NHỚ EM

Chương 4: Chim cánh cụt nhỏ

trước
tiếp

Đến khi trăng lên tới đỉnh đầu, Trì Yếm mới miễn cưỡng khôi phục tinh thần về nhà.

Tại một tiểu viện xa xôi ở phía bắc, một đứa bé gái tầm mười tuổi vui sướng khi người gặp họa mà nhìn anh, trong tay còn cầm nửa quả táo gặm. Làn da cô nhóc có chút ngâm đen còn hơi béo, như thế nào cũng không thể gọi là đẹp.

Trì Yếm vào phòng, trên bàn gỗ quả nhiên không có gì, đến gạo cũng sẽ không chừa lại cho anh một hạt. Mợ Đặng Ngọc Liên cùng cậu Triệu Tùng Thạch đang phơi đồ ăn trong sân, Triệu Tùng Thạch biểu tình xấu hổ mà nhìn thoáng qua Trì Yếm, nhưng trời sinh ông tính yếu đuối, rốt cuộc vẫn không dám nói chuyện với Trì Yếm, chỉ lúng ta lúng túng nói: “A Yếm đã trở lại rồi à?”

Trì Yếm gật gật đầu: “Chào cậu.” Anh liếm môi, cũng không có biểu tình gì khác liền trở về phòng.

Em gái họ Triệu Nam ở phía sau thấy anh lại không được ăn cơm, cười hì hì nói: “Đáng đời.”

Mấy năm nay có khổ gì mà anh chưa nếm qua? Trì Yếm mặt không cảm xúc đi về phía căn phòng chất đầy đồ đạc linh tinh.

Triệu gia mới dọn tới đây được nửa tháng, Triệu Tùng Thạch tốn mấy vạn để mua căn nhà nhỏ này, một phòng cho ông cùng Đặng Ngọc Liên, một phòng khác cho Triệu Nam con gái ruột. Hai đứa cháu ngoại Trì Yếm cùng Trì Nhất Minh chỉ có thể ở trong căn phòng vốn dùng làm kho đựng đồ.

Trì Yếm còn chưa vào cửa đã thấy Trì Nhất Minh đang nghiêm túc ngồi trước bàn gỗ viết chữ.

Năm nay Trì Nhất Minh chín tuổi, nghe thấy tiếng mở cửa liền ngẩng đầu: “Anh!” Kết quả cậu thấy trên quần áo Trì Yếm có vết máu, thần sắc cao hứng lập tức ngưng trọng, Trì Nhất Minh vội vàng đứng lên: “Anh, anh làm sao vậy?”

Trì Yếm nhàn nhạt mở miệng: “Không sao, mệt thôi.”

Trì Nhất Minh sắc mặt khẽ biến đổi, cắn răng nắm chặt quyền.

Ra đời sớm dạy con người ta cách trưởng thành sớm, Trì Nhất Minh hướng mắt nhìn ra bên ngoài, từ trong chiếc cặp ‘kiểu nữ’ cũ nát của mình lấy ra một chiếc màn thầu trắng.

“Anh, mau ăn đi.”

Trì Yếm đến mí mắt cũng không nâng: “Em lấy từ đâu vậy?”

Trì Nhất Minh lấy đống bài tập hè từ trong cặp ra rồi nói: “Em giúp bọn nó làm bài tập, bọn nó trả thù lao cho em.” Cho nên hôm nay cậu ra ngoài là để thu thập sách bài tập.

Trì Yếm cũng không nói gì thêm, anh cầm cái màn thầu lên ăn.

Hôm nay anh quỳ dưới cái nắng gắt ấy cả ngày, giọng nói khô khốc cổ họng đau rát. Những năm này màn thầu nào có được mềm xốp thơm ngon như sau này, lại còn bị ép bẹp dí trong cặp, làm sao mà ăn đủ no, những thứ ấy khiến anh nghẹn đến nhân tâm hốt hoảng.

Nhưng so với dạ dày đói, nỗi khổ riêng trong lòng không tính là gì.

Dạ dày rốt cuộc cảm giác được một chút thức ăn, Trì Yếm dễ chịu đi một ít. Động tác anh chậm lại, cắn từng ngụm màn thầu.

Trì Yếm không chút để ý nói: “Tiểu thiếu gia của Tôn gia trong viện kia, học kỳ sau mua đồ cho em thì em hãy nhận lấy.”

