ÔNG XÃ TỔNG TÀI HẮC ÁM

Chương 19: Con riêng Ánh mắt

trước
tiếp

Tiêu Diễn nhìn Lâm Quán Quán như đang thành khẩn cầu xin Quan Âm Bồ Tái.

Lâm Quán Quán, “…”

“Cứ để anh ấy ngủ như vậy?”

Tiêu Diễn gật như búa bổ, “Xin cô đấy, Tiểu Quán Quán, cô cho anh ấy ngủ thêm lúc nữa.”

Hai chân vừa tê vừa nhứ!

c Lâm Quán Quán khẽ nhúc nhích, Tiêu Lăng Dạ trên đùi nhíu chặt chân mày.

“Bà cô, đừng cử động, đừng cử động mài!”

“Tê chân…”

Nghe vậy, Tiêu Diễn lập tức ngồi xỗm xuống cạnh Lâm Quán Quán, bóp chân cho cô.

Lâm Quán Quán giật thót, vội nói, “Đừng bóp nữa, hết tê rồi!”

“Dạ chụy!”

Tiêu Diễn đứng phắt dậy.

Anh ta nhìn phòng khách, tìm một chiếc gối ôm ở góc sofa, đệm dưới vai Lâm Quán Quán, kèm theo nụ cười, “Tiểu Quán Quán, vẫn còn sớm, cô cũng ngủ đi một lúc.”

Tiểu Quán Quán?

Lâm Quán Quán cạn lời, họ thân thiết Vậy sao?

Cô hạ thấp giọng, “Anh trai anh sẽ ngủ bao lâu?”

“Cùng lắm hai ba tiếng.”

Thôi đượ!

c Gắng thêm ba tiếng nữa trời cũng sáng rồi, cô chịu đựng vậy.

Lâm Quán Quán ngáp dài, tựa đầu lên gối thiu thiu ngủ.

“Tiểu Quán Quán, ngủ đi nhé, tôi nhờ người bẻ khóa nhà cô rồi, giờ khóa bị hỏng không an toàn, tôi với Tống Liên Thành ở đây trông, đợi anh tôi thức thì chúng tôi đi.”

“Được.”

Lâm Quán Quán buồn ngủ díp mắt lại, ngửa đầu ra gối, dần chìm vào giấc sâu.

Lâm Quán Quán bị cơn ác mộng đánh thức.

Trong mơ, cô bị một con mãng xà đuôi theo, cô nhắc chân lên định chạy thì phát hiện ra hai chân nặng trĩu như bị chôn trong bùn cát, thế rồi con mãng xà tiến lại mỗi lúc một gần… Lâm Quán Quán rùng mình sợ hãi, thế là tỉnh giấc.

Mở mắt ra, ngoài cửa sổ đã sáng rõ, mặt trời lên cao, phòng khách bắt đầu oi nóng.

_ Cô dụi mắt, quay ra nhìn thì thấy bên bàn ăn, Tiêu Diễn và Tống Liên Thành đang ngồi trên ghế, thấy cô đã dậy, Tiêu Diễn lập tức chạy tới, nhưng Tiêu Lăng Dạ… gối lên đùi cô vẫn ngủ li bì.

Lâm Quán Quán, “…’ “Mấy giò rồi?”

Tiêu Diễn thì thầm thật nhỏ, “Tám giờ!”

Tám giờ?

Từ lúc Tiêu Lăng Dạ ngủ đến giờ đã là sáu tiếng, Tiêu Diễn nói nhiều nhất chỉ hai ba tiếng thôi cơ mà.

Lâm Quán Quán quắc mắt giận dữ.

“Tiểu Quán Quán, tôi không gạt cô đâu, thật mà! Trước kia mỗi ngày anh tôi chỉ ngủ ba bốn tiếng thôi, anh ấy bị rối loạn giác ngủ nghiêm trọng, không tin cô thử hỏi Tống Liên Thành!”

Lâm Quán Quán nhìn sang Tống Liên Thành, Tồng Liên Thành trịnh trọng gật đầu với cô.

“Thế giờ thì sao, có thể gọi anh ấy dậy không?”

“Tôi xin tôi xin, khó khăn lắm anh tôi mới ngủ được một giấc dài, Tiểu Quán Quán cô từ bi, cho anh ấy ngủ thêm lúc nữa.”

Để Tiêu Lăng Dạ ngủ được thoải mái, Tiêu Diễn còn mở điều hòa giữa phòng khách, sau đó còn chạy đi tìm một chiếc chăn điều hòa, rón rén đắp lên người anh.

Lâm Quán Quán, “…”

Đến tám giờ ba mươi, hai đứa trẻ thức dậy.

Hai đứa mặc đồ ngủ giống hệt nhau, ra nhìn mấy người ngoài phòng khách, chân mày Lâm Duệ nhíu chặt, cậu bé vừa định lên tiếng, Tâm Can đã vội bịt miệng cậu lại.

“Ớ…” Lâm Duệ dùng ánh mắt thể hiện vẻ thắc mắc.

“Anh Duệt! Bố em ngủ rồi, anh đừng nói chuyện, sẽ đánh thức bố mắt.” Bé Tâm Can thì thầm thật khẽ.

Rồi cô bé kéo Lâm Duệ vào một góc, giải thích với cậu chứng mắt ngủ nghiêm trọng của bố. Lâm Duệ gật đầu, ra điều đã hiểu.

