Mối Tình Âm Dương - Quan Thanh Tiêu | NETTRUYEN

chương 86-88

trước
tiếp

Chương 86: Buổi dạo phố kỳ lạ

Phong Ly Ngân?

“Sao, sao anh lại ở đây.” Tôi không phản ứng kịp, tại sao hắn lại xuất hiện ở nơi mộ hoang này?

Rõ ràng là sắc mặt hắn không vui, trầm giọng hỏi: “Bây giờ là mấy giờ, em không ở trong phòng chạy đến nơi này thì ta không thể đi theo sao?”

Ở… chẳng lẽ hắn không tìm thấy tôi trong phòng thì đuổi theo đến đây?

Trước kia hắn cũng đâu có quan tâm tôi ở chỗ nào đâu.

“Rồi, rồi, tôi với Thanh Tiêu đến đây mua phù chú, mua xong rồi về ngay.” Anh tôi giải thích: “Nếu đã đến thì đi cùng đi, a, em rể, chắc em chưa từng đi dạo phố với Thanh Tiêu đúng không?”

Tôi nhìn anh tôi rồi không còn gì để nói, không cần anh giúp đỡ như vậy đâu!

Đi dạo phố ở cái nơi quỷ quái này sao? Hoang dã âm u, cỏ dại phủ đầy mộ, mộ bia đầy máu..

Anh coi coi đây mà là nơi tình nhân đi dạo sao?

“Đi nhanh đi nhanh, mua cho xong rồi về ngủ nữa.” Anh tôi thúc giục.

Tôi nhìn Phong Ly Ngân do dự, muốn nói cho hắn là: Hay anh về trước chờ tôi?

Cảm giác hơi kì kì…

“Đi thôi.” Phong Ly Ngân cau mày nói với tôi, ý bảo tôi đuổi theo hắn.

Tôi đi vào cửa hầm mờ mịt, giống như đang đi trong hầm băng, các giác quan như mất hết cảm giác, có lẽ là đang đi vào không gian khác nên thế.

Đây là một con đường kỳ lạ, bên dưới chỉ có một con đường đá đủ cho một người đi, hai người không thể sóng vai.

“Thanh Tiêu cẩn thận một chút, đừng có bước ra khỏi mấy viên gạch, sẽ xảy ra chuyện đó.” Anh tôi vừa dặn dò vừa lấy bật lửa và tiền giấy ra.

“Chỗ này cũng có thổ địa sao?” Tôi tò mò hỏi một câu.

Anh tôi bĩu môi: “Cái này đốt cho mấy quỷ sai chặn đường, chút nữa sẽ có quỷ sai đến thu phí qua đường.”

Tôi đi theo anh tiến về phía trước, Phong Ly Ngân lạnh lùng khoanh tay đi phía sau tôi, khí thế lạnh bằng như đao truyền từ gáy xuống làm tôi lạnh cả người.

“Anh… giận tôi sao?” Tôi không nhịn được hỏi nhỏ.

Hắn hừ một tiếng: “Em là người duy nhất để ta phải chờ đợi ở trong căn phòng trống rỗng, bao nhiêu lần rồi hả? Quan Thanh Tiêu?”

Vốn tôi có hơi áy này, nhưng sau khi nghe được những lời hắn nói thì trong lòng lập tức trở nên nghẹn ứ.

“Đúng vậy, phụ nữ hầu hạ đế quân đại nhân nhiều vô kể, ai mà không phải gọi thì đến đuổi thì đi, ai mà dám để ngài ngồi chờ, chỉ có tôi là không biết điều, xin lỗi, nếu tôi làm cho ngài mất kiên nhẫn thì ngài đi tìm người khác đi.” Tôi lạnh lùng trả lời, xoay người đi không thèm để ý đến hắn.

