Số Phận Kiều Nữ

chương 1

trước
tiếp

Chương 1 : tôi là người mẫu

Chân mang giày cao gót Gucci, tay cầm clutch Yves Saint Laurent, khoác lên mình những chiếc váy lộng lẫy đến từ nhiều nhà thiết kế nổi tiếng, tôi là một trong những chân dài đắt giá của những show trình diễn thời trang nổi tiếng. Nghe có vẻ quyền lực, nhưng mỗi khi tôi đưa thỏi son Tom Ford lên môi mình để vẽ một đường đẹp đẽ, tôi lại cảm thấy hổ thẹn, nước mắt mặn chát nuốt vào trong…

Vào năm tôi mười sáu tuổi, ba mẹ tôi ly hôn, mỗi người một ngả sống cùng tình nhân mới. Tôi từ cô tiểu thư đài các sống trong tình yêu thương của cha mẹ bỗng trở thành đứa con hoang chỉ sau một đêm. Kể từ ấy, tôi và em rất ít khi gặp lại bố, chúng tôi sống cùng bà nội với số tiền chu cấp ít ỏi từ bố.

Năm tôi 18 tuổi, bà nội tôi mất, tôi gặp lại bố lần đầu tiên sau hai năm xa cách, trong chính đám tang của bà nội. Lúc đó, tim đôi có hàng vạn vết nứt, tôi mất đi người quan trọng luôn ở cạnh mình, tôi chỉ muốn chạy đến ôm bố, hít hà lấy một chút hơi ấm, tình thương từ bố. Đã quá lâu rồi, tôi thèm vòng tay ấm áp của bố vô cùng. Thế nhưng…. Khi vừa chạm mặt bố, ông đã giơ tay lên tát vào mặt tôi một cái thật đau.

– Thứ con hoang, bà nội mà mày cũng không chăm sóc được hả? Mày là nỗi nhục nhã của tao và con đ. ĩ mẹ mày, từ giờ tao xem như không có đứa con như mày tồn tại trên đời, nếu có ai hỏi, tuyệt đối đừng bao giờ nói mày là con ruột của tao.

Kể từ đó, dù bất kì chuyện gì xảy ra cũng không thể khiến tôi khóc được nữa.

Bố tôi chỉ lo chăm nuôi cô bồ của mình mà không biết rằng số tiền bố tôi chu cấp chỉ đủ để đóng tiền viện phí cho bà, tôi phải đi làm thêm trầy trật mới có tiền để trang trải cuộc sống. Tuy vậy, tôi vẫn cố gắng duy trì việc học trên trường vì bà nội tôi đã dặn, nhà tuy nghèo nhưng luôn mong muốn sau này con cháu đều có công ăn việc làm ổn định.

Sinh ra vốn là một đứa trẻ hướng nội, lại lớn lên trong sự đặt điều của hàng xóm láng giềng, tôi trở nên thu mình với thế giới bên ngoài. Họ hàng thấy tôi đi sớm về khuya, ai cũng cho rằng tôi hư hỏng, bà ốm nằm viện mà bỏ học đi đàn đúm tụ tập, còn nói ra nói vào tôi là gái đi.ếm. Họ đâu biết tôi đi làm cực khổ thế nào, ngày tôi đi rửa bát cho nhà hàng, tối tôi đi làm tạp vụ trong quán ăn, cứ mỗi tối khi trời trở lạnh, bàn tay tôi lại sưng tấy bong tróc vì nước rửa bát quá hại. Dần dần, tôi nghe cũng thành quen, chẳng còn lo lắng hay run sợ trước mấy lời nói như vậy nữa, nếu có vô tình nghe thấy, tôi cũng sẽ tự nhủ là họ đang nói người khác chứ không phải mình.

