Mối Tình Âm Dương - Quan Thanh Tiêu | NETTRUYEN

chương 94+95

trước
tiếp

Căn nhà của Hứa Mặc Hàn nơi nào cũng đều rất chú ý đến cách ba trí, quản gia vừa đi cùng tôi đến từng căn phòng vừa giải thích với tôi: “Trước khi thiếu gia nhà chúng tôi đến đây ở, Từ tiểu thư đã mời Tề đại sư đến xem phong thủy, những cách bày trí này cũng là Tề đại sư chỉ điểm, còn Từ tiểu thư đã ba trí.”

Tôi khẽ nhíu mày, những chuyện này liên quan gì đến tôi?

Quản gia mở cửa phòng ra, bên trong ba trí vô cùng xa hoa, ông ta cười nói: “Đây là phòng khách… Từ tiểu thư mỗi lần tới đây, đều ở đây, cô ấy rất thích cách bày trí trong căn phòng này.”

Tôi phát giác ra quản gia đang muốn nói tin tức gì đó cho tôi.

Vậy nên chột dạ hỏi: “Này chú, danh tiếng của Tề đại sư cháu có nghe qua rồi, nhưng Từ tiểu thư là…”

Quản gia mỉm cười trả lời: “Từ tiểu thư là thiên kim tiểu thư của Từ bí thư.”

Từ bí thư? Tôi không bao giờ xem tin tức, cũng không biết bí thư tỉnh bây giờ họ Từ.

Thì ra là thiên kim tiểu thư của quan lớn địa phương, nếu đã gọi là Từ tiểu thư, vậy có lẽ không phải vợ của Hứa Mặc Hàn chứ? “Từ tiểu thư có quan hệ gì với thiếu gia nhà chú? Bạn gái sao?” Tôi khẽ hỏi.

Quản gia hờ hững trả lời: “Cô ta thì là ai chứ, nếu được thiếu gia nói mới được coi như là vậy, có điều bây giờ cô ta là phụ nữ thường xuyên xuất hiện bên cạnh thiếu gia, thỉnh thoảng cũng sẽ qua đêm ở đây.”

Tim tôi đập thình thịch, cuộc sống của mấy người giàu có đúng là phiền phức, quan hệ cũng không rõ ràng.

Nếu Từ tiểu thư đó là bạn gái của Hứa Mặc Hàn, còn mời Tề đại sư đến xem nhà, nếu như tôi chỉ ra có nơi nào không tốt, không phải là định tội hai nhân vật có máu mặt đó sao?

Tôi chán nản, đặt la bàn xuống, năm triệu này đúng là không dễ kiếm mà.

Quản gia thấy tôi đã hiểu ra mọi chuyện, cười nói: “Quan tiểu thư quả nhiên là người thông minh, chẳng trách thiếu gia mới gặp cô mà đã coi như quen biết cô đã lâu, tin tưởng cô như vậy.”

Ông già này có ý gì chứ, nói giống như tôi có ý lừa dối để có được sự tin tưởng của Hứa Mặc Hàn vậy.

Nói chuyện với mấy người này đúng là mệt mỏi!

Nhưng mà Hứa Mặc Hàn vẫn đang đợi kết luận của tôi, nếu như tôi đi xem một vòng, cũng không tìm ra vấn đề gì, vậy anh ta mời tôi đến làm gì? Nếu như tôi không nói ra được mấy vấn đề, nhà chúng tôi sau này còn có thể làm ăn kiểu gì?

Bất lực, tôi vẫn nhấc la bàn lên, nói với quản gia: “Cảm ơn những chỉ điểm của chú, tôi biết làm thế nào rồi.”

Quản gia khẽ cười gật đầu nói: “Quan tiểu thư, thiếu gia nhà chúng tôi tin tưởng cô, những gì cô cần nói vẫn nên nói, tôi nhắc nhở cô, chỉ là hy vọng khi cô nói phải chú ý một chút, cố gắng đừng có…”

Cố gắng không đắc tội đến người nằm chung giường cùng Hứa Mặc Hàn sao?

Tôi âm thầm khinh bỉ, cầm bản vẽ của biệt thự, lấy điện thoại chụp lại.