“Quan Thanh Tiêu!” Hắn giận dữ nắm lấy vai tôi, dùng sức mạnh như muốn bóp nát xương tôi: “Nói bao nhiêu lần rồi, ta không có người khác! Mỗi ngày làm việc xong ta đều chạy tới chỗ em ngay, em còn muốn gì nữa?”

Hắn ta nói cứ như tôi đang tranh sủng vậy!

“Ngài cũng có thể không đến mà! Đế quân đại nhân không phải nói là linh thai cần có âm khí của ngài mới có thể trưởng thành sao? Tôi đã làm mất bao nhiêu là thời gian hưởng lạc của ngài rồi. Chờ đến lúc đạt được mục đích, đứa bé này trở thành mắt trận rồi, muốn tới hay không thì tùy ngài! Tốt nhất là đừng bao giờ đến nữa!” Tôi tức giận rống lên.

Dám khiêu khích hắn ta như vậy, não tôi bị úng nước rồi sao?

Thật ra tôi cũng rất sợ hắn, trừ những lúc xấu hổ mất mặt và những lúc bị sung sướng chi phối trí óc, tôi lúc nào cũng sợ hắn.

Nhưng những cảm xúc trong lòng tích tụ quá nhiều thì sẽ dễ dàng làm người ta bùng nổ.

Sau khi mang thai, tôi vừa hay buồn ngủ vừa buồn nôn, cảm xúc cũng dao động rất mạnh.

Nóng nảy dễ tức giận, bi quan chán đời cái nào cũng có.

Hơn nữa còn mít ướt rất dễ khóc… Những lúc cảm xúc dâng trào thì trái tim như bị bóp chặt, tiết tấu của hơi thở cũng không ổn định.

Lúc trước đọc báo, thấy tin sản phụ cãi nhau với chồng mà giận đến nỗi sùi bọt mép té xỉu, khi đó tôi còn thấy khó tin.

Bây giờ mình trải nghiệm mới biết những chuyện như vậy lúc nào cũng có khả năng xảy ra.

Tôi giận cũng nhanh, hết giận cũng nhanh, rống xong thì bị ánh mắt lạnh băng của hắn nhìn cho héo rũ.

Bàn tay to đang nắm vai tôi không nhúc nhích, tôi muốn tránh ra thì chân trượt khỏi viên gạch đạp ra bóng đen bên ngoài.

Trong nháy mắt, cả thân thể tôi ngả nghiêng như rơi vào hư không!

Phong Ly Ngân kéo tôi lên lại, trầm giọng gắt một tiếng: “Cút!”

Cút? Đang… đang quát tôi sao?

Bị chồng mình quát như vậy thật sự là một loại nhục nhã vả mặt.

“.Cút thì cút, ngài buông ra!” Tôi tức giận trào nước mắt, giãy giụa lui về sau, cái tên quỷ khốn nạn này! Vậy mà dám bảo tôi cút? Là hắn chiếm mất nửa cái giường của tôi kia mà!

Tay Phong Ly Ngân vẫn nắm lấy tôi không buông, tôi ngẩng đầu nhìn hắn thì thấy hắn đang nhìn về phía chân tôi.

Tôi cúi đầu thì thấy thoáng qua mấy ngón tay sưng tấy trắng bệch biến mất vào màn đen u ám.

“A!” Tôi vội vàng tránh ra.

Phong Ly Ngân ôm chặt lấy thắt lưng tôi, giữ chặt cơ thể tôi không cho nhúc nhích, nhíu mày quát: “Không phải đã bảo em đừng có bước ra ngoài viên gạch sao!”

Vừa nãy… tôi chỉ muốn thoát khỏi hắn mà thôi, quả thật không chú ý đến bên dưới.

Đó là cái gì vậy? Vừa nãy nó muốn bắt tôi sao?

Phong Ly Ngân buông tôi ra, mất kiên nhẫn nói với tôi: “Đi nhanh, đừng cau có với ta ở đây.”

