Ngoại Tình Ngọt Ngào

chương 6

trước
tiếp

CHƯƠNG 6: KHÔNG CÓ TƯ CÁCH ĐỂ YÊU THÊM LẦN NỮA

 

“Đồng Kha Kha, coi như là tôi bố thí cho cô, tránh cho cô trở về bị chồng cô trách mắng là đồ vô dụng!”

 

Giọng anh khàn khàn, nhìn thẳng vào tôi, mà tôi, trừ hơi thở trầm thấp ra thì không nói được lời nào…

 

Cuối cùng, khi tôi bị anh đuổi xuống xe, chân tôi mềm nhũn, đứng không vững, tuy áo ngủ che giấu được thân thể tôi, nhưng lại không che giấu được những chuyện mờ ám vừa xảy ra.

 

Vừa nãy đã xảy ra chuyện gì, trong đầu tôi hoàn toàn trống rỗng, không thể nhớ nổi, trong đầu tôi chỉ còn lại hình ảnh của một cặp mắt đen như mực.

 

Tôi đứng dưới lầu một lát, gió đêm lạnh lẽo thổi tan sự nóng rực trong người tôi.

 

Ngay khi tôi không hiểu vì sao lại xảy ra chuyện này thì một bóng người đột nhiên xuất hiện trước mặt tôi, dùng lực đè chặt bả vai tôi.

 

“Kha Kha! Kha Kha! Em vừa đi đâu vậy? Em có biết em dọa chết anh rồi không?”

 

Là Hạng Chương!

 

Tôi rung động, ngẩng đầu nhìn hắn, dưới ánh đèn của hành lang, tôi nhìn thấy vẻ lo lắng của hắn.

 

“Hạng Chương…”

 

Hốc mắt tôi nóng lên, tôi rất muốn ôm hắn khóc lớn một trận, muốn nói cho hắn biết tối nay tôi bị người ta bắt nạt.

 

“Hạng Chương, em…”

 

“Đừng nói gì cả, chúng ta về nhà! Chúng ta về nhà được không?” Hạng Chương bắt đầu cắt ngang lời tôi, giọng cầu khẩn.

 

Tôi gật đầu, như một đứa trẻ làm sai chuyện, đi theo hắn, trở về nhà.

 

Vừa vào cửa, bầu không khí vừa quen thuộc vừa ấm áp lập tức bao phủ tôi, đây là hương vị của nhà, là nhà của tôi và Hạng Chương, là nơi an toàn nhất.

 

Nước mắt trào ra, tôi đứng ở cửa ra vào, nhìn bóng lưng Hạng Chương, khóc lớn lên.

 

Hạng Chương vội vàng xoay người lại: “Sao vậy? Em sao vậy?”

 

“Hạng Chương, anh có biết không, tối nay em…”

 

“Tối nay không xảy ra chuyện gì cả!” Hạng Chương nhanh chóng cắt ngang lời tôi: “Kha Kha, anh không nên cãi nhau với em, anh không nên làm em tức giận, tất cả đều do anh sai, em đừng bỏ nhà đi có được không?”

 

Hai mắt tôi đẫm lệ nhìn hắn.

 

“Không! Không phải anh sai, là em sai, em sai…”

 

Tôi khóc đến tan nát cõi lòng, hối hận vô cùng.

 

Qua đêm nay, tôi đã không phải là tôi trước kia, nhưng hắn thì vẫn là hắn…

 

Tôi không nên nghe lời của Giai Tinh, mua bộ váy ngủ này, tôi không nên mặc bộ đồ đó lên người để dụ dỗ Hạng Chương, càng không nên vì bị hắn cự tuyệt mà quần áo không chỉnh tề chạy ra ngoài.

 

Mà cực kì không nên nhất chính là…

 

Tôi che miệng khóc đến không thở nổi.

 

Tôi không nên lên xe Cố Thanh Thiên, tôi không nên uống rượu, không nên cố gắng chứng minh bản thân, ở trước mặt anh cởi áo choàng…

 

Tôi rốt cục bị sao vậy?

