Mối Tình Âm Dương - Quan Thanh Tiêu | NETTRUYEN

chương 98 + 99

trước
tiếp

Tôi nhìn người phụ nữ đi vào của hàng, là Lệ Lệ.

Sao cô ta lại tới đây? Anh tôi và tôi liếc nhìn nhau, trong lòng đề cao cảnh giác. Cô ta và trấn Thượng Quan, còn có tên quái vật khoác da người của Quan Ngạn Thần rốt cuộc là có quan hệ gì với nhau,

hiện tại tới tim chúng tôi làm gì? Gần đây Lệ Lệ nhìn gây hơn, lúc trước cô ta cũng đã rất thon thả nhưng bây giờ gây tới nỗi gió thổi thì ngã.

Không biết có phải là do tâm lý của tôi hay không mà mỗi khi thấy cô ta xuất hiện trước mắt tôi nghĩa là cô ta có mục đích gì đó, lần trước Quan Ngạn Thần muốn lấy đi nửa cái hồn của linh thai trong bụng tôi, sau khi bị thương thì hoảng loạn chạy trốn chưa xuất hiện lần thứ hai, nhưng Lệ Lệ lại thường xuyên xuất hiện trước mắt tôi, không biết có phải là gián điệp của Quan Ngạn Thần không.

“Cô là ai?” Anh tôi giả vờ không biết hỏi. “Em là bạn học của Thanh Tiêu” Cô ta nhìn tôi, ân cần hỏi han: “Thanh Tiêu bị ốm sao?”

Tôi gật đầu, muốn xem thử cô ta muốn nói gì.

“Vậy sao…Tớ có vài vấn đề muốn hỏi cậu vài câu, cậu có tiện không?” Lệ Lệ nhìn tôi tha thiết.

Tôi dùng mắt ra hiệu cho anh tôi, anh ấy đứng lên ra ngoài nói chuyện với ông Trần. “Cậu muốn hỏi tôi cái gì? Là hỏi thăm chuyện của Quan Ngạn Thần sao? Tôi thật sự không biết..Dù là thân thích nhưng bọn tôi cũng không thân” Tôi khan tiếng nói. Lệ Lệ cười cười, nụ cười có chút miền cưỡng: “… Tớ chỉ muốn hỏi là nhà các cậu có phải thiên về đạo pháp và phong thủy lây rồi không, có vật nào để trừ tà đuổi tà không..”

A?? Tà vật lớn nhất bên cạnh cậu chẳng phải là Quan Ngạn Thần đã lăn giường với cậu hay sao?

Tôi liên tưởng đến việc Lệ Lệ từng có mấy hành động như một người nuôi quỷ, không đổi sắc mặt nói: “Chắc là Quan Ngạn Thần cũng biết về mấy thứ này, sao cậu không trực tiếp hỏi anh ta đi?”

Vẻ mặt Lệ Lệ u oán nhìn tôi, đôi mắt dần đỏ lên: “Anh ta về trường rồi, cậu cũng biết anh ấy đi học ở thành phố kế bên mà…Tớ thấy anh ta không nhớ tới tớ nữa, chắc là đã có người mới rồi”

Người mới? Kẻ hy sinh mới thì đúng hơn. Nhìn bộ dáng này của Lệ Lệ tôi không nhịn được hỏi: “Lệ Lệ, điều kiện của cậu tốt như vậy vì sao phải thích Quan Ngạn Thần chứ, tôi không hiểu anh ta có gì tốt, tuy rằng bề ngoài cũng anh tuấn nhưng điều kiện gia đình thì kém xa cô? Sao cô lại đối với anh ta…

Lệ Lệ miễn cưỡng cười, nói rằng: “Tớ và anh quen nhau qua phần mềm kết bạn, quen nhau rồi mới biết hai người là họ hàng…Anh ấy rất thu hút, nhất là lúc hai người bọn tớ bên nhau…”

Cô ta nói, ánh mắt hiện ra vẻ si ngốc, gương mặt trảng bệch lại hiện lên vẻ ửng đỏ nhìn rất kì dị.

Cùng âm nhân quan hệ xác thịt thì phải có đám cưới ma mới có thể làm được, hơn nữa âm tà nhập thể nếu nhẹ thì sốt, nặng thì hao tổn dương khí và tuổi thọ, Lệ Lệ cùng một thi thể khoác da người quan hệ thì sẽ có hậu quả gì đây?

Sau đêm đầu tiên với Phong Ly Ngân, tôi sốt cao không ngừng bệnh nặng một trận, cũng không biết do sợ hay âm tà nhập thể, nhưng sau đó, cho dù Phong Ly Ngân có gây sức ép kiểu nào thì cũng không giống

Lệ Lệ mặt mày tái mét ánh mắt dại ra như vậy.

