Số Phận Kiều Nữ

chương 2

trước
tiếp

Cảm ơn các bạn đọc truyện trên truyen-net.com !!!

Ủng hộ team dịch bằng cách đọc truyện hàng ngày trên truyen-net !!!

Ông ta cư xử với tôi rất tốt, biết tôi thiếu thốn tình cảm của cha mẹ nên ban đầu luôn chăm sóc, hỏi han tôi như người cha tôi để bù đắp cho tôi. Tôi không nghĩ tới việc ông ta đã quá sành sỏi trong việc lừa các cô gái trẻ vào đời. Vẻ ngoài hào nhoáng của ông ta che mờ đôi mắt của tôi, ông ta đưa tôi ngồi vào chiếc xe sang trọng, mua cho tôi những bộ quần áo đắt tiền, gọi thợ trang điểm giỏi nhất tới trang điểm cho tôi… Tôi càng lúc càng tin tưởng ông ta, thế rồi ông ta hứa sẽ tài trợ cho tôi để thi hoa hậu, tôi hạnh phúc lắm, ấy chính là giấc mơ mà hàng triệu đứa con gái đều ao ước.

Ông ta cho người hướng dẫn tôi từng bước catwalk, dạy tôi cách cư xử lịch thiệp, mời giáo viên về nâng cao thêm tiếng Anh và tiếng Trung cho tôi, thậm chí ngay đến việc cầm dao nĩa để ăn đồ tây, cũng chính là ông ấy cầm tay chỉ dạy cho tôi. Tôi thầm cảm tạ trời đất, tôi khi ấy nghĩ mình là cô gái may mắn nhất trên đời.

Trước đêm chung kết, tôi ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp của mình trong gương, không giấu nổi nụ cười hạnh phúc, tôi sắp trở thành người nổi tiếng rồi. Và rồi…

Tôi thành công! Tôi đã là một hoa hậu! Tuy là một giải thưởng không lớn nhưng cũng đủ tầm để cho tôi bước vào con đường nghệ thuật. Cái khoảnh khắc đăng quang ấy tôi đã khóc trước sóng truyền hình rất nhiều. Lúc đó tôi không ngừng tưởng tượng rằng ba mẹ phía sau màn hình tivi sẽ hối hận vì bỏ rơi tôi, rồi họ sẽ tìm cách liên lạc với tôi để nhận lại tôi, xin tôi trở thành con của họ…

Nhưng… Tôi không biết rằng đây là mồ chôn thân của mình. Ông ta cho tôi thi hoa hậu để có thể bán tôi với giá cao hơn… Và cũng chẳng có cuộc điện thoại nào từ cha mẹ khi tôi đăng quang cả…

Tôi không thể nào quên được, đó là một buổi tối sấm chớp bão bùng… Tôi bị đánh thuốc kích dục, bị bán cho một gã đại gia chịu chơi bỏ ra 10 tỷ để mua một đêm của tôi…

Thức dậy với một cơ thể đau đớn nhức mỏi, tôi hoảng loạn khi thấy mình không mảnh vải che thân cùng một mảng máu trên chiếc ga giường trắng tinh… Tôi điên loạn, gào thét trong nước mắt, gã đàn ông đáng kinh tởm kia… Ông ta…

Ông ta nghiễm nhiên bước vào, kèm theo đó là mười tên vệ sĩ giữ tay chân tôi. Tôi như một con thú hoang không kiểm soát được hành động của mình, dùng hết sức lực vùng vẫy, nhưng sức con gái vốn yếu đuối không thể nào bì được với sức mạnh của đàn ông. Dẫu thế tôi vẫn không đầu hàng, liên tục kháng cự, tôi muốn liều chết với ông ta, tôi sẽ giết ông ta rồi tự vẫn! Tôi gào lên trong đau đớn:

– Thằng già khốn nạn!

Ông ta nhếch miệng lên cười, ngồi xuống chiếc sofa đối diện, một chân vắt lên chân kia nhàn nhã châm một điếu thuốc hạng sang hút:

– Bình tĩnh nào cô gái, tôi sẽ giữ đúng lời hứa của mình, em rất có tài năng, tôi sẽ biến em thành một trong những “Vedette” số 1 Hà Thành. – Nói đoạn, ông ta đứng dậy tiến đến gần tôi, đưa tay ra bóp cằm tôi, ánh mắt ông ta hệt như một con rắn độc.

