NHỚ EM

Chương 9: Trăng khuyết

trước
tiếp

Từ sau ngày đó Khương Tuệ đi đưa sách, rất lâu không có gặp lại Trì Yếm.

Tháng 10 mùa thu tới, cây bạch quả trong vườn trường bắt đầu dần dần úa vàng. Sáng sớm ra cửa gió to thổi mạnh, Khương Thủy Sinh dùng chiếc áo khoác màu vàng nhạt bọc Khương Tuệ đến kín mít, cô tự cột tóc đuôi ngựa cho mình.

Thời tiết tệ như vậy kéo dài cho đến tan học cũng không dứt, Trần Thục Quân thân mật kéo Khương Tuệ cùng về nhà: “Ai da, không biết trời có mưa không đây?”

Khương Tuệ nghe vậy ngẩng đầu nhìn không trung, lá cây ngô đồng khô vàng bị quét vào một góc, không trung quả nhiên một mảnh xám xịt.

Con đường về nhà có chút xa, trường học nằm ở đoạn đường tương đối phồn hoa.

Nửa đoạn đường đầu Trần Thục Quân cùng Khương Tuệ tiện đường, cô bé tốt tính này sẽ kéo Khương Tuệ cùng đi, sợ cô bị té ngã. Nửa đoạn đường sau Khương Tuệ vốn có thể cùng bọn nhỏ trong đại viện về nhà.

Nhưng gần đây, Lương Thiên Nhi mới đủ mười hai tuổi vừa lên sơ nhất (lớp 7), mà Khương Tuệ còn đang học lớp năm. Lúc nghỉ hè, Khương Tuệ đã đắc tội với bọn chúng.

Thời điểm này bọn nhỏ cực kỳ hiện thực, Khương Tuệ tuy tính tình tốt, nhưng lại chạy không nhanh, không cách nào chơi chung, mọi người tự nhiên nguyện ý đi theo Lương Thiên Nhi thanh tú.

Tiểu Khương Tuệ thành người cô đơn, mỗi ngày đều một mình cố hết sức đi đường về nhà, một tháng qua, cô bị té vài lần, khuôn mặt nhỏ luôn mang theo vết thương.

Trần Thục Quân nói: “Khương Tuệ gặp lại sau, cậu tự về nhà phải chú ý an toàn, đừng để ngã nhé.”

Lương Thiên Nhi vừa lúc đi ở phía trước, nghe vậy quay đầu lại nhìn, lộ ra nụ cười vui sướng khi người gặp họa.

Khương Tuệ rất bình tĩnh, chậm rãi giơ tay nhỏ vẫy vẫy: “Trần Thục Quân gặp lại sau, tớ sẽ cẩn thận.”

Khương Tuệ không xa không gần đi theo phía sau đám Lương Thiên Nhi.

Phía trước các cô bé nói nói cười cười, có người đột nhiên kinh hô một tiếng: “Triệu Nam, kia không phải là anh lớn của cậu sao?”

Khương Tuệ nghe vậy cũng ngẩng đầu lên.

Tháng mười, gió to thổi những chiếc lá khô trên mặt đất bay loạn, cô thấy Trì Yếm.

Thiếu niên ngồi xổm bên đường lớn, đang cúi đầu ăn cơm.

Trì Yếm mặc một thân áo ngắn tay quần đùi màu xanh lam, trên trán đều là mồ hôi, thời tiết lạnh như vậy, chỉ có anh giống như còn đang sống giữa hè.

Anh cầm đôi đũa gỗ trúc, đang mở hộp cơm bằng sắt ra. Trong hộp có một muỗng đồ chua, còn có một muỗng nước nấu củ cải.

Phía sau cậu thiếu niên là một hàng xe máy, phần lớn là hãng Suzuki bán chạy nhất thập niên 90.

Cũng có một ít xe second-hand, dưới bánh xe đọng một vũng nước nhỏ.

Một cô bé mười hai tuổi đưa tay chỉ: “Triệu Nam, anh cậu đang sửa xe à?”

Gương mặt vàng vọt của Triệu Nam trở nên đỏ bừng, cô ta tức giận nói: “Đã nói bao nhiêu lần rồi, anh ta không phải anh của tớ.”