Trì Nhất Minh vô cùng thông minh, đôi mắt cậu phiếm hồng, không nói gì.

Có đôi khi Trì Nhất Minh rất hận cuộc sống hiện tại, mẹ mất vì tai nạn xe, cậu mợ cầm tiền trợ cấp rồi nói là muốn nuôi nấng hai anh em lớn lên, nhưng bọn họ còn chưa trưởng thành, một người mười hai tuổi, một người chín tuổi, ở Triệu gia cơm đều ăn không đủ no.

Nhưng Trì Nhất Minh cũng không dám đến cô nhi viện sinh sống.

Cô nhi viện năm 1997 không giống như trên điện ảnh, ít nhiều gì cũng sẽ có những đứa trẻ bị khuyết tật bẩm sinh, vả lại đầu năm nay không ai muốn nhận con nuôi.

Càng miễn bàn đến việc đi học.

Ít nhất sống trong nhà cậu mợ, Trì Nhất Minh còn có cơ hội đi học.

Ánh trăng dâng lên tới đỉnh, Trì Yếm nói: “Anh đi tắm.”

Trì Yếm đi ra sân, kéo nước từ giếng lên. Anh cầm một cái gáo, trần trụi nửa người trên, nước lạnh từ trên người anh đổ xuống, vết thương bị thấm nước chợt đau nhói, Trì Yếm nhẹ nhíu mày.

Lúc Trì Yếm về phòng, Trì Nhất Minh còn đang lăn lộn với đống bài tập hè.

Trì Yếm đưa mắt nhìn rồi nằm lên giường ngủ.

Có đôi khi Trì Nhất Minh cảm thấy anh trai thật quá đạm mạc, nhưng khoảng thời gian dày vò nhất kia, là Trì Yếm đã làm tất cả mọi thứ để nuôi sống hai anh em. Anh nhặt rác, khuân vác thùng xăng, việc khổ việc nặng gì cũng đã trải qua.

Trì Nhất Minh sớm đã biết, Trì Yếm không phải là anh ruột của cậu, anh chỉ là đứa nhóc lưu lạc được mẹ cậu nhặt về nuôi.

Sau đó anh lớn lên, anh đã dùng bờ vai rộng lớn để nuôi cậu.

Ở trong lòng Trì Nhất Minh, Trì Yếm là anh ruột của cậu.

Không dám bật đèn, Trì Nhất Minh nương vào ánh trăng để viết thêm một lát, thân thể nhỏ nhỏ của cậu có chút gầy yếu. So với Trì Yếm diện mạo lãnh đạm lương bạc thì Trì Nhất Minh lại là mặt mày tinh xảo xinh đẹp.

Trì Yếm rất nhanh liền thiếp đi.

Trì Nhất Minh kéo cặp lại, khổ sở đưa mắt nhìn anh trai.

Trì Yếm đầu óc linh hoạt, co được dãn được, cũng rất có chủ ý, đặc biệt có thể nhẫn nhịn. Thức ăn thiu anh đều có thể mặt không cảm xúc mà nuốt xuống, lúc ăn cái màn thầu mềm nhũn kia, biểu tình của Trì Yếm cũng không thay đổi nhiều lắm.

Trì Nhất Minh nhỏ giọng nói: “Anh, một ngày nào đó trên đời này sẽ không còn người nào dám xem thường chúng ta nữa.”

Trì Yếm nhắm hai mắt: “Ừm.”

Trì Nhất Minh lại nói: “Sau này em sẽ có một căn nhà thật lớn, em sẽ không cho mợ cùng con nhỏ xấu xa Triệu Nam kia vào ở, còn phải có xe, có người giúp việc.”

Trì Yếm không tỏ ý kiến.

Trì Nhất Minh nổi lên hứng thú, đột nhiên hỏi: “Anh, anh thì sao? Anh muốn có gì?”

Cái thế giới thối nát này, cái gì mới là thứ mà anh muốn có nhất?

Đêm hè, nơi bụi cỏ xa xa có tiếng ếch kêu ộp ộp.

Màn đêm cuối cùng cũng dần dần mang đến hơi lạnh nhẹ nhàng thoải mái, thật ra Trì Yếm còn chưa ngủ, anh mở đôi mắt hẹp dài, nhưng cuối cùng lại không nói gì.

Trời còn chưa sáng, Trì Yếm đã rời giường đi chuyển hàng.

