NHỚ EM

Chương 52: Ánh trăng

trước
tiếp

Nghe câu này, Trì Nhất Minh có chút bất ngờ.

Cậu ta còn cho rằng Trì Yếm có thể nhẫn nhịn, trong trí nhớ thời niên thiếu, Trì Yếm luôn ở trạng thái bình tĩnh ẩn nhẫn, cậu không nghĩ tới anh lại nói ra lời như vậy.

Nụ cười của Trì Nhất Minh biến mất: “Sao không tiếp tục giả vờ? Không phải anh luôn kiên nhẫn sao?”

Trì Yếm lạnh lùng nhìn cậu, che chắn cho Khương Tuệ ở phía sau, ánh mắt lạnh lẽo: “Nhất Minh, cậu thật sự không giống đứa trẻ mà tôi nuôi lớn.”

Trì Nhất Minh cười khúc khích, tựa như vừa nghe thấy một câu chuyện cười: “Ngoại trừ cho tôi miếng cơm ăn, anh đã dạy tôi cái gì?” Mà mấy miếng cơm kia, là mẹ cậu ta dùng mạng đổi lấy.

Trì Yếm nhíu chặt mày, cảm thấy mỏi mệt.

Anh xoay người hỏi Khương Tuệ: “Đi cùng tôi không?”

Lúc hỏi câu này, giọng nói của Trì Yếm rất hờ hững, nhưng chỉ có anh mới biết mình không chắc chắn bao nhiêu. Anh không bằng Trì Nhất Minh, không thể cho Khương Tuệ một cuộc sống an ổn, thậm chí còn không thể cho cô tình yêu thật sự.

Trì Yếm biết mình là một người không có tương lai.

Đôi mắt đen nhánh của anh nhìn chằm chằm vào mắt cô, bốn mắt nhìn nhau, Khương Tuệ chỉ nhìn thấy một màu đen vô hạn.

Trong mắt Trì Yếm thậm chí còn không có chờ mong, tựa như cô có lựa chọn Trì Nhất Minh, cũng chỉ là cơn gió thoáng lướt qua ngày hè.

Rõ ràng là đôi mắt đen nhánh, không biết vì sao cô lại nghĩ tới biển, hết thảy cảm xúc mãnh liệt đều hiện trên bề mặt, còn bên trong thì lạnh như băng không hề có tình cảm. Cô nở nụ cười với anh, dừng ở trong mắt Trì Yếm, như là đoá hoa đào đột nhiên nở rộ vào tháng ba, anh nghe thấy Khương Tuệ nói: “Ừm, em đi với anh.”

Trì Nhất Minh: “Khương Tuệ!”

Khương Tuệ từ sau người Trì Yếm thò đầu ra, trong mắt mang theo sự ghét bỏ, cô đã nhịn cả đêm, cuối cùng cũng mở miệng nói: “Trì Nhất Minh, tôi đã sớm muốn nói, cậu là tên biến thái đáng ghét cuồng vọng tự đại không coi ai ra gì!”

Nói ra quả thực quá sung sướng, cả người Khương Tuệ đều thoải mái.

Ánh mắt Trì Nhất Minh lập tức lạnh xuống, tức giận sắp phun ra lửa.

Khương Tuệ nắm chặt vạt áo Trì Yếm, tránh đi ánh mắt Trì Nhất Minh: “Được rồi, chúng ta mau đi đi.”

Trì Nhất Minh tức giận đến bật cười: “Cậu được lắm!”

Trì Yếm liếc nhìn cô một cái, đôi mắt cô sáng lấp lánh, anh trầm mặc một chút, sờ sờ tóc cô: “Đi thôi.”

Khương Tuệ không quan tâm đến biểu tình của Trì Nhất Minh, cô đi theo Trì Yếm rời khỏi tiểu khu.