Thừa nhận Trì Yếm là anh đối với Triệu Nam mà nói, thật là một chuyện mất mặt đến mức tận cùng.

Có người nhỏ giọng nói: “Tay của anh ta thật dơ, không phải là sửa xe xong không rửa tay liền ăn cơm đấy chứ?”

Lương Thiên Nhi nghe thấy được, trên mặt lộ ra một tia khinh thường. Nhưng rốt cuộc lúc nghỉ hè đã bị Khương Tuệ quở trách, lúc này biết Khương Tuệ ở phía sau, Lương Thiên Nhi cũng học thông minh, cô ta cũng không nói thị phi, chỉ cười một chút: “Ai da, cậu quản người ta có rửa tay hay không làm gì.”

Khương Tuệ thấy ngón tay với khớp xương rõ ràng của Trì Yếm dừng lại một chút.

Cô nhịn không được mà nghĩ, bị “Người trong lòng” sau này Lương Thiên Nhi ghét bỏ như vậy, trong lòng Trì Yếm hẳn là không dễ chịu.

Trì Yếm ngẩng đầu nhìn thoáng qua, phía sau đám người kia có một cô bé với mái tóc mềm mại, anh biết cô là Tuệ Tuệ.

Lá rơi bên chân Khương Tuệ, cô vội vàng quay đầu, lướt qua đám Lương Thiên Nhi đang xem náo nhiệt mà về nhà.

Đi không bao xa, một người đàn ông trung niên kêu lên: “Tiểu tử, tới đây đẩy xe.”

Trì Yếm vội vàng buông hộp cơm xuống: “Tới liền.”

Trì Yếm cũng không rảnh để quản đám con gái đang che miệng xem náo nhiệt kia, anh bước qua giúp người đàn ông đẩy xe.

Người đàn ông thô lỗ nói: “Thủng lốp, ông chủ của mày đâu?”

Trì Yếm kiểm tra xe máy: “Ông chủ đang ăn cơm, tôi sẽ sửa.”

Người đàn ông trung niên bắt bẻ mà nhìn anh, ngữ khí bất mãn: “Mày đừng ra vẻ hiểu biết, tao nói với mày, xe máy mới, ông đây mới chạy, sửa hỏng tao sẽ không để yên cho mày đâu, động tác nhanh lên, tao còn có việc, không được thì kêu ông chủ của mày tới.”

Trì Yếm cũng không nói lời nào, anh nửa quỳ ở bên cạnh xe máy, duỗi tay kiểm tra lốp.

Anh dọc theo lốp vuốt ve một vòng, một tay cầm cờ lê, hàm răng cắn chặt, bắt đầu tháo ốc.

Khương Tuệ tốc độ như ốc sên, lúc này còn chưa đi xa, rốt cuộc cũng không nhịn được mà lặng lẽ quay đầu lại.

Dưới sắc thu tháng mười, trong ánh mắt của các cô bé sơ trung, cậu thiếu niên chuyên chú thay lốp, sống lưng bị mồ hôi làm ướt một mảnh.

Chuyện Trì Yếm sửa xe, không biết vì sao mà nam sinh của lớp 5 ban 1 đều biết.

Thời điểm nghỉ giữa giờ, Chu Phong cười hì hì hỏi: “Trì Nhất Minh, anh cậu sửa xe dưới Nhị Kiều à?”

Trì Nhất Minh vốn đang nghiêm túc làm bài tập, nghe vậy nắm chặt cây bút, bỗng nhiên ngẩng đầu.

Khương Tuệ ngồi ở phía sau cậu, vừa lúc nhìn thấy sống lưng của cậu bé bỗng thẳng đứng.

Trì Nhất Minh học tập rất nghiêm túc.

Khương Tuệ chú ý tới, bọn trẻ lớp năm rất ham chơi, nhưng Trì Nhất Minh ngoại trừ tiết thể dục thì chưa bao giờ ra ngoài chơi. Cậu tựa như có những cuốn sách và bài tập xem không bao giờ hết.