Thái độ của hắn như vậy làm tôi căm giận, tôi ấm ức trong lòng, tôi thật sự muốn mắng lại hắn.

Nhưng mà tôi sợ.

Tôi lau nước mắt, thận trọng đi về phía trước, anh tôi đã đi tuốt đằng trước, chắc là anh thấy có Phong Ly Ngân ở đây rồi nên không cần phải trông chừng tôi nữa.

Phía trước có hai tên quỷ sai mặt đen, cười rất xấu chặn anh tôi lại đòi phí qua đường.

Anh tôi lấy tiền giấy ra đốt, bọn họ chưa vừa ý thì cứ dây dưa không dứt.

“Đại ca quỷ sai, nhiều như vậy mà còn chưa đủ sao? Tôi không mang nhiều lắm, sau này bổ sung được không.” Anh tôi cau mày.

“Haiz, các ngươi có tới ba người, đốt mấy tờ tiền giấy đó chỉ đủ cho một mình ngươi, hai người đằng sau thì…” Một tên quỷ sai ngẩng đầu chỉ vào tôi.

Rồi nó im bặt, sau đó đưa tay dụi mắt, rồi run rẩy hô to: “Đế đế đế đế quân đại nhân?!”

Sắc mặt Phong Ly Ngân u ám, lửa giận trong mắt sắp phun ra đến nơi rồi.

Tôi biết là hắn đang giận tôi, nhưng hai tên quỷ sai này xui xẻo quá phải thành pháo hôi rồi…

Hai tên quỷ sai đập đầu đến nỗi sắp nứt cả gạch rồi, vừa rên rỉ vừa cầu xin tha thứ.

“Đế quân đại nhân, sao ngài lại tới chỗ này.. Nếu ngài muốn tới chợ Tây thì đâu cần phải đi đường này!” Chắc tên quỷ sai này sắp tức hộc máu rồi, mấy nhân viên công vụ nhỏ nhoi như bọn họ chắc mấy trăm năm cũng không được gặp mặt lãnh đạo, vậy mà hôm nay lại trúng số.

Anh tôi đắc ý run chân: “Đại ca quỷ sai ơi, hai người phía sau có cần giao phí qua đường nữa không?”

“Không dám không dám! Phí qua đường của ngài chúng tôi xin trả lại, trả lại!” Hai tay nó cung kính giơ mớ tiền giấy anh tôi vừa dốt lên.

Anh tôi muốn lấy lại, tôi cau mày nói: “Thôi anh, cho chúng đi, đó cũng là luật bất thành văn rồi!”

Tôi không muốn anh tôi lấy lại mớ tiền đó… Đã đốt cho người ta rồi, lấy lại thì kì lắm.

“Cám ơn tiểu nương nương, cám ơn tiểu nương nương!” Quỷ sai vội nói sang chuyện khác: “Sao tiểu nương nương lại đi mấy con đường nhỏ thế này được chứ, mời đi lối này!”

Hai tên quỷ quơ tay vào trong hư vô mờ mịt, con đường phía trước dường như được vén lên một tấm màn che, biến thành con đường đá rộng lớn.

Anh tôi vào trước, anh liếc mắt nhìn Phong Ly Ngân một cái, nói đến độ chúng tôi đều nghe được, trào phúng: “…Chỉ số EQ thấp tịt, không thể nhìn nổi!”

chương 87

Có đôi khi tôi thấy anh tôi rất biết gây khó dễ người khác.

Anh ấy đứng trước mặt tôi và hai tiểu quỷ sai, chế nhạo Phong Ly Ngân không hề khách khí, Phong Ly Ngân lại không có chút tức giận gì.

Thậm chí còn khiến tôi tự kiểm điểm bản thân mình.

Tôi không nên cáu kỉnh ở nơi này, cũng là tâm trạng không tốt, nhưng khi làm loạn nơi này, kết quả là chỉ làm cho tâm trạng tệ hơn thôi. Nếu như đổi địa điểm là ở phòng tôi, kết quả đã khác rồi.

