NHỚ EM

Chương 17: Một chút động tâm

trước
tiếp

Trì Yếm về đến nhà, mới vào cửa liền phát hiện có chỗ không thích hợp.

Trì Nhất Minh bị trói trên cây trong sân, cậu bị bịt kín miệng đang liều mạng giãy giụa, đôi mắt oán hận như sắp ứa máu ra.

Đặng Ngọc Liên hùng hùng hổ hổ đi ra từ phòng kho chỗ bọn họ ở: “Tên nhóc thối tha, mày dám giấu tiền.” Trong tay bà ta cầm mấy tờ mười đồng, mắng chửi Trì Yếm.

Triệu Nam ngồi ở trong viện cười hì hì xem náo nhiệt, vừa thấy Trì Yếm trở lại, cô ta cất cao giọng nói: “Mẹ! Trì Yếm về rồi kìa.”

Tháng chín gió quạnh quẽ, màn trời tối đen, thiếu niên lạnh lùng nhìn Đặng Ngọc Liên.

Đặng Ngọc Liên nhét tiền vào trong túi, bị ánh mắt anh nhìn đến phát run. Đặng Ngọc Liên trong lòng cũng buồn bực. Tên nhóc ranh này ở nhà ăn không đủ no, mấy năm nay lại cao lên không ít, nói không chừng ở bên ngoài đã ăn không ít thứ tốt.

Bắt đầu từ khi Trì Yếm đi làm, liền không cho trong nhà một phân tiền, Đặng Ngọc Liên mắng anh, anh cũng xem như không có gì, mỗi lần đều chỉ lạnh lùng kêu bà ta đến đòi Văn Lôi.

Nhưng đó là “Văn Lôi” đấy, là tên cầm dao đâm người! Đặng Ngọc Liên nào dám đòi tiền hắn.

Nghĩ tới nghĩ lui, bà ta quyết định không đóng học phí sơ trung cho Trì Nhất Minh, thế này thì Trì Yếm sẽ phải lấy tiền ra! Nhưng không nghĩ tới hai tên nhóc này lại tự mình đi đóng học phí.

Đặng Ngọc Liên tức điên người, được! Dám giấu tiền, bà ta thừa dịp Trì Yếm chưa về, bắt chồng trói Trì Nhất Minh lại.

Trì Nhất Minh vẫn chỉ là một cậu thiếu niên choai choai mười ba tuổi, cao khoảng 160cm, làm sao có thể là đối thủ của hai vợ chồng bà ta.

Đặng Ngọc Liên ở trong phòng tìm một vòng, tổng cộng tìm thấy 50 đồng, tức giận mắng chửi Trì Yếm.

Lúc này nhìn thấy Trì Yếm, Đặng Ngọc Liên vừa muốn tiến lên, Triệu Tùng Thạch từ phía sau đi tới, kéo kéo bà ta: “Được rồi được rồi…”

Đặng Ngọc Liên ngẩng đầu vừa thấy Trì Yếm cao to, cũng có chút e ngại, hừ lạnh một tiếng: “Dù sao từ hôm nay trở đi, không giao tiền đừng nghĩ tao cho tụi mày ăn cơm.”

Bà ta túm Triệu Nam đang xem náo nhiệt trong sân vào nhà chính.

Trì Nhất Minh thấy cánh tay Trì Yếm nổi gân xanh, nhưng cuối cùng anh lại không nói gì, chỉ đi tới cởi dây trói cho cậu.

Trì Nhất Minh được tự do, đấm một quyền vào thân cây, ánh mắt mang theo hận ý nồng đậm.

Trì Yếm nói: “Thu dọn một chút, mấy ngày nữa chúng ta dọn ra ngoài ở.”

Trì Nhất Minh bỗng nhiên ngẩng đầu, cậu nhíu mày: “Anh, sao anh lại đột nhiên đồng ý vậy?”

Trước khi khai giảng sơ trung, Trì Yếm đưa sổ tiết kiệm cho cậu nhìn thoáng qua, Trì Nhất Minh vừa thấy còn tưởng mình nhìn lầm, mặt trên ghi 10400 đồng!

Phải biết rằng năm 1999 ở thành phố R, thuê một căn phòng nhỏ chỉ tốn 200-300 đồng.