Hôm nay Trịnh Xuân nhập thêm một đống đồ mới, sáng sớm xe đã đưa hàng đến. Trì Yếm có chút phát sốt, buổi sáng hô hấp anh nóng rực, nhưng cái này không phải là vấn đề lớn. Anh uống hai cốc nước lạnh rồi đạp lên sương mù buổi sớm ra cửa.

Nhiệt độ lúc này là thoải mái nhất, cũng thích hợp nhất để chuyển hàng.

Anh chuyển hàng từ ngoài đại viện vào trong, một lúc lâu sau thì có một chiếc xe đạp được dắt ra. Một người đàn ông tướng mạo ngay thẳng ôn hòa nói: “Tuệ Tuệ, ba đi làm đây, con đi đường phải cẩn thận, đừng để bị ngã nữa đấy.”

Trì Yếm dừng chân lại một chút, hơi nhấc bình nước trên vai lên.

Qua một hồi lâu, cô bé mới chậm rãi cất giọng nói mềm mại: “Con biết rồi, gặp lại ba sau.”

Khương Thủy Sinh thấy Trì Yếm đang vững bước chuyển đồ trong đại viện, trong lòng không khỏi thở dài. Nhưng thế nào thì đây cũng không phải chuyện nhà mình, hắn thật sự không thể quản được, nuôi dưỡng con nít không dễ như nuôi một chú cún, chú mèo.

Khương Thủy Sinh đạp xe ra ngoài.

Sau khi Khương Tuệ rời giường liền bắt đầu làm huấn luyện tứ chi.

Chỉ một lát sau trán cô liền đập vào một cái túi lớn, Khương Tuệ bò dậy, đau đến hít khí, một hồi lâu mới bò dậy được.

Vẫn là không được, thân thể này phản ứng quá chậm, giống như là đang ấn “Giảm tốc độ x4” vậy.

Sau khi mặt trời mọc, đại viện dần dần trở nên náo nhiệt.

Có một đứa trẻ đứng ở cổng nhà cô kêu lớn: “Khương Tuệ! Ra đây chơi đi!”

Khương Tuệ cảm thấy giọng nói này thật quen tai, cô do dự một chút, vài phút sau mới dịch ra cạnh cửa, nhìn về phía mấy cô bé đứng dưới cây đại thụ.

Cô bé mặc váy màu bạc hà đứng ở giữa vẫy tay với cô, nở nụ cười đặc biệt trong sáng: “Khương Tuệ mau tới đây, tớ giới thiệu bạn mới cho cậu.” Cô bé mặc váy màu bạc hà này có khuôn mặt tròn tròn bầu bĩnh, đôi mắt tròn xoe trông cực kì thanh thuần.

Khương Tuệ sưng mí mắt nhìn cô bé một hồi lâu, rốt cuộc cũng dần dần nhớ ra cô nhóc ấy là ai.

Cô bé tên là Lương Thiên Nhi, hình như nghe nói sau này là ánh trăng sáng trong lòng lão đại Trì Yếm.

Khương Tuệ: “…”

Lúc nhỏ, trong đại viện Lương Thiên Nhi là có thể diện nhất, cô bé có thành tích tốt nhất, ăn mặc đẹp, lớn lên lại giống như đóa cúc non thanh nhã, cô gái được hoan nghênh nhất trong đại viện chính là Lương Thiên Nhi.

Trì Yếm thích Lương Thiên Nhi cũng chẳng có gì lạ.

Lương Thiên Nhi bĩu môi, quan tâm nói: “Khương Tuệ, cậu nhìn cái gì vậy, mau tới đây đi, muốn tớ đến kéo cậu không?”

Nếu là Tiểu Khương Tuệ, nhất định sẽ cảm động một phen, bởi vì bạn nhỏ thân thiện với cô như Lương Thiên Nhi thực sự quá ít. Nhưng Khương Tuệ chỉ chết lặng nhìn cô bé ấy vài giây, mí mắt trái giật giật, chậm rãi nói: “Không cần đâu, tớ tới đây.”

Lương Thiên Nhi có một cái tật xấu, cô bé thích chơi với những cô gái xấu xí.

Khương Tuệ ngày ngày mặt mũi bầm dập đã trở thành ‘Người bạn tốt nhất’ trong lòng Lương Thiên Nhi.

Đương nhiên sau này cái tình hữu nghị vô tình này sẽ vỡ vụn. Khương Tuệ xinh đẹp, Lương Thiên Nhi đánh chết cũng không đứng cạnh cô.

