ÔNG XÃ TỔNG TÀI HẮC ÁM

Chương 15: Thả xong thính không chịu trách nhiệm?

trước
tiếp

Lâm Quán Quán đành phải bắt tay vào nấu nước lẫu.

Trước giờ cô và Duệ Duệ đều rất thích ăn cay, Hứa Dịch cũng biết, nên đã mua loại gia vị siêu cay.

“Tâm Can có ăn được cay không?”

“Được được được ạ!” Bụng cô nhóc đã réo ầm ï nãy giờ, ngửi mùi lẫu bay ra ngào ngạt, cô bé đã nuốt mấy ngụm nước miếng, “Cô ơi, Tâm Can thích ăn cay ạ.”

“Được, vậy mọi người đợi chút nhé, sắp xong ngay đây.”

“Vâng!”

Lâm Quán Quán mặc tạp dề, đứng trong bếp rửa rau củ, vừa rửa được một nửa, Hứa Dịch đã vào bếp, mặt anh ta đầy vẻ áy náy, “Quán Quán, không cùng ăn với mọi người được rồi, anh có người bạn đang gặp chuyện gấp, anh phải tớ đó xử lí.”

Hả?

Có Hứa Dịch ở đây còn có thể trò chuyện với Tiêu Lăng Dạ, Hứa Dịch đi rồi, thì bọn họ gượng gạo đến nhường nào đây?

Nhưng Hứa Dịch cũng đã nói là chuyện gắp.

“Vậy thì anh mau ởi đi.”

*Ừ, vậy anh đi nhé.”

“Vâng!”

Lâm Quán Quán tiễn Hứa Dịch đi, quay lại đã thấy hai đứa trẻ ngồi sát gần nhau trên sàn nhà, không biết là đang thì thầm to nhỏ điều gì, thỉnh thoảng nghe thấy tiếng Tâm Can cười khanh khách, ngay cả Duệ Duệ cũng mỉm cười suốt.

Cô hiếm khi thấy Duệ Duệ vui vẻ như vậy.

Xem ra, để hai bố con họ ở lại cũng không phải không có ích.

Lâm Quán Quán nhoẻn cười.

Đột nhiên…

Có cảm giác đang bị theo dõi, Lâm Quán Quán ngoảnh lại thì thấy Tiêu Lăng Dạ nhìn mình với ánh mắt khó chịu, nụ cười trên gương mặt cô đông cứng lại.

“Ha, ha ha…”

Lâm Quán Quán chui vào bếp thoát thân.

Vào trong nhà bếp, Lâm Quán Quán sực tỉnh ra.

Không đúng.

Đây là nhà cô, là địa bàn của cô.

Cô căng thẳng làm gì chứ!

“Cần giúp không?” Một giọng nói chợt vang lên bên tai.

V ng Lâm Quán Quán giật băn mình, hét lên, mớ nấm kim châm trong tay văng tung tóe. Cô sợ hãi quay lại, thì thấy Tiêu Lăng Dạ không biết từ lúc nào đã cởi áo vest, anh mặc một chiếc sơ mi trắng, lúc này đã xắn tay áo đến khuỷu, để lộ ra cánh tay ngăm ngăm rắn chắc, nhàn nhã thảnh thoi.

Ự!

c Lâm Quán Quán nuốt một ngụm nước miếng.

“Cô sợ tôi?” Tiêu Lăng Dạ nhướn mày.

Màn đêm dần buông.

Dưới ánh đèn, gương mặt Tiêu Lăng Dạ mang vẻ như cười như không, gian tà hơn điệu bộ lạnh băng lúc trước, nhìn vào trông càng nguy hiểm hơn.

Nội tâm Lâm Quán Quán: Bản thân anh không biết khí thế của mình mạnh cỡ nào à? Làm gì có ai không sợ anh?

Ngoài miệng lại nói, “Ha ha, anh có phải ông chủ của tôi đâu, tôi không cần anh trả lương cho tôi, sợ anh làm gì?”

Dút lời, cô thấy một cảm xúc kì dị lóe lên trong mắt Tiêu Lăng Dạ, “Sao thế?”

