Số Phận Kiều Nữ

chương 11

trước
tiếp

Cảm ơn các bạn đọc truyện trên truyen-net.com !!!

Ủng hộ team dịch bằng cách đọc truyện hàng ngày trên truyen-net !!!

Lựa chọn các truyện hay khác như  :

Đế Vương Sủng Ái 

Mở mắt thấy thần tài 

Hợp đồng tình yêu 

Mời các bạn đọc tiếp —

Bao lâu rồi nhỉ?

Không biết nữa…

Thì ra, tôi nhớ bà nhiều như vậy! Hoặc cũng thể sự khắc nghiệt của số phận khiến cho tôi muốn trở về những ngày thời thơ bé…

Tôi thực sự muốn gặp bà, muốn ôm bà một lần nữa, tôi gồng mình đủ rồi, tôi đủ mệt mỏi rồi…
Nhưng khi tôi gần chạm tới bà, tôi nhớ ra một điều, tôi chết đi rồi thì ai sẽ là người lo cho Hoa Anh Thảo?

Tôi ngước nhìn bà, nước mắt cứ vậy mà ứa ra…
Bà nhìn tôi, chợt nhíu mày, hỏi vì sao tôi khóc? Tôi thút thít đáp:

– Bà, con xin lỗi… vì không thể lo cho em Hoa Anh Thảo tiếp được nữa…

Lời vừa dứt, toàn bộ cảnh vật xung quanh bỗng chống tan biến như bong bóng xà phòng… Hóa ra, chỉ là một cơn mơ thôi sao?

Hay là, ông trời nhận ra, tôi vốn không đủ sạch sẽ để lên thiên đàng gặp bà nội, tôi xứng đáng bị đày xuống mười tám tầng địa ngục?

Cũng có thể lắm chứ, vì tôi cảm giác như mình đang chơi vơi rơi xuống một vực sâu không đáy. Ngoảnh mặt ra đằng sau, nhìn thấy mặt đất nứt toác ra, vô số những cánh tay khác đang chĩa về phía tôi, giống như họ đang chờ tôi rơi xuống để xâm phạm cơ thể tôi vậy…

Tôi bật khóc nức nở, chưa bao giờ mình lại khóc nhiều đến thế, tôi ghét những bàn tay giơ bẩn đó… tôi ghét cách mà họ vò nát bông hoa ngọc lan…
Tôi ước gì, những cánh tay đó hóa thành những cái gai sắc nhọn, đâm xuyên qua cơ thể tôi. Hình như tôi cũng vặn vẹo như gã đàn ông đã giết chết mình thì phải?

Nghĩ tới đó, tôi mở mắt ra. Tựa như một giấc mộng, khi tôi mở mắt, cảnh vật đã rất khác lạ rồi…
Nhưng lần này, mọi thứ rất chân thực, giống như là tôi đã từng trải qua nó hồi ấu thơ, con ngõ quen thuộc, ngôi nhà quen thuộc, một bóng dáng nhỏ bé, chân tay lấm lem, quần áo rách rưới, tôi đang cố bán đi những tờ vé số cuối cùng. Tôi nhận ra đó là mình hồi nhỏ.

Bỗng dưng, cảnh tưởng bị nhiễu, từng mảnh kỹ ức vỡ ra rồi trộn hỗn độn lại với nhau, tôi không còn nhìn thấy bất kỳ hình thù nào của ký ức nữa, nó cứ chập chờn giống hệt như cái bóng đèn tậm tịt, đó là… những đoạn ký ức mà tôi đã bị mất…

Giống như có một bàn tay nào đó đang cố lắp ghép ký ức của tôi thành hình dạng, nhưng trí nhớ của tôi hồi đó thực sự có hạn, như một khối rubik khó nhằn không thể hiểu được trình tự lắp ghép của nó. Tôi bất lực ôm lấy đầu mình, nơi đó như đang có một vết thương hở… bung chỉ, và nứt toác ra….

