Quan Hệ Nguy Hiểm

chương 16

trước
tiếp

Tim Sơ Vũ đập mạnh, cô thở hổn hển , cố gắng hết sức để thoát khỏi bàn tay của Lục Tử Mặc nhưng càng bị anh giữ chặt hơn .Thân thể anh ép sát vào người Sơ Vũ khiến cô có cảm giác tức thở .Trong phòng tối chỉ có tiếng máy biến tần kêu ù ù .Với sức mạnh của Lục Tử Mặc ,Sơ Vũ biết mình không thể thoát thân , cô lên tiếng : “ Lục Tử Mặc , rút cuộc anh muốn gì ?”

Lục Tử Mặc bất động trong bóng tối không trả lời câu hỏi của Sơ Vũ.Một lúc sau anh mới mở miệng : “Em đừng quay về Thái lan .Ở đây dù nguy hiểm , nhưng cũng có người của Văn Lai.Cảnh sát Trung Quốc sẽ bảo vệ em , bọn chúng sẽ không dám manh động .Hiện tại,cảnh sát đã bố trí người quanh khu vực nhà em .Dù thế nào , Văn Lai cũng sẽ nghĩ cách bảo vệ sự an toàn của em “

“Đối với anh ta , tôi chỉ là mồi nhử ngon lành ,để câu con cá to là anh “.Sơ Vũ cười lạnh lùng cố gạt bỏ sự ảnh hưởng của Lục Tử Mặc đối với cô .

“ Lục Tử Mặc bây giờ thì anh vui rồi .Anh cho tất cả mọi người thấy tôi là nhược điểm của anh .Anh hi sinh cuộc sống yên bình của tôi để đổi lấy sự an toàn của anh .Anh đắc ý lắm phải không ?Anh đã thành công trong việc thu hút ánh mắt của mọi người …”.Lời nói của Sơ Vũ bị nụ hôn của Lục Tử Mặc nuốt trọn .Trong lòng cô vẫn hết sức phẫn nộ nên ra sức cự tuyết sự động chạm của anh .Còn Lục Tử Mặc kiên trì xóa bỏ mọi bất mãn của Sơ Vũ .

Trong bóng tối họ không nhìn rõ mặt nhau , chỉ nghe thấy hơi thở gấp gáp của đối phương.Môi anh chà xát môi Sơ Vũ ,dần dần làm tan chảy ý chí phản kháng của cô .Mỗi lần Lục Tử Mặc xuất hiện tiến sát gần cô ,tiếp xúc ám muội , chợt gần chợt xa một cách bất thường đều mang một nỗi đau đến cho Sơ Vũ .Nỗi đau này như dao nhọn dần dần khắc sâu vào lòng Sơ Vũ , đến mức máu tươi tuôn trào .Thế nhưng Sơ Vũ không thể cự tuyệt anh ta .Chỉ cần anh muốn cô , cô không cách nào từ chối .Phát hiện này khiến Sơ Vũ vừa phiền não vừa phẫn nộ .Có phải Lục Tử Mặc cũng nhìn ra tình cảm của Sơ Vũ, nên hết lần này đến lần khác mới lợi dụng cô .

Bàn tay của Lục Tử Mặc đang ôm lưng Sơ Vũ dịch chuyển lên phía trên đặt lên má cô .Anh dùng sức bóp hơi mạnh , Sơ Vũ đau quá đành mở miệng.Lục Tử Mặc liền tấn công vào trong khoang miệng của Sơ Vũ .Mùi hương của cô khiến anh mê mẩn.Anh vương vấn đầu lưỡi mềm mại của cô,thưởng thức mùi vị của riêng cô,thứ mùi vị ngọt ngào quyến rũ ,đầy nhớ nhung .Sơ Vũ tức giận cắn mạnh một phát ,cô lập tức cảm thấy vị tanh của máu trong miệng mình .Lục Tử Mặc chỉ hừm một tiếng mà không thả cô ra.Nụ hôn của anh ngược lại càng cuồng nhiệt hơn,như bắt cô phải nuốt trọn thứ ngọt ngọt tanh tanh của anh .Nụ hơn của Lục Tử Mặc càng gấp gáp,đầu lưỡi càng tấn công mạnh mẽ ,không bỏ qua bất cứ nơi nào của Sơ Vũ .

