Quấn Quýt Không Rời

Chương 65: Đừng Để Hắn Ta Chạm Vào Em Nghe Rõ Chưa TrướcTiếp

trước
tiếp

Trần Phấn bị kéo thẳng đến ngồi phía ngoài cùng.

Anh ta định đứng dậy, kết quả là Lạc Hàn Đông và Thịnh Hạ cũng bước vào, lướt qua anh ta và đi thẳng vào trong.

Lạc Hàn Đông ngồi bên cạnh Hàn Gia Phàm, Thịnh Hạ ngó nghiêng, mình chỉ có thể ngồi ở bên cạnh Lạc Hàn Đông, cô có chút khó hiểu, đang yên đang lành sao lại trở thành một bộ phim bốn người rồi.

Cô thật sự không dám ngồi cạnh Lạc Hàn Đông, đành phải ngồi xuống cách đó hai ghế.

Hy vọng lát sau đàn anh sẽ qua đây ngồi.

Bốn cặp tình nhân đi qua thấy Thịnh Hạ chiếm ghế thứ ba liền bảo cô chuyển vào trong.

Thịnh Hạ lại chuyển về chỗ cạnh Lạc Hàn Đông, cô buồn bực không thôi, muốn đi ra hàng ghế sau tìm đại một chỗ để ngồi, nhưng phim đã bắt đầu chiếu rồi.

Xung quanh lập tức chìm vào bóng tối.

Cùng với bóng tối buông xuống, là nụ hôn cuồng nhiệt của một người đàn ông.

Thịnh Hạ gần như không dám thở mạnh, cô bị người đàn ông đó đè lên ghế ngồi, hôn đến mức thiếu khí, cô không dám lớn tiếng kêu lên, chứ đừng nói là kháng cự, sợ bị đàn anh nhìn thấy.

“Không được hôn hắn ta.

” Môi răng quấn lấy nhau, giọng nói của người đàn ông trầm và khàn.

Thịnh Hạ không nói gì, người đàn ông cắn môi dưới của cô giống như đang trừng phạt, sau đó nút mạnh đầu lưỡi của cô, tay còn lại thì lờ mơ thăm dò bên trong quần áo cô.

Thịnh Hạ không thể không phát ra tiếng, giọng nói kèm theo tiếng van xin, “… Anh Đông … Đừng …”“Ở đây.

” Người đàn ông dùng răng mạnh mẽ cắn mút môi cô, “Đừng cho hắn chạm vào em, nghe rõ chưa?Thịnh Hạ không ngừng run rẩy, khi lòng bàn tay thô to của người đàn ông thò vào trong ngực cô, cô sợ tới mức cứng đờ người, lập tức nén giọng kêu lên: “… Nghe, nghe rõ rồi.

”Đợi khi đèn bật sáng, người đàn ông đã rời ra.

Nhịp tim Thịnh Hạ đập mạnh, trong miệng không ngừng thở dốc, ngón tay run rẩy, cô nghiêng đầu nhìn sang, đôi môi mỏng của Lạc Hàn Đông sáng lên một mảng ẩm ướt, anh vươn đầu ngón tay ra lau nước bọt trên môi, mắt chăm chăm nhìn thẳng về phía trước.

Thịnh Hạ thực sự muốn mở miệng mắng chửi anh.

Lúc này đàn anh Trần Phấn liền đưa tay ra và vẫy tay với cô, thì thào nói xin lỗi.

Thịnh Hạ cố nén một nụ cười, cô biết lúc này mình nên nhanh chóng rời đi,không thể nán lại đây lâu hơn nữa, nếu không cô căn bản sẽ không biết tiếptheo sẽ xảy ra chuyện gì.

Bộ phim chính thức bắt đầu.

Tay người đàn ông vươn ra, nắm lấy tay cô một cách tự nhiên.

Thịnh Hạ ngọ nguậy, muốn hất ra, nghiêng đầu qua nhìn, ánh mắt người đàn ông thản nhiên nhìn cô.

Thịnh Hạ khó chịu nhìn anh, sau đó hất vung tay anh ra rồi đứng dậy, cô cúi người lướt qua anh, đi qua bên phía Trần Phấn, nói với anh ta: “Xin lỗi đàn anh, hôm nay tôi có việc rồi …”Trần Phấn cũng đứng dậy, “Có chuyện gì thế, anh tiễn em.

”Hai người chào Hàn Gia Phàm rồi rời đi, Thịnh Hạ không dám nhìn về hướng Lạc Hàn Đông, cúi đầu đi một mạch ra ngoài, đôi chân bước đi đều run rẩy gượng gạo.

Ngay sau khi hai người đó rời đi, Hàn Gia Phàm đi tới gần hỏi: “Cậu vừa mới làm cái gì thế? Không phải đã nói phải nghe theo lệnh của anh rồi sao?”Ngón tay Lạc Hàn Đông xoa xoa đôi môi mỏng, rồi vươn tay kéo quần.

Hàn Gia Phàm cúi đầu liếc nhìn anh, khá lắm, cũng không biết vừa rồi hai người bọn họ làm gì, giữa quần Lạc Hàn Đông có vật gì đó nhô lên.

Hàn Gia Phàm giơ ngón tay cái lên, “… Đỉnh thật.

”Lạc Hàn Đông đợi dục hoả giảm bớt, lúc này mới đứng dậy rời đi, Hàn Gia Phàm cũng lẽo đẽo đi theo.

Thịnh Han đang đứng đợi xe ở trạm xe bus với đàn anh.

Khi Lạc Hàn Đông nhìn thấy hai người họ lên xe, anh đứng ở cửa lặng lẽ quan sát, khi xe buýt chạy qua, Thịnh Hạ đang đứng trong hàng ghế nói chuyện với đàn anh, ánh mắt bỗng xẹt qua cửa sổ, liền nhìn thấy người đàn ông với khuôn mặt âm trầm.

Cô lảng đi chỗ khác, giả vờ quay đi, nhưng nhất thời trong lòng tâm trạng rối rắm, thậm chí không nghe rõ những gì mà đàn anh nói.

Đến cửa nhà trọ, Thịnh Hạ mở cửa muốn đi vào, đàn anh lại gọi một tiếng, “Thịnh Hạ.

”Thịnh Hạ không dám quay đầu, trên môi vẫn còn sót lại hơi thở hừng hực của người đó, cô mở cửa bước vào, sau đó đứng chặn ở cửa nói: “Đàn anh,cám ơn anh đã đưa em về, hẹn gặp lại.

”Trần Phấn ở cửa lúng túng gãi đầu, “Được, hẹn gặp lại.

”——oOo——.

Các bạn cũng có thể đọc thêm:
Phú đại gia ở rể
Rể quý trời cho
Công lược trái tim
Nếu yêu anh là sai em nguyện vì anh sai cả đời


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ. >

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  

Các truyện đang HOT :