Bây giờ có rất nhiều phần mềm dễ học, đa số đều rất không ổn định, nhưng cũng có một vài công năng cũng rất có tác dụng, ví dụ như có thể nhanh chóng nhìn thấy sao băng cửu cung trong năm nay.

Nhìn vào bức phác họa căn nhà, tôi đại khái có thể biết được nơi khiến cho Hứa Mặc Hàn thấy có gì đó không đúng. Trước mặt quản gia, tôi cũng không tiện nói gì, chỉ cất la bàn để rồi đi xuống nhà.

Hứa Mặc Hàn và anh tôi ngồi ở trong phòng trà nói chuyện, nhìn thấy tôi đi xuống, anh ta đứng lên nói: “Quan tiểu thư, đều đã xem hết rồi chứ?”

Tôi gật đầu: “Đều xem cả rồi, trừ phòng làm việc của anh, tôi đều đã xem hết cả, chú quản gia đã đi cùng tôi, nói với tôi một vài chuyện ở căn nhà này.”

Tôi ra hiệu ánh mắt với Hứa Mặc Hàn, để anh ta tự hiểu ra – nếu như anh ta không phải đồ ngốc, có thể sẽ nhận ra tôi đang không vui.

Quả nhiên, sau khi anh ta mời tôi ngồi xuống liền nói quản gia đi mất, ba chúng tôi ngồi ở trong phòng trà. “Quan tiểu thư có gì cứ nói thắng ra.” Gương mặt của Hứa Mặc Hàn cũng không có chút biểu cảm gì. “Tôi không giỏi nói chuyện, nếu như có gì phạm phải cấm kỵ, mong Hứa tiên sinh nói ra – căn nhà của anh có hai nơi có vấn đề… thật ra cũng không tính là vấn đề gì, đối với người khác có lẽ là chuyện tốt, nhưng đối với anh chưa chắc là tốt.” Tôi nhìn ánh mắt của anh ta, suy đoán cảm xúc của anh ta. “Nói đi, không cần khách sáo với tôi.” “Quản gia nói có một căn phòng khách có chút đặc biệt, vị tiểu thư họ Từ thỉnh thoảng qua đêm ở đó… Tôi nhìn qua, ba trí trong căn phòng đó là hoa đào, màu sắc ấm, ánh đèn dịu nhẹ, giường có chỗ dựa, trên đầu còn có khăn che hình tròn, trên cửa sổ còn có bể cá hình tròn, có hai con cá đang bơi trong nước, còn có một hộp phát nhạc… hừm, những thứ này đều là cái…” “Cái nào?” Giọng nói của Hứa Mặc Hàn bình tĩnh mà lạnh giá.

Tôi có chút ngại ngùng, một người con gái mới mười tám mười chín tuổi như tôi, nói những chuyện này với người đàn ông đã gần ba mươi, có phải không được hay lắm? “Ấy dà, Thanh Tiêu nhà tôi da mặt mỏng, để tôi nói đi: cách ba trí này chính là kích thích dục vọng, giường dựa vào tường, ổn định, khăn che hình tròn và những vật có hình tròn đó đều có ẩn ý, hơn nữa khăn che cũng tăng thêm hứng thú, trong cái bể cá hình tròn có hai con cá, cũng là cá và nước hòa quyện vào nhau, có nghĩa bơi tuần hoàn lặp đi lặp lại, muốn ngừng mà cũng không được, Thanh Tiêu, anh nói như vậy có đúng không?”

Tôi gật đầu với anh tôi, anh ấy cười hì hì dựa người vào ghế nói: “Hứa tiên sinh, xem ra Từ tiểu thư rất hiểu những chuyện trong nghề này, còn mời đại sư đến xem ba trí trong nhà nữa chứ.”

Hứa Mặc Hàn vẫn giữ vẻ mặt lạnh giá, có điều tôi cũng có thể nhìn thấy một chút không vui trong ánh mắt của anh ta.

Xì, cũng không biết là bực tức với tâm tư của cô Từ tiểu thư đó, hay là ghét anh tôi nói chuyện quá thẳng thắn.

