Số Phận Kiều Nữ

chương 8

trước
tiếp

Tôi nhanh chóng chỉnh lại dây áo của mình, lấy tay chải luôn mái tóc đang hỗn độn, may lúc nãy tôi không chữa cháy bằng việc xịt nước hoa, mùi nôn mửa, mùi rượu rồi lại còn nước hoa, hòa vào nhau chắc không ai ngửi được.

Minh Quân thấy hành động này của tôi thì bật cười, tôi liền giật mình xoay người nhìn gã, chỉ là, tôi không nghĩ rằng cục băng trôi di động này có thể dễ dàng bật cười như vậy.

Thấy tôi nhìn, Quân không hề thu lại nụ cười của mình. Hình như bây giờ hắn ta mới bộc lộ bản chất thật sự thì phải? Khi hắn cười, trông hắn không khác gì nam sinh cấp ba, gương mặt non choẹt để lộ một chiếc răng khểnh rất duyên.

Quả thật, trong vô số những người đại gia tôi từng gặp trong sự kiện, chưa có vượt qua được vẻ đẹp hết sức giả trân này…

Hắn cười một cách phóng túng rồi tùy tiện sáp lại gần tôi, cánh tay vòng qua bờ vai tôi. Ở cự li gần như thế này, tôi nhận ra, hắn không hề dùng nước hoa, người hắn tự nhiên phát ra một loại hương thơm nào đó… nhất thời vì cơn say nên tôi chưa thể xác định được.

Bàn tay của gã bắt đầu trườn xuống người tôi, đôi mắt phát ra vẻ quyến rũ khó cưỡng, thật không thể tin nổi có những giây phút tôi bị hớp hồn bởi vẻ điển trai của gã đàn ông đối diện này. Ngón tay lạnh lẽo như băng của hắn chạm vào đùi tôi, điều đó khiến tôi run lên. Thế rồi, gương mặt gã cúi sát vào tai khiến tôi nổi hết cả da gà.

Gì vậy chứ? Hắn… định làm gì?

Khoảnh khắc tôi tưởng rằng đích đến của hắn là đôi môi, nhưng hắn lại chỉ dừng lại ở vành tai mẫn cảm, thả ra những hơi thở nóng rực…

– Chỗ dưới đó… đã nát chưa nhỉ?

Tôi giật nảy mình vì câu nói hết sức thô thiển của hắn. Nhất thời, lòng tự tôn bị động tới… tôi giận tới mức muốn đẩy cả người hắn ra, nhưng chợt nhớ ra thân phận của mình, vậy là tôi ngồi yên bất động.
Gã đàn ông vô duyên kia thấy tôi bị động như vậy, liền lập tức cười phá lên như một đứa trẻ.

– Hahaha, buồn cười thật đấy, cô tưởng rằng tôi đang thèm muốn cô à? Buồn cười quá đi… haha… không phải chỗ dưới đó của cô còn đang chảy nước đó chứ?

Mặt mày tôi tím đỏ, hai tay nắm chặt lại… dù có cố tỏ ra lớp ngụy trang lạnh lùng, vô cảm, thì tôi vẫn không thể chịu được. Trước bàn tiệc, hắn không bày lộ sắc thái nên tôi không hiểu, còn nghĩ hắn là kẻ đứng đắn, dịp anh hùng cứu mỹ nhân kia, tôi tưởng rằng hắn là một người đàn ông tử tế lịch thiệp. Đúng là ở trong chăn mới biết chăn có giận, khi chỉ còn lại tôi với hắn, hắn mới thực sự bộc lộ bản chất thú tính của mình.

Hạ Vi mà tiếp gã, chắc cũng không thể bình tĩnh nổi mất, một tên biến thái, không, phải là vừa biến thái vừa vô duyên nữa.

