tôi, nếu tôi nói không thích thì Hứa tiểu thư có phải hay không sẽ không muốn nói tiếp?”
Dù sao lúc còn làm tại công ty cũng tiếp xúc qua rất nhiều loại người, lời nói có ẩn ý Khương Vân hay gặp cũng sẽ dùng các này xã giao lại.

Nếu Hứa Tri Ý đã khom lưng nhượng bộ như vậy thì cũng không phải không thể nói chuyện.

Hứa Tri Ý còn không phải là thích người nàng thích sao, bám theo nàng như vậy giống như có bao nhiêu luyến tiếc Tần Chiêu.

Nàng đã nói chia tay cho hai người các nàng tự do, Hứa Tri Ý còn muốn tìm gặp nàng, giống ruồi bọ không ngừng vo ve, thật khiến người ta phiền chán.

Câu này hỏi mang ý châm chọc quá nặng, trực tiếp không chút lưu tình.

Sắc mặt Hứa Tri Ý nhất thời trở nên khó coi.

Nếu có người ngoài ở đây, nàng còn có thể hư tình giả ý mà mang lớp mặt nạ nhưng đối mặt với Khương Vân, nàng ta là kẻ chen chân vào chuyện tình cảm người ta khác là sự thật, trả lời đúng hay không đều không được, đáp lại chính là thừa nhận.

Nàng vẫn nỗ lực duy trì thái độ, hoãn hoãn sắc mặt, trả lời: “Em muốn mời chị, khẳng định sẽ nương theo khẩu vị chị mà đi”.

Khương Vân ờ một tiếng coi như trả lời, giơ tay sờ sờ tai, “Chính là tôi không có phẩm vị, không biết hàng tốt, chỉ thích uống rượu, Hứa tiểu thư có phải cũng theo tôi đi uống rượu? Không quá thích hợp đi.”
Hứa Tri Ý kéo kéo khóe miệng, giả bộ cười cười, “Không sao hết”.

Khương Vân lời nói thẳng thừng, trực tiếp chỉ ra nhiều điểm khác nhau giữa hai người.

Nàng không biết nhìn người, tám năm thời gian lãng phí trên một người không xứng đáng mà Hứa Tri Ý thì sao, chính là kẻ làm đoạn tình cảm này tan vỡ, thông đồng cùng đối tượng của người khác, không đáng để nể mặt.

Đơn giản một câu, đem hai người kia ý vị mà mắng một lần.

“Như thế nào không có việc gì?”, Khương Vân tiến lên nửa bước, tiến gần đến trước mặt Hứa Tri Ý, “Hứa tiểu thư chính là người có tri thức cao, ưu tú như vậy, theo tôi sẽ không tốt đâu…”
Tạm dừng một chút sau dó hạ giọng ngữ khí ôn nhu: “Như vậy quá hạ thấp mình, cô nói có đúng không?”
Mặt ngoài là nghi vấn nhưng kỳ thật là khẳng định.

Một người gia cảnh giàu có, thụ hưởng chất lượng giáo dục tốt, theo lý mà nói sẽ ngày càng tốt đẹp nhưng lại cố tình thiếu tự trọng, thích cướp đoạt đồ trong tay người khác, nội tâm còn xấu xa, xác thực là quá hạ giá rồi.

Khương Vân tuy rằng là kiểu người bình thường từ gia cảnh cho tới bằng cấp, đều không bằng Hứa Tri Ý nhưng sống minh bạch, đồ vật nếu không thuộc về mình, cho dù là yêu thích hay vừa ý cũng sẽ không từ thủ đoạn đạt lấy.

Hứa Tri Ý làm nhiều chuyện như vậy, tình nguyện hạ thấp mình đến loại trình độ như bây giờ thì nàng ta được gì? Lúc trước Tần Chiêu vì cùng Khương Vân ở bên nhau không tiếc cùng trong nhà nháo một phen, hiện tại ngoại tình cùng Hứa Tri Ý lại cật lực che dấu, căn bản không có ý định cùng nàng ta lâu dài.

Nói đến cũng buồn cười, Tần Chiêu vì Khương Vân comeout, lại bởi vì Hứa Tri Ý mà ngoại tình, đối xử với Hứa Tri Ý so ra kém xa sự chu đáo đối với Khương Vân từ trước giờ.

Hẳn là bị chọc tức điên rồi, Hứa Tri Ý bỗng dưng ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Khương Vân, cố nhẫn nhịn tìm lấy tia lý trí cuối cùng, nói: “Chị Vân tỷ hẳn là hiểu lầm…”
Khương Vân cắt ngang lười nàng: “Hiểu lầm cái gì?”
Hứa Tri Ý khựng lại, miệng mấp máy.

Rốt cuộc vẫn là người trẻ tuổi, thiếu va vấp, cho rằng mình có thể câu lấy Tần Chiêu đồng thời bắt chẹt Khương Vân.

Kết quả uổng công một bụng lời nói chuẩn bị từ tước, gặp mặt đến giờ một câu cũng chưa thể nói, lại bị châm chọc.

Khương Vân sẽ không mềm lòng, loại giả vờ thanh thuần khả ái chỉ có thể mang đi dụ dỗ Tần Chiêu, đối với nàng vô dụng.

Nàng lại hỏi tếp: “Còn không phải đồ uống thôi sao, hiểu lầm gì cơ?”
Đây là lần đầu Khương Vân hùng hổ dọa người, nàng kỳ thật không muốn nháo lên, như vậy quá khó coi.

Cho nên mặc kệ là đối mặt bọn người Trương Dịch hay bạn tốt Hà Dư, Nguyên Nhược, nàng cũng chưa từng đề cập qua việc này.

