Mối Tình Âm Dương - Quan Thanh Tiêu | NETTRUYEN

chương 89-90

trước
tiếp

Khi Tô Mộng nhận điện thoại, tôi nghe thấy chỗ cậu ấy rất ồn ào, cậu ấy hét lớn: “Thanh Tiêu, bạn trai cậu đang giúp tớ đi xem nhà! Ban đầu tớ nhờ anh ấy chuyển lời với cậu, ai ngờ anh ấy tự đến luôn!”

Hả? Xem nhà! Phong Ly Ngân sao lại đại từ đại bi đi làm những chuyện này chứ!

Tô Mộng hét lớn: “Sáng nay tớ gọi cho cậu, rồi anh ấy nhận máy, tớ nhờ anh ấy chuyển lời nói với cậu chín giờ chúng ta gặp nhau, kết quả anh ấy lại tự đến đây, nói cậu vẫn đang ngủ, phì phì, bạn trai cậu cũng thương cậu thật đấy!”

Đổ mồ hôi, thì ra Phong Ly Ngân muốn tôi ngủ thêm một chút, nên đã đi giúp Tô Mộng xem nhà!

Trời ơi, hắn đường đường là Đế Quân đại nhân lại đi giúp người khác xem nhà…

“Bạn trai cậu đỉnh thật đấy, nhìn thoáng qua thôi cũng đã có thể nói ra nó có vấn đề gì, tớ thấy hôm nay nhất định sẽ làm xong xuôi mọi việc! Thanh Tiêu xin lỗi nhé, tớ mượn dùng anh ấy nửa ngày, đợi lát nữa cậu ra ngoài tớ sẽ mời hai người đi ăn cơm nhé.”

“À… thôi đi, hôm nay nhà tớ có việc, Phong Ly Ngân có ở bên cạnh cậu không? Nói anh ấy nghe máy đi.”

Giọng nói của Phong Ly Ngân vang lên: “A lô.”

Tô Mộng ở bên cạnh nói lớn: “Ôi dào, hai người sến súa như vậy, làm cho tớ cảm thấy áy náy đấy!”

“Cái đó… xin lỗi nhé, chuyện như vậy tôi nên đi mới phải, làm phiền anh rồi…”

“Không sao.” Hắn âm trầm nói, rồi trả điện thoại lại cho Tô Mộng.

Haizz, tâm trạng của hắn khó mà nắm bắt được, cũng không biết uống nhầm thuốc gì.

Ăn xong bữa trưa, anh tôi bàn bạc chuyện về quê một chuyến, hôm nay đi, sáng mai về.

“Về đấy làm gì?” Tôi vừa nghe thấy về quê thì đã thấy khó chịu.

“Xin mấy thứ đồ phòng thân từ chỗ cụ cố! Em thấy cái con ma ám lên người đó, quả thực không coi chúng ta ra gì! Nó cũng không sợ tiền Ngũ Đế!” Anh tôi tức giận: “Chúng ta về lục lọi ít đồ bảo bối của cụ cố.”

“Thôi đi, bảo bối của cụ cố làm gì đến lượt anh lục lọi chứ? Mấy ông ngày nào cũng tranh giành nhau nứt đầu mẻ trán.” Tôi bĩu môi.

Anh tôi trong lòng đã có dự tính, nói: “Em yên tâm đi, anh có cách tìm được, nhưng em cũng phải về đó, làm cuộc tấn công tình cảm mới được!”

Tôi bị anh tôi ép buộc đi, lần này chúng tôi cũng không thông báo trước với cụ cố đã tự ý về đó.

Về đến nhà đã là nửa đêm, anh ấy cũng không yên tâm ngủ ở trong phòng, đợi mọi người đã ngủ cả rồi, anh tôi mới lén lút đến gõ cửa kêu tôi dậy.

“Đừng lên tiếng, đi, chúng ta tới tầng hầm.”

“Lại đi?” Da đầu tôi tê rần: “Anh vào một mình đi, em đứng ở cửa đợi anh, để tránh lại bị người khác nhốt ở trong đó.

“Em ngốc sao, giờ này cụ cố nhất định đang ở dưới tầng ngầm cùng với cụ bà! Không sợ!” Anh tôi xách theo cái túi nhỏ, giống như ăn trộm rồi dẫn theo tôi, men theo hành lang chạy đến sân sau nhà.

Chúng tôi bước xuống tầng ngầm tối om đó, dùng đèn pin điện thoại soi cầu thang, anh tôi quay người đóng cánh cửa gỗ lại, kéo tôi chạy đến chỗ quan tài trong phòng chủ mộ đó.

Không ngoài dự đoán, nơi này đã được mở ra rồi, có lẽ cụ cố đang ở dưới đó.