 

“Hạng Chương, Hạng Chương! Em phải làm sao bây giờ? Em phải làm sao?” Tôi che mặt, ngồi trên mặt đất khóc không ngừng.

 

“Kha Kha, đừng khóc, đừng khóc nữa…” Hạng Chương ngồi xổm trước mặt tôi, hai hốc mắt đỏ hồng nhìn tôi: “Em khóc như vậy, anh đau lòng lắm…”

 

Tôi ngước gương mặt đầy nước mắt lên nhìn hắn, đột nhiên tôi cảm thấy tôi đúng là vừa ngu xuẩn vừa ti tiện, một người đàn ông thành thật đôn hậu như vậy, yêu tôi như vậy, mà tôi chỉ vì ham muốn chút tiếp xúc thân mật lại bất mãn với hắn!

 

Cho dù cả đời hắn không ngủ cùng tôi thì đã làm sao? Tôi vẫn yêu hắn!

 

Nhưng qua đêm nay, tôi đã không có tư cách để yêu hắn lần nữa!

 

“Hạng Chương…” Nước mắt lưng tròng, lòng đau như cắt, tôi nói: “Chúng ta ly hôn đi!”

 

“Kha Kha!” Hạng Chương kinh ngạc gọi tôi, đột nhiên đưa tay kéo tôi lên, sau đó dùng sức ôm chặt tôi.

 

“Kha Kha, em đang nói linh tinh gì vậy? Mọi chuyện đang tốt đẹp sao lại muốn ly hôn? Anh không đồng ý!”

 

Lời hắn nói giống như gào thét, ôm tôi thật chặt, không buông tay.

 

Lệ tôi tuôn rơi đầy mặt, đây là lần đầu tiên hắn ôm lấy tôi, lần đầu tiên ôm tôi chặt như vậy…

 

Cái ôm của hắn thật sự rất ấm áp, tôi muốn hắn cứ vĩnh viễn ôm tôi như vậy, tôi khóc lóc ôm chặt lấy hắn.

 

“Hạng Chương! Em xin lỗi…”

 

“Sao em phải xin lỗi? Sao em lại muốn ly hôn? Kha Kha, anh không đồng ý! Anh tuyệt đối không đồng ý!” Hạng Chương ôm chặt tôi, giống như sợ tôi chạy mất, âm thanh có chút run rẩy.

 

Hạng Chương bộc lộ tình cảm mãnh liệt như vậy, là lần đầu tiên và cũng có lẽ là lần cuối tôi nhìn thấy.

 

Dù lưu luyến cái ôm ấm áp của hắn, tôi cũng dứt khoát đẩy hắn ra: “Hạng Chương, tối nay… xảy ra một số việc, em nghĩ… chúng ta vẫn nên ly hôn đi!”

 

“Đừng! Cho dù xảy ra chuyện gì, anh cũng sẽ không ly hôn với em đâu!” Hạng Chương hét lớn.

 

“Hạng Chương, anh bình tĩnh một chút được không, anh biết không, tối nay…”

 

“Anh không biết! Anh cũng không muốn biết!” Ánh mắt Hạng Chương đỏ bừng, âm thanh rất lớn, tôi chưa thấy hắn hung ác như vậy bao giờ: “Đồng Kha Kha, em từ bỏ ý định này đi, anh sẽ không ly hôn với em, cho dù thế nào cũng sẽ không!”

 

“Nhưng mà…”

 

“Không có nhưng nhị gì hết!” Hắn nói chắc như đinh đóng cột: “Tối nay không xảy ra chuyện gì cả! Hai chúng ta vui vẻ ở cùng nhau! Cho dù xảy ra chuyện gì, anh cũng không để bụng, người anh yêu là em, anh muốn cùng em đi suốt quãng đường còn lại, cho nên em đừng nói đã xảy ra chuyện gì, chỉ cần ở cùng anh thật vui vẻ là được!”

 

Tôi rung động trong lòng, khó tin nhìn hắn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.