Vậy nên khi đi tới đền thờ đá ở chợ Tây, tôi vội vàng kéo kính râm xuống, giơ tay đeo lên cho Phong Ly Ngân.

Tóc hắn rất dài, chỉ tùy ý buộc sang một bên, có vài cọng còn đang phất phơ trước ngực, nhìn có vẻ đẹp rất cổ điển, sau khi tôi đeo kính râm lên cho hắn thì có chút kỳ quái.

Tôi bật cười, sau đó cố gắng sưng mặt. Tôi vẫn đeo khẩu trang, có lẽ hắn không phát hiện tôi đang cười.

Đường phố ở nơi này khác với ở chợ Đông, ở chợ Đông thì khá nhỏ hẹp, hai bên là những cửa hàng mang nét cổ kính, bên đường còn có người bày sạp bán hàng, tôi còn thấy có người bán thân nữa, cũng không biết cái bóng đen bán thân để xin Linh Bảo Bí Truyền Kinh đó nhận được ba hay chưa.

Còn đường phố ở chợ Tây lại rất rộng rãi mà vắng lặng, không có nhiều người qua lại, đền thờ đá đó cao lớn, cửa hai bên đường cũng cao to.

Anh tôi nói người trong ngành này đến chợ Tây đều có đạo hành, chắc hẳn nơi này là khu thương nghiệp cao cấp.

Quả nhiên đồ ở nơi này rất đắt, chúng tôi đi đến cửa hàng bán bùa chú, chủ tiệm nhìn thấy chúng tôi bước vào, uể oải nói: “Ung cái nào thì tự lấy đi, được lựa chọn hàng thoải mái, nơi này có mã QR, có thể quét mã trả tiền.”

Tôi không nói gì đứng ở bên cửa rút điện thoại ra, đợi anh tôi đi chọn bùa chú.

Khi đang chờ đợi, đột nhiên dưới chất khẽ rung lắc, tôi còn tưởng là đau đầu chóng mặt, ai ngờ tiếp sau đó, mặt đất đột nhiên rung lên dữ dội!

Động đất? Âm phủ cũng có động đất sao?

Tôi cứng đờ người, Phong Ly Ngân nhanh chóng bay đến giơ tay giữ tôi lại, ghì tôi vào ngực hắn.

Tôi… thấy mình thật sự không có chút tiền đồ gì.

Hắn chỉ mới có chút hành động như vậy, chút cáu kỉnh đó trong lòng tôi đã hoàn toàn biến mất theo gió.

Tôi ngước đầu nhìn hắn, khoảng cách gần như vậy, tôi có thể nhìn rõ gương mặt hắn qua khe hở của kính râm. Tôi có thể nhìn thấy được yết hầu và cái cằm lạnh lùng của hắn.

Cũng có thể nhìn thấy đôi môi lạnh giá và sống mũi cao thẳng.

Còn có thể nhìn thấy hắn khẽ nhíu mày, và sự lo lắng trong ánh mắt.

Tiếng mắng chửi của chủ tiệm vang lên bên tai tôi: “Mẹ nó chứ, pháp trận của thôn Hoàng Đạo lại nghiêng lệch nữa rồi sao? Tà khí cũng nhiều quá rồi đấy, va vào như vậy rồi không biết lại có thêm bao nhiêu tà linh ác quỷ… Này, cậu mua bùa chú phòng thân nhiều chút đi! Có thể thu phục được bao nhiêu lệ quỷ thì thu phục đi! Đều là người trong ngành, bây giờ không góp sức thì sau này cuộc sống của mọi người sẽ không được yên ổn đâu.”

“Không thành vấn đề!” Anh tôi chui ra từ dưới gầm bàn, xếp lên mấy cái hộp gỗ đựng bùa chú, nói: “Vậy thì, vì cuộc sống yên ổn sau này của tất cả mọi người, giảm giá cho tôi đi, ông chủ.”

