ÔNG XÃ TỔNG TÀI HẮC ÁM

Chương 22: Hủy hoại cô ta

trước
tiếp

Hai ngày saul Lâm Quán Quán quần quanh ở nhà bí bách quá bèn gọi điện cho đại diễn Lý Mưu, bày tỏ ý muốn đến đoàn phim tiến hành quay.

Đạo diễn Lý Mưu lại không đồng ý, kiên quyết yêu cầu Lâm Quán Quán nghỉ cho hết bảy ngày phép, sau khi Lâm Quán Quán năm lần bảy lượt chứng tỏ sức khỏe của mình đã không còn đáng ngại, ông ta mới đồng ý để trợ lý đưa kịch bản của *Uyễn Phi Truyện: cho Lâm Quán Quán trước.

“Không cần sốt sắng làm việc vội, tôi nghe nói đầu cô phải khâu mấy mũi, rồi còn chấn thương não, nhất thiết phải nghỉ ngơi cho khỏe hẳn, giờ là mùa hè, trời oi ả thế này, nếu như bắt đầu quay phải đội tóc giả trên đầu, vết thương chưa lành hẳn rất dễ bị nhiễm trùng.”

Từ sau hôm xin nghỉ, thái độ của đạo diện Lý Mưu với Lâm Quán Quán vô cùng tốt, ông ta khuyên cô, “Dẫu sao công việc cũng không cấp bách, nếu thực sự cô thấy ở nhà chán quá thì cứ xem kịch bản trước, rảnh rồi thì học thoại, đến lúc diễn cũng suôn sẻ hơn.”

*“… Vâng.”

Trưa hôm đó, Lâm Quán Quán đã nhận được kịch bản của “Uyễn Phi Truyện.”

Lúc nhận kịch bản, Lâm Quán Quán hơi ngạc nhiên, bởi cô nhận được một kịch bản vô cùng hoàn chỉnh.

Kịch bản là thứ không được phép để lộ ra ngoài, do đó trong } ñ quá trình quay, vì lí do bảo mật nên ngoài đạo diễn ra thì rất ít người có thể có được kịch bản hoàn chỉnh, đa số các vai diễn đều chỉ có phần thoại của nhân vật mình sắm vai.

Nhất là trong tình huống vai diễn Thần Phi của Lâm Quán Quán.

Do Thần Phi là nhân vật đến giữa phim mới xuất hiện, theo lý thì chỉ cần đưa kịch bản nửa phần sau cho cô là được.

Đạo diễn Lý Mưu cũng yên tâm về cô gớm.

Nhận được kịch bản là Lâm Quán Quán đi sâu nghiên cứu một cách nghiêm túc.

Theo như phân chia trên kịch bản thì “Uyển Phi Truyện” sẽ quay bảy mươi ba tập, vai diễn Thần Phi của cô sẽ xuất hiện khoảng hơn bốn mươi tập, do đó mức cát-xê gần một triệu tệ mà cô được nhận cũng rất hợp lí.

Kịch bản có một chút cải biên so với tiểu thuyết, chẳng hạn như: vai diễn Thần Phi của cô, theo nguyên tác thì những sự việc xảy ra với nàng ấy trước khi nhập cung chỉ diễn biến lướt qua, còn trong kịch bản lại tăng thêm khá nhiều câu chuyện trước khi nhập cung qua hình thức hồi tưởng lại.

Không thể không nói rằng sau khi cải biên đi thì nhân vật trở nên tròn trịa hơn hẳn.

Lâm Quán Quán đọc mà phán khích vô cùng.

Trong phim, Thần Phi là nhân vật phản diện, nhưng nội tâm lại khá phức tạp, là một vai diễn cực kì khó, nhưng cũng chính vì khó diễn như vậy nên néu như diễn tốt, thì nhân vật này sẽ vô cùng đặc sắc.

Trong thời gian hai ngày, Lâm Quán Quán đọc đi đọc lại kịch bản nhiều lần.

Chớp mắt đã đến ngày cô tới đoàn phim.

Buổi sáng, cô dậy từ rất sớm, làm bữa sáng xong, hai mẹ con ngồi trên bàn ăn sáng.

Lâm Duệ húp cháo, thỉnh thoảng lại nhìn Lâm Quán Quán, ngập ngừng muốn nói lại thôi, hai ngày nay đã máy lần cậu bé có biểu hiện như vậy.

Lâm Quán Quán đặt thìa xuống, nghiêm túc nhìn cậu, “Cục cưng, muốn nói gì với mẹ?”

“Mẹ ơi, mẹ… có thích bố nuôi không?”

Lâm Quán Quán kinh ngạc, “Sao bỗng dưng lại hỏi thế?”

Cậu nhóc cúi đầu, “Con chỉ muốn biết, liệu bố nuôi có thể trở thành bồ ruột của con không thôi?”

“Không đâu!”

*Ơ…” Cậu nhóc sửng sốt ngắng đầu.

Lâm Quán Quán đầy đãi bánh bao đến trước mặt cậu, bắt lực bảo, “Cả ngày con nghĩ lung tung những gì trong đầu vậy, mẹ với bố nuôi con đã quen nhau ba năm rồi, bọn mẹ chỉ là bạn bè thân thiết, không thể tiến xa hơn được.”

“Tại sao?”

“Vì bố nuôi của con tốt quá, mẹ không thể làm bồ lỡ dở được, quan trọng hơn là với bố mẹ chỉ có cảm động và biết ơn, không có gì khác, với cả… Bố nuôi con thích người khác, về sau đừng bao giờ nói chuyện này nữa nhé.”

Cậu nhóc ngạc nhiên, “Bố nuôi thích người khác?”