Bỗng, từng dải ký ức của tôi được sắp xếp thành thứ tự trở lại như đã tìm được lời giải của khối rubik, tôi mở mắt ra, cảm thấy rất choáng váng, có ai đó vừa đập vào đầu mình, máu chảy rất rất nhiều…
Thì ra đó là mảnh ký ức tôi bị mất. Một màn đỏ bao trùm lấy tôi, đó là máu… là máu…

Có người đàn ông cao lớn trước mặt tiến tới, anh ấy bế thốc cơ thể tôi trên tay, anh ấy thật ấm áp, vòng tay của anh ấy giống hệt bà nội. Giọng của người đó rất trong trẻo và ngọt ngào… nhưng máu từ vết thương trên đầu đã chảy xuống mắt, tôi không thể nhìn thấy hình dáng của anh ấy, ngoài một màn đỏ tươi ra…

– Nói cho anh biết… nói cho anh biết tên của em là gì?

Người đó hình như đang rất nóng vội, đang vô cùng khao khát tôi nói ra tên mình. Tại sao người đó lại mong muốn như vậy chứ?

Mà hình như, tôi cũng muốn nói cho người đó biết tên của tôi là gì…

Tôi cố mấp máy đôi môi khô khốc của mình, thở hổn hển nói:

– Em đau… em đau lắm…
– Nói cho anh biết tên của em… nói cho anh…
– Tên của em… tên của em là… Hoa… Ngọc… Lan…
___________________________
Tôi giật mình tỉnh giấc khỏi cơn ác mộng kinh hoàng, lồng ngực phập phồng như sắp nổ tung, tôi ngay lập tức mở mắt nhìn quanh, tôi tưởng rằng mình đã chết rồi chứ? Tại sao vẫn còn sống sờ sờ thế này?

Tôi đưa mắt nhìn quanh, căn phòng này thật sự khiến tôi hoảng sợ, bầu trời bên ngoài đã chập choạng sáng, dù đèn điện trong căn phòng đã được bật hết lên nhưng tôi vẫn thấy sợ. Ngày hôm qua, nó còn tối đen như mực.

Tôi đưa tay ra trước mặt mình, cảm thấy bàn tay đang run lẩy bẩy không có trình tự. Giờ đây, cả người tôi mềm oặt, trí nhớ thật hỗn độn, tôi cố móc lại từng mảng ký ức của mình, đúng rồi, hôm qua tôi bước vào căn phòng này, khi đó màn đêm buông xuống, một người đàn ông đã…
Ngay lập tức, tôi bật dậy như một cái máy, hoảng loạn đưa mắt tìm kiếm khắp căn phòng. Vô tình, ánh mắt tôi chạm phải một bóng lưng cao gầy. Nhưng đó thực sự không phải là người mà tôi đang tìm kiếm, bởi lẽ, người trước mặt tôi đây là Đặng Minh Quân!

Thanh kiếm ngày hôm qua được dựa trên vai Quân, hắn đang cầm khăn lau thật cẩn thận thanh kiếm trước mặt, hành động của hắn giống như là, thanh kiếm đó là thứ đồ vật quan trọng nhất của hắn.
Như hiểu rõ suy nghĩ trong đầu tôi, hắn lên tiếng nhắc nhở.

– Tôi không phải ma, cô vẫn còn sống đấy.

Tôi giật mình nuốt nước bọt, chẳng lẽ những gì kinh hoàng của đêm qua chỉ là một giấc mộng?
Không… không đúng!

Tôi rời giường, chạy một mạch vào nhà vệ sinh soi gương, kết quả là, tôi ở trước gương giống hệt như ma nữ trong một bộ phim kinh dị nào đó, tóc tai rối bung, toàn thân xước xát, những dấu vết đỏ tím được trải khắp da thịt, tôi hoảng hốt quay lưng mình về phía gương, phát hiện rằng ở trên lưng tôi còn hằn rõ dấu vết roi quật…

Tôi mở to mắt kinh ngạc, hắn điên thật rồi! Minh Quân là một gã bệnh hoạn biến thái!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!