NHỚ EM

Chương 86: Kết cục

trước
tiếp

“Hiện tại đại viện không còn trên danh nghĩa của tôi nữa, khu đất này đã được bảo vệ, có lẽ không lâu sau sẽ trở thành một điểm lịch sử của quốc gia.” Trì Yếm nói.

Khương Tuệ xuống xe, đại viện vẫn là dáng vẻ tường xanh ngói đỏ năm đó.

Nhà cô cửa gỗ đóng chặt, hoa trước cửa sổ vẫn còn sống.

Một cô nhóc cột hai bím tóc nhìn bọn họ, một lát sau lạch bạch chạy tới.

Cô nhóc ước chừng hơn mười tuổi, Trì Yếm lạnh lùng nhìn cô nhóc, không cần anh mở miệng, đã có người ngăn lại.

Cô nhóc mặc bộ quần áo rách tươm, thân thể gầy yếu với đôi mắt to tròn.

Cô nhóc liếm liếm môi, nhìn về phía Khương Tuệ: “Chị ơi, em có cái này muốn đưa cho chị.”

Khương Tuệ ngẩn người: “Cái gì vậy?”

Bắt đầu từ khi cô nhóc xuất hiện, ánh mắt Trì Yếm đã hết sức lạnh nhạt, nhưng anh chung quy vẫn không nói gì.

Cô nhóc xoè tay ra, để lộ một tờ giấy.

Khương Tuệ cầm lấy, cô nhóc nói: “Một anh trai kêu em đưa cho chị.”

Trên tờ giấy trắng, viết ba chữ — Tôi xin lỗi.

Khương Tuệ gấp tờ giấy lại, cô nhóc nhận tiền làm việc chạy đi nhanh như chớp. Khương Tuệ nhìn câu xin lỗi này cũng đoán được là ai viết. Là người mà cô vẫn luôn không gặp nghe nói đang ở trong tù, Trì Nhất Minh.

Tâm tình cô cực kỳ phức tạp. Xem ra trong khoảng thời gian cô ngủ say, rất nhiều người đều đang chú ý khi nào cô có thể tỉnh lại.

Trì Yếm cầm tay cô, lấy đi tờ giấy.

Khương Tuệ kinh ngạc ngước mắt, Trì Yếm nói: “Đừng đi.”

Anh ôm chặt lấy cô: “Tuệ Tuệ, đừng đi. Tôi rất yêu em.”

Có vài thứ anh nói quá muộn, lúc cô thích anh nhất, Trì Yếm cũng không nói yêu Khương Tuệ. Ở trong lòng anh, anh vẫn luôn là cậu bé không có ba mẹ, sắp đông chết vì gió tuyết đêm.

Anh không có gì cả, chỉ có một lòng bảo vệ chặt chẽ.

Trao tâm cho cô, nếu cô không cần, anh phải sống như thế nào.

Nhưng khi tỉnh lại Khương Tuệ lại không nhớ anh, cô tương kính như tân, lại mở miệng hỏi Trì Nhất Minh ở đâu.

Anh không biết Khương Tuệ rốt cuộc có được trí nhớ như thế nào, cũng không muốn dò hỏi tới cùng, nhưng giới hạn cuối cùng của anh là cô không thể rời xa anh. Vì thế anh nói làm cái gì cũng có thể.

Khương Tuệ bị anh ôm đến hít thở cũng có chút khó khăn, cô cũng không định đi, cô ôm lấy anh, trấn an vỗ về: “Em không đi.”

Cô khó xử nghĩ, Trì Yếm ôm chặt như vậy, cô muốn đi cũng không đi được.

Tháng chín đã đến, Khương Tuệ lần nữa trở về trường học năm tư.

Trong vòng một năm cô có thể hoàn thành hết học phần là có thể tốt nghiệp, bạn học bên cạnh đã đổi người, dù là người hay là chuyên ngành đều làm Khương Tuệ cảm thấy xa lạ.

Cũng may rất nhanh cô liền thấy quen thuộc, cô nhìn kiến thức chuyên ngành, chúng nó tựa như khắc ở trong đầu cô, loại cảm giác này rất kỳ diệu. Xem ra trước kia cô thực sự học tập rất tốt, cho nên nhìn cái gì cũng cảm thấy quen mắt, thậm chí còn thuận buồm xuôi gió.