Không muốn vì hai người không quan trọng mà đem lý trí cùng mặt mũi mình quẳng đi.

Nhưng hiển nhiên Hứa Tri Ý lại không nghĩ vậy, có lẽ trong lòng Hứa Tri Ý nàng chính là kẻ cản đường tình cảm nàng ta cùng Tần Chiêu chứ không phải là do ý nghĩ cùng thái độ của Tần Chiêu.

Khương Vân nhìn Hứa Tri Ý không mang theo bất kỳ cảm xúc gì.

Có lẽ là quá không cam lòng, Hứa Tri Ý đã không còn có thể giữ bình tĩnh, lời Khương Vân nói quá nặng, nàng ta từ nhỏ đến lớn chưa từng bị châm chọc như vậy, cắn răng nói: “Chị Vân…”
Khương Vân mặt vô biểu tình, thuận miệng đáp: “Uhm”.

“Em cùng chị Tần, chị hiểu lầm”.

Nàng nói.

Đã sớm đoán được sẽ là đáp án này, Khương Vân không ngoài ý muốn, thậm chí không có biểu cảm gì, khinh khinh phiêu phiêu nói: “Thì như thế nào?”
Phản ứng thế này quá khác dự đoán của Hứa Tri Ý, nàng hẳn là nên tức giận hoặc là trầm mặc chứ không phải quá bình tĩnh như vậy.

Hứa Tri Ý có điểm giật mình, không biết nên nói tiếp như thế nào, chỉ có thể cứng đờ mà nói: “Cái gì?”
Khương Vân đi thẳng vào vấn đề: “Cô nói tôi hiểu lầm, là muốn tôi cùng Tần Chiêu tái hợp?”
Hứa Tri Ý nghẹn lời, giống như bị ai đó gắt gao bóp ở yết hầu.

Nàng nghĩ chính mình tạm thời đối phó Khương Vân chứ không có ý để hai người hòa hảo trở lại.

Nàng đối với Tần Chiêu có cảm tình, thình lình bị hỏi như vậy nhất thời không nghĩ ra nên trả lời thế nào.

“Nếu thật là hiểu lầm cũng không nên là cô tìm tôi giải thích.

Đây là việc riêng giữa tôi và Tần Chiêu, cùng cô không có quan hệ”.

Khương Vân nói, thần sắc đạm mạc: “Nếu cô có lòng thì cách chúng tôi xa một chút, không cần nói nhiều như vậy”.

Muốn giải thích cũng nên là Tần Chiêu tới chứ không phải người râu ria trước mắt.

Còn nữa, cảm tình là chuyện hai người, cứ cho là nàng nghĩ nhiều thì cùng Hứa Tri Ý có quan hệ gì? Đi đến tình trạng như hiện nay vốn là không thoát được có liên quan đến Hứa Tri Ý, nàng tới đây muốn thể hiện cái gì?
Khương Vân không có bắt gian tại giường hai người này, chỉ là phát hiện manh mối sau đó xuất hiện một đống lớn điểm khả nghi thôi.

Nàng vẫn là đang nhìn xem thái độ của Tần Chiêu mà không phải là Hứa Tri Ý.

Nếu thật là hiểu lầm, Tần Chiêu nhất định sẽ không để Hứa Tri Ý xuất hiện trước mặt Khương Vân thế này, càng sẽ không có cái gọi là giải thích.

“Em không nghĩ tới sẽ như vậy”, Hứa Tri Ý nói, còn kiên trì “Chỉ là muốn cùng chị nói rõ ràng thôi”.

Khương Vân hỏi: “Nàng kêu cô tới?”
Hứa Tri Ý lắc đầu: “Không phải, chỉ là em tự mình muốn tìm chị nói chuyện”.

“Đã nói thật rõ ràng rồi”, Khương Vân nói.

Hứa Tri Ý hiển nhiên không hiểu ý nàng, vẫn nói: “Chị đừng nghĩ nhiều”.

Khương Vân không đáp.

Cục diện thoáng cái lâm vào bế tắc, ai cũng không mở miệng.

Hứa Tri Ý thật không có đầu óc, có thể là nghĩ muốn đánh vỡ cục diện, đánh tan nghi ngờ của Khương Vân nhưng mở miệng lại nói: “Chị Tần mấy ngày nay đều đi tìm chị”.

Khương Vân vẫn bình tĩnh như vậy, giơ tay sờ sờ tai, đối với người chen chân vào cuộc tình của nàng nói: “Tôi biết”.

Hứa Tri Ý ngừng một chút.

Khương Vân lại nói: “Nàng khắp nơi đều hỏi thăm, gọi vô số cuộc điện thoại, nhắn thật nhiều tin nhắn, còn mấy lần đến nhà cũ, đều để tìm tôi”.

Hứa Tri Ý không hé răng.

“Nàng đối với cô có từng tốt như vậy sao?”, Khương Vân đột nhiên hỏi, ngữ khí thập phần nghiêm túc.

Hứa Tri Ý ngẩn ngơ.

Khương Vân đem phản ứng của nàng thu vào trong mắt, hoãn giọng nói: “Cô không phải muốn biết tôi thích uống cái gì sao? Có thể trở về hỏi nàng một chút, so với tôi nàng còn biết rõ hơn.

Nếu còn muốn hỏi gì thì cũng không cần lần nữa tới đây gặp tôi, nàng đều biết.

Cô tìm nàng là được”..

Các bạn cũng có thể đọc thêm:
Phú đại gia ở rể
Rể quý trời cho
Công lược trái tim
   Nếu yêu anh là sai em nguyện vì anh sai cả đời


Thông tin chi tiết về bài viết mới Tại Fanpage
Nơi chúng ta nói xạo cùng nhau nha Group

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ. >

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  

Các truyện đang HOT :