Lúc ấy Trì Nhất Minh liền nhảy nhót muốn dọn ra ngoài ở.

Trì Yếm nói: “Tạm thời ở đây, tích cóp tiền cho em học cao trung với đại học.”

Trì Nhất Minh ngẫm lại cũng đúng, dù sao cũng đã nhẫn nhịn sống ở đây nhiều năm như vậy, Trì Yếm kiếm tiền quả thật không dễ dàng, có thể tiết kiệm thì tiết kiệm.

Nhưng hôm nay Trì Yếm chủ động muốn dọn ra ngoài, Trì Nhất Minh kinh hỉ lại chần chừ.

Trì Yếm: “Đợi qua hai ngày nữa anh tìm được phòng rồi dọn qua đó, chuyện tiền anh sẽ nghĩ cách.”

“Anh, em cũng lớn rồi, có thể cùng anh chia sẻ! Em cũng sẽ nghĩ cách kiếm tiền.”

Trì Yếm cũng không phản bác, gật gật đầu.

Trên đường trở về, Trì Nhất Minh hỏi: “Anh, anh còn chưa trả lời vấn đề của em, vì sao đột nhiên đồng ý dọn ra ngoài?”

Cây du trong viện bị gió đầu thu thổi đến lắc lư, xuyên thấu qua màn trời tối đen, Trì Yếm nhìn về phía nam đại viện.

Anh nhớ tới đôi mắt trong vắt lại cố tình xa cách của tiểu thiếu nữ, đến chính anh cũng không nhận thấy đáy lòng mình đang khó chịu, thậm chí còn khó chịu hơn khi thấy Đặng Ngọc Liên lấy tiền của anh.

Dọn ra ngoài rõ ràng là không lý trí, mỗi năm chi tiêu nhiều hơn một ngàn đồng. Nhưng giờ khắc này, anh chỉ lo xua đi loại cảm xúc thình lình xuất hiện này, anh lười tốn công sức lấy lại tiền từ chỗ Đặng Ngọc Liên, chỉ nghĩ đến phải nhanh chóng rời khỏi đây.

Anh mím môi, lần đầu tiên cảm thấy, Khương Tuệ trưởng thành còn chán ghét hơn Lương Thiên Nhi nhiều lần.

Cô lui ra phía sau một bước, làm trái tim anh cũng nghẹn lại.

Giữa tháng chín, Trì Yếm dẫn Trì Nhất Minh chuyển nhà. Thành phố R cũng không phải đại đô thị phồn hoa, chỉ là một tiểu thành khá cũ kỹ. Anh thuê một căn phòng nhỏ ở hẻm Lý Tử với giá 280 đồng mỗi tháng.

Cảm giác tồn tại của bọn họ ở đại viện không lớn, hiện giờ phải đi, cũng chỉ là tự thu dọn đồ đạc mà thôi.

Thời điểm Trì Nhất Minh dọn quần áo, một cái hộp ở trên cùng rơi xuống, lộ ra đôi bao tay lông dê sạch sẽ nửa mới.

Cậu kinh ngạc nhướng mày, nhà bọn họ khi nào có đôi bao tay này?

Trì Yếm nhíu mày, đi tới nhặt nó rồi bỏ vào túi hành lý của mình. Trì Yếm cái gì cũng không nói, Trì Nhất Minh trong mắt suy nghĩ sâu xa một lát, nhưng cũng không hề hỏi.

Nhiều năm như vậy, bất luận là sinh hoạt hay tình cảm, bọn họ đều tương đối độc lập.

Trì Yếm khiêng hành lý trên vai.

Trì Nhất Minh hỏi: “Không cần cáo biệt ai sao?”

“Không cần thiết.”

Trì Nhất Minh nói: “Anh, người trong đại viện đều rất chán ghét, nhưng Khương Tuệ không tồi, chúng ta đi tạm biệt cậu ấy đi.”

Trì Nhất Minh thấy thần sắc anh trai chợt lãnh đạm, Trì Yếm nói: “Em đi đi, anh không đi.”

Trì Nhất Minh đi đến phía nam đại viện, buông hành lý xuống, hô to: “Khương Tuệ!”