Cô ở đại học thỉnh thoảng còn nhận được một vài tờ giấy nhỏ, mở ra xem đều là “Tôi xin lỗi”.

Xem ra Trì Nhất Minh ở trong tù không tồi, cô từ trong miệng những người khác biết được tin tức của cậu ta, bị phán năm năm mà thôi, bởi vì nói từ một cach nào đó, Khương Tuệ tự mình nhảy xuống, Trì Nhất Minh bị xử tội bắt cóc nhẹ nhất.

Cậu ta rất giảo biện, miệng lưỡi y như khi còn là thiếu niên, nhưng trái với dự kiến của mọi người, cậu ta lại trầm mặc, cuối cùng gật đầu thừa nhận.

Theo như tài xế trên chiếc xe thể thao màu đỏ nói, Trì thiếu cũng không định kêu hắn đâm chết Trì Yếm, chỉ là chạy qua bên người anh, xem anh hối hận mà thôi.

Mọi người đều rất bất ngờ, nhưng quả thật là tài xế nói thật.

Ngay từ đầu Trì Nhất Minh đã không có ý định giết Trì Yếm, càng không có nghĩ sẽ làm tổn thương Khương Tuệ. Nhưng cậu ta bị sự thông minh phản lại nên mới có cục diện như vậy.

Mỗi ngày Khương Tuệ đều nhận được tờ giấy như vậy, từ tháng chín cho đến tháng một năm sau. Cô không có nói chuyện này với Trì Yếm, hiện tại Trì Yếm tiên sinh bởi vì đã mất đi một lần nên tâm lý nhạt như nước đã thay đổi rất nhiều.

Cô thích dáng vẻ vắt hết óc, nghiêm trang cùng cô “Tâm sự giao lưu tình cảm” mỗi ngày của anh, cũng thích nghe anh mất tự nhiên lại đầy cảm xúc nói câu “Tôi yêu em” với khuôn mặt lãnh đạm cao quý kia.

Lại là một mùa đông đến.

Bọn sinh viên tay nắm tay, mang ủng in lại dấu chân trên nền tuyết.

Thành phố nhỏ này bốn mùa đổi mới, từ mùa xuân xanh um, đến mùa đông tuyết trắng xóa.

Mỗi ngày Trì Yếm đều sẽ đúng giờ tới đón cô về nhà.

Nhưng hôm nay anh không thấy cô.

Vệ sĩ khó xử báo lại: “Tiên sinh, phu nhân nói cô ấy đi gặp một người bạn cũ.” Thấy sắc mặt Trì Yếm, giọng nói của vệ sĩ càng lúc càng nhỏ. Tiên sinh đang giận rồi, thật là đáng sợ.

Trì Yếm nghĩ đến những tờ giấy đó, không nói gì liền lái xe thẳng đến nhà tù.

Anh lái xe rất nhanh, như nhịp tim đang đập mạnh.

Trong một khắc đó, anh thậm chí không rõ rốt cuộc là hận cô, hận chính mình, hay là hận Trì Nhất Minh.

Trì Yếm chưa bao giờ nói, đoạn ký ức mà anh không muốn nhớ đến nhất trong thời niên thiếu chính là mỗi ngày nhìn cô từ xa. Nhìn cô gái kia cười, nhìn cô đạp lên sương sớm đi học với dáng vẻ còn ngáy ngủ, nhìn cô thần thái sáng lạn mà tan học, cùng bạn học hưng phấn trò chuyện những chuyện xảy ra hôm nay.

Khi đó tay anh đầy bụi bẩn, không cách nào tham dự vào tuổi trẻ của cô— tuổi trẻ thuộc về cô và Trì Nhất Minh.

Năm đó, dù là chán ghét, cô cũng cho một người khác.

Trì Yếm thật sự ghét cô đứng chung một chỗ với Trì Nhất Minh, anh cũng ghen ghét Trì Nhất Minh có thể không kiêng nể gì mà bắt nạt cô.

Nhưng đối với Khương Tuệ của thời niên thiếu mà nói, Trì Yếm chính là cái cây trầm mặc ở ven đường, là bùn đất mà cuối cùng người khác sẽ đạp dưới chân trên thế giới này.