Khương Tuệ đi qua, mới nhìn lại thấy một người quen.

Ôi ôi ôi, Lương Thiên Nhi còn lôi kéo Triệu Nam.

Nhìn Lương Thiên Nhi thân mật kéo Triệu Nam, Khương Tuệ nhịn rồi lại nhịn, thiếu chút nữa đã cười thành tiếng, vẫn hên là cô phản ứng chậm, trên mặt hơi giật giật một chút lại trở về biểu tình ban đầu.

Triệu Nam làn da đen nhánh, cằm cũng rất ngắn, quả thật hơi khó coi.

Tiêu chuẩn Lương Thiên Nhi chọn bạn thật là rất hà khắc.

Lương Thiên Nhi tay trái kéo Triệu Nam, tay phải muốn kéo Khương Tuệ, đối với cô bé mà nói, đây quả thực là đỉnh cao của nhân sinh.

Khương Tuệ vốn dĩ muốn rụt tay về sau, kết quả vừa thấy cậu bé từ xa xa đi tới, thân thể Khương Tuệ nháy mắt liền cứng đờ.

Khương Tuệ vươn bàn tay nhỏ, Lương Thiên Nhi tiểu mỹ nhân, mau kéo ta giữ chặt ta đi!

Lúc này Lương Thiên Nhi tựa như một tiểu thiên sứ, đắc ý kéo cô đi.

Khương Tuệ thấp thỏm đi theo bọn họ.

Ve kêu inh ỏi từ một thân cây, cậu bé Trì Nhất Minh phấn điêu ngọc trác[1] đeo cặp sách, đang nói chuyện với một đám nhóc.

[1] Phấn điêu ngọc trác: gương mặt đẹp như bức tượng điêu khắc, làn da mịn như viên ngọc đã được mài dũa.

Khuôn mặt Trì Nhất Minh lúc nhỏ hồng nhuận, lông mi vừa dài vừa cong, cười đến thẹn thùng ngượng ngùng. Không biết cậu nói gì mà Tôn Tiểu Uy cùng một đám nhóc khác đưa sách cùng vở bài tập cho cậu.

Trì Nhất Minh vừa mới cất vào cặp, Triệu Nam liền hồ nghi hô lên: “Trì Nhất Minh! Cậu đang làm gì đó?”

Trì Nhất Minh ngẩng đầu.

Ánh mắt đầu tiên cậu bé liếc nhìn Triệu Nam một cái, sau đó thoáng nhìn Lương Thiên Nhi khả ái ở giữa, cuối cùng mới nhìn về phía Khương Tuệ mặt mũi bầm dập, lúc ấy cô nhạy bén nhận thấy ánh mắt của cậu có ý cười nhạo cùng khinh thường nhàn nhạt.

Khương Tuệ vui vẻ.

Trì Nhất Minh trông mặt mà bắt hình dong thật là… Quá tốt!

Nhưng bạn nhỏ Trì Nhất Minh rất biết giả bộ, cậu cười ngọt ngào, lắc đầu với Triệu Nam: “Tớ về nhà, các cậu chơi đi. Gặp lại mọi người sau!” Đến một chút gượng gạo cũng không có.

Khương Tuệ cầm chặt tay Lương Thiên Nhi, trong lòng sung sướng đến xoay vòng vòng! Thời gian sau khi quay ngược quả thực khiến người ta mỗi ngày đều hạnh phúc đến 3000 lần, mỗi ngày đều có hi vọng mới!

Dưới ánh mặt trời, Trì Yếm đang chuyển hàng xa xa nhìn qua.

Bên cạnh cô bé mặc đầm xanh, ‘chim cánh cụt nhỏ’ với đôi mắt đào hoa ánh mắt sáng ngời có thần, muốn cười mà không cười được.

Người ta khuôn mặt trắng nõn phấn nộn đáng yêu, ‘chim cánh cụt nhỏ’ lại mặt thảm không nỡ nhìn.

Trì Yếm rũ mắt, mồ hôi lăn xuống mi mắt anh.

Anh lười biếng suy nghĩ, thật ngốc, không biết chọn bạn mà chơi.

Các bạn cũng có thể đọc thêm:
Phú đại gia ở rể
Rể quý trời cho
Công lược trái tim
Nếu yêu anh là sai em nguyện vì anh sai cả đời


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ. >

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  

Các truyện đang HOT :