“Thanh Tiêu cậu biết không, anh ấy là người đàn ông giỏi nhất tớ từng gặp Trong ánh mắt Lệ Lệ có một loại si mê khó nói thành lời.

Cô ta như điên cuồng nói: “Tớ thấy ở cùng anh lúc nào cũng thoải mái, trước kia tớ cũng có vài người bạn trai nhưng không ai có thể cho tớ cảm giác như chết ở trên giường như vậy, anh ấy biết rất nhiều thứ, mà đối với anh ấy cái gì tớ cũng nguyện ý!”

Tôi hoảng sợ nhìn cô ta, không cần biết Quan Ngạn Thần có phải là xác sống hay không nhưng một người phụ nữ si mê một người đàn ông như thế thì đầu óc thật sự bất thường lắm rồi.

Nếu chi là ân ái yêu thương nhau thì mấy chuyện giường chiếu đều là việc riêng tư, là cảm xúc, nhưng Lệ Lệ lúc này giống như là một kẻ ấm đầu lún sâu trong vũng bùn.

“Lệ Lệ.Có phải cậu hơi cực đoan rồi không? Hai người ở chung là phải tôn trọng và tin tưởng nhau, không phải chỉ phù hợp về mặt thân thể là được… Quan Ngạn Thần đối với cậu..” Tôi cũng không biết nên nói thế nào, xem trạng thái hiện giờ của cô ta nếu tôi nói Quan Ngạn Thần chỉ đang lợi dụng cô ta thì Lệ Lệ chắn chắn sẽ không tin.

“Anh ấy đối với tớ… rất tốt, nhưng mà lại có lúc gần lúc xa làm cho tớ không an lòng. Tớ không thể xa anh ấy Thanh Tiêu, nếu cậu gặp anh ấy, cậu có thể nói anh ấy ở bên tớ lâu hơn được không? Cái gì tớ cũng đồng ý làm! Muốn chơi thế nào cũng được!”

“Đủ rồi!” Đầu tôi sắp nổ tung rồi, vẻ ửng đỏ quái dị trên gương mặt tái nhợt của Lệ Lệ càng ngày càng đậm, giống như đang thẹn thùng lại giống như đang kích động không thể khống chế chính mình.

Tôi hít sâu một hơi, ngăn chặn sự ghê tởm trong lòng…Quan Ngạn Thần có phải là kẻ bình thường đâu? Vừa không phải là người sống, cũng chẳng phải người chết, vậy có thể là thi thủy không?

“.Nếu sau này tôi gặp Quan Ngạn Thần tôi sẽ chuyển lời cho anh ta.”

Người này điên rồi.

Rốt cuộc cô ta đã bị tên quái vật kia làm gì? Vì sao từ đầu đến chân đều không bình thường như thế?

Lệ Lệ mờ mịt ngẩng đầu, nhìn tôi nói: “A… Thiếu chút nữa thì quên mục đích đến tìm cậu… Tớ tới làm gì nhỉ? Để tớ nhớ…”

Tôi nhìn hành vi quái dị của cô ta, nhịn không được nhắc nhở: “Vừa rồi cậu hỏi tôi có vật gì trừ tà, đuổi tà không.”

“A! Đúng đúng… Tiền không thành vấn đề, tớ muốn thứ tốt nhất, pháp lực mạnh nhất!” Trong mắt Lệ Lệ hiện lên một tia hoảng sợ.

Cô ta si mê Quan Ngạn Thần như vậy nên muốn vật trừ tà không phải để dùng lên người Quan Ngạn Thần rồi.

“Cậu gặp phải chuyện gì sao? Nói rõ thì tôi mới biết phải đưa cho cậu cái gì được.”

Tôi cố gắng moi thông tin của cô ta.

Cô ta hơi chần chừ liếc mắt nhìn tôi: “Ngạn Thần không ở cạnh tớ nếu không anh ấy sẽ chỉ cho tớ nên làm thế nào… Tớ cũng không còn cách nào khác, nhớ tới cậu và anh ấy là thân thích nên chắc là sẽ biết mấy thứ này.”

Ba của Lệ Lệ là Phó thị trưởng, có thể ngồi vào vị trí đó tất nhiên phải là người có thủ đoạn và gia thế, lúc trước ba cô ta được ban kỷ luật mời đi trò chuyện, người nhà lo sợ không thôi rồi một ngày nọ Quan Ngạn Thần bày cho cô ta thử nuôi tiểu quỷ để đổi vận.

Qua lời nói của Quan Ngạn Thần, cô về nhà mời một tiểu quỷ về, mỗi ngày nói chuyện với nó, để đồ ăn vặt và đồ chơi ở nhà, lúc ăn cơm cũng chuẩn bị thêm chỗ ngồi, trà nước, một phần cơm trong bát rồi trò chuyện thì thầm với không khí.