Cô Từ tiểu thư đó chắc chắn rất muốn đu bám theo Hứa Mặc Hàn, nói không chừng còn muốn kiếm đứa con, có điều cũng chưa dám thực hiện mà thôi… ý đồ như vậy cũng quá rõ ràng rồi. “Quan tiểu thư, còn có gì nữa?” Hứa Mặc Hàn nhìn tôi hỏi. “À… phòng làm việc của anh tôi chưa xem qua, có điều phòng làm việc vừa đúng là vị trí ngũ hoàng tai tinh của năm nay, anh chú ý một vài điều là được rồi, để tôi viết lại cho anh…”

Tôi đưa tờ giấy mà tôi viết lại cho anh ta, bên trên ghi rõ: “Kiêng màu đỏ màu vàng, kiêng động thổ, nuôi cá, thực vật dưới nước, và ngồi trong phòng quá lâu.” “Hứa tiên sinh, anh phải chú ý cẩn thận yết hầu và dạ dày không thoải mái, có thể dùng chút đồ để hóa giải, trong cửa tiệm chúng tôi, có một ít hàng thật, anh có thể tới xem.”

Hứa Mặc Hàn nhìn vào những gì mà tôi viết, gật đầu nói: “Được… có điều kiêng động thổ, thì có phạm vi không? Là chỉnh sửa xây dựng hay là…” “Cái gì cũng không được.” Tôi lắc đầu nói: “Cho dù làm cái lỗ hổng trên tường, hay đóng cây định cũng không được.”

Anh ta nhíu mày lại, trầm giọng nói: “Gần đây phòng làm việc đang lắp những hệ thống chống trộm và giám sát, sẽ không tránh được những việc như vậy.”

Tôi bĩu môi, dù sao đi nữa những chuyện nên nói tôi cũng đã nói cả rồi, nếu như anh ta muốn làm gì thì là chuyện của anh ta.

Tôi đã đánh quá thấp về những tranh đấu âm thầm của mấy người có tiền này rồi, tôi nói những điều này với Hứa Mặc Hàn chưa được bao lâu, thì có một chiếc xe sang trọng đứng ở nơi trường học chặn tôi lại.

Tài xế và vệ sĩ đều chặn tôi lại, cửa sau mở ra, một người phụ nữ mặc áo gió màu nâu nhạt, buộc nửa tóc trên từ trên xe bước xuống. “Cô chính là Quan Thanh Tiêu?” Cô ta lạnh nhạt nhìn tôi.

Tôi lùi sau một bước, gật đầu nói: “Cô là ai?”

Cô ta cười lạnh lùng, giơ tay tát lên mặt tôi!

May mà tôi đã né đi được, hỏi: “Cô là người điên ở đâu đến vậy, tôi quen cô sao? Nhấc tay lên đã muốn đánh người!”

Cô ta hừ lạnh một tiếng: “Tôi là ai? Chẳng lẽ quản gia Hứa không nhắc nhở cô sao, cái gì nên nói cái gì không nên nói?”

Người phụ nữ này mang gương mặt của mấy hot girl trên mạng, nhìn qua thì xinh đẹp nhưng thực tế thì nét mặt lại cứng ngắc, tôi đoán sơ được thân phận của cô ta, chắc là thiên kim của vị bí thư Từ kia, tiểu thư Từ Nhã Kỳ.

Từ Nhã Kỳ ngoắc ngón tay với vệ sĩ, đột nhiên vệ sĩ khóa tay tôi ra sau. “Cô muốn làm gì? Đây là trường học.” Tôi nhíu mày nhìn vị đại tiểu thư này. “Trường học thì sao? Cô sợ mất mặt sao? Vậy mà còn dám mơ tưởng tới người đàn ông của tôi?” Cô ta khoanh tay, yểu điệu đi đến trước mặt tôi, dùng ánh mắt soi mói đánh giá tôi từ trên xuống.

Cô ta vươn tay móc lấy sợi dây hồng bên áo tôi, đó là con dấu Phong Ly Ngân cho tôi, tôi không vui rống lên một tiếng: “Buông ra, đừng động vào đồ của tôi!”