Trì Yếm đứng xa xa cách 20m, nghe tiếng cũng nhịn không được nhìn lại.

Trì Nhất Minh thời kỳ vỡ giọng mang theo ý cười nói: “Đừng trốn nữa, tớ biết cậu ở nhà, nếu không ra tớ sẽ lấy quần áo cậu phơi trong sân.”

Qua thật lâu, bên cửa sổ mới có một cái đầu nhỏ do dự ló ra.

Mái tóc mềm mại của cô bé xuyên qua những tia nắng mỏng manh vàng óng, giống như một con vật nhỏ dễ thương.

Trì Nhất Minh cười khẩy: “Cậu đúng là chán ghét tôi.”

Khương Tuệ nhìn Trì Nhất Minh, phiền muộn nói, “Cậu có chuyện gì không?”

“Không có gì, sau này tớ với anh trai sẽ không sống ở đại viện này nữa. Nói với cậu một tiếng thôi.”

Cô bé mở to mắt, còn chưa kịp phản ứng đã lộ ra nụ cười. “Tạm biệt.”

Trì Nhất Minh nhìn nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt xanh tím của cô, giận đến tím người.

Cậu nói: “Khương Tuệ, cậu phải tặng quà chuyển nhà cho tôi!”

Sở dĩ Khương Tuệ không nhớ rõ đoạn ký ức từ 9 đến 13 tuổi là vì trong trí nhớ của cô, hai anh em Trì gia rời khỏi đại viện. Đối với bọn họ mà nói, sống ở bên ngoài thế nào cũng tốt hơn sống trong Triệu gia.

Loại tương lai này sẽ làm cho anh thăng chức rất nhanh, gặp nước sẽ hóa thành rồng.

Bọn họ rời khỏi, Khương Tuệ tất nhiên cao hứng. Giờ phút này cô cũng cực kỳ hào phóng: “Cậu muốn quà gì?”

Ánh mắt Trì Nhất Minh dừng trên đầu cô, bím tóc của cô bé được cột bằng dây buộc tóc thỏ con, thoạt nhìn vô cùng ngoan ngoãn.

Nhưng muốn dây buộc tóc của người ta thì rất kỳ quái, cậu áp xuống cái loại cảm giác quái quái này, thấy bông hoa duy nhất ở phía trước cửa sổ của cô, anh hừ một tiếng: “Ngắt cái bông hoa xấu xí kia cho tôi!”

Bông hoa mà Khương Tuệ tỉ mỉ nuôi trồng, do dự một lát, cô gật gật đầu.

Đi nhanh đi!

Trì Nhất Minh cắn thịt trong khoang miệng mình, bị cô chọc tức đến bật cười. Làm bạn học hai năm tiểu học, hôm nay là ngày cô khẳng khái nhất.

Cậu hung tợn giật lấy đóa hoa, thuận tay đóng cửa sổ lại.

“Ầm” một tiếng, qua thật lâu mới truyền đến tiếng kêu buồn bực của Khương Tuệ. Cậu đóng cửa sổ, cửa kính thiếu chút nữa đã đập vào mặt cô.

Đương nhiên, khuôn mặt nhỏ kia cũng không nhìn thấy.

Trì Yếm xa xa nhìn hết thảy, thấy Trì Nhất Minh đi tới, anh mới dời ánh mắt đi.

Trì Nhất Minh ném hoa xuống đất, dùng sức nghiền nát nó: “Anh, anh nói rất đúng, sớm biết đã trực tiếp rời đi.” Cậu cười u ám, không hề có chút ý cười, “Người ta nghe thấy chúng ta rời đi thì rất cao hứng.”

Trì Yếm nhìn bông hoa bị Trì Nhất Minh dẫm nát, nhàn nhạt nói: “Ừ.”

Trì Yếm không muốn nói nữa, thời tiết tháng chín sáng sủa, túi hành lý che khuất vẻ mặt của anh. Sự bực mình đêm qua vẫn không tan đi, tâm tình anh cũng không tốt.

Trì Nhất Minh nói: “Em rất chán ghét cậu ấy, chán ghét mọi người ở cái đại viện này. Anh, anh thì sao?”

