Số Phận Kiều Nữ

chương 7

trước
tiếp

Tôi choáng váng, mở mắt ra…Là Đàm Minh Quân…
Ánh mắt hắn nhìn tôi thật lạnh lùng, giống như một vị chúa tể đang ban hồng ân cho kẻ đầy tớ như tôi vậy.

Không gian vắng lặng như tờ.

Lúc này tôi để ý, Trần Thắng và Hạ Vi vừa có ánh mắt vui mừng như được thưởng thức kịch hài thì được một phen bất động, mắt mở to.

Đàm Minh Quân không lộ ra chút biểu cảm nào, đưa ly rượu của tôi áp lên đôi môi của hắn, một hơi uống sạch!

Vào khoảnh khắc này, Quân như biến thành một con người khác, đôi mắt tối lạnh, tôi vẫn không thể đoán được hắn đang nghĩ gì trong đầu, cũng không đoán nổi câu nói tiếp theo của hắn sẽ là gì.

– Trông người đẹp có vẻ như sắp không chịu nổi rồi. Để tôi tiếp.

Trên thế gian này có rất nhiều kiểu người, có kiểu khôn lỏi thể hiện rõ ra mặt, có kiểu cáo già ngầm như Trần Thắng, nhưng kiểu người khó đoán như Minh Quân mới là kiểu người khiến người khác phải nể sợ. Cảm tưởng như bất cứ ai cũng không thể lay động được tâm trạng trầm ổn kia, dù có cố gắng thăm dò thế nào, hắn vẫn bình thản trả lời đúng trọng tâm mà không để lộ bất kì sơ hở nào. Cách hắn trả lời cũng không thể nói lên được hắn là kiểu người nào, chỉ biết, hắn vô cùng nguy hiểm!
( Đọc truyện tại facebook tác giả Pưn Pưn Chan, tránh mấy web copy truyện của mình rồi đăng linh tinh không có sự cho phép của mình thích truyện của mình thì hãy ủng hộ chính chủ nha  )

Tôi thầm thở dài trong lòng, may quá tên này vẫn còn tình người. Nhìn qua Trần Thắng, kiểu đàn ông như Trần Thắng, coi trời bằng vung, cậy có tiền có quyền làm gì cũng được khiến tôi thực sự ghét. Tôi tuyệt đối không bao giờ qua lại với kiểu người như hắn.

Trần Thắng đang được một phen bất ngờ. Khuôn mặt của Trần Thắng vẫn đang căng cứng chỉ vài giây sau đã nhoẻn ra một nụ cười giảo hoạt, vội vàng nói đổi chủ đề.

Tuy không thích Trần Thắng nhưng tôi phải công nhận, trên thương trường hắn đúng là một con cáo già, cá lớn nuốt cá bé, tham lam và có những bước đi rất thận trọng. Không những vậy còn kèm theo cả khả năng diễn xuất bậc nhất mà không trải qua bất kì lớp học diễn xuất nào.

– À, không sao, không sao, chỉ là một ly rượu mà, chúng ta cùng cạn ly, chúc cho dự án thành công tốt đẹp.

Đàm Minh Quân không cười, đưa ly rượu của mình lên lạnh lùng cụng với ly rượu của Trần Thắng.

– Mời!

Màn kịch đày đọa tôi cuối cùng cũng kết thúc. Hai người đàn ông đổi một chủ đề khác, không hề nhắc tới tôi nữa. Bọn họ bắt đầu nói chuyện phiếm với nhau, lúc đầu vì Đàm Minh Quân không nhiệt tình mấy, Trần Thắng hỏi gì hắn cũng chỉ gật đầu hoặc lắc đầu, rất kiệm lời, không trả lời câu nào mang tính xã giao, nên bọn họ lại chuyển sang chuyện công việc nhàm chán. Tôi để ý, Trần Thắng luôn luôn trong tình trạng cảnh giác cao độ và thăm dò ĐMQ, nhưng Minh Quân lúc nào cũng như tảng băng lạnh bắc cực, vẫn là không thể hiện bất cứ nội tâm của mình ra ngoài.