Cô ta buông tay ra, ra điều ghê tởm phủi phủi tay, cười lạnh nói: “…Cả người từ trên xuống chẳng có một thứ gì đáng giá, người mộc mạc như cô mà cũng muốn tiếp cận Hứa Mặc Hàn sao?” “Từ tiểu thư, tôi chỉ là người làm việc theo sự ủy thác của Hứa tiên sinh thôi, não cô nhiều drama quá rồi đó! Dùng não nhiều quá thì nên kiếm gì đó để bồi bổ thêm đi.” Tôi khó chịu nói.

Cô ta đưa tay lên đánh lên mặt tôi một cái chát, tôi bị vệ sĩ của cô ta khóa tay phía sau, né không được!

Tự nhiên ăn một cái tát, mặt tôi đau rát hết cả lên, cơn tức trong bụng cũng bắt đầu nổi lên. “Quan Thanh Tiêu đúng không, dám móc mia tôi, cô chán sống sao? Tề đại sư nói các cô là nhân tài mới xuất hiện trong nghề, nhưng quả thật là không biết trời cao đất rộng, dám chỉ điểm trận pháp của đại sư? Cái tát này là để nhắc nhở cô, là hậu bối phải cho ra dáng hậu bối.” Cô ta cười lạnh giơ tay lên…

Lại nữa? Tôi giãy giụa mạnh hai cái, bất thình lình tên vệ sĩ dùng đầu gối thúc mạnh vào thắt lưng tôi.

Lần này tôi đau đến nhắn mày, muốn liều mạng giãy giụa lại sợ làm tổn thương đứa nhỏ trong bụng, không dám giấy quá mạnh, từ từ nhắm hai mắt lại thì trúng thêm một bạt tai.

Hai cái tát đánh vào cùng một bên mặt làm tôi đau đến nhe răng trợn mắt, nhà tôi tuy không phải giàu có gì nhưng tôi chưa từng bị ai bắt nạt như thế cả!

Người qua đường không biết chuyện đi ngang qua còn tưởng là vợ cả đến dạy dỗ vợ bé.

Từ Nhã Kỳ thấp giọng mắng: “Cô tưởng cô là ai mà dám tranh giành đàn ông với tôi? Tôi mời đại sư đến làm trận pháp thúc tình thì liên quan cái rắm gì đến cô! Vì cô nhiều chuyện mà Mặc Hàn đã ném toàn bộ đồ trong phòng đi! Cô đắc ý lắm đúng không?” “…Từ tiểu thư, nếu cô thật sự muốn trái tim một người đàn ông thì bớt động dao kéo lên mặt đi, tên đàn ông nào lại muốn cưới một con búp bê bơm hơi làm vợ chứ? Đùa giỡn một chút còn vui, cô nhìn lại mình đi, cơ mặt động đậy một cái là silicon lệch vị trí hết rồi!”

Tôi cũng chỉ dám mạnh miệng dưới cơn tức giận mà thôi, chứ như vầy đúng là mất hết lý trí rồi, nếu cô ta lệnh vệ sĩ và tài xế đánh tôi một trận tôi cũng không có khả năng nào đánh trả, nếu đứa nhỏ trong bụng xảy ra chuyện gì, không chừng Phong Ly Ngân sẽ tức chết..

Quả nhiên cô ta quát vệ sĩ: “Hai người các anh, đánh chết cô ta! Một con kỹ nữ nghèo khổ mà cũng dám đoạt.”

Cô ta còn chưa dứt lời thì đột nhiên một tiếng vang thật lớn vang lên, một chiếc xe thể thao lao về hướng này, tông vào chiếc xe đậu ở ven đường của cô ta, chiếc xe lại lao lên phía trước, cuốn Từ Nhã Kỳ vào gầm xe.

Sự cố phát sinh ngay trước mắt tôi, tôi kêu lên một tiếng, sợ tới mức nhảy về phía sau, mọi người xung quanh đều la hét.

Vệ sĩ lập tức buông tôi ra chạy đi cứu người, hắn và tài xế run rẩy gọi điện thoại.

Tôi mở mắt trừng trừng nhìn tai nạn vừa xảy ra, Từ Nhã Kỳ lúc này tóc tai bù xù kẹt dưới gầm xe, không biết thương tích ra sao, tài xế và vệ sĩ đang gọi điện thoại bên cạnh, một chiếc xe tải đằng sau đang bóp kèn inh ỏi hướng về đây.

