Người Tôi Yêu

chương 15

trước
tiếp

– Oh là cô In Hye phải ko?

 

– Nae~~

 

– Giọng cô sao vậy cô ốm ah?….Nhìn sắc mặt của cô ko tốt….

 

– Ah tôi…..

 

Chưa nói được gì thì cô mất phương hướng ngã quỵ xuống nền đất lạnh lẽo. Cô chỉ còn nghe thấy ai đó đang hét tên cô rất lớn. Cô hoảng sợ trong bóng tối này, cô nghỉ Jin chắc cx rất hoảng sợ ko kém cô, khi chơi vơi ko còn nắm lấy bàn tay ấm áp này. Baekhyun nhanh chóng đưa cô vào bệnh viện còn Harin và Chanyeol cùng leo lên chiếc xe vans của anh mà đi. Trong lúc In Hye bất tỉnh cô nắm chặt lấy tay Baekhyun luôn miệng gọi tên của Jin. Baekhyun thấy có chút gì đó ngại nên buông tay cô ra, nhưng cô bất chắp vẫn nắm vững ko chịu mở ra. Anh thấy tim mk đập nhanh, trong đời chưa lần nào nắm tay con gái mà chặt như vậy lại còn ở khoảng cách gần thế này nữa chứ. Bác sĩ nhanh chóng sơ cứu cho cô rồi hỏi Baekhyun có chuyện gì xảy ra với cô ấy. Anh câm nín ko nói nên lời chỉ nói qua loa là cô ấy bị bệnh sau đó thì ngất xỉu trên đường. Chiếc xe vans cx đuổi kịp phía sau. Chanyeol lo lắng hỏi Harin đã xảy ra chuyện gì. Harin kể trong sự sợ hãi nếu ko có In Hye thì cô ko biết sẽ như thế nào nữa. Cô còn nói In Hye bị bệnh tim nếu như chịu tác động mạnh sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe. Anh nhìn cô gái nhỏ bé ấy rồi thương cảm đăt tay lên vai cô ấy nhẹ nhàng nói :” Sẽ ko có chuyện gì đâu. Sẽ ổn thôi mà. Cô cx ko nên trách mình quá.”

 

Cô mạnh mẽ hắt tay anh xuống rồi ôm đầu gối khóc nức nở tự nhận là do chính mình gây ra. Chanyeol bối rối đưa tay lên má cô lau từng giọt nước mắt. Bối rối nói :” Đừng khóc đừng khóc mà…tôi xin lỗi…” Bất chợt cô vòng tay ôm anh thật chặt. Chanyeol trống rỗng ko nghĩ đc gì nữa. Harin thì cứ khóc rồi ôm chặt Chanyeol hơn.

 

———-Bệnh viện YY———–

 

In Hye được đưa vào phòng hồi sức sau khi bác sĩ khám cho cô.

 

– Kết quả cho thấy trên người bệnh nhân để lại rất nhiều vết bầm tím và nhất là ảnh hưởng đến tâm trí cx như là tim của bệnh nhân. Tôi hỏi các bạn đã làm gì àm cô ấy thành ra như thế này? Tốt nhất là mọi người nên chăm sóc tốt cho cô ấy, ko đc làm việc nặng cx như tạo cú sốc cho cô ấy. Tôi khuyên mọi người hãy làm cô ấy vui lên đừng để cô ấy buồn rồi sinh tâm bệnh. Theo tôi thấy cô ấy có một nổi buồn gì đó thì phải.

 

– Vâng ạ chị ấy ko thể quên được anh Jin và lun nghĩ mình chính là người gây ra cái chết cho anh ấy .* Harin bỗng lên tiếng*

 

– Chuyện thật buồn mong sao cô ấy sẽ vượt qua. Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi thêm.

 

– Vâng cảm ơn bác sĩ ạ.* Harin cúi đầu cảm ơn*

 

ChanBaek ngẩn ngơ nhìn rồi đột nhiên tiến về phái Harin hỏi chuyện của In Hye về vụ Jin. Harin ngập ngừng rồi cx kể tất cả sự việc cho hai người. Cả hai trầm mặt rồi cx lấy lại tâm trạng vào thăm In Hye.

 

– Ah Baekhyun-ssi anh có thể gọi cho anh Jun Ha đc ko ạ? Tôi có số anh ấy đây.

 

– Ah được.