Cứ xông vào như vậy hình như không hay lắm, không biết hai ông bà còn đang làm gì dưới đó… Tôi nhìn anh tôi, ý nói anh ấy đi xuống.

Anh tôi lắc đầu: “Ngốc sao, nếu như cụ cố với cụ bà đang ân ái, anh xuống đó không phải tự tìm cái chết sao!”

“Vậy làm thế nào? Ở dưới hình như không có tiếng động gì, có phải ngủ rồi không? Vậy chúng ta phải đợi ở đây đến lúc nào chứ?”

“Vậy thì… gõ cửa đi?” Anh tôi do dự giơ tay ra, gõ nhẹ lên quan tài mấy tiếng.

Việc gõ lên nắp quan tài thế này, có lẽ chỉ có nhà tôi làm thôi.

Ở dưới không có tiếng động.

Chúng tôi nhìn nhau, có chút sợ hãi.

Lần trước cụ cố xuống đó, chúng tôi có nghe được giọng nói của cụ cố, rồi cả tiếng của cụ bà vang lên… sao hôm nay lại không có gì vậy?

“Anh… ở phía dưới, có khi nào… gặp chuyện rồi…” Tôi sợ hãi cắn môi.

Anh tôi sững sờ, cả người đột nhiên run lên, có lẽ anh ấy cũng tưởng tượng ra một vài cảnh đáng sợ.

“Không đâu, không đâu… cụ cố sắp thành tinh luôn rồi, có chuyện gì được chứ, hơn nữa cụ bà dịu dàng như vậy, sẽ không hại ông ấy đâu.” Anh tôi an ủi bản thân.

“Cốc cốc cốc…” Anh tôi lại gõ thêm mấy tiếng.

Phòng mộ trống rỗng, chỉ có tiếng gõ vang vọng lại, vô cùng âm u.

“…Anh xuống đó xem sao, Thanh Tiêu, em canh chừng ở đây, nếu như anh có chuyện gì, em nhanh chóng chạy đi kêu người.” Anh tôi ngậm lấy chiếc bùa đồng trên cổ, chuẩn bị nhảy xuống.

“Đừng!” Tôi nhanh chóng kéo lấy anh tôi: “Để em đi cho! Nếu như có chuyện gì, em không chỉ không cứu được anh, có lẽ còn không chạy ra ngoài được… để em xuống đó, nếu như có gì em có thể gọi tiểu quỷ sai với Hắc Bạch Vô Thường nữa.”

Anh tôi do dự một hồi, đúng vậy, nếu như có lệ quỷ hay gì đó, Hắc Bạch Vô Thường tới rồi thì cũng xử lý được nhanh gọn lẹ hơn anh ấy.

“Vậy em cẩn thận nhé, Thanh Tiêu, em…” Anh tôi ngậm lấy điện thoại, hai tay ôm tôi bỏ vào quan tài.

Tôi dùng điện thoại soi đèn, đi xuống căn phòng dưới quan tài.

Không khí ở đây u ám, cụ cố đã chuyển hết mọi thứ ở trên phòng mộ đi để làm cho không khí dưới này được trong sạch hơn, mỗi ngày cửa gỗ mở ra đều có không ít không khí chui vào, có thể duy trì để cụ cố mỗi đêm ở bên cạnh cụ bà.

Tôi nhìn về phía phòng mộ tối om như mực đó, đèn điện thoại soi về hướng đó.

Trên chiếc tủ ở giữa có một chiếc quan tài tinh xảo và rất to, bên trong còn có thêm hai chiếc quan tài nữa, đây có lẽ là nhà âm mà cụ cố chuẩn bị sẵn cho người.

Lần trước đến, nhìn thấy cụ cố và cụ bà ngồi trong đó, hai đứa chúng tôi lại bắt gặp hai người đang ân ái với nhau nên có chút ngượng ngùng, nên không có quan sát kỹ.

Lúc này tôi phát hiện một chiếc quan tài có đậy bằng tơ lụa vàng, nhìn chất liệu, có lẽ là quan tài thủy tinh.

Đây là nơi cụ bà nằm ngủ sao? Tôi nhẹ nhàng đi lại đó, cắn răng lật ra một góc.

Mặc đồ gấm vóc màu xanh, thêu hình mẫu đơn màu vàng, đôi chân mang chiếc giày thêu cài trân châu, trước ngực đeo chuỗi ngọc xinh xắn, trong tay cầm miếng ngọc như ý.

Trên ngón tay, cánh tay, tóc cài theo đủ lại trang sức, nơi trái tim, có một túi gấm màu đỏ.