“Không có gì!” Anh hỏi lại, “Cần giúp không?”

“Không cần không cần, tôi tự làm được.”

Cô nào dám để tượng Phật trong nhà bếp, làm vậy cô sẽ tắc thở mắt.

Lâm Quán Quán vặn vòi nước, vừa rửa rau vừa đun nước lầu.

Tiêu Lăng Dạ tựa cửa, bất chợt hỏi một câu, “Tại sao cô không muốn lấy tôi?”

Coong!

Lâm Quán Quán run tay, chiếc muỗng rơi vào trong nồi.

Tim Lâm Quán Quán đập bình bịch.

Không phải hồi hộp khi được cầu hôn, mà hoàn toàn là khiếp Sợ.

Sao tên này vẫn chưa từ bỏ ý nghĩ đáng sợ ấy nhỉ.

Nghĩ một lúc, cô cười khô và nói, “Anh Tiêu, nếu như vì Tâm Can quý tôi, thì anh không cần… hy sinh như vậy đâu. Có thể vì bình thường anh quá bận, không có thời gian chơi với cháu, cộng thêm vài ngày trước tôi mới cứu cô bé, nên cô bé mới nảy sinh tính ỷ lại vào tôi, có điều chỉ trong thời gian ngắn…”

*Tôi hiểu con gái tôi.”

Đừng tưởng Tâm Can bình thường hồn nhiên vô tư, nhưng cô bé cũng rất tự kiêu, và khó tính vô cùng, ngoại trừ người thân cùng huyết thống, bao năm qua, cô bé chưa từng thân thiết với ai như vậy bao giờ.

Chuyện đã cho là đúng thì bất kể ra sao cũng sẽ không thay đổi!

“Vậy là, tiền đề để anh kết hôn là Tâm Can thích? Không quan tâm mình có thích hay không, không quan tâm người khác có thích hay không?”

“Vậy cô có thích tôi không?”

Lại quay trở về chủ đề này rồi.

Lâm Quán Quán đau đầu.

Cô hắng giọng, “Anh Tiêu, lần trước tôi đã nói với anh rồi, tôi không có chí hướng gì lớn lao, chỉ muốn sống bình yên qua ngày, vả lại tuy tôi thích rắc thính nhưng thật ra tôi là người theo chủ nghĩa độc thân…”

“Tức là, cô thả thính xong không chịu trách nhiệm?”

“Đúng… à không! Không phải, tôi muốn nói là…”

Thấy cô cuống quýt nói không nên lời, đôi mắt đen láy của Tiêu Lăng Dạ thoáng nét cười, anh không trêu cô nữa, tốt bụng chỉ tay vào nồi lầu, nhắc cô, “Nước sôi rồi.”

SÓ”, Nồi nước lẩu sôi sùng sục, mùi thơm bay khắp cả phòng, hai đứa trẻ bên ngoài ngửi thấy lập tức chạy đến bên cửa.

“Oal Thơm quá, cô ơi, đã ăn được chưa ạ, Tâm Can đói quá chừng!”

*Xong rồi, các con ra ngoài đợi đi, xong ngay đây.”

Cô nhóc chảy nước miếng, lập tức chạy tới bàn ăn ngồi ngay ngắn, đợi được ăn.

Lâm Quán Quán bê nồi lầu đặt lên bàn, bày hết đồ nhúng lên đĩa, rồi chế cho mỗi người một phần nước chấm, xong đâu đấy mới ngồi xuống, “Anh Tiêu, có muốn uống gì không?”

“Tôi sao cũng được.”

Lâm Quán Quán mở tủ lạnh ra chỉ còn máy lon bia, cô nghiêng đầu hỏi, “Bia được không?”

“Được!”

Lâm Quán Quán ôm máy lon bia đặt lên bàn ăn, cúi xuống đã thấy bé Tâm Can hai mắt sáng ngời nhìn chằm chằm, cô phì cười, “Con không uống được, đây là rượu, trong này có cồn, trẻ con không được phép uống.”