 

Baekhyun đưa điện thoại của mình cho Harin rồi quay lại giường của In Hye. Sao lại ngốc vậy chứ? Anh đắm đuối nhìn khuôn mặt cô rồi lại nắm lấy tay cô. Hơi ấm ấy sao lại dễ chịu đến vậy vừa quen thuộc vừa xa cách, In Hye mệt mỏi mở mắt nhìn mọi người rồi nhìn xuống bàn tay ấm áp ấy.  Baekhyun cx nhìn cô ko biết sao trong người anh lại nghe có tiếng trống đánh đùng đùng. In Hye nở nụ cười nói:

 

– Là Baekhyn- ssi

 

– Vâng

 

Anh cười rồi đáp cô một cách nhẹ nhàng tựa như cơn gió thoáng qua. Anh cứ lo khi cô tỉnh lại thì sẽ kêu tên ai nhỉ Baekhyun hay là Jin, anh cười chính bản thân mình. Không biết từ lúc nào lại quan tâm đến một chuyện nhỏ nhặt như vậy. 🙂

 

Cùng lúc đó ở kí túc xá, Oh Sehun ko hiểu sao hôm nay trong người cảm tháy rất khó chịu lại còn có cái gì đó gọi là lo lắng. Lòng nóng như lửa đốt giống như sắp có chuyện gì ko hay xảy ra. Anh gọi điện cho Má Hào tâm sự…

 

– Suho hyung em cảm thấy sao lo lắng trong lòng. Nóng nữa.

 

– Sao, em lo lắng á? Mọi khi có thấy thế đâu, điện thoại để chọc anh hả nhóc.

 

– Ko có hôm nay là thật mà..

 

– Dẹp, anh ko biết em như thế nào nhưng mà anh nghỉ em chắc đang tới tuổi dậy thì ahihi…

 

– Giề?!!!

 

Tút tút tút….:)

 

Sehun buồn bực vò đầu bức tóc cuối cùng cx gọi điện tâm sự với Chanyeol may ra còn đc an ủi.

 

– Chanyeol hyung….

 

– Sao?

 

– Em buồn nà.

 

– Anh không rảnh anh đang bận.

 

– Anh đang ở đâu á?

 

– Bệnh viện.

 

– Sao??? Anh bị gì à? Có sao ko?

 

– Không phải anh là một người khác. Ah mà em cx biết người này đấy.

 

– Ai ạ?

 

– In Hye.

 

– Mổ?? Bệnh viện nào nhắn tin qua cho em gấp nha anh.

 

Chanyeol chưa kịp nói gì Sehun đã cúp máy chạy ù vào thay đồ. Lập tức đến bệnh viện mà Chanyeol nói. Anh ra ngoài cx chỉ mặt cái áo phông bình thường khẩu trang mũ kính và dép lào. Đến nơi anh hoang mang nghỉ ngợi không biết con nhỏ ấy làm gì mà đến nổi vào viện như vậy. Lúc chiều còn vui vẻ chọc mình mà giờ thành thế này. Sao trong lòng cảm thấy  buồn bực muốn tìm ai đó để trút giận nhất là cô. Anh muốn đến để mắng cô một trận. Anh lùng sục khắp nơi cuối cùng cx đến đc phòng hồi sức. Anh đẩy mạnh cửa xông vào tìm giường bệnh của cô đúng lúc gặp Chanyeol, anh chạy đến hỏi han định tiến vào thì…

 

– Cô tỉnh là tốt rồi.* Baekhyun nhẹ nhàng nói*

 

– Tôi còn khỏe lắm đấy, anh ko biết hả?!! Chỉ có điều hơi đau vì mấy vết bầm trên người này đây.

 

– Mà tại sao cô lại bị bọn nhóc đó đánh vậy.

 

Harin nghe đc bèn trốn phía sau Chanyeol nắm lấy vạt áo của anh. Chanyeol cảm nhận được bèn lấy thân che chắn cho cô. Mắt Sehun dáng chặt vào người cô. Sehun tuy giận dữ muốn vào mắng cô nhưng lại nhìn toàn thân cô đâu đâu cũng có vết bầm. Trong lòng đôi lúc cảm thấy sót xa. Anh cx chẳng để ý Baekhyun ngồi bên cạnh cô có những cử chỉ thân mật như nắm tay.

 

–  Anh báo cho gia đình tôi chưa?

 

– Ah lúc nãy Harin có mượn điện thoại của tôi gọi cho ai đó.