Sau đám tang của bà nội, bố đuổi tôi rồi bán đi ngôi nhà mà chúng tôi cùng bà tôi đã chung sống, em gái được mẹ nhận nuôi, tôi đành tha phương cầu thực, bắt chuyến xe lên Hà Nội hoàn thành chương trình đại học và kiếm sống. Nhìn qua về ngoại hình, tôi cũng thuộc dạng “ổn” với chiều cao lý tưởng, 1m74, nước da trắng, ba vòng đẩy đủ, tôi lên Hà Nội nuôi giấc mộng làm giàu

Nhưng sống ở đất phố đâu dễ dàng cho những con người như tôi? Dường như may mắn không bao giờ mỉm cười với tôi, tôi đi xin việc ở chỗ nào cũng bị họ bắt nạt, chèn ép đủ đường, cắt lương và coi thường đứa con gái nhà quê như tôi.

Tôi làm tạp vụ ở quán cafe thì bị khách sàm sỡ, do tính tôi trẻ con mới lên phố nên nóng nảy cãi nhau tay đôi với người ta, hất cốc cafe nóng vào người đàn ông đó, quản lý trông thấy, không quan tâm sự tình thế nào, lập tức sa thải tôi.

Tôi làm chạy bàn ở quán ăn, quán ăn đó rất đông người, không một giây nào tôi ngừng chân, vậy mà họ bắt chẹt gái quê như tôi, cắt đến một nửa tháng lương với những lý do “trên trời”, tôi cãi nhau với chủ quán- tôi bị đuổi việc

Tôi làm nhân viên khách sạn, bị ông chủ gạ làm gái, thứ ngành nghề mà tôi ghét cay ghét đắng, khinh bị nhất trên đời, tôi không chịu. Ngoài mặt ông ta xin lỗi tôi, nhưng trong lòng ngấm ngầm mưu kế để lừa tôi. Ông ta lừa tôi uống say trong bữa tiệc chiêu đãi nhân viên cuối tháng, ông ta lôi tôi vào nhà nghỉ làm t.ình, thế nhưng tôi đâu có ngu đến mức ấy, trong túi xách của tôi lúc nào thủ sẵn một con dao nhỏ, thói quen này bắt nguồn từ việc hồi bé tôi hay gặp biến thái. Tôi đưa con dao lên cổ nói nếu ông ta không thả tôi ra, tôi sẽ ngay lập tức tự vẫn cho ông ta xem, ông ta cười nghĩ tôi không dám, nào ngờ tôi hạ một đường nhẹ ở cổ đã khiến ông ta tái xanh mặt đành thả tôi đi…

Khi tôi rơi vào đường cùng, không tiền, không chốn dung thân, một người đàn ông bước xuống từ chiếc xe BMW hạng sang đen tuyền, tôi không bao giờ quên được hình ảnh đó, khoảnh khắc ông ấy đưa bàn tay của mình ra hứa hẹn sẽ giúp tôi có một cuộc đời mới, chỉ cần tôi ngoan ngoãn làm theo lời ông ta chỉ bảo.

Ông ta nhận mình là một ông bầu có tiếng ở Hà Thành, quản lý một chuỗi chân dài nổi tiếng, ông ta khen tôi hết lời, nói gương mặt của tôi là thứ ông ta đang tìm kiếm. Một đứa trẻ mười tám tuổi như tôi, sau khi nuốt đủ thứ đắng cay chua mặn trên đời, bỗng được hứa hẹn một tương lai rực rỡ, tôi liền gật đầu tin lời.

Một bản hợp đồng truyền thông được đưa đến cho tôi, chỉ cần ký vào đó tôi sẽ có một cơ hội để đổi đời. Ông ta vẽ cho tôi một giấc mộng đẹp đẽ, hứa sẽ tìm một ekip chuyên nghiệp đứng phía sau để lăng-xê tôi thành người nổi tiếng, đồng thời tôi cũng chính thức trở thành “gà cưng” trong công ty của ông ta. Lúc đó tôi còn quá nhỏ, kinh nghiệm ngoài xã hội gần như là một con số không tròn trĩnh, đến ngay cả việc thuê luật sư tôi cũng không có tiền, chỉ biết khi đọc nội dung trên bàn hợp đồng thấy toàn những chế độ đãi ngộ tốt được viết ở trên đó. Tôi nhất thời bị lu mờ, liền lập tức ký tên…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!