Một Bào Thai Sáu Bảo Bảo | NETTRUYEN

chương 52

trước
tiếp

Chương 52: Cảnh tượng trông như thể là ông chủ với nô

Những ký ức vào cái đêm ba năm về trước kia
lại tràn về trong tâm trí… Cô lập tức phủ nhận sự.
nhận thức của chính mình. Không, không thoải mái,
không dễ dàng một chút nào cả. Đây chắc chắn là

một công việc hết sức khó khăn.

Dù sao đi chăng nữa thì đây cũng là lân đầu
tiên của cô nhưng ông trời lại đem đến cho cô một
người đàn ông mạnh mẽ như vậy, cô không thể nào

chịu đựng được

Chính rượu đã khiến cô trở nên gan dạ, dũng

cảm đến như thế.

“Để tôi… Để tôi suy nghĩ kỹ lại được không? Dù

gì thì đây cũng không phải là chuyện nhỏ mà…” Đào

Anh Thy muốn rời khỏi văn phòng trước, nguy hiểm quá rồi

Nhưng liệu Tư Hải Minh có đồng ý không? Đôi
mắt đen láy của anh nhìn cô chẳm chẳm khiến cô
thật sự không thể nhìn ra được tâm tư, suy nghĩ của
anh, nó lợi hại đến mức không tài nào có thể hiểu thấu được.

Trong khi cô đang hồi hộp chờ đợi, Tư Hải Minh
đưa tay ra và đặt điếu thuốc ngay dưới mũi cô: “Kẹp
nó lại và đứng dựa vào tường bằng một chân. Khi

nào suy nghĩ kỹ lại rồi thì hãng dừng lại”

Sau khi nói xong, áp lực trên cơ thể cô đã được loại bỏ.

*,.’ Đào Anh Thy kinh ngạc ngay tại chỗ, chắc
không phải là ngài ấy đang muốn hành hạ cô đấy chứ?

Nhưng cô không dám làm trái lời Tư Hải Minh

nói, cô nghỉ ngờ anh là một tên biến thái

Đào Anh Thy nhận lấy điếu thuốc, đi đến góc
tường, đặt điếu thuốc dưới mũi rồi mím chặt miệng
lại, sau đó nâng một chân lên và trọng tâm đặt lên

chân còn lại.

‘Đào Anh Thy bắt đầu buổi “đứng phạt” dài đảng

đăng thê lương.

Từ Hải Minh nói khi nào cô suy nghĩ kỹ lại
thì hằng dừng lại. Nói cách khác, nếu cô không thể
chịu đựng được nữa và buông một chân xuống
khiến cho điếu thuốc rơi, thì điều đó cũng có nghĩa

là cô đã cân nhắc kỹ càng.
Vì vậy Đào Anh Thy đã cố gắng hết sức kiên trì
Điều này quả thực là không có tình người mà.

Lại còn nói gì mà suy nghĩ kỹ càng, rõ ràng đây là ép buộc.

Nhưng rốt cuộc thì cô phải suy nghĩ kỹ càng
như thế nào đây? Cô không có khả năng đáp ứng
loại giao dịch này của Tư Hải Minh.

Cô mong muốn tránh xa Tư Hải Minh, để tránh

 

nguy cơ con mình bị phát hiện và tránh luôn cả
nguy cơ cô bị phát hiện ra mình chính con gái của
Liêu Ninh, làm sao có thể có cái gì với anh được

chứ.

Nhưng cô phải làm thế nào để chống lại quyên

lực bá chủ của Tư Hải Minh đây?

Đào Anh Thy đưa mắt nhìn về phía ghế sô pha,

Tư Hải Minh ngồi khoanh đôi chân dài của mình
một cách lười biếng trên ghế, vừa hút thuốc vừa

nhìn chảm chẵm vào cô một cách nặng rề.

Ngay lập tức, Đào Anh Thy thu hồi ánh mắt,

trong lòng khẽ run lên.

Cô nhấc chân, bĩu môi có chút đáng yêu.
Nhưng đối với cô mà nói thì chân vừa đau, miệng
cũng nhức mỏi. Đây là sự trừng phạt của Tư Hải

Minh đối với cô.

Tiếng cửa văn phòng làm việc bị ai đó gõ vang lên.

“Vào đi” Tư Hải Minh hạ thấp giọng với với vẻ

đây đe dọa, uy hiếp.

Chương Vĩ bước vào với tập tài liệu quan trọng trong tay.

Sau khi đi vào, anh ta choáng váng khi thấy,
Đào Anh Thy đang đứng ở góc tường với tư thế độc
nhất vô nhị.

Đào Anh Thy như nhìn thấy ánh sáng le lói có
thể cứu giúp mình, liền lập tức nháy mắt ra hiệu với
Chương Vĩ

“Anh có thể nói một ít gì đó tốt lành về tôi có
được không? Tôi sắp không chịu đựng được nữa

rồi đây này”

Sau khi Chương Vĩ tỏ vẻ sững sờ thì anh ta thu

hồi ánh mắt lại và đi đến chỗ Tư Hải Minh: “Ngài
Hải Minh, tôi cần chữ ký của ngài”

Sau đó, anh ta cầm lấy cây bút màu đen trên

bàn và đưa cho Tư Hải Minh.

Tư Hải Minh ký xong, đóng tập tài liệu lại rồi
đưa cho Chương Vĩ, Chương Vĩ đi ra ngoài ngay lập.
tức như không nhìn thấy điều gì.

Đào Anh Thy không thế tin được, anh ta vô tình

đến như vậy sao?

“Dù sao tôi cũng là cấp dưới của anh, không

phải là anh nên che chở cho đàn em thơ sao?”

Từ Hải Minh gần như đã hút xong điếu thuốc,
đôi mắt đen lay láy của anh nhìn chăm chú về phía
Đào Anh Thy. Anh không ngờ cô có thể nhịn được.
lâu đến như vậy, mà anh thì thật sự không có tính

kiên nhắn cho lắm.

Sau khi bỏ tàn thuốc vào gạt tàn, anh đứng dậy

tiến đến gần Đào Anh Thy.

Đôi chân của cô vốn đã rã rời ra rồi nhưng khi
‘Tư Hải Minh đi qua, cô càng luống ca luống cuống

hơn nữa.

Vi vậy, đầu gối của cô mềm nhũn ra, khiến cô
khuy gối ngay trước chân của Tư Hải Minh, chiều
cao của cô còn không bằng độ dài của đôi chân

của anh.

Ngay lập tức, cảnh tượng ấy trông như thể là

ông chủ với nô lệ

Đào Anh Thy lo lẳng muốn đứng dậy nhưng Tư
Hải Minh đã nâng hàm dưới của cô lên, cổ cô bị
kéo căng ra, thậm chí còn miễn cưỡng bị Tư Hải
Minh kéo đến gần bụng dưới của anh. Cô dễ dàng

bị Tư Hải Minh khống chế.

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!