 

– Hả?!!! Harin em vào đây.

 

Harin rụt rè tiến lên nhưng lại bị Chanyeol chắn lại. Anh tự mình trả lời câu hỏi cho Harin.

 

– Cô đừng trách hay mắng con bé…..haizz chuyện này rất khó nói. Nhưng em ấy đã gọi điện cho Jun Ha rồi.

 

In Hye thở phào nhẹ nhỏm cx may ko gọi điện thoại cho gia đình ko thì sau khi nghe tin này ba mẹ sẽ hoảng hốt mà bỏ chuyến du lịch của mình.

 

– Anh là Chanyeol.

 

– Vâng.

 

– Tôi hỏi Harin cơ mà sao anh lại trả lời thay con bé. *cô nở nụ cười ma mị*

 

– Con bé vì sợ cô nên mới vậy đó.

 

– Tôi làm gì mà sợ. Harin em qua đây với chị. Cho chị xem em có sao ko?

 

Harin tiến đến In Hye, cô nhẹ nhàng nắm tay của Harin xoa nhẹ rồi nói mọi chuyện ko sao nữa. Cô sẽ chuyển trường cho Harin sớm nhất có thể. Harin khóc rồi ôm chặt cô.

 

” Tại sao trên đời này lại có người tốt đến vậy. Ông trời ơi con chỉ muốn chị ấy mãi tươi cười như vậy, ko vướng bận mọi ưu buồn và cả sự trống vắng trong con tim của chị ấy”

 

In Hye thấy lạ vì có bóng ai  đó phía sau tấm màn. Cô hỏi nhỏ Baekhyun, anh nói đó chính là Sehun. Cô giật mình tại sao lại kêu tên đó đến chứ. Aish lại trong tình huống cô thê thảm như vậy, ko biết hắn ta sẽ nhìn cô bằng ánh mắt gì đây. In Hye lại ngớ người.

 

” Hửm tại sao mình lại bận tâm về cái nhìn của hắn ta làm gì cơ chứ”

 

– Mọi người ra ngoài chút đc ko ạ. Harin ah khi nào Jun Ha tới thì nói mua cho chị một tô cháo nóng nhé.

 

– Hay để tôi đi mua * Sehun đột nhiên lên tiếng*

 

Cô phì cười, cuối cùng tên đó cx chịu lên tiếng. Sehun ở ngoài thầm nghỉ

 

” Ngu quá mình đi thăm trộm mà lại lên tiếng, đúng là ngu quá >.<”

 

– Không sao giờ tôi ko đói. Anh có thể vào đây tôi hỏi cái này đc ko? Mọi người ra ngoài chút ạ. Em cảm ơn.

 

Mọi người tạm biệt cô rồi ra ngoài. Sehun đi vào nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới cũng chẳng biết làm gì cứ đứng đó đơ ra. Cô thấy khó chịu bèn nằm xuống đắm chăn che mặt lại.

 

– ANH nhìn gì mà lắm thế.. O.O

 

– ….Cô sao RỒI?

 

Lúc này Sehun mới ngồi xuống cạnh giường cô. Ánh mắt đựm buồn đau lòng hỏi:

 

– Có sao ko? Đau thì nói? Đau ở đâu…

 

” Ôn nhu thế, cái tên này lại định giở trò gì đây”

 

– Đau ở tim…anh chữa được ko.

 

Cô chỉ nói đùa thôi nhưng anh lại tin là thật cúi thấp người xuống đặt lên môi cô một nụ hôn thật ấm áp. Không mạnh bạo như hôm trước, không hời hợt như lúc đầu gặp nhau cx ko phải là cái cảm giác chiếm hữu. Mà anh bây giờ lại muốn an ủi, muốn làm cô an tâm. In Hye giật mình định đẩy anh ra nhưng sao cảm giác nó lại ấm áp lại dễ chịu như vậy lẽ nào mình lại tình tính tang với hắn.

 

“Không”

 

– Oh Sehun anh đang làm cái quái gì vậy.* cô bật người dậy*

 

– Tôi cx ko biết tôi như thế nào nữa.* Sehun thả lỏng người nói hời hợt*

 

– Anh bị điên ah tại sao hôn tôi.

Mời các bạn cùng đọc . Hãy nhớ truyen-net luôn cập nhật truyện hàng ngày hay nhất 2021 nhé @


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.