Mùa hạ ở thành phố R có ánh trăng, tuy không thể sáng bằng đèn đường, nhưng vẫn làm màn đêm trở nên ôn hòa. Trái tim Khương Tuệ đập thình thịch, những lời vừa mắng Trì Nhất Minh cô đã muốn nói từ lâu, cô cho rằng đến chết cũng không thể biểu đạt sự chán ghét của mình với cậu ta, không nghĩ tới cũng có ngày có thể sảng khoái nói ra như vậy.

Khương Tuệ đã từng vô cùng để ý đến việc Trì Yếm đẩy mình cho Trì Nhất Minh.

Nhưng mà hiện giờ cô biết những hiểu lầm trước kia đều không phải là ý của Trì Yếm.

Cô nhịn không được liếc nhìn Trì Yếm một cái, anh dừng chân, cũng không phải đã chết, ánh mắt của cô như vậy anh sao có thể bỏ qua: “Làm sao vậy?” Chẳng lẽ mới đi vài bước đã hối hận đấy chứ.

Khuôn mặt nhỏ của cô hồng hào, mềm mại như thể có thể véo ra nước: “Trì Yếm, em đã mắng Trì Nhất Minh, cậu ta thù dai như vậy, sau này dù xảy ra chuyện gì, anh cũng không được ném em cho cậu ta.”

Trì Yếm quay đầu đi, có chút không chịu nổi ánh mắt tín nhiệm của cô.

Anh cũng không biết nên nói với cô thế nào, anh đưa cô tới bên người, ngay từ đầu đã không phải vì bảo vệ cô, mà là vì giữ lại mọi thứ đã vất vả nhiều năm mới thay đổi được cục diện.

Bao gồm mạng sống của những người trên đảo.

Nhưng giờ phút này trong ánh mắt cô tràn ngập tín nhiệm, Trì Yếm thấp giọng nói: “Tội sẽ tận lực.”

Khương Tuệ như sét đánh giữa trời quang, vì sao không phải bảo đảm mà lại là tận lực.

Cô có chút ủy khuất: “Anh không thể bảo đảm một chút sao?”

Cô đã trở mặt với Trì Nhất Minh, lỡ như sau này lại rơi vào tay Trì Nhất Minh biến thái kia, cô nghĩ thôi cũng thấy sởn tóc gáy.

Người đàn ông trước mắt bình tĩnh đến quá phận, chuyện không chắc chắn anh nhất định sẽ không nói ra chỉ để an ủi cô.

Anh đè lại ót cô: “Tôi không mạnh đến vậy, em có biết khác biệt lớn nhất giữa tôi và Trì Nhất Minh là gì không?”

Khương Tuệ ngơ ngác: “Là gì?”

Trì Yếm nói: “Người cậu ta dựa vào, là ba ruột. Nhưng tôi không có chỗ dựa, tôi chỉ có chính bản thân mình.” Dù Trì Nhất Minh thất bại, tài sản rơi vào tay người chị, nhưng cậu ta cũng sẽ không bị người thân đuổi tận giết tuyệt.

Nhưng Trì Yếm chỉ có cơ thể này, nếu anh thất bại, đối với Tam gia mà nói chính là phế phẩm, thứ chờ đợi anh là vô số người giẫm đạp.

Nhiều năm như vậy, anh đều trải qua một mình.

Trì Nhất Minh nói ngoại trừ một miếng cơm, Trì Yếm chưa từng cho cậu cái gì. Nhưng đối với Trì Yếm thời niên thiếu mà nói, một miếng cơm chính là tất cả.

Nhân sinh quan, giá trị quan, vào thời điểm đến cơm cũng ăn không đủ no, tất cả đều chẳng là gì.

Trì Yếm cúi đầu nhìn vào mắt cô, ánh mắt trong veo, bên trong phản chiếu ánh trăng ở cố hương còn có dáng vẻ của anh. Anh như vừa cười một chút, đã bao nhiêu năm trôi qua, cô vẫn là bộ dáng khiến anh động tâm nhất.

