ÔNG XÃ TỔNG TÀI HẮC ÁM

Chương 35: Yêu ai yêu cả đường đi

trước
tiếp

Trong phòng khách.

Trên sofa.

Lâm Duệ trên tay đang cầm cốc nước nóng uống từng ngụm một, nhìn thấy đồ mà Tiêu Lăng Dạ đưa đến trước mặt, đó là một khối rubik bậc 6 đã bị làm loạn lên, khóe miệng cậu bé nhếch lên đầy khinh thường.

“Cái này dành cho trẻ con chơi mà.”

Tiêu Lăng Dạ, “Con biết ghép sao?”

Khối rubik phổ biến nhất trên thị trường là khối rubik bậc 3. Mỗi mặt gồm có 9 hình vuông nhỏ và mỗi mặt có một màu khác nhau. Rất nhiều phụ huynh thích mua nó rồi làm loạn lên sau đó cho con mình sắp xếp lại với mục đích rèn luyện tư duy trong không gian cho con của mình.

Khối rubik bậc ba rất khó đối với trẻ em bình thường, chưa kể khối rubik bậc, mỗi mặt gồm ba mươi sáu hình vuông, sau khi bị làm loạn lên, ngay cả người lớn cũng khó có thể ghép lại chứ đừng nói là trẻ con.

“Hừ”

Lâm Duệ không hề phí lời với Tiêu Lăng Dạ, cậu bé đặt cốc nước xuống và cầm khối rubik lên, khối rubik chuyển động trong tay cậu, ngón tay của cậu linh động như đang nhảy múa, động tác của cậu nhanh đến nỗi khiến người khác nhìn không rõ, chưa đến năm phút sau, khối rubik được ghép thành công.

Lâm Duệ đưa khối rubik cho Tiêu Lăng Dạ.

“Xong rồi.”

Tiêu Lăng Dạ nhìn cậu bé với ánh mắt ngạc nhiên, “Con rất thông minh.”

Lâm Duệ cầm cốc nước lên và không nói gì.

“Hôm sau chú sẽ tặng cháu khối rubik bậc 10”

“Từ khi con còn nhỏ mommy đã nói với con, không có việc gì thì cũng không được là kẻ cướp. Mommy cũng nói với con không có công lao thì không có thưởng, vì vậy, con không thể nhận quà của chú.”

Lần đầu tiên Tiêu Lăng Dạ gặp Lâm Duệ anh đã cảm thấy cậu bé rất thông minh, cậu bé còn bé, không nói nhiều, nhưng ánh mắt rất khôn ngoan và điềm đạm.

Sau khi giao tiếp, anh cảm thấy cậu bé còn thông minh hơn anh tưởng tượng.

“Con nói không sai, đúng là chú có mục đích.”

“Mục đích của chú là mommy của con.”

“Đúng vậy.” Tiêu Lăng Dạ gật đầu thẳng thắn thừa nhận, “Chú muốn theo đuổi mommy của con.”

Lâm Duệ lúc này mới nhìn thẳng vào anh, “Chú có tỉnh táo không?”

“Vô cùng tỉnh táo.”

Hai người nói chuyện như những người lớn với nhau, Tiêu Lăng Dạ cũng không hề coi Lâm Duệ là trẻ con.

Ánh mắt cậu bé như có dòng điện chạy qua, môi mím chặt hỏi: “Theo đuỏi của chú có nghĩa là gì? Chú muốn mommy con làm bạn gái chú hay là làm tình nhân mà không ai biết đến của chú?”

“Đều không phải.”

Sắc mặt Lâm Duệ thay đổi, “Vậy thì là gì?”

“Chỉ cần cô ấy gật đầu, lúc nào cô ấy cũng có thể trở thành vợ chú.”

Tấm lưng thẳng đứng của Lâm Duệ trùng xuống, cậu bé kinh ngạc nhìn Tiêu Lăng Dạ một cái rồi lại cầm cốc nước lên, một lúc sau vẫn không nói gì.

Mùi thơm trong bếp tỏa ra ngày càng đậm.

Tiêu Lăng Dạ vô ý nhìn vào bếp với ánh mắt dịu dàng.

“Còn vấn đề gì không?”

Lâm Duệ mặt lạnh lùng gật đầu, “Chú nghĩ kĩ hậu quả chưa?

Chú là chủ tịch của tập đoàn Tiêu thị còn mommy con chỉ là một diễn viên nhỏ bé.”

Tiêu Lăng Dạ dựa vào sofa, nghe thấy câu nói đó khóe miệng | anh giật giật, không trả lời mà hỏi ngược lại, “Con cảm thây mommy con không xứng với chú sao?”

Cậu bé bùng nỗ trong tích tắc.

Cậu bé giống như một con nhím xù lông lên, bất cứ lúc nào cũng có thể tấn công người khác, cậu bé gầm gừ: “Mommy con là người phụ nữ ưu tú nhất thiên hạ, không có người đàn ông nào mà mommy con không xứng.”

Tiêu Lăng Dạ cười cười.

Cậu bé mới chỉ 4 tuổi, đương nhiên nhìn thấy chuyện này sẽ không chịu được, “Chú cười cái gì?”

“Con rất đáng yêu.”

Cậu bé nghe xong hai tai đỏ bừng, quay mặt đi chỗ khác, “Đừng dùng từ đáng yêu để miêu tả một người con trai.”