Ánh mắt lo lắng đó của Phong Ly Ngân cứ mãi quanh quẩn trong đầu tôi, làm tôi thấy khó chịu.

Nghĩ đến những gì hắn nghĩ, yêu những gì hắn yêu.

Hận những gì hắn hận, lo lắng những gì hắn lo lång.

Có lẽ đây chính là tình yêu dại khờ mà thường bị người đời dùng văn chương để chỉ trích.

Hắn giống như bóng tối, chiếm đoạt tất cả của tôi. Nhưng hắn lại giơ tay về phía tôi, cho tôi nắm lấy, giống như nắm lấy cành cây trôi lềnh bềnh trên mặt nước.

Tôi oán hận sự lạnh lùng và hờ hững của hắn, cũng không dám tưởng tượng sau khi linh thai trong bụng thành hình sẽ bị dùng thuật pháp lấy ra như thế nào để làm trận nhãn ổn định cho pháp trận.

Chúng sinh lục giới, không có ai có thể cắt đứt hoàn toàn thất tình lục dục*, nhưng mà nếu đã là tôn thần thì đã biến tình yêu nhỏ bé thành tình yêu lớn lao từ lâu, giống như những lời hát trong Bảo Cao của hắn, đại từ đại bi, đại thánh đại từ, ban ân muốn dân…

“Thanh Tiêu!” Giọng nói của anh tôi làm tôi bừng tỉnh: “Sợ tới đần luôn rồi hả? Mau trả tiền đi, chúng ta đi đến nơi khác xem nữa.”

“..”

Tôi lại bị phân tâm, điện thoại bị rơi dưới đất, Phong Ly Ngân cúi người nhặt giúp tôi, khi nhét vào tay tôi, cũng tiện thể nắm chặt lấy tay tôi.

Đây chỉ là lừa dối, tôi không nên hy vọng hão huyền gì.

Vừa quét mã, tôi trừng mắt: “Hai trăm hai mươi ngàn?”

Anh tôi bĩu môi: “Anh đã trả giá được một nửa rồi, ông chủ nói nếu còn trả giá nữa, không cần đợi đến khi pháp trận bị sụp đổ, ông ấy đã lỗ vốn chết luôn rồi.”

Tôi nhìn đống bùa chú đó, trong lòng nghĩ có lẽ đủ cho anh tôi dùng ba tháng rồi chứ? Trời ơi, tiền mua bùa chú mỗi tháng thôi cũng đã bảy tám mươi ngàn, giá thành của cái ngành này cũng cao quá trời quá đất.

Không còn cách nào khác, ai nói chúng tôi không phải là trường phái học vẽ bùa chú chứ, chỉ có thể bỏ tiền mua thôi.

Phong Ly Ngân hờ hững hỏi: “Cô rất xót tiền sao?”

Tôi miễn cưỡng cười: “Ngành này kiếm tiền nhanh, tiêu tiền cũng như nước… Anh đương nhiên không hiểu được những phiền muộn của người phàm rồi.”

Trong một cửa hàng lớn, tôi nhìn thấy rất nhiều thứ kỳ lạ, ông chủ nhìn thấy tôi, hai mắt không ngừng nhìn tôi đánh giá, có lẽ ông ta không nhìn thấy Phong Ly Ngân, tôi đeo kính râm cho Phong Ly Ngân để tránh lại bị tiểu quỷ sai nhận ra.

Nhưng ông chủ gầy gò này không để ý đến anh tôi, mà lại xoa tay đi ra khỏi quầy hàng tới chỗ tôi.

“Cô gái, cô nhìn có vẻ rất khác người, có phải là… đã làm đám cưới ma rồi không?” Ông ta hỏi.

Tôi khẽ nhìn trộm Phong Ly Ngân đang đứng bên cạnh, hắn không có phản ứng gì, có lẽ đã từ lâu quen với việc xem người phàm như không khí.