Sơ Vũ dần cảm thấy toàn thân bất lực , cơ thể mềm nhũn .Cô trượt người xuống ngồi lên đùi rắn chắc của Lục Tử Mặc đang đặt giữa hai chân cô.Sự tiếp xúc mờ ám này khiến tâm tư của cô dội lên một cảm giác bất thường .Tử Mặc buông tay xuống lưng Sơ Vũ , xốc người cô đứng thẳng dậy.Sơ Vũ rung mình nín thở khi người đàn ông cúi xuống ngậm lấy đầu ngực cô .Sự tiếp xúc của anh khiến nơi nhạy cảm được giải phóng .Một dòng máu nóng tràn lên đại não rồi lại đột ngột rút đi khiến đầu óc Sơ Vũ quay cuồng, cô chỉ biết bám chặt vào vai Lục Tử Mặc , cảm thấy làn da dưới đầu ngón tay cô căng cứng.

Cúc áo Sơ Vũ bung ra từ lúc nào , để lộ bộ ngực với làn da trớn láng mát rượi dụ dỗ đôi môi của Lục Tử Mặc .Chiếc áo con bằng vải ren cọ xát trên mặt của Lục Tử Mặc, tạo cảm giác thô ráp hoàn toàn trái ngược với làn da của Sơ Vũ.Sự tiếp xúc này khiến Lục Tử Mặc càng điên cuồng . Nơi nhạy cảm trên ngực sơ vũ hơi ương ướt , in dấu nụ hôn của Lục Tử Mặc .Sự xâm chiếm cuồng nhiệt của anh khiến cô cảm thấy hơi đau nhưng không thể kháng cự , cũng không muốn rời khỏi vòng tay anh .Mọi tế bào trong cơ thể của Lục Tử Mặc đều ham muốn có Sơ Vũ nhưng không phải ở đây , không phải vào lúc này

Ý nghĩ đó khiến Lục Tử Mặc dần bình tĩnh trở lại.Sơ Vũ cũng bắt đầu tỉnh táo khi cảm nhận được cơ thể anh đang hạ nhiệt.Lục Tử Mặc vẫn ôm chặt Sơ Vũ thở gấp gáp .Anh cố đè nén bản thân : “ Sơ Vũ …”

Giọng nói Lục Tử Mặc trầm đặc , tràn ngập dục tình không hề che dấu .Sơ Vũ đỏ bừng mặt không thể đáp lời anh .Ngón tay của Lục Tử Mặc vuốt ve trên làn da cô , dịch chuyển từ eo lên phía trước .Khi chạm vào ngực Sơ Vũ, anh dừng lại nắm chặt bàn tay buông thõng xuống : “Em đừng quay về Thái Lan “ .

Anh ta nói vậy là có ý gì ?Sơ Vũ đột nhiên tỉnh hẳn khỏi cơn mê loạn .Cô cắn chặt môi cố không run rẩy nói lãnh đạm : “Sao nào ? Anh không muốn tôi làm bia đỡ đạn cho anh nữa à ?Tôi thực sự muốn biết tại sao bọn họ lại cho rằng . Lục Tử Mặc có thể làm tất cả vì một người đàn bà ,họ có thể lần ra anh thong qua tôi ? “

Lục Tử Mặc buông tay khỏi người Sơ Vũ đặt lên bức tường lạnh lẽo phía sau , anh không còn chạm vào người cô nữa .Hơi thở của anh thôi nhẹ bên tai cô : “Sao em biết không thể tìm thấy tôi qua em ? “

Sơ Vũ ngây người .Trong bóng tối, hương vị của Lục Tử Mặc dần rời xa.Cô nghe tiếng “cạch “ , cửa phòng điều khiển điện mở ra .Lục Tử Mặc dừng lại ở cửa phòng một lát , không hề quay đầu “ Hạt mưa nhỏ .Em hãy nhớ!Nếu em ở lại Trung Quốc tôi có thể đảm bảo sự an toàn của em và gia đình .Nếu em cố ý trở về Thái Lan…” .Anh ta ngừng nói một vài giây : “ Nếu tôi phát hiện em trở về ,tôi sẽ không bao giờ cho em cơ hội ra đi lần nữa “

