Quấn Quýt Không Rời

Chương 77: Em…thật Sự…tự Do Rồi

trước
tiếp

Lạc Hàn Đông cẩn thận bảo vệ Thịnh Hạ vào trong lòng.

Lúc nhảy ra khỏi xe, anh ôm chặt cô lăn vài vòng trên mặt đất rồi dừng lại rồi nhanh chóng chạm lên mặt cô kiểm tra: “Thịnh Hạ?”Đầu óc Thịnh Hạ choáng váng nhìn anh Đông trước mắt, trong lòng có rất nhiều điều muốn hỏi nhưng lời chưa ra đến miệng, nước mắt đã trào ra trước.“Em có thể đứng dậy được không …” Lạc Hàn Đông nói một cách khó nhọc: “Mau đứng lên…”Thịnh Hạ không thể tự đứng dậy, đầu óc cô quay cuồng.

Lạc Hàn Đông dìu cô lên, lúc này cô mới nhận ra chân anh đi có chút khập khiễng.

“Anh Đông …” Chân cô hơi lảo đảo, ngã khụy trên mặt đất.“Thịnh Hạ…” Lạc Hàn Đông hét một tiếng.Thịnh Hạ ngơ ngác nhìn lên.

Trong ấn tượng của cô, khuôn mặt Lạc Hàn Đông chưa bao giờ có biểu hiện sợ hãi cùng lo lắng như vậy, cô thấy người đàn ông lao nhanh về phía mình, dùng sức đẩy cô sang một bên.

Một tiếng “Rầm!” lớn vang lên bên tai.Thế giới yên lặng trong giây lát.Thịnh Hạ trơ mắt nhìn chiếc ô tô đâm vào Lạc Hàn Đông, cả người không chịu được lực đâm mạnh như vậy, văng ra xa.Oai Chủy Lục còn muốn lùi xe đâm anh thêm lần nữa.

Thịnh Hạ lấy hết sức bình sinh chạy đến, dang tay chặn đầu xe, khóc lớn cầu cứu: “Cứu với — Cứu với—”Nhiều người lái xe đều dừng lại lao tới.Thịnh Hạ run rẩy chỉ vào Oai Chủy Lục kêu lên: “Giết người! Anh ta giết người rồi! Anh ta còn muốn giết tôi! Xin mọi người, gọi cảnh sát đi! Mau báo cảnh sát đi!”Ngày càng có nhiều người tới vây xem.

Oai Chủy Lục bị ô tô bao vây chật kín, nhiều người đàn ông lực lưỡng tóm anh ta lại, bẻ tay ra sau lưng, có những người bắt đầu mở điện thoại ra quay.Chỉ có mình Thịnh Hạ tay chân không vững chạy nhào về phía người đàn ông đang nằm trong vũng máu.“Anh Đông …” Cô khóc nức nở, lau đi vết máu chảy ra từ miệng Lạc Hàn Đông: “Anh Đông … Hức hức hức … Anh Đông …”Lạc Hàn Đông cau mày, khuôn mặt tái nhợt vì chảy máu.

Anh ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đang dần tối sầm trên đầu, hướng Thịnh Hạ khó khăn mở miệng: “… Đừng trốn nữa …, anh sẽ… không… đi tìm em, sau này …em … thật sự … tự do rồi … “Thịnh Hạ khóc đến khàn cả tiếng, cô quay lại hét to: “Làm ơn ai đó gọi xe cấp cứu giúp tôi với —Làm ơn — Cứu…cứu anh ấy—”Cô lại quỳ xuống, cầm lấy tay Lạc Hàn Đông, “Anh Đông …”Đôi mắt Lạc Hàn Đông đã dần mất đi tiêu cự, miệng anh vẫn mấp máy, lẩm bẩm như muốn nói điều gì đó .Cơ thân Thịnh Hạ run run, nghiêng đầu ghé sát mặt mình gần môi anh, chỉ nghe thấy giọng anh thì thào : “…Không phải … sợ…”Thịnh Hạ dùng tay che lấy miệng, nước mắt không kìm được chảy xuống.

“Anh Đông…” Cô đỡ lấy cổ anh.

Người đàn ông đã nhắm mắt, Thịnh Hạ sợ hãi ôm chặt lấy anh: “Anh Đông… Xin anh… Đừng chết… Em sai rồi.

..

Anh Đông … “Oai Chủy Lục bị người ta bắt lại đè xuống đất, nhìn thấy bộ dạng khóc lóc thảm thiết của Thịnh Hạ, không khỏi vui vẻ cười lên một cách điên dại: “Hahaha! Nó chết rồi!”Anh ta hằn học nhìn Thịnh Hạ nói: “Cô có biết ai đã giết anh ta không? Cẩn thận đi cô gái, rồi một ngày cô cũng chết dưới tay ông ta…”Thịnh Hạ chẳng đợi tên này nói xong đã lao đến, đôi mắt cô ngấn lệ, đá một cú thật mạnh vào hạ bộ anh ta.Oai Chủy Lục đau đến mức không nói được lời nào, co quắp người lại nằm bò trên mặt đất, cả khuôn mặt đều tím tái.

Bầu trời hoàn toàn tối mịt.Màn đêm đã hạ xuống.Cả người Thịnh Hạ run lẩy bẩy.

Cô đứng trông bên ngoài phòng cấp cứu, nhìn y tá ra ra vào vào, khuôn mặt cô nước mắt giàn giụa, không cách nào lau hết được.Cô cắn ngón tay, cố gắng bình tĩnh lại, thầm cầu nguyện trong lòng nhưng nước lại mắt càng rơi nhiều hơn.Gần sáng, bác sĩ cuối cùng cũng bước ra khỏi phòng cấp cứu.Thịnh Hạ run rẩy bước tới, cắn chặt môi ngăn bản thân không được khóc, nhưng nước mắt vẫn rơi lã chã: “… Bác sĩ, anh ấy thế nào rồi?”“Tính mạng không có gì đáng ngại, nhưng bệnh nhân bị thương rất nghiêm trọng, cần được chuyển đến phòng chăm sóc đặc biệt để theo dõi vài ngày.

Tôi không xác định được khi nào anh ấy sẽ tỉnh lại”“Cám ơn, cám ơn bác sĩ, cám ơn …” Thịnh Hạ che miệng, cả khuôn mặt ướt nhẹp nước mắt, bởi vì quá kích động mà yếu ớt ngã xuống đất, trong miệng còn lẩm bẩm nói: “Cám ơn…”Cuối cùng, cơ thể cô đã đạt đến giới hạn, cả thế giới chỉ còn lại một màu đen tối kịt.Ý thức cô mê man, cả cơ thể chìm trong bóng tối vô tận.——oOo——.

 

 

Các bạn cũng có thể đọc thêm:
Phú đại gia ở rể
Rể quý trời cho
Công lược trái tim
Nếu yêu anh là sai em nguyện vì anh sai cả đời


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ. >

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  

Các truyện đang HOT :