“Đúng vậy.” Tôi thành thực gật đầu.

Ông ta nhếch môi cười, bộ mặt gian thương: “Không phải tôi nghe ngóng tư tình của cô đâu, chỉ là thấy có chút kỳ lạ… tôi đã mở của tiệm ba đời rồi, đã gặp không ít những cô gái như cô.”

“Những cô gái khác làm đám cưới ma, ai cũng nhìn rất tiều tụy, dù sao đi nữa thì hai thế giới âm dương cũng khác biệt, khi vợ chồng sinh hoạt sẽ làm đối phương tổn hại tinh khí, vậy nên cần đến cửa hàng tôi mua chút đồ để điều chỉnh cơ thể… Mặc dù cuối cùng vẫn phải chết, nhưng cũng có thể khiến cho đối phương sống lâu hơn chút.”

Ông chủ vuốt râu, ánh mắt đầy hồi ức nhìn vào hư không.

..Tôi cảm nhận được ông ấy lại sắp nói đến tôi rồi.

Tôi sững sờ! Lén nhìn qua Phong Ngân, gương mặt hắn không có chút biến động nào, anh tôi đứng ở bên cạnh thì cười như điện.

“Không không, không cần đâu… anh, anh ấy không có bệnh lao…” Tôi vội vàng lắc đầu.

Ông chủ nếu ông còn nói tiếp nữa, của hàng lâu năm của ông sẽ không còn duy trì được nữa đâu.

“Ái chà, bảo vệ chồng như vậy à, không cần phải cảm thấy khó nói ra vậy đâu, đây dù gì cũng là chuyện hạnh phúc của đời mình, chỗ tôi còn có thuốc kéo dài…”

“Không cần đâu!” Tôi đỏ mặt gắt lên.

Bây giờ tôi mà xuống giường thì hai chân đã bủn rủn, ông chủ còn giới thiệu những thứ này là muốn lấy mạng của tôi sao!

Ông chủ nhiệt tình giới thiệu sản phẩm người lớn tại cửa hàng lâu đời của ông ấy, tôi ngại ngùng đến mức mặt bừng đỏ, liên tục từ chối, Phong Ly Ngân vẫn hững hờ đứng cạnh tôi, biểu cảm không chút thay đổi, như mọi chuyện không liên quan gì đến mình.

Hắn luôn như vậy, không thèm giải thích gì, luôn kiệm lời với tôi, đối với người khác hẳn càng coi như không nhìn thấy gì.

Anh tôi cười sặc sụa, tới nỗi phải ôm bụng ngồi chồm hổm dưới đất, vừa cười vừa lau nước mắt.

Cơn tức giận của tôi không có nơi để bộc phát, chỉ có thể hét anh tôi: “Quan Nhan Hạo! Anh còn cười nữa là em không nấu cơm cho anh ăn nữa đâu!”

Đây là chuyện duy nhất tôi có thể uy hiếp anh tôi, anh ấy lau nước mắt, đứng lên đi đến cạnh tôi.

“Ông chủ, nếu như ông bán khăn trải giường, em gái tôi nhất định sẽ mua cho ông.” Anh tôi gác tay lên vai tôi, nói chuyện với ông chủ.

“Hả? Khăn trải giường?” Ông ấy không hiểu gì.

“Em gái tôi mỗi lần làm chuyện đó với chồng xong, đều phải giặc khăn trải giường, hiểu không? Vậy nên những thứ này của ông bọn họ không dùng đến! Lần sau bán thêm khăn trải giường nữa đi.” Anh tôi cười nói.

Tôi nhấc tay chuẩn bị đánh anh ấy, anh ấy lập tức đổi chủ đề, hỏi ông chủ: “Có điều ông có thuốc kéo dài dương khí cho người sống không, bán cho tôi một ít.”