Đó chính là túi gấm gắn kết giữa hai vợ chồng, bên trong là tóc của hai người được buộc lại bằng sợi dây đỏ, còn có sinh thần bát tự.

Nhìn thấy những thứ ở trong quan tài, không khó tưởng tượng ra được tình yêu mà khi còn sống người phụ nữ đó có được, vào thời kỳ nghèo đói đó, chồng bà ấy cố gắng dùng mọi thứ xa hoa nhất để tô điểm cho bà, chỉ để lưu giữ lại nụ cười rạng rỡ ấy.

Nhưng người có xinh đẹp thế nào, không nỡ xa nhau thế nào, cố gắng lưu giữ lại nụ cười của bà thế nào thì cuối cùng cũng chỉ là một bộ cái xác khô, hoặc là đám tro tàn.

“Thanh Tiêu! Thanh Tiêu!” Anh tôi lo lắng kêu lên: “Em còn không trả lời nữa, anh sẽ nhảy xuống đấy!”

Tôi lau đi những giọt nước mắt không biết sao lại rơi xuống đó, hét lên: “Em không sao…”

Vừa nói xong, anh tôi đã nhảy xuống, anh ấy xông lại kéo tôi lại, quan sát kỹ càng: “Không sao thì em khóc gì chứ! Sợ sao? Sao lại yếu đuối vậy chứ!”

Anh tôi lau nước mắt cho tôi.

Tôi nhìn cái thi thể khô héo mà kiều diễm đó, không hiểu sao lại nghĩ đến mình.

Khi nào thì tôi phải chết chứ? Nếu như không tự sát, có lẽ nào sẽ sống đến già?

Nếu như tôi già đi, xấu đi, Phong Ly Ngân có còn xuất hiện bên cạnh tôi nữa không?

Tôi đột nhiên nghĩ đến câu thơ trong “Tùy viên thơ họa”: “Tự cổ mỹ nhân như minh tướng, bất hứa nhân gian kiến bạch đầu.”

Cụ bà mặc dù không phải mỹ nhân được ghi vào sử sách gì, nhưng trong mắt chồng bà, cho dù thịt nát xương tàn, cho dù bị trời đất trừng phạt, thậm chí không tiếc làm ảnh hưởng đến đời sau, cũng muốn lưu giữ lại một chút hồng nhan.

Tôi nghe thấy tiếng khóc tỉ tê, làm người ta u sầu, đau từng khúc ruột.

Anh tôi với tôi đi lại cửa xem, cụ cố đang cầm lấy tháp ngọc lưu ly xanh tám góc đó, sắc mặt âm u đáng sợ.

Bóng ma của cụ bà dựa vào trước ngực cụ cố, khóc tỉ tê: “…Chúng nó nhìn thấy rồi… Nhan Hạo với Thanh Tiêu nhìn thấy rồi…”

Cụ cố sắp chín mươi tuổi rồi, vốn dĩ đã trở thành một cụ già ốm yếu già nua, lúc này cụ cố giữ chặt lấy cụ bà, giống như một người đàn ông trung niên chín chắn ngang ngược, ôm lấy người vợ mà cụ cố yêu thương, tức giận nhìn mấy đứa trẻ không biết điều chúng tôi.

“Hai đứa chạy đến đây làm gì!” Cụ cố tức giận nói.

Tiêu rồi, còn muốn moi móc chút bảo bối của cụ cố? Lần này nhìn thấy thi thể của cụ bà, có khi nào bị cụ cố diệt khẩu không?

Tiếng khóc của cụ bà làm tôi bị rối loạn, tôi nghe thấy cũng cảm thấy không nhẫn tâm, huống hồ gì là chồng bà?

Cụ cố đặt cái tháp vào trong quan tài, linh hồn của cụ bà lập tức hiện rõ hơn, cụ cố an ủi bà mấy câu, quay đầu tức giận đi về phía chúng tôi.

Nói thì chậm nhưng mọi thứ diễn ra rất nhanh, anh tôi kéo lấy tôi, ra hiệu một tiếng, rồi quỳ ngay trước mặt cụ cố.

“Cụ cố, chúng con sai rồi… chúng con muốn tặng một món quà cho cụ cố và cụ bà, vậy nên mới chạy suốt đêm tới đây, kết quả lại phát hiện nơi đây không có âm thanh gì, chúng con gõ vào quan tài rất nhiều lần nhưng cũng không thấy động tĩnh gì… chúng con lo lắng hai người sẽ gặp phải chuyện gì, mới xuống đây xem thế nào, không phải chúng con cố ý mạo phạm cụ bà đâu ạ!”

Anh tôi nhanh miệng, liến thoảng giải thích một hồi, cụ cố đang định đánh anh ấy, thì tay cũng dừng lại ở không trung rồi cho xuống.