Sau đó ba cô ta trở về, giận dữ nói mình đắc tội với Hứa thị, cho nên mới bị ban kỷ luật kiểm tra, phỏng chừng kết quả không khả quan nên bảo cả nhà chuẩn bị tiền, ông phải vào tù là cái chắc rồi.

Trong lòng Lệ Lệ có hận, hy vọng tiểu quỷ có thể trả thù Hứa thị, nhưng dần dần cô phát hiện tiểu quỷ không còn nghe lời, căn phòng của tiểu quý thường truyền ra tiếng cười khanh khách.
Cái gọi là tiểu quỷ thật ra là một quỷ hồn của trẻ con, bị chế luyện lại bằng tà pháp cho người ta dùng, lấy máu để nuôi hơn nữa còn phải chú ý dỗ dành nó.

Người trong thiên môn sẽ lợi dụng tiểu quỷ để tăng vận thế, ví dụ như vận đào hoa, vận làm quan, đánh bạc vân vân, nhưng đây cũng là những việc gây hao tổn âm đức và dương thọ, thường thường người nuôi sẽ không được chết già, hơn nữa nếu vì sợ hãi hay phiền chán mà để tiểu quỷ cảm thấy bất an, tức giận, tiểu quỷ sẽ phản phệ chủ nhân.

Tiểu quỷ càng lợi hại, chủ nhân càng thảm.

“Lệ Lệ, sao cậu lại làm mấy chuyện nguy hiểm này? Hơn nữa cậu chỉ là người thường sao lại dám chơi những thứ này?” Tôi nhíu mày nhìn cô ấy.

Lệ Lệ bụm mặt thấp giọng nói: “Bởi vì Ngạn Thần ở cạnh tớ..Nên lúc đó tớ không sợ, hơn nữa anh ấy nói có thể làm tăng vận đào hoa của tớ, sửa vận, hơn nữa đối với những người trong giới giải trí có hiệu quả rất tốt, tớ muốn làm võng hồng..”

Cập nhật chương mới nhanh nhất trên Truyen8 8.net

“Cậu…Cậu có ra lệnh cho tiểu quỷ đi Hứa thị trả thù khôn?” Tôi muốn xác nhận vấn đề này với cô ta.

Cô ấy chần chừ một chút, chậm rãi nói: “Tới nghĩ rằng mấy thứ này đều là vận mệnh thôi, tớ cũng đâu biết là có quỷ thật…Tớ đâu cảm thấy có gì ở bên cạnh cả, chỉ oán hận vài câu kiểu như ước gì người nhà họ Hứa chết hết cho rồi, sau đó cũng không để trong lòng.”

Tôi nhíu mày, hôm đó bóng đen trên người Hứa Mặc Hàn có một ánh mắt màu đỏ, mà bóng đen đó lại không giống một quỷ hồn, từ đầu tới chân của nó đen thùi, còn nhe răng với chúng tôi, cuối cùng dùng cả tay chân bò đi.

Tình huống này nhìn giống như có người đang nuôi quỷ, nhưng không đơn giản chỉ nuôi một tiểu quỷ như thế.

“Tớ chăm tiểu quỷ rất chu đáo a, nhà cũng quét dọn sạch sẽ, còn mua rất nhiều đồ ăn và đồ chơi cho nó…” Cô ta nói liên miên.

Tôi nhớ lại buổi liên hoan hôm đó, cử chỉ của cô ấy giống như đang nuôi một tiểu quỷ nhưng tôi lại chẳng thấy bất cứ một quỷ hồn nào, nói

Chương 99 Lệ quỷ đỏ máu cách khác: Lệ Lệ nghĩ rằng mình đang nuôi quỷ nhưng thực tế là nuôi thứ khác.

“Như vậy đi, Lệ Lệ, chúng tôi sẽ đến chỗ cậu xem thử xem thế nào vì dù sao đưa cho cậu mấy vật trừ tà đó cậu cũng không biết để chỗ nào đúng không? Phương hướng rất quan trọng, tôi với anh tôi giúp cậu nhìn một cái, thế nào?” Tôi dụ dỗ cô ta mang chúng tôi tới nhìn tận mắt chỗ của cô.

Lệ Lệ vội gật đầu, cô vui vẻ nói: “Được được, tớ chỉ ở một mình, bây giờ cũng hơi sợ, khi nào các cậu đến? Bây giờ luôn sao?”

“À.Bây giờ?” Sắc mặt tôi cứng đờ.

Bây giờ tôi không muốn đặt chân xuống đất chút nào, việc làm tình đêm qua làm bắp đùi tôi bây giờ đau không chịu nổi, chỗ kia cũng bỏng rát, hơn nữa Phong Ly Ngân đâm vào tận bụng tôi làm cho nó đau âm ỉ, tôi sợ lại bị động thai cho nên mới ngồi đắp chăn trên sô pha không dám động đậy đây.