Trì Yếm tròng mắt đen nhánh, anh trầm mặc. Anh cũng muốn phụ họa cho em trai, nói mình cũng chán ghét Khương Tuệ. Nhưng hai chữ đó chỉ đảo quanh trong lòng, thế nào cũng nói không nên lời.

Mặc dù trong lòng anh rõ ràng có chút tức giận nói không nên lời.

Trì Yếm nghĩ, dù sao cũng rời đi, mặc kệ sau này cô biến thành người thế nào, cuộc sống bọn họ sẽ không giao nhau nữa.

Đối với chuyện bọn họ rời đi, Đặng Ngọc Liên đã tức giận một thời gian dài.

“Thật vất vả mới nuôi hai tên nhóc ranh kia đến khi có thể kiếm tiền, thế mà chúng nó dám chạy đi mất!”

Nhưng kêu bà ta đi bắt người, bà ta lại không dám.

Trì Yếm không phải là một đứa trẻ, nắm đấm của anh khiến cho người ta lùi bước. Đặng Ngọc Liên chỉ có thể mắng Triệu Tùng Thạch cho hả giận, hắn chỉ im lặng không nói gì.

Những người tốt bụng cũng chỉ trích bọn họ không tử tế, mấy năm nay đối xử tệ bạc với hai đứa nhỏ thế nào mọi người đều thấy rõ như ban ngày.

Nhưng ai mắng thắng được Đặng Ngọc Liên? Họ thường lắc đầu thở dài rồi nói “Người đàn bà đanh đá”, sau đó không đề cập đến việc này nữa.

Cuối cùng chuyện này không giải quyết được gì.

Khoảng thời gian này Khương Tuệ rất vui vẻ.

Cô học sơ nhất (lớp 7), giáo viên cực kỳ hòa ái, Trần Thục Quân ngồi cùng bàn hoạt bát lại đáng yêu, hơn nữa phòng học của bọn họ ở lầu ba, còn Trì Nhất Minh ở lầu hai. Cô thường không gặp cậu ở trường, điều này làm cô cực kỳ vui vẻ.

Rất nhiều người khi có thể trở về, đều muốn làm cho cuộc sống của mình trở nên xuất sắc hơn. Nhưng đến một ngày thật sự lùi về quá khứ, mới biết được có một vài thứ nghĩ rất dễ dàng lại làm rất khó.

Nhớ số xổ số hay xu hướng thị trường chứng khoán chỉ là một suy nghĩ khá viển vông.

Có thể trở về, trải qua một tuổi thơ dịu dàng và ở bên người thân, đối với Khương Tuệ mà nói đã đặc biệt thỏa mãn rồi.

Năm nay, gió nhẹ trời cũng xanh, không khí trong tiểu thành không có khói bụi xe ô tô, hoa nở đặc biệt rực rỡ, bọn nhỏ cũng chưa cầm di động chơi suốt ngày.

Không có Olympic Toán, chỉ có những bài học trên máy tính đơn giản, còn có âm thanh thanh thúy lướt qua các phím đàn của giáo viên âm nhạc.

Mùa đông đến thành phố R có tuyết rơi, thời gian cũng trở nên thong thả hơn.

Đến cuối tháng 12, Khương Tuệ vẫn kiên trì mỗi ngày đều tập giữ thăng bằng.

Gần đây cô đang phát triển, cô cảm thấy ngực có chút mẫn cảm. Dung mạo thiếu nữ cùng thân thể lả lướt đang thong thả xảy ra biến đổi, cô không thể không bắt đầu mặc nội y, ở sau cổ thắt một chiếc nơ nhỏ màu trắng.

Nhưng có hôm tan học trời mưa, trên mặt đất trơn trượt, cô lại bị ngã một lần. Lần này tương đối nghiêm trọng, nửa bên mặt bị một cục đá xượt qua, còn trên người thì không có chuyện gì.

Khương Thủy Sinh cực kỳ gấp gáp, thời điểm bác sĩ khử trùng cho cô còn khen ngợi vài câu: “Cô bé thật kiên cường, vẫn luôn không khóc.”