Lúc giáo viên giảng bài, ánh mắt của cậu là chuyên chú nhất, tựa như chứa ánh sáng. Không ai giơ tay cậu sẽ giơ tay trả lời vấn đề, được khen ngợi sẽ rất cao hứng. Cậu bé cực kỳ quý trọng cơ hội đi học.

Lúc lớp học làm trực nhật, cậu thường tích cực nhất.

Có một lần Khương Tuệ cùng Trì Nhất Minh làm trực nhật, nhìn thấy cậu nhặt sách đã dùng rồi của các bạn học.

Khương Tuệ quay đầu đi, lần đầu tiên cảm thấy mờ mịt.

Trì Yếm trong trí nhớ cô, là Trì Yếm ngạo mạn lãnh đạm. Còn Trì Nhất Minh trong trí nhớ, là nhị thế tổ không ai bì nổi.

Nhưng mà trở về năm 1997, bọn họ hình như một chút cũng không giống với sau này.

Lúc này Trì Nhất Minh bị bạn học không có ý tốt hỏi đến anh trai, Khương Tuệ nhíu mày, nhìn chằm chằm sách ngữ văn trên bàn không hé răng.

Trì Nhất Minh còn chưa nói lời nói, Chu Phong lại nói tiếp: “Ai da đừng giả bộ, tớ biết đó là anh cậu, hai ngày trước cậu còn cầm cơm ra cổng trường đưa cho anh ta, tớ thấy hết. Trường học có biết cậu lấy trộm thức ăn không?”

Trì Nhất Minh cả giận nói: “Tôi không trộm! Tôi tự gọi cơm.”

Chu Phong nhún nhún vai: “Cậu nói không có thì không có thôi.” Hắn cười châm chọc, “Cậu nỗ lực học như vậy làm gì, không phải cũng ra sửa xe với anh cậu sao?”

Trì Nhất Minh nói: “Không được vũ nhục anh tôi!”

Chu Phong làm mặt quỷ: “Cậu có thể làm gì tôi?”

Khương Tuệ không làm bài tập nổi nữa, thật sợ Trì Nhất Minh xông lên đánh Chu Phong. Nhưng mà qua hồi lâu, Trì Nhất Minh nói: “Chẳng ra gì, cậu tránh ra, tôi phải làm vài tập. Nếu cậu làm phiền, tôi sẽ nói với giáo viên.”

Trần Thục Quân ở bên cạnh đặc biệt có hảo cảm với Trì Nhất Minh, nghe vậy cũng nói: “Chu Phong cậu thật đáng ghét, tay cậu đè lên tranh vẽ của tớ rồi.”

Chu Phong cảm thấy không thú vị đành phải rời đi.

Khương Tuệ nhẹ nhàng thở ra, lại cảm thấy loại hùng hài tử như Chu Phong thực sự rất đáng ghét. Cô vốn dĩ cho rằng chuyện này như vậy là xong rồi, nhưng đến lúc học thể dục, Khương Tuệ mới phát hiện là nó chưa kết thúc.

Tiết hai buổi chiều là lớp thể dục, thời tiểu học được hoan nghênh nhất chính là lớp thể dục, bọn nhỏ ào ra như ong vỡ tổ.

Sau khi tập hợp xong, Khương Tuệ liền trở về phòng học.

Cô đi đường cũng đi không xong, không thể nào đá cầu với các bạn, con nít dễ buồn ngủ, cô muốn về lớp ngủ một giấc.

Nhưng còn chưa ngủ thì nghe thấy tiếng bước chân cẩn thận.

Khương Tuệ chậm rãi trợn mắt.

Trì Nhất Minh đi đến trước bàn học của Chu Phong, trên tay cầm một con dao nhỏ, lấy sách toán của cậu ta ra cắt.

Sau đó Trì Nhất Minh lại tìm được bài tập toán của Chu Phong, cậu vẽ một con rùa đen ở mặt trên.

Giáo viên dạy toán hồi lớp năm là dữ nhất, Khương Tuệ nhìn đến trợn mắt há hốc mồm.

Cô rốt cuộc lại không có cảm giác không tốt, Trì Nhất Minh đặc biệt keo kiệt, có thù tất báo, quả nhiên vẫn là Trì thiếu mà cô quen biết. Chẳng qua thời điểm này cậu ta không tiền không thế, chỉ có thể ở sau lưng làm mấy động tác nhỏ ấu trĩ.