Nhận thức đầu tiên của anh về cái đẹp chính là đôi mắt long lanh này. Nó đã tiến vào thế giới chỉ hai màu đen trắng của thời niên thiếu, khiến trái tim anh nhảy lên một cách không có quy luật. Cho nên dù tình trạng của anh không mấy tốt như vậy, anh vẫn muốn giữ cô lại.

Dù chỉ có được trong vài giây ngắn ngủi, cũng tốt hơn cả đời lưu trữ tiếc nuối.

Khương Tuệ đột nhiên có chút khổ sở, cô đã chứng kiến thời niên thiếu gian nan lại đau khổ của anh, nhưng bởi vì khúc mắc trong nội tâm, chuyện cô có thể làm vì Trì Yếm thật sự quá ít.

Nhưng có một số việc, dù là khi nào làm cũng không muộn.

Khương Tuệ nói: “Anh và em, chúng ta chính là hai người.” Cô tựa như có chút ngượng ngùng, “Em không có bản lĩnh gì lớn, nhưng em biết kiếm tiền, thực sự có một ngày như vậy, em sẽ không để anh đói bụng.”

Thật là câu nói ngốc nhất trên đời, nhưng lại ngây thơ như vậy, anh lại cảm nhận được trái tim co rút kịch liệt.

Trì Yếm thậm chí không dám nhìn cô thêm một cái, sự tồn tại của cô thật là sự dụ hoặc đáng sợ. Anh rất sợ ngay sau đó anh sẽ biến thành người mà Trì Nhất Minh nói, sự bình tĩnh bị phá vỡ, đã chết cũng muốn kéo cô cùng theo.

Anh dường như không thể nhịn được nữa, một lúc lâu sau vỗ vỗ đầu cô, tận lực bình tĩnh nói: “Ít nói mấy lời ngốc đó đi.”

Sau vài ngày trì hoãn, chuyện của Lý Thanh Vân đã tìm ra nguyên do.

Chuyện này cực kỳ đơn giản, lúc Thủy Dương báo cáo đều mang theo giọng nói vô cảm: “Lý Thanh Vân có một cháu gái và một cháu trai, đứa cháu gái còn tính là nghe lời, nhưng cháu trai quả thực là ăn chơi trác táng. Lúc Lý Thanh Vân còn chưa phá sản, tên Lý Khôn này đã được sủng mà lớn lên, cậu ta có tật xấu là đặc biệt thích đánh cược, còn cực kỳ sĩ diện. Sau khi Lý Thanh Vân phá sản cậu ta vẫn không quản được cái tay, đi đánh cược còn thua một trận lớn, suýt nữa đã bị Lý Thanh Vân chặt tay.”

“Chuyện lần này, chính là do tên Lý Khôn làm, sau khi nhà cậu ta xuống dốc đã bị một đám bạn nhậu tẩy chay, cậu ta cầm lô ngọc trai thành phẩm này đến câu lạc bộ để khoe với bọn họ. Kết quả không nhịn được châm ngòi, đem đi đánh cược, thua hết ngọc trai không nói, đến cái quần cộc cũng suýt nữa bị đem ra bồi thường.”

Trì Yếm gật đầu: “Khó trách Lý Thanh Vân lại tức giận như vậy.”

Một hậu bối không nâng dậy nổi, quả thực chính là một bãi bùn lầy. Dù đang nằm trong quan tài, cũng nhịn không được mà tức giận để sống dậy.

Thủy Dương nói: “Số tiền đó đối với Lý Khôn mà nói không phải là một khoản nhỏ, nhà bọn họ còn không có được nhiêu đó, cậu ta suýt nữa đã rối rắm đến nỗi đem em gái ra đặt cược, muốn thắng lợi đem ngọc trai trở về.”

Trì Yếm goc gõ ngón tay lên mặt bàn: “Đám người kia đã thu tay lại?”

“Đúng vậy, đám bạn của cậu ta dường như sợ làm lớn chuyện, nên không đồng ý đánh cược với Lý Khôn.”