Cồn khử trùng rất đau, thật ra trong lòng bác sĩ cũng lo lắng cô sẽ để lại sẹo. Bác sĩ dùng băng gạc che nửa bên mặt của Khương Tuệ lại, dặn dò cô không được chạm vào. Bên mặt trái của cô băng bó, còn bên mặt phải thì xanh xanh tím tím, thoạt nhìn thực sự rất đáng thương.

Khương Tuệ an ủi ba: “Bệnh của con sắp khỏi rồi, lần này là do không chú ý. Qua mùa đông này là ổn thôi, con không sao.”

Thấy trong ánh mắt con gái dào dạt ý cười, Khương Thủy Sinh cũng thả lỏng, đây là ngoài ý muốn, chứng minh Khương Tuệ đã tốt lên. Dung mạo đẹp hay không cũng không quan trọng, lưu lại sẹo hay không cũng không quan trọng, cô khỏe mạnh vui vẻ là được.

Thời điểm ăn tết, Khương Tuệ đến nhà Khương Tuyết, nhìn pháo hoa nơi xa xa, cô bừng tỉnh, thì ra đã trở về hơn ba năm rồi.

Biến đổi lớn nhất, là hai thiếu niên Trì gia ở phía bắc đại viện.

Khương Tuệ chống cằm nghĩ, qua mấy năm nữa, bọn họ đều là những nhân vật không tầm thường.

Trì Yếm đẩy cửa ra, cánh tay còn đang chảy máu.

Trì Nhất Minh hoảng sợ: “Anh, anh làm sao vậy?”

Trì Yếm ánh mắt tối đen, lắc đầu.

“Chúng ta đến bệnh viện đi!”

Trì Yếm cau mày, kéo dải vải rồi cởi quần áo. Bên ngoài rõ ràng tuyết đang rơi, nhưng anh lại đau đến toát mồ hôi lạnh.

Trì Yếm giải thích ngắn gọn: “Có một chút tai nạn. Ai đó gọi cho ông chủ Văn kêu dẫn người đi sửa xe, kết quả là bị trả thù. Ông chủ Văn lúc trẻ đã đắc tội quá nhiều người, anh ấy bị thương còn nghiêm trọng hơn.”

Trì Nhất Minh ngồi xuống, nhíu chặt mày. Trì Yếm nói đến vân đạm phong khinh[1], nhưng cậu biết nếu là trả thù trắng trợn táo bạo, có thể trở về khẳng định không dễ dàng.

[1] Vân đạm phong khinh: nhàn nhạt như mây trôi, nhẹ nhàng như gió thổi, không màng đến điều gì.

Có thể thấy được Văn Lôi đã phản kháng, Trì Yếm cũng động thủ.

Cậu đoán không sai, Trì Yếm đoạt côn, kéo Văn Lôi cùng Đái Hữu Vi chạy ra.

Trì Nhất Minh nói: “Anh, anh không nên quan tâm đến hắn ta, dưới loại tình huống này, Văn Lôi chỉ có một chút ơn với anh, không đáng để anh liều mạng vì hắn.”

Trì Yếm bờ môi tái nhợt, anh lắc đầu: “Không sao, anh tự có tính toán.” Ánh mắt anh sâu xa, ẩn ẩn lộ ra một chút ánh sáng.

Ba ngày sau, Trì Yếm xách táo tới thăm Văn Lôi, hắn thở dài: “Chuyện này, anh rất xin lỗi chú với Hữu Vi. Anh sẽ không mở tiệm sửa xe này nữa, anh tích cóp chút tiền rồi về quê. Anh để lại một ít cho chú với Hữu Vi, sau này chú cũng bảo trọng.”

Trì Yếm gật đầu.

“Về sau có tính toán gì không?”

Văn Lôi vốn tưởng rằng Trì Yếm sẽ lắc đầu nói không có, nhưng mà thiếu niên trầm mặc một chút rồi mở miệng: “Anh có thể giới thiệu giúp tôi một chút, tôi muốn đến làm cho ông chủ Đoạn.”

Văn Lôi kinh ngạc nhìn anh.

Đoạn Thiên Hải là người làm ăn nổi danh ở thành phố R, thật ra Văn Lôi với Đoạn Thiên Hải cũng không quá thân, hắn thuộc tầng lớp như vậy, Đoạn Thiên Hải cơ bản sẽ không lui tới với hắn.