Trong lòng tôi âm thầm nghĩ: Chúng tôi chạy xe xuyên đêm tới đây, suốt dọc đường không dừng xe lần nào, thì quà ở đầu mà tặng cho cụ cố và cụ bà chứ?

Anh tôi cười nói với cụ bà: “Cụ bà cũng thật là, chúng con nhìn thấy thì có gì to tát đầu chứ, chúng con cũng là con cháu trong nhà mà, hơn nữa, cụ cố đã chỉnh chu cho bà xinh đẹp như vậy… khi nãy Thanh Tiêu còn ngưỡng mộ đến mức khóc luôn kìa.”

Mắt tôi nhìn gạch thềm màu trắng, nghe anh tôi cố gắng nịnh nọt, cố gắng xoay chuyển tình thế.

Cụ bà dần dần ngừng khóc, lời nói của anh tôi cũng có tác dụng rồi.

“Con nói hai người cũng thật là, chuyện như thế này giấu người khác thì được, nhưng giấu con với Thanh Tiêu làm gì chứ, hai người cũng biết chồng của Thanh Tiêu cũng là ma mà, con ngày nào cũng gặp em rể ma đó, chúng con đã quen từ lâu rồi… người xem con đi chợ quỷ đã mua cho người bao nhiêu là đồ đây.”

Anh tôi lấy đồ ở trong vali ra: “Đây là dầu bôi trơn cho cụ bà, còn có cái kéo dài dương khí cho cụ cố, hai người tranh thủ thời gian hưởng thụ đi, đừng để trăm năm sau lại hối hận.”

Tôi che mặt lại, thấy mất mặt vô cùng, anh tôi lại dám mua những thứ này cho ông bà chứ!

Cụ bà ngại ngùng che mặt, chỉ còn thiếu phần mắng chửi con cháu chúng tôi lưu manh – cái thời của bà, ai dám quang minh chính đại mà nói những lời này chứ!

Cụ cổ tức giận đến mức râu cũng co giật lại, gõ cây gậy xuống thềm nhà, hồi lâu mới hỏi: “… Thằng ranh này, cháu đã dùng hay chưa?”

Cụ cố vô cùng tức giận, cầm lấy cây gậy đánh mấy cái vào chân anh tôi, nói: “Thắng ranh con! Nói lung ta lung tung gì vậy chứ! Cái tư tưởng lệch lạc ấy con mà dám làm thì ta đánh chết con!”

Anh tôi cười: “Con cứ nói như vậy, nên người đừng có ép con, ba con cũng độc thân mà, Thanh Tiêu có lẽ cũng không có chỗ dựa đáng tin cậy, con độc thân cũng tốt mà, có thể chăm sóc cho bà và Thanh Tiêu… lấy vợ về, thì hai người bọn họ sẽ chịu thiệt thòi.”

Tôi rơi nước mắt, cụ bà bay từ quan tài ra, thương xót ôm lấy tôi.

Anh tôi thật sự rất tốt, trước đây chỉ thấy anh ấy ham chơi, nhưng trách nhiệm của anh ấy, tình yêu mà anh ấy dành cho mọi người trong nhà, làm tôi vô cùng đau lòng.

Cụ bà còn khóc nhiều hơn tôi, nghe những lời anh ấy nói, cụ bà khóc vô cùng thảm thiết, làm cho cụ cố cũng vô cùng thương xót: “Thanh Tiêu đứng lên đi, đừng quỳ như vậy nữa, chuyện của ba con ta sẽ đích thân đi hỏi, hai đứa đừng lo lắng.”

Anh tôi đổi chủ đề, lập tức nói đến mục đích chính: “Nói đến chuyện này, cụ cố, chúng con đang cố gắng góp đủ mười triệu, đang định xin người chút đồ phòng thân.”

Có những lời nói cảm động trước đó của anh tôi, cùng với những món quà mà anh ấy ân cần chuẩn bị cho hai người, cụ bà lập tức giúp anh ấy nói đỡ với cụ ông.

Kết quả là những món bảo bối ở dưới quan tài đều bị anh tôi moi móc được gần hết, trong đó có một thanh kiếm gỗ điêu khắc chạm rỗng, còn có pháp kiếm càn khôn với một trăm ling tám đồng tiền khác nhau cũng bị anh tôi vơ vét, sống chết cũng đòi lấy hết đi.

Cuối cùng, cụ cố tức giận ném chúng tôi ra ngoài.

Đi từ dưới tầng hầm lên, anh tôi lập tức kéo tôi chạy đến chỗ cái xe, sắc mặt nghiêm nghị lạnh lẽo, không còn bộ dạng tươi cười như khi ở dưới đó.

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!