Ngoại Tình Ngọt Ngào

chương 19

trước
tiếp

CHƯƠNG 19: CẬU ĐANG ĐÙA ĐẤY À

 

Trình Gia Tiên ngồi ngay ngắn lại, vỗ lên ghế sofa bên cạnh: “Kha Kha, qua đây ngồi cạnh mình.”

 

Tôi nghe theo đi tới, cô đưa tay ôm lấy bả vai tôi, vỗ vỗ nói: “Được rồi, nói đi, rốt cuộc xảy ra chuyện gì rồi? Tớ có thể giúp gì được cho cậu không?”

 

Trong lòng cô rất ấm áp, trước giờ chưa từng có bờ vai nào để tôi dựa vào, tham lam thu lấy sự ấm áp đó, đầu dựa lên bả vai cô, nước mắt rơi lã chã.

 

“Gia Tiên, tớ rất khó chịu, tớ không biết nên làm gì, tớ cảm thấy tớ sắp không sống nổi nữa rồi.”

 

“Nói linh tinh gì vậy! Cái gì mà không sống nổi nữa? Có phải Hạng Chương ngoại tình không? Dựa vào đây! Đừng sợ, tớ giúp cậu xé xác con đàn bà thứ ba kia!” Trình Gia Tiên lòng đầy căm phẫn nói.

 

“Không phải! Hạng Chương tốt, thực sự rất tốt!” Tôi ôm lấy cánh tay cô, dựa lên người cô nhỏ giọng nói: “Là tớ không tốt! Tất cả là do tớ…”

 

“Do cậu? Cậu sao vậy?” Trình Gia Tiên bình tĩnh lại, tò mò hỏi.

 

Tôi im lặng một hồi, chuyện này khó mà mở miệng.

 

Trình Gia Tiên có chút nóng nảy: “Đồng Kha Kha, rốt cuộc cậy có nói hay không? Cậu muốn tớ lo chết luôn sao!”

 

“Tớ…” Tôi nhắm mắt lại, cắn răng, nhỏ giọng nói: “Tớ có người đàn ông khác…”

 

“Cậu nói gì?” Trình Gia Tiên chợt nhảy dựng lên, vứt tôi sang một bên, cốc sữa trong tay rơi xuống văng đầy trên đất.

 

“Này, cậu có bị bỏng không.” Cô vội hỏi.

 

Tôi lắc đầu: “Không! Để tớ thu dọn.”

 

Tôi vừa nói vừa đứng dậy thu dọn cốc sữa dưới đất, lại muốn đi cầm chổi lau sạch sẽ, trong lúc này, nước mắt vẫn không ngừng rơi xuống.

 

Trình Gia Tiên thở dài, kéo tôi ngồi lại trên sofa, giọng nói nghiêm túc khác thường: “Đồng Kha Kha, cậu đừng dọn nữa, nói rõ mọi chuyện đi, cái gì mà cậu có người khác, cậu ngoại tình sao?”

 

Tôi gật đầu, khóc nói: “Nhưng tớ bị ép! Không phải tớ tình nguyện!”

 

Hạng Chương đột nhiên thăng chức, Cố Thanh Thiên đe dọa dụ dỗ, ngoại trừ chuyện đêm đó tôi mặc đồ ngủ chạy ra ngoài gặp Cố Thanh Thiên là tôi cố ý bỏ qua, còn những chuyện khác tôi đều nói cho Trình Gia Tiên.

 

Sau khi nói xong, nỗi buồn bực như muốn nổ tung trong lòng cũng thoải mái được một chút, nước mắt cũng không còn chảy nữa, tôi ôm chân, cuộn trọn ngồi trên sofa đợi Trình Gia Tiên tiến hành “tuyên án” với tôi.

 

Trình Gia Tiên cũng im lặng, rất lâu sau mới nói: “Cậu nói… thật sao?”

 

Tôi gật đầu.

 

Cô bọc lại áo ngủ, cuộn tròn trên chiếc ghế sofa bên cạnh, cau mày nói: “Đồng Kha Kha, có phải cậu là cô bé lọ lem trong tiểu thuyết hay không? Cố Thanh Thiên lại có thể nhìn trúng cậu? Còn đe dọa dụ dỗ cậu? Cậu điên rồi sao?”

 

Cô ấy sẽ không tin lời tôi nói, tôi cũng đã nghĩ đến rồi.

 

Cố Thanh Thiên tuổi trẻ tài cao, ba mươi tuổi đã là chủ tịch tập đoàn Thiên Hoa, tướng mạo anh tuấn phi phàm không nói, hiếm có nhất chính là anh là người hầu như không có chuyện quan hệ lăng nhăng, cũng chưa từng có vết nhơ thấy anh cặp với bất kỳ minh tinh, người mẫu nào.

 

Trước đây tôi và Trình Gia Tiên còn từng nói qua, anh là người đàn ông độc thân vàng hiếm hoi.

 

Nhưng hiện tại, tôi muốn nói anh chính là một tên cặn bã!

 

“Gia Tiên, tớ còn cần lừa cậu sao?” Tôi cười khổ lắc đầu.

 

“Nhưng chuyện này quá vô lý rồi! Cậu nhìn cậu xem, đã kết hôn, bộ dáng cũng như vậy rồi, vóc dáng… bảo thủ bọc mình trong quần áo, cũng không ai có thể nhìn thấy được? Anh nhìn trúng cậu cái gì?”

 

“Tớ cũng muốn biết!” Tôi ủ rũ nói, nghĩ Cố Thanh Thiên đã ép bức tôi thế nào, nước mắt không nhịn được lại rơi xuống.

 

Trình Gia Tiên ném khăn giấy cho tôi: “Đừng khóc nữa! Nếu lời cậu nói là thật, chuyện lớn như vậy, cậu có nói với Hạng Chương hay không? Anh ấy nói thế nào?”

 

“Tớ không nói cho anh ấy.” Tôi thấp giọng nói: “Tớ không biết nên mở miệng thế nào. Cậu không biết, sau khi anh ấy biết mình thăng chức đã vui vẻ thế nào đâu…”

 

Trình Gia Tiên lại tiếp tục trần mặc.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.