Sơ Vũ đứng lặng yên trong phòng điều khiện điện một lúc mới ra ngoài . Không ngờ cảnh sát Văn đang ngồi ở ngay lối vào nhà vệ sinh .Sơ Vũ dừng bước , cảnh sát Văn từ từ đứng dậy ,nhìn cô với ánh mắt khó tả mỉm cười nói : “ Cô Đặng đi nhà vệ sinh lâu thế ?Cô không khỏe sao ? Cô phải ngồi máy bay một thời gian dài đấy .Nếu sức khỏe không tốt thì đổi vé lại đi”

Sơ Vũ nhìn cảnh sát Văn ,phía xa xa đằng sau hắn có một người đàn ông tóc vàng xách túi du lịch đang chuẩn bị vào cửa đi lên máy bay .Anh ta quay người nhìn cô rồi lặng lẽ bước đi “

Ánh mắt Sơ Vũ dừng lại ở cảnh sát Văn : “ Cảm ơn cảnh sát Văn .Tôi đột nhiên cảm thấy đợt này về nước ngắn quá , thời gian sống ở nhà vẫn chưa đủ nên tôi quyết định không đi nữa “

Thần sắc của cảnh sát Văn biến đổi trong giây lát ,anh ta ngó bốn xung quanh sân bay.Sơ Vũ lấy vé ra đi tìm nhân viên sân bay .Mới đi vài bước cô quay lại mỉm cười với cảnh sát Văn :”Vậy tôi đi trước đây .Tôi chào anh “.

Sơ Vũ bước ra khỏi sân bay , tim vẫn chưa hết đập mạnh. Câu nói cuối cùng của Lục Tử Mặc biểu lộ điều gì đó , khiến cô căng thẳng .Sơ Vũ không dám nghĩ sâu hơn , cô giơ tay vẫy xe taxi .Một chiếc xe con màu đen đi đến ,dừng ở ngay trước mặt Sơ Vũ .Sơ Vũ ngây người , cửa xe mở xuống , một gương mặt lạnh lùng đeo kính đen nhìn về phía cô : “ Đặng tiểu thư , mời lên xe “.

Sơ Vũ nhận ra đó là Ba Dữ , cô bất giác quay đầu, nhìn thấy cảnh sát Văn đang vội vàng đuổi theo .Cảnh sát Văn dừng bước khi thấy Ba Dữ.Ba Dữ mặt đối mặt với hăn ta , nhìn hắn bằng ánh mắt miệt thị và thách thức .Sự trấn tĩnh của Ba Dữ khiến Sơ Vũ hơi bất ngờ .Cô quay đầu nhìn cảnh sát Văn rồi mở cửa lên xe.

Ra khỏi địa phận sân bay , Ba Dữ không hỏi Sơ Vũ đi đâu, cứ lái xe theo hướng về nhà cô.Sơ Vũ ngồi sau phá vỡ không khí trầm mặc :” Cảm ơn anh “ .Sắc mặt Ba Dữ không hề biến đổi : “ Những gì anh Lục dặn , tôi nhất định sẽ hoàn thành.Lần sau Đặng tiểu thư đừng tự ý cắt đuôi tôi.Làm vậy rất nguy hiểm “ .

“Anh….” Sơ Vũ cảm thấy rất khó mở lời cứ ấp a ấp úng một hồi : “ Anh có thể hành động quang minh chính đại ? Tại sao cảnh sát Văn không gây khó dễ cho anh ?”

“ Tôi là bộ đội giải ngũ “ .Ba Dữ giải thích đơn giản :”Không phải là người ở sơn trại của anh Lục.Lý lịch tôi trong sạch “

Sơ Vũ im lặng , Ba Dữ nhìn Sơ Vũ qua kính chiếu hậu : “Đặng tiểu thư , thời gian này tôi nghĩ cô nên tìm cớ để tôi sống ở nhà cô .Đã đến nước này rồi , anh Lục chỉ thị cho tôi công khai bảo vệ cô “.

Công khai bảo vệ ? Sống ở nhà mình ?Sơ Vũ phải mất một lúc mới ý thức được lời đề nghị của Ba Dữ .Cô đảo mắt qua người Ba Dữ ,nhìn đi nhìn lại , người đàn ông này cũng chẳng phải loại hiền lành .Đưa anh ta về nhà sẽ giải thích với người nhà như thế nào đây ?