An tĩnh, thầm lặng không tiếng động, là phông nền của tuổi trẻ.

Trì Yếm vẫn luôn biết, Trì Nhất Minh giống như màu sắc tươi sáng, yêu cũng đơn giản mà hận cũng đơn giản, còn anh thì lại quá trầm tĩnh, trưởng thành quá sớm. Anh sợ mình không làm cô vui, sợ cô không yêu anh.

Trì Yếm nhắm mắt.

Anh ngừng ở cửa, chờ đợi trong màn tuyết, tuyết phủ đầy trên đôi vai rộng của anh.

Anh rất muốn hút một điếu thuốc, nhưng Trì Yếm nhớ, mình đã rất nhiều năm không hút thuốc.

Khương Tuệ cầm lấy điện thoại.

Đầu kia điện thoại là Trì Nhất Minh đã lâu không gặp, đầu cậu bị cạo trọc, hiện giờ tóc mọc ra không nhiều lắm. Khuôn mặt thanh tú của cậu thiếu niên trở nên thon gầy, cậu nhìn cô chăm chú một hồi lâu mới cầm lấy điện thoại.

“Tôi không nghĩ tới em sẽ đến thăm tôi, tôi còn cho rằng em hận tôi đến chết.” Giọng nói của cậu có chút khàn, nhưng lại luôn mang theo ý cười nhẹ nhàng.

Tựa như người này dù ở bất cứ đâu cũng sống không hề có gánh nặng.

Khương Tuệ nói: “Mỗi ngày cậu đều gửi giấy cho tôi, rất phiền. Sau này đừng gửi nữa.”

Trì Nhất Minh cười: “Em có thể ném, tôi gửi của tôi, em ném của em.”

“Tôi là chị dâu của cậu.” Khương Tuệ nhàn nhạt nói.

Trì Nhất Minh như thể cảm thấy buồn cười, cậu cười rồi lại thu đi ý cười: “Dù cho tôi không có anh trai, nhưng em nói vậy thì chính là vậy. Nghe nói em không nhớ mọi người, vậy hiện tại thấy tôi có cảm giác động tâm không? Nếu em hối hận vì đi theo anh tôi, tôi sẽ mau chóng ra ngoài.”

Khương Tuệ dừng một chút, không có đáp lại cậu ta: “Trì Nhất Minh, ở thư phòng của Trì Yếm tôi nhìn thấy một văn kiện, về mẹ của cậu.”

Trì Nhất Minh châm biếm nhìn cô.

“Thông tin cho thấy, tai nạn xe cộ của mẹ cậu năm đó không phải là ngoài ý muốn, mà là Trì phu nhân tìm người làm. Trước khi chết bà ấy lập di chúc, kêu Trì Yếm chăm sóc cậu, đi tìm cậu ruột của cậu, đừng báo thù, cũng hy vọng hai người đừng mang theo oán hận trong lòng. Bà ấy vô tình phá hỏng gia đình người khác, nhưng khi đó Trì phu nhân đã bị khủng hoảng tinh thần. Cậu…”

Trì Nhất Minh ngắt lời cô, hai mắt đỏ bừng lạnh lùng nói: “Đánh rắm! Mẹ tôi là vì mua bánh kem cho Trì Yếm mà bị xe đâm chết!”

Khương Tuệ bình tĩnh nhìn Trì Nhất Minh không muốn tiếp nhận sự thật, cô nhẹ giọng nói: “Nhưng cậu có biết không, từ nhỏ đến lớn, Trì Yếm không có sinh nhật.” Anh bị người ta vứt bỏ, một đường lưu lạc, ăn cơm của hàng trăm ngôi nhà khác nhau mà lớn lên.

Anh không có người thân, ngay cả mình sinh ra ở đâu ngày nào cũng không biết, cũng không có người mua bánh kem cho anh.

Cho nên, chiếc bánh kem kia là mua cho cậu. Bởi vì khi còn nhỏ cậu thích ăn.

Không khí bỗng an tĩnh lại.