*È Vậy tức là, bố nuôi và mẹ hoàn toàn bắt khả thi! Cậu không cần phải trăn trở xem nên nghiêng về bố nuôi hay nghiêng về bố của Tâm Can nữa!

Cậu nhóc toét miệng cười, mặt nhăn mày nhó suốt hai ngày cuối cùng đã giãn ra, cậu vui vẻ húp cháo.

Lâm Quán Quán ngây ra nhìn.

Ôi!

Trẻ con bây giờ suy nghĩ sâu sắc quá, người làm mẹ như cô không hiểu nồi cậu bé đang nghĩ gì nữa.

Ăn sáng xong, Lâm Quán Quán chuẩn bị lên đường.

“Cục cưng, con có ở nhà một mình được không?”

bảo, “Cả ngày con nghĩ lung tung những gì trong đầu vậy, mẹ với bố nuôi con đã quen nhau ba năm rồi, bọn mẹ chỉ là bạn bè thân thiết, không thể tiền xa hơn được.”

“Tại sao?”

“Vì bố nuôi của con tốt quá, mẹ không thể làm bồ lỡ dở được, quan trọng hơn là với bố mẹ chỉ có cảm động và biết ơn, không có gì khác, với cả… Bố nuôi con thích người khác, về sau đừng bao giờ nói chuyện này nữa nhé.”

Cậu nhóc ngạc nhiên, “Bố nuôi thích người khác?”

*Ứt Vậy tức là, bố nuôi và mẹ hoàn toàn bắt khả thi! Cậu không cần phải trăn trở xem nên nghiêng về bố nuôi hay nghiêng về bố của Tâm Can nữa!

Cậu nhóc toét miệng cười, mặt nhăn mày nhó suốt hai ngày cuối cùng đã giãn ra, cậu vui vẻ húp cháo.

Lâm Quán Quán ngây ra nhìn.

Ôi!

Trẻ con bây giờ suy nghĩ sâu sắc quá, người làm mẹ như cô không hiểu nồi cậu bé đang nghĩ gì nữa.

Ăn sáng xong, Lâm Quán Quán chuẩn bị lên đường.

“Cục cưng, con có ở nhà một mình được không?”

Lý Mưu phát tay, “Qual”

“Cảm ơn đạo diễn!”

Các diễn viên lập tức thả lỏng, buổi sáng mùa hè bắt đầu sớm, lúc này mặt trời đã treo lơ lửng trên cao, mọi người mặc phục trang dày và nặng, ai nấy đều toát mò hôi.

Đạo diễn vừa hô “cắt” là trợ lý của hai diễn viên đã chạy vội tới đưa nước và quạt.

Lâm Quán Quán và Lâm Vi nhìn nhau.

Như kỳ phùng địch thủ đối mặt, sặc mùi thuốc súng.

Khóe môi Lâm Quán Quán cong cong, cuộc chiến giữa cô và Lâm Vi… chính thức bắt đầu.

Lý Mưu tranh thủ qua thăm Lâm Quán Quán, thấy cô đến từ sớm, Lý Mưu hơi ngạc nhiên, ngó nhìn đồng hồ, “Mới tám giò, sao sớm thế?”

*Ở nhà rảnh cũng không có gì làm.”

“Vết thương lành chưa?”

“Lành hẳn rồi!”

Lý Mưu thở phào, “Mấy hôm nay bận quá, cũng không bỏ thời gian đến bệnh viện thăm cô được, ngày hôm ấy may mà có cô, lúc nghe nhân viên trong đoàn nói mà tôi thót cả tim, cô cũng phản ứng nhanh đấy.”

Lâm Quán Quán mỉm cười không nói.

Lý Mưu vỗ vai cô, “Đã đến rồi thì chúng ta lên tinh thần vào làm việc thôi! Thế này nhé, cô thay trang phục hóa trang xong đi đã rồi chúng ta chụp ảnh tạo hình trước.”

Lý Mưu nhìn lịch làm việc, “Vừa hay hôm nay quay một cảnh diễn tay đôi của cô và Uyễn Phi, nhưng theo trình tự chắc phải đến chiều mới quay được.”

“Không hề gì, tôi có thể quan sát các tiền bối biểu diễn.”

Lý Mưu vô cùng thích thú sự khiêm tốn của cô, gật gù, lập tức cho người đưa Lâm Quán Quán đi thay trang phục và hóa trang.

Trong lúc ấy!

Lâm Vi cùng trợ lý Tiểu Thiến đi tới một bóng cây vắng vẻ để nghỉ ngơi, Tiểu Thiến bê một chiếc ghế tựa đến, Lâm Vi nằm lên, Tiểu Thiến dựa vào cạnh ghế quạt cho cô ta.

Thấy Lâm Quán Quán đi vào phòng hóa trang, ánh mắt Lâm Vi lóe lên một tia lạnh lùng.

Cô ta cúi đầu hỏi Tiểu Thiến, “Đã lo liệu ổn thỏa việc chị bảo em làm chưa?”

Tiểu Thiến vỗ ngực bảo đảm, “Chị Vi, chị cứ yên tâm, chắc chắn không có sơ hở! Em đã để đồ vào trong phòng hóa trang rồi, chỉ cần Lâm Quán Quán trang điểm thì chưa đầy một tiếng đồng hồ chắc chắn có thể hủy hoại gương mặt của cô ta!”

Các bạn cũng có thể đọc thêm:
Phú đại gia ở rể
Rể quý trời cho
Công lược trái tim
   Nếu yêu anh là sai em nguyện vì anh sai cả đời


Thông tin chi tiết về bài viết mới Tại Fanpage
Nơi chúng ta nói xạo cùng nhau nha Group

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ. >

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  

Các truyện đang HOT :