Trì Yếm lạnh lùng cười một chút: “Đám người đó quả thật là sợ làm lớn chuyện, bởi vì mục tiêu của bọn họ là ngọc trai và khiến Lý Thanh Vân nổi giận. Đám người kia và Lý Khôn đều không có đầu óc, chắc hẳn phía sau có người sai bảo.”

Thủy Dương kinh nghi bất định: “Có thể là ai chứ?”

Trì Yếm nói: “Cậu cảm thấy bọn họ sẽ nghe ai nói?”

Thủy Dương trong lòng cả kinh: “Trì Nhất Minh?”

Trì Yếm gật đầu: “Hiện tại Lý Khôn đang ở đâu?”

Thủy Dương: “Cậu ta đang ở một quán net, vì sợ về nhà sẽ bị ba và ông nội đánh chết nên đã ở đó mấy ngày rồi.” Hắn nhịn không được nói, “Ông chủ, bây giờ xử lí Lý Khôn thế nào đây. Chẳng lẽ phải buông tha cho cậu ta sao?”

Đối với Thủy Dương mà nói, Lý Khôn này thật sự là tên râu ria kéo chân sau, có tìm được cũng không ép ra giá trị gì, ngọc trai cũng không thể tìm về, nếu giết chết thì Lý Thanh Vân kia chắc cũng chết theo.

Trì Yếm cười nhạt một tiếng: “Buông tha cho cậu ta? Tìm cậu ta, đánh gãy tay, rồi ném vào tù.”

Thủy Dương muốn nói lại thôi: “Lỡ Lý Thanh Vân tức chết rồi…”

Trong mắt Trì Yếm cực kỳ lạnh lẽo: “Vậy tức chết đi.” Đối với Trì Yếm mà nói, tứ cố vô thân cũng tốt hơn đồng đội heo kéo chân sau, ít nhất không có Lý Thanh Vân, còn có người khác.

Trì Yếm lạnh lùng nói xong, liền cầm lấy áo khoác âu phục trên ghế.

Thủy Dương biết, anh lại phải về nhà. Gần đây Trì Yếm về nhà đặc biệt đúng giờ.

Trong lòng đang trầm trọng cũng thấy buồn cười vì chuyện này, Thuỷ Dương đánh bạo nói: “Ông chủ, cô Khương ở nhà chờ anh sao?”

Trì Yếm hơi dừng chân lại, liếc hắn một cái: “Không có.” Nhưng mà trong đôi mắt âm trầm của anh lại lộ ra vài tia sáng, có lẽ đến chính anh cũng không biết.

Thủy Dương có chút phiền muộn, đến ban thân cũng không dám nhìn thẳng vào tình cảm của mình, thật là tra tấn người.

Cây vạn tuế thật vất vả mới nở hoa, đến chính anh cũng không biết, còn tưởng rằng mình là sắt thép không gì phá nổi.

Trì Yếm về nhà lấy chìa khóa ra mở cửa, lọt vào đôi mắt chính là chiếc sô pha đã thay đổi màu sắc.

Trước kia nhà của anh trang hoàng theo phong cách rất ảm đạm, màu đen trắng xám chiếm đa số, nhưng chỉ mới hơn nửa tháng ngắn ngủi đã hoàn toàn thay đổi bộ dáng.

Vỏ sô pha đổi thành màu lam nhạt, gối ôm cũng trở nên mềm mại đáng yêu, bể kính ở huyền quan đuôi vài con cá cảnh nhiệt đới, trên ban công trồng các loại hoa.

Tựa như mỗi lần anh về nhà, đồ đạc ở nơi này lại nhiều lên một ít. Màu sắc lạnh lẽo dần dần bị thay thế bởi sắc màu ấm áp, trái tim cứng rắn của anh bị người ngâm trong vại mật.

Khương Tuệ không động đến tiền trong thẻ ngân hàng mà anh đưa, cô đều dùng tiền của mình, muốn cho nhà anh không còn áp lực nữa, trở nên ấm áp một chút, như vậy Trì Yếm cũng không cần xụ mặt, sẽ vui vẻ một chút.