Tôi nhắm chặt hai mắt, trái tim kinh hoàng.

Hơi thở lạnh bằng phía sau kích thích da thịt tôi, cơn giận lạnh thấu xương lan tỏa khắp nơi.

Là Phong Ly Ngân.

Hắn làm vậy… không sao chứ? “.Em có sao không?” Phong Ly Ngân đỡ vai tôi, xoay người tôi đối mặt với hắn.

Ánh mắt tôi nhìn chằm chằm vệt máu dài dưới đất, tài xế và vệ sĩ cũng đã bị cuốn vào gầm xe, kéo lên một đoạn dài. “Phong Ly Ngân… Không cần thiết phải làm như vậy… Tuy rằng tôi cũng rất tức giận, nhưng… trừng phạt như vậy có phải quá nặng hay không?”

Tôi không phải người tốt đẹp gì nhưng tôi cảm thấy hắn nên tôn trọng sinh mệnh của một người, huống chi, tôi lo rằng làm vậy Phong Ly Ngân sẽ gây nhiều nghiệp chướng.

Quan Nhan Thần đã từng nói một câu: “Ngài vì Quan Thanh Tiêu mà lạm quyền như vậy, coi chừng lúc độ kiếp gặp trời phạt đó đế quân đại nhân.”

Tự hắn cũng đã từng nói, thần tiên cũng có kiếp số, nếu hắn lại vì tôi mà ra tay, có phải là lại tăng thêm lỗi lầm không? “. Ta biết chừng mực, chỉ dạy dỗ bọn họ một chút thôi, không làm hại tính mạng của bọn họ.” Phong Ly Ngân cười lạnh: “Nhưng mà ta cũng sẽ nhắc nhở phạt ác ti một chút, đối với mấy đứa con gái quyền quý ương ngạnh thì phải giảm trừ tuổi thọ.”

Trừ tuổi thọ? Khó trách thường hay nghe được cái gì mà cậu ấm lái xe xịn bị tai nạn chết, thì ra tạo nghiệp nhiều nên bị trừ thọ.. “..Mặt em sưng lên rồi.” Trong con ngươi đen tối của Phong Ly Ngân hiện lên một màu vàng nhạt lưu động, như là nham thạch nóng chảy.

Hắn giơ tay lên, mu bàn tay dán lên mặt tôi, dùng da thịt lạnh lẽo áp lên má giúp tôi hạ nhiệt độ.

Rõ ràng là lạnh nhưng tôi lại cảm thấy rất ấm áp.

Bên tai rất nhiều tiếng ồn ào, quát to, kêu cứu, còn có tiếng của xe cứu thương, tất cả dường như đều cách tôi rất xa. “Anh… sao anh lại mặc như vậy?” Tôi cúi đầu nhìn trang phục của hắn.

Xe cứu thương tới, cảnh sát giao thông cũng tới, chuyện này phát sinh ở trước mắt tôi, tôi không thể dứt áo ra đi được, miêu tả tình huống lúc đó với cảnh sát xong tôi thấy anh tôi vội chạy tới, anh tôi sợ tôi bị thiệt thòi.

Tôi đã bị bắt nạt rồi, tự nhiên bị tát hai cái, cho nên lúc gặp Hứa Mặc Hàn tôi lạnh lùng không cho anh ta một vẻ mặt tốt nào. “Quan tiểu thư, tôi không nghĩ rằng Từ Nhã Kỳ kiêu ngạo như vậy, lại gây phiền phức cho cô như thế, là tôi suy xét không chu toàn không đoán được chuyện này, thật xin lỗi.” Hứa Mặc Hàn đến tiệm nhà chúng tôi, ngồi xuống giải thích với tôi.

Tôi quay đầu đi không để ý đến hắn, anh tôi khó chịu nói: “Hứa tiên sinh, người bên gối anh thì anh nên giáo dục nhiều một chút, cái tính tình này mà anh cũng chịu được sao?” “Người bên gối?” Hứa Mặc Hàn cười lạnh: “Ai nói với hai người rằng cô ta là người bên gối tôi?”

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!