Quấn Quýt Không Rời

Chương 85: Sẽ Không Có Người Nào Tốt Hơn Em

trước
tiếp

Sau khi hai người tắm rửa xong, Thịnh Hạ đỡ anh nằm xuống giường, tìm cho anh một cuốn sách.

Sau đó chính mình cũng cầm lấy một cuốn sách, nằm ở bên cạnh anh.

Lạc Hàn Đông nhìn một hồi liền quay sang ôm người vào lòng.

Thịnh Hạ trong ngực anh ngẩng đầu lên, nói : “Như thế này hơi khó đọc sách…”“Bỏ cái đó đi.

” Lạc Hàn Đông cầm sách ném xuống, vén chăn lên, chỉ vào đũng quần đang dựng đứng lên nói: “Làm chuyện khác đi?” Mặt Thịnh Hạ đỏ bừng: “Chân của anh không được động nữa.

”Lạc Hàn Đông dùng ngón tay vân vê môi cô, giọng nói đường đường chính chính: “Dùng miệng làm anh ra đi.

”Thịnh Hạ thẹn thùng liếc anh một cái, lại cúi xuống nhìn túp lều đang dựng đứng, do dự một hồi lâu cuối cùng vẫn đi qua, cô kéo côn thịt từ trong quần ra, ngón tay bao lấy nhẹ nhàng vuốt ve.

 

Cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông.

Cặp mắt ướt át dầm dề, trong thẹn thùng lại có chút e lệ, khóe mắt hồng hồng.

Lạc Hàn Đông bị cô nhìn kích thích đến mức muốn đè cô xuống, hung hăng đâm côn thịt vào trong miệng cô.

Anh điều chỉnh hô hấp, nhẫn nhịn đến gân xanh trên cổ không ngừng giật giật, bụng dưới không kìm được hơi đẩy lên, muốn đưa vào trong miệng của cô.

Thịnh Hạ nhìn thấy bộ dáng chịu đựng của anh liền ,há miệng, nuốt côn thịtxuống.

Thật nóng.

Nó còn lớn nữa.

Cô cố gắng nuốt xuống, nhưng cũng không thể nuốt hết vào trong.

Lạc Hàn Đông không nhịn được nữa, một tay ấn lên ót cô, thắt lưng đây lên, đem côn thịt cắm vào trong miệng cô.

Thịnh Hạ bị đâm khóc nức nở ra tiếng, người đàn ông lại không thể dừng lại.

Không biết qua bao lâu thì Lạc Hàn Đông đột nhiên rút ra, xoay người xuống giường bắn lên mặt đất.

Thịnh Hạ tìm khăn giấy lau cho anh, anh lắc đầu, khập khiễng bước vào phòng tắm, bật nước tắm rửa lại lần nữa.

Thịnh Hạ đi vào, cô rửa mặt xong lại nhìn người đàn ông đến rửa tay.

Một lần, hai lần, ba lần.

Rửa xong, anh lấy khăn lau khô rồi ôm cô về giường.

Anh cũng không phải người quá ham mê sắc dục, đêm qua túng dục quá độ như vậy sáng hôm sau vẫn tỉnh dậy rất đúng giờ.

Lúc Thịnh Hạ mở mắt ra, anh đã ôm máy tính ngồi trên giường bận rộn với công việc không biết đã bao lâu.

Thấy cô đã tỉnh, Lạc Hàn Đông đặt máy tính xuống, cúi đầu hôn lên mặt cô:“Công việc gần đây rất nhiều, mấy ngày nữa trở về công ty cùng anh?”“Em phải đi tìm đàn anh trước đã.

” Thịnh Hạ nhỏ giọng nói: “Còn hành lý của em…”“Anh đã bảo Hàn Gia Phàm chuyển đến rồi, giờ nó đang ở dưới tầng.

” Lạc Hàn Đông đưa vân vê sợi tóc sau gáy cô, những ngón tay thon dài khẽ chạm làn da cô, như đang vuốt ve một con mèo nhỏ.

Thịnh Hạ: “……”“Anh đã đặt chỗ ở khách sạn Phật La, vào trưa ngày mai.

” Người đàn ông cúi đầu hôn vào mắt cô, lại bổ sung: “Em hẹn anh ta đến sớm đi, chỗ đó không thể ngồi ăn quá hai tiếng đâu.

”Thịnh Hạ: “……”Cô cảm thấy hơi buồn cười.

Trước đây cô chưa bao giờ nghĩ anh lại là một người hay ăn dấm lung tung như vậy.

“Biết rồi mà.

” Cô cố nén cười, chủ động vươn về phía anh, hôn hôn lên mặt anh.

Làm xong liền nhanh chóng chuồn khỏi giường.

Côn thịt của người đàn ông lại cương lên rồi, vì lo lắng cho chân của anh, Thịnh Hạ chỉ có thể chạy trước.

 

Gần ba tháng không gặp lại, đàn anh ấm áp như lúc ban đầu, chỉ là ánh mắtkhi nhìn về phía Thịnh Hạ có chút cô đơn: “…Em cùng anh ấy ở bên nhaurồi phải không?”Thịnh Hạ gật đầu.

Trần Phấn hé miệng thở dốc, tựa hồ có hàng ngàn câu muốn hỏi, nhưng khi mở miệng ra, cái gì cũng không nói thành lời, chỉ gật đầu: “… Khá tốt, em với anh ấy … thật sự xứng đôi… “Thịnh Hạ hướng anh ấy xin lỗi, lại nói lời cảm ơn.

Hai người dùng bữa trong không khí trầm mặc, rốt cuộc cũng thể quay lạimối quan hệ giống như trước kia.

Trước khi đi, Thịnh Hạ lại xin lỗi anh ấymột lần nữa.

“Xin lỗi đàn anh.

”“Đừng xin lỗi anh nữa.

” Trần Phấn nhìn cô, nở nụ cười khổ: “Thật sự Thịnh Hạ à, em không biết mình tốt như thế nào đâu, anh cảm thấy rất may mắn có thể … làm bạn với em trong một khoảng thời gian như vậy, dù cho em có không thích anh.

“Thịnh Hạ cười với anh ấy: “Đàn anh, anh rất tốt, anh rồi cũng sẽ gặp đượcmột cô gái tốt hơn em.

”Thịnh Hạ đi rồi.

Trần Phấn đứng đó rất lâu, cô đơn nhìn theo bóng lưng của cô.

“Người tốt hơn sao?” Anh cụp mắt xuống, giọng nói nhẹ nhàng như thở dài:“Sẽ không có người nào có thể tốt hơn em…”——oOo——.

 

 

Các bạn cũng có thể đọc thêm:
Phú đại gia ở rể
Rể quý trời cho
Công lược trái tim
Nếu yêu anh là sai em nguyện vì anh sai cả đời


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ. >

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  

Các truyện đang HOT :