Khương Tuệ tiếp tục nói: “Trì Yếm giữ lại những văn kiện đó, cậu mới bình an sống đến hiện tại, Trì phu nhân cũng không dám làm gì cậu. Anh ấy làm anh của cậu một ngày, thì sẽ làm anh của cậu cả đời.” Là Trì Yếm dùng đôi vai gầy yếu mà nuôi lớn một đứa trẻ khác.

Cô nói: “Anh ấy đồng ý với mẹ cậu không nói ra ngoài, cho nên chuyện này để tôi nói. Anh ấy không phải người sắt thép, không ngừng bị tổn thương, cũng có một ngày sẽ ngã xuống.”

Hốc mắt Trì Nhất Minh đỏ bừng: “Em cút, cút đi.”

Khương Tuệ mím môi, định cúp máy.

Trước khi cô kết thúc cuộc gọi, Trì Nhất Minh thấp giọng mở miệng: “Tôi xin lỗi.”

Khương Tuệ lắc đầu.

Cô ngắt điện thoại, thấy thiếu niên thon gầy mấp máy môi.

Khương Tuệ nhìn hiểu câu nói không tiếng động kia.

“Em đi đi, chị dâu.” Cậu nói xong liền đi.

Khương Tuệ chưa bao giờ nghĩ rằng câu xưng hô này lại từ miệng cậu nói ra.

Trì Nhất Minh cúp máy, không nhìn cô nữa, đi theo cảnh ngục trở về. Cậu biết, cô đã nghĩ tới, nhớ tới, mới có thể đau lòng vì Trì Yếm, mới yêu Trì Yếm như vậy. Trì Yếm thời niên thiếu thích cô, trước nay cô đều xem như trò đùa, về sau anh cũng không nói nữa.

Nụ cười của cô bé vào mùa hè năm ấy chuyển nhà, có lẽ cậu có thể nhớ cả đời. Nhưng đoạn quá khứ bị quên đi, những hồi ức trong gió tuyết được anh nuôi lớn, cậu không nên quên.

Khương Tuệ nhìn bóng dáng cậu, nỗi u sầu quanh quẩn trong lòng rất nhiều năm, tựa như đã biến mất trong một khắc ấy. Rốt cuộc cô cũng thoát khỏi gông cùm xiềng xích của thời gian, tin tưởng rất nhiều chuyện thật sự thay đổi.

Mùa đông năm 2009, cô mở ô, tuyết rơi trên mặt ô.

Tất cả may mắn, quá khứ bất hạnh, tất cả đều tan biến.

Cô thấy Trì Yếm đứng trong tuyết chờ ở bên xe, anh vẫn luôn chờ đợi mọi người lớn lên, dùng trí tuệ và đôi vai rộng lớn của mình.

Cũng đang đợi thế giới này có người yêu anh.

Hai người về đến nhà.

Trì Yếm không hỏi cô vì sao lại tới thăm Trì Nhất Minh, trong lòng Khương Tuệ nghẹn lại một đống, chẳng hạn như Trì Yếm giận cô phải dỗ thế nào, ví dụ như nói với anh sau này Trì Nhất Minh sẽ không bao giờ viết những tờ giấy không thể hiểu đó nữa.

Nhưng nhìn người đàn ông trầm tĩnh như nước, cô cũng không biết nên mở đầu thế nào.

Khương Tuệ đã diễn tập xong ở trong lòng, nhưng người đàn ông lãnh đạm này lại không phối hợp.

Trì Yếm vào nhà, chị Trương cười chào hỏi bọn họ.

Trì Yếm nói: “Hôm nay chị về trước đi.” Anh nhìn người giúp việc xung quanh, “Đều về đi, tôi có việc muốn giải quyết với Tuệ Tuệ.”

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, chỉ một lát đã rời đi hết.

Trong căn biệt thự chỉ còn hai người bọn họ.

Hoàng hôn bên ngoài nhuộm chân trời thành một màu ửng đỏ.

Người đi hết, Trì Yếm kéo tây trang, lại nới lỏng cà vạt, lạnh mặt dùng cà vạt cột cổ tay của hai người lại.

Đây là muốn… tính sổ sao?

Anh lạnh lùng nói: “Em là vợ của tôi.”

Khương Tuệ chớp chớp mắt… Ồ.

Cho nên anh muốn làm gì?

Trì Yếm mím môi: “Thực hiện nghĩa vụ vợ chồng.”