Tôi biết, loại người như mình cũng chẳng đáng để hắn coi trọng, nhưng tôi chưa từng bị sỉ nhục đến như vậy. Trước kia, khi ngồi cùng một bàn tiệc với các đại gia, tôi sẽ được coi trọng hết mực. Dù là giả, nhưng họ chưa từng nói những lời năng nhục tôi.
Minh Quân rời khỏi người tôi, gã ta vẫn cười sằng sặc, những tên vệ sĩ trong xe có lẽ vốn đã hiểu tính nết của gã nên vẫn mặt lạnh như tiền, không có gì là ngạc nhiên cả.

Gã cười đến mệt rồi dựa tay vào khung cửa kính xe, sau đó, đôi mắt vẫn dán chặt lên người tôi.
Thực sự, dù hắn ta có đẹp tới đâu tôi cũng không coi trọng nổi người đàn ông này, thiếu lịch sự với phụ nữ!

Tôi vẫn trước sau như một, kiên trì giữ vẻ lãnh đạm của mình, với những tên hề như thế này, mỗi một biểu cảm của mình cũng có thể biến thành chất gây cười cho gã. Thế nên tôi bây giờ, tốt nhất là nên giả câm giả điếc.

Giờ tôi mệt vì rượu đã ngấm, nên cũng chẳng cần quan tâm đến gã nữa, lẳng lặng dựa vào cửa kính xe định ngủ thì “ai đó” lại làm loạn.

Gã lại sáp lại gần tôi, bàn tay vươn tới, những ngón tay thon đan vào sợi tóc của tôi. Dĩ nhiên, lần này tôi đã cảnh giác hơn trước, không dễ bị mắc lừa.
Hết nghịch hắn lại dịu dàng vuốt tóc tôi, tôi cũng để mặc hắn tùy ý, làm gì thì làm, đừng có cầm kéo lên cạo đầu tôi là được. Hắn cứ như vậy đến năm phút sau mới buông tay ra, chống tay lên cằm nói:

– Có năng lực gì thì thể hiện hết ra trên giường nhé người đẹp.

Vừa nãy sỉ nhục tôi, giờ lại nói tôi thể hiện tốt trên giường. Rõ ràng vừa nãy gã biểu hiện rằng mình không muốn mà nhỉ?

Nhưng thôi, giờ tôi cũng thấm mệt, chỉ có thể gật đầu như vậy rồi dựa vào cửa kính xe, giành giật từng phút từng giây để ngủ, có như vậy, khả năng khi tỉnh dậy sẽ tỉnh rượu. Trong cơn chếnh choáng, tôi nghe thấy gã lờ mờ nói rằng:

– Lát nữa, tôi sẽ phù hộ độ chì cho cô, hy vọng ở trên giường, cô có thể hữu dụng một chút.
Đó là lời nói cuối cùng tôi nghe được từ gã, tôi không cưỡng lại được cơn buồn ngủ đang ập đến, trước khi tới đây tôi đã dự một sự kiện, cộng thêm rượu nặng, thế nên bây giờ tôi rất buồn ngủ.
__________________
– Này dậy đi!

Tôi cảm giác hai bên má mình bị ai đó vỗ thật mạnh, mơ màng mở mắt ra thì thấy gương mặt không mấy đẹp đẽ của Quân hiện ra chình ình trước mặt.
Tôi biết, đã đến giờ mình phải làm chuyện đó rồi…

Tôi day day hai bên thái dương, cố khiến mình trở nên tỉnh táo rồi bước ra. Hình như tôi chỉ mới ngủ được vài phút thì bị dựng dậy, vì cả người bây giờ rất rệu rã, cơn say khiến tôi chếnh choáng vô cùng. Lúc bước ra, tôi thấy mình được đưa đến một khách sạn hạng sang nào đó, Minh Quân đứng sau lưng tôi, không biết từ lúc nào trên tay hắn đã có một thanh kiếm, còn có một rải băng trắng quấn quanh tay hắn, đúng là gã đàn ông lập dị.

– Đi vào đi!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!