Ba Dữ hình như không có ý rời khỏi Sơ Vũ .Anh ta lái xe đến thẳng cửa nhà cô .Nghe thấy tiếng còi xe, cả nhà Sơ Vũ chạy cả ra .Mẹ Sơ Vũ nước mắt ngắn nước mặt dài ôm chặt lấy cô.Người nhà Sơ Vũ vây quanh hỏi cô hết chuyện này đến chuyện khác .Cuối cùng , bố Sơ Vũ cũng chú ý đến người đàn ông trông có vẻ dữ dằn đứng bên cạnh “ Tiểu Vũ , đây là …”

“ À, đây là Ba Dữ bạn con người Thái lan “ .Sơ Vũ bổ sung thêm một câu : “ Nhân tiện con về nước , anh ấy muốn đi Trung Quốc du lịch .Thời gian này , con định để anh ấy sống ở nhà mình .”

“Được .Được “

Mẹ Sơ Vũ vỗ nhẹ lên tay cô , kéo cô vào trong sân .Bà bỗng cảm thấy không lịch sự với khách nên dừng bước quay đầu nhìn Ba Dữ “ Mời cậu vào nhà trước .“

“ Mọi người không cần khách saó “

Ba Dữ mở miệng nói bằng tiếng trung dù âm tiết không chuẩn lắm.Anh ta đi ra mở cửa xe phía sau , xách túi hành lý của Sơ Vũ và của mình , và nói bằng tiếng Thái : “Phòng của cô ở đâu , để tôi đưa đồ lên giúp cô “ .

Sơ Vũ nói cảm ơn rồi đưa Ba Dữ lên lầu .Ngoài bố mẹ chỉ có ông bà nội vui vẻ khi thấy cô cháu gái về ,còn phản ứng của những người còn lại rất bình thường .Lúc Sơ Vũ đến chân cầu thang , vợ bác hai vừa vặn đẩy cửa vào. Bà nhìn Sơ Vũ rồi kéo Đặng Hân lại gần nói nhỏ :” Tránh xa chị họ con ra.Ai mà biết được con bé đó gây chuyện với loại người nào , rồi lại liên lụy đến con .Mau vào phòng đi .” Sơ Vũ cứng người cúi đầu bước lên lầu .Bố mẹ Sơ Vũ liếc nhìn nhau bất lực.Ba Dữ vào đến phòng Sơ Vũ , đặt hành lý rồi quay đầu hỏi cô :”Bên cạnh có phòng trống không ?”

“Có “ ,Sơ Vũ đi ra cửa .Tầng hai có một căn phòng trống , dù ở đầu bên kia nhưng ít nhất cũng cùng một tầng lầu .Mẹ Sơ Vũ vội vàng đi dọn phòng cho khách.Bà muốn ở lại nói chuyện với con gái nhưng lại ngại có khách ở đó .Hơn nữa , họ nói thứ tiếng bà không hiểu .
Truyện được đăng tải trên truyen-net.com . Cảm ơn các bạn đã ủng hộ !!
“ Anh định ở đây bao lâu .” Sơ Vũ nhìn Ba Dữ, hành lý của anh ta rất đơn giản , chỉ có một cái vali.Anh ta kéo vali đến đầu giường , vỗ vỗ đầu giường kiểm tra độ dày mỏng rồi ngồi xuống :”Cho đến khi anh Lục cảm thấy không cần thiết nữa mới thôi .”

Sơ Vũ đứng đó cảm thấy hơi ngập ngừng .Cô nghĩ ngợi một lúc : “ Ngày mai tôi đưa anh đi một vòng quang Hàng Châu , coi như đi du lịch “

“Đặng tiểu thư , tôi còn rành Hàng Châu hơn cô “.Ba Dữ nhẹ nhàng lên tiếng : “Tôi đến đây bảo vệ cô , lại từng để mất dấu cô một lần ở trung tâm thương mại nên tôi buộc phải học thuộc lòng bản đồ thành phố, từng con đường địa chỉ ngõ ngách.” Ba Dữ ngừng một lúc : “ Hi vọng cô có thể hiểu tâm ý của anh Lục ,đừng để bản thân rơi vào tình cảnh nguy hiểm . Những kẻ nhắm đến cô có thể không lấy mạng cô,nhưng không đảm bảo thân thể cô không bị tổn thương .Trong vụ Renault ,tôi đã thất hứa với anh Lục một lần .Tôi hi vọng sẽ không có lần sau .”