Khương Tuệ nhịn cười, Trì Yếm tiên sinh lãnh đạm hờ hững mà cô biết trên cơ bản chưa bao giờ chủ động, cũng sẽ không ép buộc người khác, thế mà lại nói những lời này.

Anh giận, nhất định rất tức giận.

Bởi vì cô nói không đi, kết quả vẫn đi.

Anh sợ cô nói không đi, có một ngày vẫn đi mất. Thật là người ôn nhu nhất lại không có cảm giác an toàn nhất trên đời.

Cô lừa anh nói nhiều lời âu yếm như vậy, khẳng định phải chịu trách nhiệm với anh cả đời.

Tháng mười, Khương Tuệ đã lục tục nhớ lại toàn bộ ký ức, nhưng cô nhìn Trì Yếm mỗi ngày đều nghiêm túc dạy cô yêu anh, hơn nữa còn nói lời âu yếm, thật là luyến tiếc bầu không khí này.

Nếu cô nói ra, Trì Yếm tiên sinh có thể sẽ không nói lời âu yếm nữa không?

Khương Tuệ vẫn luôn suy nghĩ Trì Yếm tiên sinh muốn nhẫn nhịn bao lâu, mỗi ngày đều không khó chịu sao? Chẳng lẽ còn muốn sau khi làm lại một cái hôn lễ sao, nhưng không nghĩ tới anh giận điên lên lại nghĩ đến chuyện này.

Trì Yếm đè cổ tay cô lại.

Trong lòng đốt lên ngọn lửa, anh cũng không biết tình cảm của cô rốt cuộc là có bao nhiêu không chắc chắn.

Khi tỉnh lại cô thích rất nhiều người, Khương Tuyết, Khương Thủy Sinh, thậm chí Thủy Dương cũng có quan hệ không tồi, hiện tại cô còn chủ động đi thăm Trì Nhất Minh.

Vậy anh thì sao, vì sao cô lại không học cách thích anh.

Trì Yếm cúi người hôn cô, nụ hôn có chút thô bạo. Cảm thấy cô di chuyển cổ tay, anh gần như là mất khống chế tức giận chặn cô lại.

Khương Tuệ: Được rồi, anh làm, để anh làm.

Hoàng hôn lặn xuống, sự tức giận trong mắt anh biến mất, trong mắt cô mang theo ý cười nhu hoà.

Không ai hiểu tình yêu của anh, loại tình yêu tràn đầy không thể che dấu, nhưng cô dần dần hiểu được.

Cũng học được cách bao dung Trì Yếm.

Đây vốn dĩ chính là một người đàn ông lớn lên một cách hoang dã.

Lần đầu tiên ở trên sô pha làm loạn một hồi.

Anh giận, nhưng động tác lại rất ôn nhu, lúc Khương Tuệ đau nhất, cắn anh một cái: “Hôm nay còn chưa học lớp tình cảm, Trì Yếm tiên sinh, anh thiếu em một câu.”

Trì Yếm giữ cổ cô, ấn cô vào lòng mình.

Anh không ngốc, tâm tư nhạy bén, sớm đã cảm thấy Khương Tuệ đang phối hợp với mình làm loạn.

Anh nghiêm mặt, nhưng đôi mắt vẫn còn dục vọng mờ mịt, lỗ tai phiếm hồng.

“Nói cái gì?”

Khương Tuệ: Cô biết ngay mà!

Cô vội vàng bổ sung: “Là anh yêu em.” Nghe cả đời cũng không đủ.

Người đàn ông vùi đầu vào cần cổ mềm mại của cô, cười nói: “Tôi cũng vậy.”

Tâm hồn Trì Yếm lả lướt, anh bế cô lên: “Nhớ ra rồi còn gạt tôi.”

Khương Tuệ ôm lấy cổ anh, không có sức lực mà nói: “Không có không có, còn phải mấy năm nữa mới có thể nhớ lại.”

“Bác sĩ nói, nhiều lắm là nửa năm sẽ ổn. Em cũng sắp nửa năm rồi.”

Khương Tuệ phản bác: “Lang băm.”

“Đồ lừa đảo.” Trì Yếm cười, “Bỏ đi, không nhớ nổi vậy thì — chết em.” Chữ kia anh nói ở bên tai cô.