“Qc ọc…”

Bụng Lâm Quán Quán réo lên, cô tức thì ôm bụng.

Tiêu Diễn vỗ đầu, “Xem tôi sơ ý chưa kìa, đợi chút nhé!”

Anh ta chạy ra ban công gọi điện thoại, chưa đầy hai mươi phút sau đã có người ship bữa sáng thịnh soạn tới, Tiêu Diễn mở cửa, ngoài cửa một dãy năm sáu người ship đồ ăn sáng.

Anh ta xách máy hộp đồ ăn to vào phòng khách.

“Tiểu Quán Quán, không biết cô và Tiểu Duệ Duệ thích ăn gì, nên tôi gọi đại mây món.”

Gọi đại mây món?

Lâm Quán Quán nhìn bàn trà đầy ắp đồ ăn, khóe miệng co giật.

Đây là gọi đại sao, rõ ràng là muốn gì có nấy.

Món Tây món Tàu đủ cả, nào là há cảo thủy tinh, dimsum xíu mại, bánh bao súp, vằn thắn nóng hồi, trứng ngâm trà, quẫy nóng, sữa đậu nành, sandwich, bánh mì ngũ cốc, sữa chua, sữa bò, thậm chí còn có cả pizza hải sản cỡ lớn.

Tục ngữ có câu tham thì thâm, sau khu ăn no nê bữa sáng của Tiêu Diễn, Lâm Quán Quán càng không nỡ gọi Tiêu Lăng Dạ dậy.

Trong phòng ai nấy đều tự giác tránh làm phiền Tiêu Lăng Dạ, giữa lúc ấy thì điện thoại của Tiêu Lăng Dạ réo chuông, Tiêu Diễn chạy ra ban công nghe máy, lúc quay lại thì không ngần ngại tắt nguồn di động của anh.

Do ông anh trai ngủ quá ít, cường độ làm việc lại quá lớn, Tống Liên Thành đã nhắc nhở anh ta nhiều lần, cứ tiếp tục như vậy thì khả năng đột tử là rất cao.

Vậy nên, lúc này chuyện to tày trời cũng không quan trọng bằng để ông anh trai ngủ một giấc ngon lành.

Tiêu Diễn hắt tóc, tự hào nghĩ rằng trên đời này không thể tìm đâu ra được đứa em trai nào tốt như anh ta nữa, ôi, đành chịu thôi, ai bảo anh ta hiền lành lương thiện, lại trân trọng tình anh em như thể tay chân thế cơ chứ!

ì Tiêu Diễn vênh váo ngồi xuống cạnh Tống Liên Thành, còn bé Tâm Can và Lâm Duệ chơi xếp gỗ ở góc phòng khách.

Tống Liên Thành cứ chăm chú nhìn Lâm Duậệ.

“Ê, nhìn gì đây?”

“Cậu nhóc kia.” Tống Liên Thành hát cằm, “Mấy hôm trước ở cùng cô Lâm trong viện tôi đã để ý rồi, cậu không thấy nó khá là quen à?”

Quen?2 Đúng là Tiêu Diễn không để ý.

Anh ta nhìn theo ánh mắt của Tống Liên Thành, thấy cậu nhóc ngồi thẳng lưng, khác hẳn bé Tâm Can đang bò nhoài xếp loạn cào cào, những thanh gỗ bé nhỏ trong tay cậu xếp thành đủ mọi hình thù khác nhau, còn toàn là hình dạng có độ khó cực cao, làm cho bé Tâm Can mắt sáng rỡ, chăm chú nhìn cậu đầy nễ phục.

Cậu nhóc không kiêu căng không nóng vội, dáng vẻ rất ngầu đến là đáng yêu.

Hai đứa trẻ chơi với nhau, Tiêu Diễn ngạc nhiên nhận ra, ngũ quan của hai đứa có nhiều điểm rất giống.

Anh ta tròn mắt!, “Ớ! Cậu nhóc này giống Tâm Can thế nhỉ, cậu xem cái mũi kia cái miệng kia, không phải nói chứ, cậu không nhắc tôi không nhận ra đấy.”

Tống Liên Thành ngán ngắm nhìn anh ta.

“Mắt mũi cậu kiểu gì thế!”

“Mũi với miệng của Tâm Can giống ai?”

“Dĩ nhiên là giống anh tôi…” Tiêu Diễn tròn mắt hết cỡ, hai mắt đau đáu nhìn Lâm Duệ, “Á đù! Thật nhờ, cậu nhóc này khá là giống anh tôi hồi nhỏ, nhưng mà hồi nhỏ anh tôi nghịch như quỷ, thằng bé này trầm tính hơn nhiều… Nhưng nhìn cái khuôn mặt không cảm xúc của nó kìa, giống hệt mặt đơ của anh tôi bây giò!”

Nói liền thoắng một lúc, Tiêu Diễn sực tỉnh, “Tống Liên Thành, cậu không nghỉ ngờ nhóc này là con riêng của anh tôi đấy chứ?”

Các bạn cũng có thể đọc thêm:
Phú đại gia ở rể
Rể quý trời cho
Công lược trái tim
   Nếu yêu anh là sai em nguyện vì anh sai cả đời


Thông tin chi tiết về bài viết mới Tại Fanpage
Nơi chúng ta nói xạo cùng nhau nha Group

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ. >

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  

Các truyện đang HOT :