Thái độ của Ba Dữ với Sơ Vũ không phải thân thiện lắm , cô không biết đáp lời anh ta ra sao.Sơ Vũ đi ra cửa , Ba Dữ cũng lập tức đi theo.Sơ Vũ hết cách , anh ta đã nhận lời Lục Tử Mặc bảo vệ cô.Thôi thì mặc anh ta muốn làm gì thì làm.

Hôm sau , Sơ Vũ bắt đầu tìm việc làm mới.Sinh sống ở Thái lan 10 năm , cô cũng có khoản tích lũy nhưng không quá nhiều .Sơ Vũ hi vọng nhanh chóng tìm được công việc ổn định rồi chuyển ra ngoài sống. Sau khi Sơ Vũ trở về nhà không khí trong gia đình có vẻ trở nên phức tạp hơn. Đại gia đình của cô bề ngoài tỏ ra thân thiết nhưng bên trong không ai chịu ai .Bố mẹ Sơ Vũ tương đối thật thà nên nhiều lúc rơi vào hoàn cảnh khó xử.

Hơn nữa , Sơ Vũ còn có Ba Dữ bên mình . Một thời gian ngắn không sao ,nếu lâu ngày anh ta không chịu đi ,không biết người nhà sẽ nghĩ thế nào.Dọn ra ngoài có sự tự do riêng ,tránh va chạm với họ hàng , bố mẹ Sơ Vũ cũng dể thở hơn.Những lúc rãnh rỗi , Sơ Vũ hồi tưởng lại chuyện xảy ra giữa cô và Lục Tử Mặc ở sân bay và những lời anh nói.Câu cuối cùng , Lục Tử Mặc bảo Sơ Vũ ở lại Trung Quốc .Nếu đi Thái Lan….Sơ Vũ không muốn tiếp tục suy nghĩ về thâm ý của anh.Chỉ cần nghĩ sâu hơn chút là cô có cảm giác hãi hùng. Nếu cô thực sự là” gót chân Asin “ của Lục Tử Mặc, có phải từ nay trở đi anh sẽ không còn là Lục Tử Mặc ,mà chỉ là một người đàn ông bình thường .Anh và cô sẽ phải luôn đối mặt với tình cảnh nguy hiểm.

Vài ngày sau Sơ Vũ đi tuyển việc , Ba Dữ cũng đi cùng.Khi cô vào bên trong phỏng vấn anh ta đứng đợi ngoài hành lang.Ban đầu Sơ Vũ còn không quen với việc có người kè kè đi bên cạnh .Dần dần Sơ Vũ không để ý đến sự tồn tại của Ba Dữ.Anh ta rất kiệm lời chỉ lặng lẽ đi sau cô,sự tồn tại gần như không khí.

Cuộc phỏng vấn rất thành công.Giám đốc bệnh viện khách sáo bắt tay Sơ Vũ, hoan nghênh cô bắt đầu đi làm từ thứ hai tuần sau.Sơ Vũ như trút được tảng đá nặng trong lòng.Bệnh viên cách nhà khá xa .Cô có lý do đường đường chính chính dọn ra ngoài ở.Vấn đề quan trọng bây giờ là tìm một căn hộ ở gần bệnh viện .Sơ Vũ chào tạm biệt giám đôc bệnh viện đi ra khỏi văn phòng.Tìm được việc làm tâm trạng Sơ Vũ rất tốt , cô mỉm cười đi về phía Ba Dữ. Trong lúc Sơ Vũ còn chưa kịp lên tiếng , một người đột nhiên xông ra đứng chặn đường khiến cô không khỏi giật mình.Sơ Vũ lùi lại một bước ngẩng đầu nhìn hóa ra là Vu Phong .Anh cúi đầu nhìn cô nói :” Đặn Sơ Vũ , không ngờ lại gặp cô ở đây .”

Vu Phong ngừng trong giây lát , bổ sung thêm một câu :”Tôi có chuyện muốn hỏi cô .Rút cuộc tôi đã làm sai điều gì mà cô tự nhiên bỏ rơi tôi, lại còn lấy cái cớ đi vệ sinh rồi chuồn mất ?”

Thảm rồi ! Sơ Vũ cười gượng gạo.Cô đã quên chuyện này từ lâu ,đứng là oan gia ngõ hẹp mà.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!