Lần đầu tiên coi đánh bạo đổi vỏ sô pha, thấy Trì Yếm không có phản ứng gì, nhưng từ ngày đó về sau, anh thật sự mỗi ngày đều về nhà.

Khương Tuệ nhận được ủng hộ, lại thêm vào rất nhiều đồ vật tràn ngập sức sống.

Hầu hết mỗi lần anh về nhà, đều sẽ có người vui sướng kêu anh: “Trì Yếm, anh đã về rồi!”

Nhưng mà hôm nay, giọng nói mềm như bông kia lại không thấy, căn nhà to như vậy chỉ có tiếng bơm dưỡng khí của bể cá. Trì Yếm nhíu mày.

Anh ý thức được, thói quen thật là một thứ đáng sợ.

Anh cực lực ngồi trên sô pha trấn định một lát, vẫn là nhịn không được gọi điện thoại cho Khương Tuệ. Tiếng chuông vang lên từ phòng cô, nhưng trong nhà lại không có ai.

Sắc mặt của anh đáng sợ mà trầm xuống, tâm như là bị người ta bóp trong tay, hô hấp có chút khó khăn.

Anh vẫn luôn cảm thấy, một bình hoa nhỏ hoàn toàn không thuộc về anh, dù có một ngày không gặp nữa, về nhà hoặc là bị người khác đoạt đi, nhiều lắm anh cũng chỉ khó chịu một chút, sẽ không có nhiều cảm xúc hơn.

Nhưng giờ phút này, trên mu bàn tay anh nổi lên gân xanh, gọi điện thoại cho Thủy Dương: “Lý Khôn đâu, tìm được chưa?”

Thủy Dương nói: “Vẫn chưa, chủ quán net nói chiều nay cậu ta đột nhiên ra ngoài.”

Trì Yếm cắn răng: “Phải tìm được người!”

Đầu óc anh xoay chuyển nhanh chóng, bỏ qua rất nhiều thứ đen tối, đối với Trì Nhất Minh mà nói, ngọc trai hay Khương Tuệ quan trọng hơn?

Anh không biết đáp án của Trì Nhất Minh, nhưng anh nhớ tới tối đó, cô vô cùng đáng thương mà thỉnh cầu, bất luận xảy ra chuyện gì, cũng đừng ném cô cho Trì Nhất Minh.

Trì Yếm nhắm mắt, gần như là kìm nén mà nói: “Khương Tuệ biến mất, tìm được Lý Khôn, nói với cậu ta tôi từ bỏ ngọc trai, tôi không truy cứu nữa, kêu cậu ta không được động vào cô!”

Thủy Dương sửng sốt một lúc lâu, lặp lại: “Từ bỏ?” Ông chủ còn biết mình đang nói cái gì không?

Đã nói chỉ là một chút chấp niệm của thời niên thiếu, mỏng manh như nước mà?

Thủy Dương còn muốn nói gì đó để anh bình tĩnh lại, ngay sau đó tựa như nghe thấy đầu kia có tiếng mở cửa.

Trì Yếm đột nhiên an tĩnh lại.

Khương Tuệ mới mở cửa, liền thấy Trì Yếm đứng ở phòng khách lập tức ngước mắt nhìn cô.

Đôi mắt anh quá dọa người, cô bị giật mình, ngay sau đó liền giấu túi đen trong tay ra phía sau.

Cô đột nhiên tới kỳ sinh lý, trong nhà Trì Yếm lại không chuẩn bị băng vệ sinh, cô chỉ có thể tự ra ngoài mua.

Ngay sau đó, đầu cô bị người ta đè lại, trán hung hăng đập vào lòng người đàn ông.

Cô có chút ngốc người, sợ tới mức băng vệ sinh cũng suýt rớt xuống.

Trì, Trì Yếm lại làm sao vậy?

———

Các bạn cũng có thể đọc thêm:
Phú đại gia ở rể
Rể quý trời cho
Công lược trái tim
Nếu yêu anh là sai em nguyện vì anh sai cả đời


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ. >

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  

Các truyện đang HOT :