Khương Tuệ nghe chữ kia rất rõ: “Anh… anh nói tục?” Cô sợ ngây người.

Trì Yếm cười khẽ một chút: “Ừm.” Anh thật sự cảm thấy buồn cười, cô nghĩ gì vậy? Anh chưa từng nói với cô, ra khỏi một nơi như đảo Hoành Hà, ai lại không biết nói? Em thử chọc giận tôi lần nữa xem?

Tuyết bao phủ toàn thành phố.

Đêm còn rất dài.

Thật lâu về sau Khương Tuệ mới hiểu được, đàn ông không thường tức giận khi giận lên là đáng sợ nhất, nhưng thật ra Trì Yếm giận đặc biệt dễ dỗ.

Khương Tuệ tốt nghiệp trễ hơn một năm so với các bạn.

Cô tốt nghiệp vào cuối tháng sáu.

Cô chụp rất nhiều ảnh, Trần Thục Quân còn có rất nhiều người ở CLB Kịch đều đặc biệt trở về thăm cô.

Hoa tươi nở rộ khắp thành phố R, mùa hè vô cùng rực rỡ.

Mấy năm nay tên tuổi của Trì Yếm tiên sinh đã truyền khắp cả nước, vô số tiểu học hy vọng được thành lập, cơ quan hỗ trợ bệnh tật cũng đã hoàn thiện, ngọc trai của đảo Hoành Hà nổi tiếng khắp cả nước.

Còn có đại viện, nơi mà bọn họ đã từng lớn lên, đã trở thành danh lam thắng cảnh được bảo vệ.

Ký ức lớn lên cùng tường xanh ngói đỏ, cuối cùng cả đời cũng không hề phai màu.

Trì Yếm không lên báo, dù chuyện của anh truyền cảm hứng và sự tích cực.

Từ một cô nhi bị vứt bỏ trở thành một người cực kỳ thành công, cuộc sống của anh chính là một câu chuyện phản kích.

Khương Tuệ mặc đồ cử nhân, cầm camera của mình: “Tiên sinh, có thể chụp với em một bức ảnh không?”

Trì Yếm cười nói: “Được.”

Người đàn ông không bao giờ lộ diện chỉ xuất hiện trong màn ảnh của cô.

Những bức ảnh này rõ ràng hơn nhiều so với ảnh anh bí mật chụp cô.

Trì Yếm không có xem ảnh chụp, anh dẫn cô về nhà.

“Nếu em làm phóng viên, khẳng định sẽ hot.” Khương Tuệ giơ giơ chiếc máy ảnh đeo trên cổ.

Trì Yếm nói: “Đúng vậy.”

Khương Tuệ lắc đầu, nghiêm túc nói: “Nhưng vẫn là thôi đi, em muốn trân trọng anh cả đời, già rồi chỉ cho mình em xem.”

“Vậy em muốn làm gì?” Trì Yếm cười nói.

Cô chạy đến phía trước Trì Yếm, cười rộ lên: “Trì Yếm tiên sinh!”

Trì Yếm ngước mắt.

“Em muốn trở thành người như anh.” Khương Tuệ nói, “Thiện ý, ôn hòa, bình tĩnh, có trí tuệ, người giống như biển rộng.”

“Được.” Anh bật cười.

“Em muốn viết câu chuyện của chúng ta, viết về Tôn Tiểu Uy, viết về dì Hồng, Trần Thục Quân, đại viện mùa mưa kéo dài, mùa đông tuyết ôn nhu, cùng với ánh trăng trong trẻo ở đại viện.”

Đương nhiên, vai chính nhất định là anh.

Tình yêu sâu đậm của anh trong mười hai năm.

Sự âm thầm và chờ đợi của anh.

Anh yêu em, sau đó em sẽ yêu anh.

— Hoàn chính văn.

———

Các bạn cũng có thể đọc thêm:
Phú đại gia ở rể
Rể quý trời cho
Công lược trái tim
   Nếu yêu anh là sai em nguyện vì anh sai cả đời


Thông tin chi tiết về bài viết mới Tại Fanpage
Nơi chúng ta nói xạo cùng nhau nha Group

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ. >

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  

Các truyện đang HOT :