Trì Nhất Minh đột nhiên quay đầu lại, đối diện với đôi mắt đào hoa đen lúng liếng đang chậm rãi nhắm lại.

Nhưng mà Khương Tuệ đã quên, tốc độ phản ứng cùng động tác của cô không dính dáng. Trì Nhất Minh đã đi tới.

Khương Tuệ nhắm mắt lại, buồn bực muốn chết: “Tớ không thấy gì hết.”

Trì Nhất Minh ‘hừ’ một tiếng, cậu vươn tay hung hăng véo vào mặt cô: “Cậu mà dám mét thì chết với tôi, sách toán của cậu ta chính là kết cục cho sách toán của cậu, nghe thấy không?”

Khương Tuệ đau đến rơi nước mắt, vội vàng che mặt lại. Cô cắn răng, tức sắp chết rồi, thế mà lại bị một tên nhóc mười tuổi véo mặt.

Nếu là người khác, cô đã sớm đánh lại.

Nhưng đây là Trì Nhất Minh tâm địa bất chính, cô thật sợ có dây dưa với cậu ta.

Khương Tuệ rầu rĩ nói: “Biết rồi.”

Trì Nhất Minh ghét bỏ xoa xoa ngón tay của mình, nhưng trong lòng cảm thấy có chút kỳ quái, mặt của con gái đều mềm như vậy sao?

Cho dù là con nhóc ngu ngốc mặt đầy vết xanh tím này.

Buổi chiều Chu Phong gào khóc.

Sách toán của cậu ta bị người ta cắt nát, không thể dùng được.

Cậu ta gào khóc: “Thầy, là Trì Nhất Minh, khẳng định là Trì Nhất Minh, buổi chiều chúng em đi học thể dục, khẳng định là lúc ấy cậu ta về lớp cắt sách của em.”

Bạn nhỏ Trì Nhất Minh mờ mịt nói: “Cậu đang nói gì vậy, tớ không có về phòng học. Tớ đi đá bóng với đám Triệu Thuận mà.”

Triệu Thuận gật gật đầu: “Đúng vậy, Trì Nhất Minh ở chung với bọn em.”

Thầy Trần nhíu mày, sau đó nhìn về phía Khương Tuệ mắt to sáng ngời: “Bạn học Khương Tuệ, tiết thể dục em đều sẽ về phòng học, em có thấy ai cắt sách của bạn học Chu Phong không?”

Khương Tuệ: “…”

Cả buổi sau, cô nghẹn khuất nói: “Thưa thầy, em không thấy.”

Trì Nhất Minh thiếu chút nữa cười ra tiếng.

Cậu sờ sờ ngón tay, con nhóc ngốc này… có chút ngoan.

Sự việc kết thúc, Chu Phong bị thầy toán phạt hai lần, ai kêu cậu ta vẽ con rùa đen lên sách làm chi?

Tan học Trì Nhất Minh chạy nhanh như chớp, Chu Phong thở phì phò đuổi theo phía sau.

“Trì Nhất Minh mày đứng lại đó cho tao, mày đừng tưởng rằng tao không biết là mày! Mày dám dừng lại không?”

Trì Nhất Minh cảm thấy giữa người với người, chỉ số thông minh cách biệt quá lớn, chỉ có đồ ngốc mới dừng lại.

Cậu chạy, dưới ánh hoàng hôn tháng mười, Chu Phong bụ bẫm há mồm thở dốc.

Khương Tuệ chậm rãi đi tới Nhị Kiều thì bị Chu Phong chặn đường. Tiểu mập mạp sắc mặt khó coi nhìn cô: “Khương Tuệ! Vì sao cậu nói dối!”

Khương Tuệ đeo cặp sách nhỏ, khuôn mặt nhỏ cũng rất nghẹn khuất.

Chu Phong rất đáng ghét, nhưng Trì Nhất Minh cũng không phải dạng tốt lành gì cho nêm, mặt cô đến giờ vẫn còn sưng đau.