“Cái gì chứ?” Tôi giật mình: “Anh, anh dùng sao?”

Ông chủ cũng trợn mắt lên: “Cậu thanh niên, tôi thấy cậu không có quỷ khí, chắc có lẽ cậu không có vợ quỷ, cần cái đó làm gì?”

Anh tôi cười thản nhiên, xua tay rồi nói: “Đừng quan tâm, khách hàng này có việc riêng tư, ông có hay không, bán cho tôi một ít đi.”

Tôi nhìn anh ấy đi với ông chủ tới lấy đồ, không nói gì rồi khẽ thở dài lùi xuống một bên.

Có lẽ tôi mãi không thể làm một thương nhân được, không có lì mặt như họ, hơn nữa nói chuyện còn vụng về.

Có điều nói đến ăn nói vụng về, Phong Ly Ngân mới là người tiết kiệm lời nói như vàng, khi hắn tức giận với tôi thì nói chuyện rất ghê gớm, nhưng đổi với người khác, hắn đến nhìn cũng không muốn nhìn.

“…Anh không tức giận chứ?” Tôi khẽ hỏi.

Phong Ly Ngân lạnh lùng hỏi vặn lại: “Tại sao phải tức giận chứ?”

.Không hổ là Đế Quân, tu vi tốt như vậy sao?

Hắn liếc nhìn tôi, khóe miệng nhếch lên mang ý cười sâu xa: “..Cô biết là được rồi.”

Tôi..

Khi trả tiền, anh tôi khẽ nói thầm bên tai tôi: “Không phải chứ Thanh Tiêu, em còn đang xấu hổ sao? Chuyện này có gì mà xấu hổ chứ..”

Tôi nhìn Phong Ly Ngân, con người này mới là hung thủ khiến tôi đỏ mặt tía tai chứ bộ!

Khi chuẩn bị rời khỏi chợ Tây, một người đàn ông mặc áo khoác nỉ màu đen, đội mũ, đeo kính râm đột nhiên đi về phía tôi.

Tôi theo phản xạ có điều kiện trốn về phía Phong Ly Ngân, người đàn ông đó ngược lại còn đến gần hơn.

Ở trên đường mở miệng nói chuyện sẽ tổn hại đến dương khí, chúng tôi không mở miệng hỏi đối phương, anh tôi nhanh tay nhanh mắt giơ tay đẩy hắn ta, ý nói hắn ta giữ khoảng cách.

Người đàn ông cười cười xin lỗi, giơ tay tháo kính râm xuống nháy mắt với tôi, thì ra là Thượng Quan Chân.

Chằng trách trước đây tôi nhìn chiếc xe việt dã đó có chút quen mắt, thì ra là của anh ta.

Anh ta tỏ ý nói chúng tôi đi vào một cửa hàng bên đường, sau khi đóng cửa lại, anh ta cười nói: “Hai người, lâu rồi không gặp.”

“Lâu rồi gì chứ, mới có mấy ngày đầu.” Anh tôi chế giễu.

“Sao anh lại tới đây.” Khu vực hoạt động của Thượng Quan Chân đa phần đều ở phía Đế Đô, sao lại chạy đến thành phố này chứ?

“Ừm, gần đây nơi này có chút chuyện phải làm.” Anh ta nhìn tôi cười: “Sắc mặt của Thanh Tiêu rất tốt, tôi còn lo lắng cô có áp lực tâm lý rồi sẽ ủ rũ buồn rầu chứ.”

Tôi lắc đầu cười: “Tôi không sao, cảm ơn vì anh đã quan tâm.”

Thượng Quan Chân quay về phía anh tôi cười nói: “Lần trước nói mời tôi ăn cơm, vẫn còn giữ lời chứ?”

Anh tôi cười ha ha: “Chắc chắn rồi, có điều phải hỏi Thanh Tiêu, em ấy nấu cơm mà, nếu không tôi chỉ có thể mời anh đi ăn cơm quán.”