Lệ Lệ nhìn tôi một cái, xin lỗi cười: “Quên mất cậu đang ốm… Vậy ngày mai thì sao? Sáng mai tám giờ được không?”

Tám giờ, cũng được đi, ngủ một giấc rồi cầm trang bị đi đến nhà cô ấy xem rốt cuộc là đã mời trúng cái gì vào nhà rồi.

“Lệ Lệ.” Thấy cô ấy chuẩn bị đi, tôi nhịn không được nhắc một câu: “Cậu không nên về nhà ngủ, trong nhà có thứ như vậy cho tường mà cậu không sợ sao?”

Lệ Lệ cười khổ nói: “Sợ chứ, nhưng lỡ như Ngạn Thần về mà tớ không ở nhà thì sao, chẳng phải lại để anh ấy đến không công à..”

“Không công thì không công đi, có gì tốt đẹp đâu chứ, an toàn của cậu quan trọng hơn.” Tôi tận lực khuyên nhủ.

Nhưng trên mặt Lệ Lệ lại hiện lên màu đỏ quỷ dị, cô nói nhỏ một câu: “Nếu anh ấy về, chúng tớ có thể làm tình… Vậy thì tớ sẽ không sợ nữa…”

Người này thật là.

Cổ họng tôi đau dữ quá, tiếng khan hết cả, tôi ho hai tiếng muốn khuyên cô ta thêm hai câu nhưng cô lại nói tôi nghỉ ngơi cho tốt rồi rời đi.

Anh tôi kéo lê đôi dép vào nhà, nói với tôi: “Anh gọi cho Đại Bảo rồi, để hắn theo dõi Lệ Lệ.”

Tôi gật đầu, gửi địa chỉ của Lệ Lệ sang cho Đại Bảo.

Sáng mai chúng tôi mang vài thứ sang nhà cô ấy xem sao, không chừng còn phải bắt quỷ tại chỗ nữa, cái bóng đen mắt đỏ kia nhìn là biết không phải thứ tốt lành gì.

Buổi tối lúc Phong Ly Ngân tới, tôi để điện thoại qua một bên rồi nhắm mắt ngủ, hắn muốn gì thì chiều, chúng tôi không giao tiếp gì nhiều.

Ngực trái vẫn còn dấu răng in lại, chỉ cần tôi không chọc giận hắn thì hắn sẽ thương xót tôi một chút.

Có phải là âm nhân ở âm phủ đều mang một sự thiên vị chấp nhất đối với cơ thể người sống hay không?

Trên người hắn mang một mùi hương lạnh đạm thản nhiên, nhạt đến nỗi chỉ khi hắn đang ở cao trào mãnh liệt mới có thể từ trong cơ thể tỏa ra.

Trải qua sự cuồng bạo tối qua, hôm nay hắn thu liễm rất nhiều, nhưng cho dù vậy tôi cũng rất mệt a, chẳng lẽ hắn muốn như vậy mỗi ngày sao? Tôi đây lại phải đến chỗ Ô lão bà mua thuốc bổ thận sao.

Mơ màng ngủ một chốc, di động của tôi rung lên, tôi lười mở mắt, dù sao tên Phong Ly Ngân độc tài kia cũng sẽ bắt máy giúp tôi, hoặc là đập máy luôn.

Tôi tỉnh táo hơn chút, trên đầu là cằm của Phong Ly Ngân, nghe thấy tiếng Đại Bảo ở đầu dây bên kia hét to: “Đế quân đại nhân, nhanh nhanh đến đây, cảnh sát đang tới! Chậm nữa sẽ không nhìn thấy.”

Phong Ly Ngân thản nhiên đáp: “Không sao, ngươi nhìn xung quanh xem có nhân vật nào khả nghi không, bây giờ chúng ta sẽ đến đó…”

Cúp điện thoại, hắn lạnh lùng nói với tôi: “Đi thôi.”

“.Chuyện gì xảy ra vậy?”

“Cái người tên Lệ Lệ chết.”

Hô hấp của tôi cứng lại…Chỉ cách thời gian hẹn của chúng tôi mấy tiếng đồng hồ, sao cô ấy lại chết?

Phong Ly Ngân chẳng có vẻ gì là ngoài ý muốn, hắn đã từng nói Lệ Lệ sống không lâu.

Nhưng sao lại đột ngột như vậy!

“Gọi điện thoại cho chú em, nói hắn bảo lưu hiện trường chờ chúng ta qua xem.” Phong Ly Ngân đưa di động cho tôi.

Tôi lập tức bấm số chú Du Phó, chú vừa bắt máy thì nói: “Thanh Tiêu mau tới đây xem, chỗ này rất kỳ lạ, chú muốn viết báo cáo đặc biệt..”

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!