Hiện tại cô còn chưa phải là Khương Tuệ cực kỳ xinh đẹp của vài năm sau, cô chỉ là một cô bé mặt mũi bầm dập tứ chi không phối hợp, Chu Phong cũng sẽ không thương tiếc cô, cậu ta hung tợn nói: “Ngày mai nếu cậu không đi nói rõ ràng đừng nghĩ sẽ về được nhà.”

Nói xong cậu ta liền giang hai tay, ngăn ở trước mặt cô.

“…” Khương Tuệ cạn lời.

Vừa rồi cô đang suy nghĩ, Trì Nhất Minh cô không dám trêu vào, cậu nhóc bình thường này không phải là vấn đề lớn.

Nhưng hiện tại thân thể cô mềm mại yếu ớt, bị Chu Phong nắm cặp, không đứng vững liền ngã xuống đất.

Đau đến nỗi Khương Tuệ nước mắt lưng tròng.

Cô chưa từng ý thức rõ ràng đến vậy, mười tuổi mình là một cô nhóc có nội tâm hoạt động phong phú nhưng phản ứng lại chậm chạp có sức chiến đấu bằng 5.

Chu Phong đắc ý nói: “Cậu ta chạy trốn rồi, cậu chạy không thoát đâu!”

Trong tiệm xe máy, Trì Yếm mặt vô cảm vốn đang sửa xe. Anh nghiêng đầu nhìn, cô bé ngồi dưới đất, thỏ con thêu hoa trên quần cũng bị làm bẩn.

Mắt to nước mắt lưng tròng, tựa như là trận mưa đầu thu năm nay.

Trì Yếm lau mồ hôi.

Ngay sau đó, anh buông đồ mở nắp chai trong tay, vài bước đi tới đá vào mông Chu Phong.

Một cước kia không lưu tình, Chu Phong “Ai da” một tiếng, quỳ rạp trên mặt đất, tiểu mập mạp bật khóc, che mông lại: “Oa oa oa…”

Vừa quay đầu lại thấy ánh mắt lạnh buốt của Trì Yếm.

Trì Yếm mặc áo ngắn tay, cơ bắp trên cánh tay rất rõ ràng. Ánh mắt lãnh đạm của anh nhìn Chu Phong, cậu ta đột nhiên không dám nói tiếp nữa, vừa khóc vừa bò dậy chạy đi.

Trì Yếm đánh người xong, Khương Tuệ vẫn còn đang rơi nước mắt, cô quá đau! Mông nhỏ của cô ngồi vào cục đá.

Cô nước mắt lưng tròng nhìn Trì Yếm.

Sau một lúc lâu hạ quyết định, cô vươn bàn tay nhỏ về hướng Trì Yếm.

Không tiếng động lại cẩn thận hỏi, anh có thể kéo em một cái không?

Trì Yếm nhìn bàn tay trắng nõn của cô, xoay người trở về tiệm xe.

Khương Tuệ thu tay về, Trì Yếm quả nhiên cũng là Trì Yếm sau này. Cô mới mười tuổi, anh đã không thích mình như vậy sao?

Sau một lúc lâu, Khương Tuệ tự mình đứng lên.

Cô đeo cặp sách, lau khô khuôn mặt. Trì Yếm còn đang sửa xe, Khương Tuệ cũng không vì chuyện vừa rồi mà buồn bực. Người khác giúp cô là tình cảm, không giúp là bổn phận.

Cô nghĩ ngợi, lộc cộc đi đến bên cạnh anh. Đôi mắt to cong thành hình trăng khuyết, trong mắt rõ ràng vẫn còn nước mắt, thanh âm vừa nhẹ vừa ngọt, tựa như tản ra hương thơm của sữa: “Cảm ơn anh Trì Yếm.”

Trì Yếm đang sửa xe bỗng dừng tay lại một chút: “Ừm.”

Cô bé tự mình đeo cặp rời đi.

Ánh hoàng hôn đỏ rực dừng trên người Trì Yếm, anh mở tay ra, trên tay chồng chất vết thương, tất cả đều là dầu máy dơ bẩn.

Các bạn cũng có thể đọc thêm:
Phú đại gia ở rể
Rể quý trời cho
Công lược trái tim
Nếu yêu anh là sai em nguyện vì anh sai cả đời


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ. >

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  

Các truyện đang HOT :