Thượng Quan Chân nhìn tôi, giống như đang chờ đợi ý kiến của tôi, tôi có chút ngượng ngùng, nhưng cũng không thể làm cho anh tôi mất thể diện được, dù sao đi nữa cũng là anh tôi chủ động nói mời đến nhà ăn cơm mà.

“Hoan nghênh Thượng Quan thiếu gia đến nhà làm khách.” Tôi cười khách sáo nói một câu.

“Vậy được, hai ngày nữa tôi sẽ đến.”

Rồi anh ta dẫn theo mấy người vội vàng đi mất, anh tôi bĩu môi nói: “Em nhìn xem đàn em của người ta mà cũng có khí chất như vậy, ai ai cũng mặc vest đen được huấn luyện đàng hoàng, nhìn đàn em nhà chúng ta đi, nhìn Đại Bảo cái tên gầy gò ốm yếu đó, còn có ông Trần nhát gan đó!”

Trên đường về nhà, tôi mới biết anh tôi đồng ý mỗi tháng đưa cho ông Trần tám ngàn, công việc mỗi ngày của ông ấy là dọn dẹp vệ sinh, dọn nhà cửa, rửa xe, anh tôi không muốn tôi làm những việc này.

Nhưng mà mời một dì giúp việc đến còn tốt hơn ông ấy! Anh tôi lắc đầu, nhà chúng ta đâu có bình thường, ông ta mặc dù là tên lừa đảo, nhưng tốt xấu gì cũng hiểu chút chút, có thể dễ sai khiến.

Về đến nhà là đã nửa đêm rồi, Phong Ly Ngân âm trầm nói: “Mau ngủ đi, ngày sau sẽ xử lý cô.”

Nghe thấy câu nói này trong lòng tôi khiếp sợ, hắn còn muốn xử lý tôi thế nào nữa chứ?

Tôi vừa mơ mơ màng màng ngủ chưa bao lâu, thì đã cảm nhận được hắn đã đè lên người tôi, còn nói tôi mau ngủ đi nữa chứ?

Tôi còn chưa ngủ say nữa, hắn đã hối hận không muốn cho tôi ngủ rồi sao? Tôi không nhịn được giơ tay đẩy vai hắn, tỏ ý chống đối.

“Đừng cử động.” Giọng nói âm trầm, hơi thở lạnh giá bên tai tôi, rất ngứa.

“…Không phải nói để cho tôi ngủ sao?” Tôi oán trách, nếu như hắn lại bắt đầu giày vò tôi, tôi có lẽ phải ngủ đến giờ ăn cơm tối luôn mới lấy lại sức được.

Hắn im lặng một hồi, trán dựa vào vai tôi, hắn đã “thỏa hiệp” rồi sao? Tôi mơ màng ôm lấy đầu hắn, tùy hắn vậy, chỉ cần không giày vò tôi, hắn thích cắn kiểu gì thì cứ cắn kiểu đấy.

Cơn buồn ngủ và sự tê dại giao thoa, làm tôi không ngủ được nhưng cũng không mở mắt ra được, tôi có thể cảm nhận được bờ môi lạnh giá của hắn lướt lên từng tấc thịt, thả ra chưa được một giây, lại cắn tiếp.

Còn cả ngón tay lạnh giá của hắn, lại vẽ lên trước ngực tôi, tôi nhắm mắt lại co quắp lại, mơ màng hỏi: “Anh đang làm gì vậy..”

“Không gì cả.” Hắn tiến lại, dùng đôi môi ngăn chặn những lời tôi nói.

Hắn đồng ý với ai vậy?

Tôi nhanh chóng lấy điện thoại lục lại nhật ký cuộc gọi, mới sáng ra gọi vậy chỉ có Tổ Mộng thôi, hắn đồng ý với Tô Mộng làm gì vậy? Tôi lập tức gọi lại…

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!