Trì Yếm không có bằng cấp, chỉ biết sửa xe lắp ráp xe, theo lý thì không thể làm cấp dưới cho Đoạn Thiên Hải.

Nhưng Trì Yếm cứu hắn một mạng, Văn Lôi là người có nghĩa khí, yêu cầu này tất nhiên sẽ làm.

Văn Lôi trầm tư trong chốc lát, nói: “Chú chờ một thời gian, đầu xuân anh sẽ nghĩ cách cho chú.”

Trì Yếm đứng lên, cúi đầu thật sâu.

Văn Lôi nhìn, trong lòng thở dài. Tên nhóc này… nhìn trầm mặc, nhưng tâm tư cũng không cạn. Chỉ sợ trận mưa to năm trước, nó đi sửa xe cho Đoạn Thiên Hải đã đoán trước được ngày này rồi.

Trì Yếm có can đảm lại vững vàng, người như vậy, qua nhiều năm nữa, sợ là Đoạn Thiên Hải cũng không bằng anh.

Sau đầu xuân, Văn Lôi quả nhiên nói được làm được, tốn rất nhiều công sức giới thiệu cho Trì Yếm.

Đoạn Thiên Hải đã hẹn gặp anh trong căn nhà ở thành phố R.

“Cậu là… người trẻ tuổi lúc trước giúp tôi sửa xe?”

Trì Yếm gật đầu.

Đoạn Thiên Hải cười: “Cũng thật có duyên, tôi nghe ông chủ của các cậu nói cậu rất không tồi.” Ông dừng một chút, đánh giá thiếu niên cao cao một phen, “Nhưng tôi làm buôn bán, cậu còn chưa đủ mười tám tuổi, cũng không biết…”

Trì Yếm bình tĩnh mở miệng: “Tôi hiểu biết về xe, cũng vẫn luôn tự học tiếng Anh, xin chú cho tôi một cơ hội.”

Đoạn Thiên Hải nói: “Nhưng tôi buôn bán trang phục.”

Trì Yếm biết năm trước Đoạn Thiên Hải kêu mình có việc thì đến tìm hắn là điều không thể tin, dù sao người làm ăn rất biết cách lưu lại ấn tượng tốt với người ta, huống chi là Đoạn Thiên Hải gian xảo.

Trì Yếm đã đoán trước, bởi vậy tuy tiếc hận, nhưng không thất vọng, anh lễ phép gật đầu một cái rồi xoay người rời đi.

Đoạn Thiên Hải có chút thưởng thức sự trầm ổn của anh: “Từ từ… Thật ra tôi có một việc vặt, cũng không biết cậu có nguyện ý hay không. Lương tháng 5000, thế nào?”

Đôi đồng tử của Trì Yếm hơi co rụt lại.

Mùa xuân tháng ba, Trì Yếm dừng xe lại, mở cửa cho một cô gái mặc váy xanh lá trong xe.

Cô gái phiền chán đẩy anh ra, hét to: “Tôi nói tôi không muốn đi học, loại trường học này tôi không muốn đi! Anh cút ngay!”

“Đoạn Linh tiểu thư, mời cô xuống xe.” Trì Yếm mắt nhìn thẳng, nhàn nhạt nói.

Đoạn Linh nói: “Tôi không xuống, anh có thể làm gì tôi?”

“Không làm gì cả, tôi sẽ ở đây với cô.”

Đoạn Linh cười lạnh một tiếng: “Anh thật đúng là con chó ngoan của cha tôi.”

Trì Yếm kéo kéo khóe miệng, trong mắt không gợn sóng.

Đoạn Linh biết thiếu niên này không dễ chọc, nên Đoạn Thiên Hải cuối cùng mới lựa chọn anh. Cô ta kéo khẩu trang của mình, trước khi xuống xe còn hung hăng đạp anh một cước: “Cút!”

Trì Yếm không nhúc nhích.

Dù cho Đoạn Linh dùng khẩu trang che nửa mặt, nhưng phần trán và đôi mắt nhỏ lộ ra bên ngoài cũng không đẹp.

