Số Phận Kiều Nữ

chương 10

trước
tiếp

Đây chính là mặt tối của kiều nữ.

Chị Lệ đã từng nói với tôi rằng, đừng bao giờ nghĩ chúng tôi sẽ được coi trọng, bản thân chị đã từng gặp những vị khách biến thái đến kinh hoàng. Chính những gã đàn ông có tiền mới có thể phát tiết được cái tâm tưởng vặn vẹo trong mình, những gã đàn ông bình thường dù có bệnh hoạn cỡ nào cũng sẽ bị pháp luật chừng trị, còn nếu biến thái mà là đại gia thì chỉ có cam chịu thôi, vì gã ta có tiền, có cơ sở để phóng thích và bành chướng sự điên cuồng trong tâm khảm mình. Và rồi chúng tôi sẽ biến thành những công cụ phát tiết “cao cấp”. Tôi may mắn hơn chị Lệ, nghĩ rằng mình sẽ được coi trọng, nhưng không ngờ rằng có ngày mình sẽ rơi vào hoàn cảnh như chị ấy.

Mồ hôi tuôn ướt cả lưng, tôi sợ hãi, thét lên trong hoảng loạn:

– Anh không phải Minh Quân, tôi không có nghĩa vụ phải tiếp anh.

Gã ta bắt đầu phát bệnh, lời nói của tôi không hề đến tai gã còn kích thích bản chất thú tính trong gã. Tay của hắn bắt đầu càn rỡ hơn, từng miếng thịt trên người tôi như bị bứt ra, đau đớn đến tột cùng. Tôi cắn chặt răng nhẫn nhịn, từ trước tới nay, tôi không bao giờ tùy tiện cầu xin một ai hết. Tôi luôn kiên cường chịu đựng, tôi cho rằng, việc mình cầu xin một gã đàn ông bệnh hoạn như hắn chỉ khiến hắn thêm kích thích. Không phải là những thú vui của những gã biến thái như này đều là như vậy sao? Vờn con mồi đến chết rồi lắng nghe những tiếng cầu xin nỉ non…

Phải làm sao bây giờ? Lúc tiếp xúc với Minh Quân tôi đã biết hắn vốn không bình thường chút nào rồi, biết vậy khi được đưa tới căn phòng này tôi nên dứt khoát bỏ đi.

Bây giờ hối hận cũng đã muộn, trong đầu tôi có hai luồng suy nghĩ hiện hữu, 1 là cam chịu để cho hắn chơi chán mình trong đêm nay, 2 là chống cự, trốn thoát. Nhưng phương án thứ hai sẽ ảnh hưởng tới tiền đồ của tôi, lúc ông Lâm bước vào dặn dò tôi kỹ càng đã có thể thấy thế lực của hắn tuyệt đối không tầm thường, rồi còn cuộc đối thoại với lão quân nhân kia nữa…

Vì thế nên, phương án thứ hai hoàn toàn không khả thi!

Nhưng dưới áp lực của từng đợt giày vò này, tôi không biết mình có thể chịu đựng thêm được bao nhiêu lâu nữa. Gã không cho tôi một chút cơ hội để phản kháng, thậm chí trò chơi này còn tăng thêm cấp độ khi hắn lấy một chiếc roi làm từ da, quật liên tiếp vào người tôi…

Cơn đau vượt quá giới hạn, tôi buông bỏ hết lòng tự tôn của mình để cầu xin hắn:

– Đau… đừng làm thế… tôi rất đau…

Dĩ nhiên, lời khẩn cầu của tôi bị gã ngó lơ. Tôi trong mắt gã chỉ là một trò chơi, dù đêm nay tôi có chết trên giường của gã, thì cũng sẽ chẳng sao hết. Nghĩ không chừng, ngày mai tivi đài báo sẽ đưa tin, có một vụ tự tử của một ngôi sao nào đó, vì quá stress nên dùng thuốc ngủ quá liều, tử vong tại chỗ…
Hay cũng có thể là, sự tồn tại của tôi sẽ biến mất, không một dấu vết, không một ai nhắc tới… Dù sao hoạt động giải trí của tôi cũng không nhiều, chỉ là chăm đi sự kiện, quảng cáo và làm đại sứ cho một số nhãn hàng, cũng chẳng có một sản phẩm gì đó đưa đến công chúng… Có chăng cũng chỉ là hình ảnh này, gương mặt này, có thể in sâu vào trí nhớ của mọi người một chút, nhưng chẳng mấy chốc, thời gian sẽ khiến hình ảnh tôi mờ nhòa, rồi một cô gái khác sẽ được thay thế…

Thì ra, số phận của tôi vốn mỏng manh như vậy. Mà, cũng có thể chết là một cách giải thoát tốt nhất…

Bàn tay to lớn thô dày của gã không ngừng bóp lấy những bộ phận mềm mịn trên cơ thể tôi, mà sức bóp của hắn giống như đang vò nát, không có một chút sự nhân từ nào. Hắn ta điên thật rồi!

Tôi không ngừng kêu đau và xin hắn đừng làm tổn hại cơ thể mình, nhưng tên đàn ông này như không có lỗ tai, càng xin hắn càng cuồng bạo hơn.

Thế rồi, cũng tới thời điểm mấu chốt. Gã vươn bàn tay tới cổ tôi, bóp chặt…

Hắn… định gi. ết tôi? Tôi đã làm gì đắc tội với gã? Tôi thậm chí còn không biết gã là ai?

Tại sao?

Nỗi sợ đạt tới đỉnh điểm, hàng vạn câu hỏi vì sao được hiện trong đầu tôi. Khoảnh khắc tôi nghĩ rằng mình cần phải cầu xin gã tha cho cái mạng của mình thì trong đầu tôi lại hiện ra một ý nghĩ.
Hay mình cứ thế này mà chết đi nhỉ? Dù sao những năm tháng vừa qua vốn là sống như không sống, nếu cứ như vậy mà đầu thai chuyển kiếp, sống một cuộc sống khác, chắc cũng sẽ đỡ khổ hơn cái kiếp này…

Tôi sống quá khổ trong kiếp này rồi, nhìn lại con người mình đã bị gã giày vò đến thế nào rồi? Tôi không còn được sống cho chính bản thân mình mà trở thành công cụ kiếm tiền cho người khác. Tôi thực sự mệt rồi…

Nhắc mới nhớ, kiếp này tôi rất chăm đi từ thiện, có thể ông trời sẽ không đối xử tệ bạc với tôi ở kiếp sau đâu…

Thế mà sao, một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống… Tôi tuyệt vọng đến mức này rồi sao? Tuyệt vọng đến mức người ta muốn giết mình mình cũng không kháng cự…

Hoặc, áp lực đè nén sau bao ngày, đã đủ khiến tôi chết mệt rồi!

Vòng tay của hắn càng siết mạnh hơn, tôi thoi thóp cố hít thở lấy nhưng ngụm không khí cuối cùng, cứ như vậy nhắm mắt vào…

Hình như tôi đã chết rồi, tôi nhìn thấy bà nội đang ở trên cao mỉm cười vẫy gọi tôi, bà giang rộng cánh tay chờ đón tôi…

Đã bao lâu rồi nhỉ?

Bao lâu rồi tôi chưa được nằm cuộn mình trong vòng tay ấm áp đó… Đã lâu lắm rồi…

Tôi tham lam, cố gắng chạy thật nhanh đến bên bà nội, giống như những ngày xưa ấy, đi học về là có bà đứng đợi ở nhà ngóng trông, rồi sà vào lòng bà khoe phiếu bé ngoan, khoe điểm số…

Bao lâu rồi nhỉ?


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!