Số Phận Kiều Nữ

chương 9

trước
tiếp

Thấy hắn nhắc nhở, tôi không quan tâm đến thanh kiếm đồ chơi ấy nữa mà đi vào trong. Theo sự chỉ dẫn của hắn, tôi được đi đến một căn phòng rất xa hoa, khi cửa được mở ra, hắn cũng đi theo tôi vào bên trong. Không hiểu sao lúc bước chân vào đây, tôi có cảm giác không khí trong căn phòng này như bị ngưng đọng, toàn bộ da gà trên người nổi hết cả lên, cảm quan của tôi cho rằng, căn phòng này không bình thường một chút nào. Dù đây là một căn phòng tổng thống, bài trí xa hoa, một đêm của nó có thể lên tới vài trăm triệu đồng.

Nhất thời, tôi bị cảnh tượng trong căn phòng cuốn hút đến không rời được mắt. Lúc quay lại đã thấy Minh Quân nhìn tôi, nhếch môi cười một cách khinh bỉ.

Tôi quyết không nhìn nữa, cầm đồ định vào nhà vệ sinh thay, ai ngờ vừa đi được nửa bước thì bị Minh Quân gọi lại.

– Này, thay đồ ở trên giường ấy.

Tôi sững sờ quay người, ở trên chiếc giường lớn cỡ King size được chuẩn bị sẵn một bộ đồ. Khi ánh mắt tôi vừa chạm tới nó, tôi chợt khựng lại…

Trên ga giường đen tuyền, một bộ đồ màu đen vô cùng sexy, ngoài lớp vải mỏng tang mặc như không mặc ra thì ở bên cạnh còn có một bộ còng tay, roi da, bịt mắt, và một số dụng cụ mà tôi nhìn mãi cũng không hiểu nó là thứ gì, đoán chắc rằng… nó không hề tốt đẹp gì cho cam.

Thấy đôi mắt tôi mở to như sắp rơi ra ngoài, Minh Quân cười khẩy rồi bảo:

– Tôi thích cảm giác mạnh ấy mà. Thay đồ đi, tôi ra ngoài có chút việc rồi quay lại ngay. Đêm nay phải làm tôi sướng không nhắm được mắt đấy nhé.

Tôi khôi phục vẻ lạnh lùng thường ngày rồi đi tới chiếc ga giường kia, sau đó cầm bộ đồ kia mặc lên người. Rất vừa vặn với cơ thể của tôi, nhưng nó quá khiêu gợi, tôi thậm chí còn chưa bộ đồ ngủ nào hở đến mức thế này. Không những hở, hình thù và hoa văn trên bộ đồ còn rất kỳ quái, tôi không thích nó một chút nào.

Lúc cánh cửa được mở ra rồi khép lại, tôi nghe thấy câu nói cuối cùng của Minh Quân:

– Chúc may mắn, bông hoa lan bé nhỏ.
Sầm!

Ngay sau đó, cánh cửa được đóng lại, tôi nhất thời cứng đơ người, cảm giác như câu nói kia không hề đơn giản một chút nào. Nỗi sợ hãi và bất an chạy dọc cơ thể tôi. Nhưng dù không muốn làm chuyện này, thì tôi cũng không còn lựa chọn nào khác, dù sao thì tôi cũng đã bước chân vào cái khách sạn này rồi. Nghĩ vậy, tôi lập tức trấn an bản thân mình, rồi giây phút này sẽ mau qua mà thôi…

Mặc lên người bộ đồ khó coi kia, phải mất đến mười mấy phút tôi mới mặc được nó. Xong việc, tôi ngả người lên giường.

Tích tắc! Tích tắc!

Từng giây từng phút trôi qua mà Minh Quân vẫn chưa quay lại, cơn buồn ngủ và cơn chếnh choáng lại ập tới. Tôi không còn cách nào khác, thiếp đi từ lúc nào không hay trên giường….
___________
Tôi bị đánh thức bởi tiếng động của ai đó, không rõ bây giờ là mấy giờ, đôi mắt tôi hờ hững mở ra, một nửa trong tôi nói tôi hãy ngủ tiếp đi, nửa còn lại thì đánh thức tôi như muốn tôi tỉnh lại.

Trái ngược với cách bài trí lộng lẫy trước đó, lúc tôi mở mắt, tôi tưởng mình vẫn đang nhắm mắt, hóa ra là vì ai đó đã tắt điện trong căn phòng, bóng tối bao trùm toàn bộ nơi này. Bất giác, như có ai đó gõ vào đầu mình, buộc tôi phải tỉnh táo ngay lập tức.
Khi tôi còn chưa bật dậy thì một thân thể cao lớn đã đổ xuống người tôi. Sức nặng của người đó khiến hơi thở tôi ngưng trệ, tôi có cảm giác đây không phải Minh Quân, vì dáng người của Quân trông khá nhỏ, chừng 1m7, còn tạng người trước mặt tôi, dù không nhìn thấy nhưng tôi đoán khoảng cỡ 1m8-1m9 gì đó.

Không phải Minh Quân?

Bỗng, một tia điện roẹt qua đầu tôi, tôi lập tức phản kháng lại người đàn ông đối diện. Nhưng sức lực của tôi so với gã chỉ bằng một con kiến.

Tôi hoảng loạn, còn chưa kịp giãy giụa thì hai tay đã bị chói bằng một cái còng da nặng trịch rồi khóa trên đỉnh đầu.

Tôi mở to hai mắt, cố tìm kiếm hình ảnh gì đó nhưng bất lực, bóng tối trong căn phòng này sâu hun hút. Chưa bao giờ tôi gặp trường hợp thế này, có phải rằng tôi đã bị lừa rồi không? Không thể… Lão Lâm không bao giờ để tôi bị như vậy, nhất là trong mắt não, tôi là một thành viên không thể thiếu.

Trò chơi này là thế nào… nhớ lại những lời nói lần cuối của Minh Quân, chủ ý của hắn là gì?
Tôi cố đoán nhưng không ra, đầu đau như búa bổ vì say rượu, đã đến hang cọp, thì phải chấp nhận bị cọp xơi, tôi biết giờ đây dù có phản kháng hay hét lên cũng sẽ không ai có thể cứu mình. Lúc vào đây tôi đã để ý, chất lượng cách âm của căn phòng này cực kỳ tốt. Bàn tay của người đàn ông đó không ngừng giày vò cơ thể tôi, từng chỗ từng chỗ hắn đi qua đều rất thô bạo và rất đau.

Tôi vừa sợ vừa đau, nhưng không thể làm gì khác ngoài cựa quậy thân mình. Bàn tay hắn rầm rờ khắp nơi trên da thịt của tôi, giống như hắn đang cấu xé tôi chứ không phải là sờ nữa…
Tôi đã gặp biến thái rồi ư?


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!