“Dạ!” Bé Tâm Can cúi đầu thất vọng.

Lâm Quán Quán bật nắp hai lon bia, đưa Tiêu Lăng Dạ một lon.

“Nghe Hứa Dịch nói cô đã qua được vòng tuyển chọn cho “Uyễn Phi Truyện”, chúc mừng cô.”

Lâm Quán Quán ngây ra một giây.

Không ngờ Tiêu Lăng Dạ lại là người đầu tiên chúc mừng cô, cô cười cụng lon bia với anh, “Cảm ơn!”

Lúc ăn, biểu cảm của bé Tâm Can cực kì đặc sắc.

Cô bé vừa nhúng thịt dê, vừa nhét vào miệng nhai ngấu nghiền, vừa ăn vừa nói nhồm nhoàm, “Bồ ơi, bố có bao giờ ăn lầu đâu, còn bảo mấy người cùng ngoáy đũa trong một cái nồi mắt vệ sinh mà?”

ƠI Lâm Quán Quán bối rối ngẳng lên, lại thấy Tiêu Lăng Dạ đang nhúng rau sắc mặt vẫn bình thường, “Nồi lẫu luôn ở trạng thái sôi sục, nước sôi có tác dụng diệt khuẩn.”

Bé Tâm Can, “…”

Thôi được rồi, bố mạnh, con nói không lại được bố!

Tâm Can ăn mà mặt đỏ bừng, trán mướt mồ hôi, thấy cô bé ăn ngon lành, ngay cả Duệ Duệ thường ngày sức ăn không lớn cũng ăn được khá nhiều.

Cuối cùng, cả nồi lẫu to đã được giải quyết hết.

Ăn xong, thu dọn bát đĩa sạch sẽ đã là tám giờ tối, bố con Tiêu Lăng Dạ lại chẳng hề ngỏ ý muốn ra về.

Lâm Quán Quán, “…”

Cô đằng hắng một tiếng, “Anh Tiêu, không còn sớm nữa, tôi với Duệ Duệ phải nghỉ ngơi.”

Tiêu Lăng Dạ gật đầu, cầm áo khoác vắt trên ghế sofa lên, “Tâm Can, phải về thôi.”

Tâm Can buồn rầu lưu luyến.

Lúc mà cô bé đi tới với tốc độ rùa bò thì ngoài cửa số đột nhiên Ä: ^.r 4 ˆ:ˆ.. Ä: ` `, ^ ^ nổi trận gió to, sâm vang chớp giật. Gió thôi vù vù, không lâu sau thì mưa đá trút xuống!

Từng hạt mưa to chừng quả trứng cút, đập vào cửa kính kêu loảng xoảng.

Thấy tình hình đó, mắt Tâm Can sáng rỡ, kích động rú lên, “Oal Mưa đá rồi cơ này, chắc không tạnh ngay được đâu, viên đá to thế kia chắc chắn đi đường nguy hiểm lắm đây!”

Lâm Quán Quán, “…”

Nguy hiểm mà cháu vui thế à?

Ngoái lại đã thấy cô nhóc đang nhìn cô, ánh mắt sáng quắc.

Lâm Quán Quán,

Lâm Quán Quán đánh liều lên tiếng, “Muộn thế này rồi, đi đường lại nguy hiểm nữa, nếu anh Tiêu không chê thì bữa nay ở lại đây… tạm một tối?”

Cô nghĩ bụng, chắc chắn Tiêu Lăng Dạ có thể nghe ra được sự không tình nguyện trong giọng nói của cô.

Áy thế mà…

Tiêu Lăng Dạ lập tức bỏ áo khoác xuống, ngồi lại ghế sofa.

“Được

Các bạn cũng có thể đọc thêm:
Phú đại gia ở rể
Rể quý trời cho
Công lược trái tim
   Nếu yêu anh là sai em nguyện vì anh sai cả đời


Thông tin chi tiết về bài viết mới Tại Fanpage
Nơi chúng ta nói xạo cùng nhau nha Group

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ. >

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  

Các truyện đang HOT :