Cũng có lẽ là do Lâm Quán Quán nên Tiêu Lăng rất thích cậu bé này, anh xoa xoa mái tóc mềm mại của cậu bé, không để cậu bé phản kháng thì anh đã dừng lại động tác của mình, nhìn dáng vẻ tức giận của cậu bé, anh vui vẻ nói: “Chú là người lớn, chú biết mình đang làm gì, hơn nữa, chú có năng lực gánh vác hậu quả mà mình gây ra.”

Lúc này thằng bé mới cảm thấy thoải mái.

Cậu bé hắng giọng lúng túng nói: “Vậy thì chú không cần phải lấy lòng con.”

“Không phải lấy lòng.”

“ỨmP “Bởi vì con là người mà mẹ để ý, chú đây là đang yêu nhau yêu cả đường đi thôi.”

Lâm Quán Quán dùng tốc độ nhanh nhất làm xong bữa tối.

Tất cả đều là những món mà Tâm Can chọn lúc nãy, cá dưa chua, thịt lợn xào, thịt lợn lát luộc, gà cắt miếng lọc xương, thịt kho tàu và sườn xào chua ngọt. Vì lo lắng tất cả món ăn đều là thịt, khi ăn sẽ bị ngấy nên cô đã làm thêm món dưa chuột lạnh, rau diếp xào tỏi và một bát canh cà chua trứng.

Thức ăn được bày trên bàn ăn.

Lúc nãy Tiêu Diễn ăn vụng một miếng thịt kho tàu Tâm Can đã thèm chảy cả nước miếng, bây giờ nhìn thấy một bàn thức ăn cô bé liền nhanh chóng đi rửa tay rồi chạy đến lấy một miếng thịt cho vào miệng.

“AWW.”

Rất vừa miệng.

Tâm Can suýt chút nữa ăn luôn cả lưỡi của mình.

“Con ăn chậm chút…” Lâm Quán Quán nhìn thấy cô bé vui vẻ ăn thì bản thân cũng trở nên vui vẻ và đặt một bát cơm trước mặt cô bé, “Con ăn chậm một chút, không ai giành với con cả.”

“A, rất ngon, rất ngon, đồ ăn cô làm còn ngon hơn đầu bếp nhà con làm.”

“Làm gì mà khoa trương đến vậy, đây là con đói nên mới cảm thấy ngon.”

Tâm Can dùng hành động chứng minh cho cô thấy con bé không hề khoa trương, cô bé bỏ ngoài tai những lời cô nói, ăn cơm một cách ngon lành, miệng dính đầy dầu mỡ.

Tiêu Diễn và Tiêu Lăng Dạ không đợi Lâm Quán Quán mời đã tự động ngồi vào bàn ăn.

Lâm Quán Quán,

“Hehe, Tiểu Quán Quán, anh trai em với em vì chuyện hợp đồng của chị mà đến giờ vẫn chưa ăn tối, dù sao chị cũng làm nhiều như vậy, ba người ăn nhất định không ăn hết, chị không để ý em với anh trai cùng ăn với ba người chứ?”

Đều ngồi xuống rồi, cô còn có thể nói gì.

Càng huống hồ, hai người còn là ông chủ của cô, cô đâu dám đuổi đi.

Lâm Quán Quán gượng cười, “Không để ý…”

“Em biết mà, Tiểu Quán Quán là tốt nhất.”

Tiêu Diễn nhanh chóng ngồi xuống ghé, nhanh chóng dùng đũa nếm thử từng món một, sau khi ném xong từng món ánh mắt cậu sáng lên, không nói lời nào, bắt đầu ăn uống, động tác vô cùng nhanh.

Hai người này sao lại giống người tị nạn Châu Phi đến vậy.

So với hai người thì Tiêu Lăng Dạ với Lâm Duệ nhẹ nhàng rất nhiều, hai người chậm rãi gắp đồ ăn vào bát, động tác vô cùng tao nhã.

Đột nhiên.

Tiêu Lăng Dạ quay đầu qua một bên.

Bốn mắt đối diện nhau…..ánh mắt lạnh như băng của anh giống như gặp phải một ngọn lửa, nhanh chóng biến mắt, thay vào đó là ánh mắt nóng rực.

Thình thịch!

Tim đập nhanh dữ dội.

Lâm Quán Quán run tay, suýt chút nữa làm rơi bát, cô hoảng loạn quay đầu đi chỗ khác để tránh ánh mắt nóng rực của Tiêu Lăng Dạ.

Khóe miệng Tiêu Lăng Dạ cong lên.

Lâm Quán Quán ăn cơm với tâm trạng bắt ổn, với hai cái dạ dày vua của Tiêu Diễn và Tâm Can, chẳng máy chốc thức ăn trên bàn đã hết sạch.

“AI No quá đi! Tiểu Quán Quán, tài nghệ nấu ăn của chị thật là tốt.” Tiêu Diễn dựa vào ghé, thỏa mãn xoa bụng.

Lâm Quán Quán bật dậy như lò xo, “Tôi đi thu dọn bát đũa để rưa.

“Cô ngồi xuống.” Tiêu Lăng Dạ bỏ đôi đũa trong tay xuống, ánh mắt lạnh lùng của anh đặt lên người Tiêu Diễn, “Em là khách, em đi đi!”

Tiêu Diễn, “…..

Nói như vậy…..giống như anh là nam chủ nhân của cái nhà này vậy.

Các bạn cũng có thể đọc thêm:
Phú đại gia ở rể
Rể quý trời cho
Công lược trái tim
   Nếu yêu anh là sai em nguyện vì anh sai cả đời


Thông tin chi tiết về bài viết mới Tại Fanpage
Nơi chúng ta nói xạo cùng nhau nha Group

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ. >

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  

Các truyện đang HOT :