Bữa tiệc rượu ma quỷ cứ như vậy mà kết thúc. Chuyện sau đó vốn là chuyện tầm phào của những gã đàn ông với nhau, không đáng để ghi nhớ trong đầu. Tới khi Trần Thắng ôm theo Hạ Vi rời đi, tôi lao đầu vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo, nôn đến mức tưởng như mật xanh mật vàng của mình như được tống khứ hết ra ngoài.

Dù không hiểu lý do tại sao Minh Quân lại giúp tôi ngay vào phút chót, nhưng tôi nghĩ rằng cũng chẳng có gì ngạc nhiên cả, chắc chắn gã không muốn làm tình với một cô gái say bí tỉ rồi làm loạn.
Tôi như một xác chết dựa lưng vào cánh cửa thở hổn hển, dù đã nôn ra nhưng người ngợm và đầu óc cứ quay lộn xộn hết cả lên. Tôi run rẩy mò vào túi xách của mình tìm thuốc giải rượu thì phát hiện ra không còn nữa.

Tôi sững người, tìm lại một lần nữa, còn dốc ngược túi xách lên để đồ rơi lả tả xuống đất mà cũng không thấy…

Tôi quên sao? Không đúng, tôi rõ ràng đã cho thuốc giải rượu vào túi!

Mà giờ này, tôi cũng không còn hơi để mà đi tìm lý do tại sao thuốc giải rượu lại biến mất nữa, khách hàng ở ngoài chắc cũng mất kiên nhẫn rồi. Nghĩ vậy, tôi vơ hết phụ kiện cho lại vào túi xách rồi lảo đảo bước ra ngoài.

Ra tới sảnh khách sạn, vẫn là chiếc xe Limousine màu đen tuyền đứng đợi, còn có hai vệ sĩ mặc vest đen đeo kính đứng nghiêm trang ở cửa như đang chờ tôi. Thấy tôi lững thững đi đến, họ lập tức mở cửa xe cho tôi vào.

Quân vẫn đang ở đó, nhưng chỉ khác ở chỗ, hàng cúc nghiêm chỉnh trên cổ gã đã bị gỡ bỏ, chân phải gác lên chân trái, đầu dựa vào ghế da cao cấp ở đằng sau, bộ dáng buông thả thực sự. Chiếc xe từ từ được tài xế lái đi.

Tôi ngồi cách xa hắn, cả hai đều chìm vào trong thế giới riêng mà không ai nói với ai câu nào. Không phải là tôi không muốn phát huy công năng “chiếc bình hoa” của mình, mà người tôi bây giờ đầy mùi rượu, tôi chắc rằng hắn cũng chẳng ưa gì tôi lúc này.

Xe chạy được một đoạn đường, tôi ngả người ra ghế, tranh thủ hít lấy chút không khí nhỏ nhoi để bình ổn trở lại. Bấy giờ tôi vẫn còn ý thức, nhưng cảnh vật trước mắt không ngừng xoay chuyển, tôi không chắc mình có thể kéo dài được sự tỉnh táo này bao lâu nữa. Tôi thực sự mệt rồi, muốn đi ngủ quá…

Ngay khi đôi mắt tôi nhắm lại, gã đàn ông lạnh như tảng băng trôi Bắc cực đột ngột lên tiếng:
– Trông cô tã thế?

Tôi bị lời nói của hắn đánh thức khỏi cơn buồn ngủ, chỉ là, trong tất cả các loại câu nói mở lời, tôi không thể tin được rằng hắn lại buông ra một câu như thế.
Tôi ngẩng mặt nhìn mình trong gương, ngoài lớp trang điểm vẫn bám hoàn hảo trên gương mặt thì đầu tóc rối loạn, váy áo xộc xệch, một bên ngực ngồn ngộn hiện ra ngoài…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!