Nhìn Đoạn Linh đi vào sơ trung Ánh Dương, Trì Yếm cất bước đi theo.

Anh chưa từng nghĩ tới, mình sẽ lấy loại phương thức như vậy trở lại trường học một lần nữa.

Vợ trước của Đoạn Thiên Hải để lại một đứa con gái dung mạo dị dạng, sau này Đoạn Thiên Hải không thể có con nữa, vì thế đứa con gái duy nhất này trở thành tiểu tâm can của hắn. Năm trước trời mưa to, Đoạn Thiên Hải gấp gáp muốn trở về là vì đi thăm Đoạn Linh.

Chẳng qua lúc Đoạn Linh học ở trường quý tộc thường xuyên bị cười nhạo, Đoạn Thiên Hải liền thay đổi chủ ý, đưa Đoạn Linh đến trường bình thường. Người ở đây dám khi dễ con gái của hắn thì có thể giáo huấn lại! Như vậy Đoạn Linh có lẽ sẽ tự tại một chút.

Trì Yếm tuổi không lớn, vừa vặn có thể “Học cùng”, hơn nữa anh biết lái xe, cuộc sống ở trường của Đoạn Linh, Trì Yếm có thể chăm coi toàn bộ.

Trì Yếm không có dị nghị gì, đi theo Đoạn Linh, anh có thể đọc sách ở Đoạn gia, có thể lái xe, mỗi tháng có tiền lương 5000 đồng. Quan trọng nhất chính là… anh có thể tạm thời về trường đi học.

Trì Yếm cùng Đoạn Linh mười sáu tuổi học sơ tam (lớp 9).

Trì Yếm đi vào trường học, cành liễu phe phẩy trong gió, anh hơi nghiêng đầu liền nhìn thấy cô. Cô học thể dục, bị một cô bé khác kéo tay chạy.

“Khương Tuệ nhanh lên nhanh lên, tập hợp bị muộn rồi.”

“Trần Thục Quân, chậm một chút, tớ chạy không nổi.”

Nửa năm, Trì Yếm vốn tưởng rằng loại tình cảm thời niên thiếu này sẽ như chuồn chuồn lướt nước, sẽ dần dần phai nhạt. Nhưng lúc này lại nhìn thấy Khương Tuệ, anh vẫn nhớ rõ loại cảm giác trái tim buồn đau không thoải mái này.

Rõ ràng khuôn mặt nhỏ của Khương Tuệ đã chật vật hơn so với lúc anh rời đi, nhưng anh lại chỉ nhớ rõ lúc cô ló đầu ra, hai bím tóc nhỏ với dây buộc tóc thỏ con đáng yêu, nụ cười sáng lạn tươi đẹp.

Lúc này, Khương Tuệ vô cùng vui vẻ, tạo nên một khung cảnh khiến người ta hận đến đau lòng. Cô có cuộc sống hạnh phúc như vậy, chắc hẳn đã quên mất Trì Yếm là ai.

Tựa như đôi mắt của cô có ánh nắng, cỏ xanh, tuyết mùa đông và lá mùa thu, thậm chí cả lúc cô nhíu mày bài xích Trì Nhất Minh. Tại sao anh vẫn để ý đến như vậy?

Đoạn Linh đang đi phía trước quay đầu lại, chỉ thấy anh vẫn đang cứng nhắc, mặt không cảm xúc đứng trên đường mòn.

Đoạn Linh: “Anh nhìn cái gì! Còn không mau đuổi theo!”

Trì Yếm quay đầu lại, đi tới khu dạy học.

Đoạn Linh lạnh lùng “hừ” một tiếng, biểu tình chán ghét bộc lộ ra ngoài.

Cô ta nhìn theo ánh mắt của anh, sân thể dục rất náo nhiệt, một đám tiểu thiếu niên thiếu nữ giải tán chạy về phòng học.

Bọn họ đều thanh xuân dào dạt.

Cũng không biết Trì Yếm đến cùng là đang nhìn ai.

Các bạn cũng có thể đọc thêm:
Phú đại gia ở rể
Rể quý trời cho
Công lược trái tim
Nếu yêu anh là sai em nguyện vì anh sai cả đời


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ. >

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  

Các truyện đang HOT :