– Khuôn mặt này, thân hình này, thật sự là một tuyệt tác, hơn bất cứ những đứa con gái nào ngoài kia, em là hàng cực phẩm, khuôn mặt ngây thơ trong sáng này thực sự kích thích bất cứ thằng đàn ông nào, một nét đẹp hiếm có.

Lòng tôi như nứt ra hàng vạn mảnh, tôi đã từng coi ông ta là người bố thứ hai của mình. Tôi tưởng rằng cả đời này sẽ không ai cư xử tốt với mình như thế nữa. Hóa ra là vậy…

Hết lần này tới lần khác, người ta luôn tìm cách tiếp cận làm hại tôi, bởi vì tôi có chút giá trị về mặt hình thể…

Nỗi đau hóa thành nỗi hận thù, tôi điên cuồng gào lên:

– Chó chết! cầm mồm. .

Bị sỉ nhục, ông ta tức giận tới mức nổi gân xanh trên mặt, ông ta tát tôi một cái khiến khóe miệng của tôi rách ra rỉ máu

– Con đ.ĩ, từ giờ mày đã trở thành đ.ĩ dưới tay tao rồi, phải hầu hạ tao nghe không? Gọi tao là ông chủ.

Tôi uất hận, tôi có chết cũng không bao giờ phục vụ cho ông ta, tôi ngước mắt lên nhìn ông ta bằng ánh mắt hận thù như muốn băm vằm ông ta thành hàng nghìn mảnh. Nước mắt chảy ra… Đã lâu rồi tôi không khóc

– Haha, ánh mắt rất đẹp, đúng rồi, đến tức giận cũng xinh đẹp, đúng là cực phẩm của anh, nói cho em nghe, số em là số hưởng mới rơi vào tay anh nghe không? Ở ngoài kia có biết bao nhiêu đứa con gái muốn được vào tay anh mà không được kìa, còn đang phải đứng ở Trần Duy Hưng xếp hàng đấy, haha.

Tôi nghiến răng nghiến lợi, gằn từng chữ:

– Đừng hòng, thằng chó! Tao thà chết cũng không bao giờ phục vụ cho mày.

Ông ta nở ra một tràng cười quái dị.

– Hoa Ngọc Lan, 18 tuổi, bố mẹ ly hôn, bà mất sớm, hiện tại em gái Hoa Anh Thảo đang sống với mẹ. Điều tra thông tin về em không khó đâu cô bé. Anh chỉ cần gẩy nhẹ cái ngón tay một cái thôi là danh dự và hình ảnh của em sẽ trôi tuột xuống sông Hồng hết. Em nên nhớ, anh có thể nâng em lên mây thì cũng có thể dìm em xuống bùn. Biết đâu đấy, ngày mai truyền thông sẽ đưa tin, cha của hoa hậu vì đánh cờ bạc nên khuynh gia bại sản, còn mẹ của hoa hậu thì sốc thuốc mà chết, em gái ruột đi làm gái m.ại d. âm. Có thấy cái kịch bản này của anh rất gì và này nọ không?

Tôi sững sờ nghe ông ta gằn từng lời, hai mắt trở nên trống rỗng… trái tim giống như bị người ta bứt lấy, bóp nghẹn, rồi xẻ từng miếng thịt…

Một bên là gia đình, một bên là lòng tự tôn của một người con gái…

Hoa Anh Thảo là tài sản duy nhất trong đời này của tôi, chỉ cần con bé bị xước một chút da, tôi cũng cảm thấy cõi lòng mình nứt toác.

Ông ta tiến tới gần tôi, tai dí sát vào miệng tôi, làm bộ như đang dỏng tai lên nghe.

– Hả? Sao em không nói gì… Veddete của anh?

Nước mắt rơi đẫm trên gương mặt, tôi như buông bỏ mọi thứ ngụy trang trên người mình, buông bỏ cả sự mạnh mẽ, cả sự tự tôn, cả sự hận thù… Tôi cứ nghĩ rằng ngày hôm nay mình sẽ sống chết với ông ta, kể cả bị ông ta ép chết cũng chẳng sao, cuộc đời này của tôi từ cái đêm hôm qua đã chấm hết rồi. Nhưng không ngờ, ông ta lại có thể hèn hạ tới như vậy…

– Nói đi xem nào, lúc nãy em bướng bỉnh lắm cơ mà? Em hư lắm mà… nói cho anh nghe lại lần nữa nào?

Tôi ngước đôi mắt đỏ ngầu lên nhìn lão, nghiến răng nghiến lợi lại, nhưng sau cùng, tôi vẫn thả lỏng, hạ mình, cất ra từng chữ run rẩy:

– Xin ông, đừng làm hại họ…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!