Mối Tình Âm Dương - Quan Thanh Tiêu | NETTRUYEN

chương 81 + 82

trước
tiếp

Tà khí xông đến, linh thai tất nhiên sẽ đề phòng, bóng đen đó giống như cảm nhận được nguy hiểm, kịp thời thu tay lại, lại bò lên người thiếu gia họ Hầu đó, lui ra phòng, còn không cam tâm trừng mắt nhìn hai tôi.

“Nó là tà môn… cũng thông minh đấy.” Anh tôi tức giận: “Xem ra chúng ta phải đến nhà kho lấy hàng thật của ba ra rồi, nếu không thì không đối phó được với đám ma quỷ này đâu.

Tiêu quỷ sai khẽ giải thích: “Những thứ này có người sống lấy dương thọ của mình để trao đổi với địa phủ, vậy nên chúng ta cứ một mắt nhắm một mắt mở, thường thì những chủ nhân của con ma này sẽ không được chết yên ổn, chúng ta cứ tuân theo nhân quỷ tuần hoàn đi, đừng tốn sức lực để ý đến nó.”

Tôi không hiếu kỹ về quy định của Âm phủ, có điều tôi hiểu được những lời của tiểu quỷ sai nói – đây là ma do người nào đó nuôi? Chuyện tổn hại dương thọ như vậy, chẳng nhẽ Âm phủ cũng không để ý tới sao?

Tên Hứu thiếu gia nằm ở trên sofa, hai mắt hắn ta nhắm chặt lại, trợ lý Phương vội vàng gọi thúc giục 120, trong phòng có hơi hỗn loạn, nhưng những hành động khi nãy của chúng tôi đã bị ông chủ Chung nhìn thấy.

Ông ấy đi lại cạnh tôi, đột nhiên hỏi – tiểu quỷ sai vẫn chưa đi đâu.

Tôi gật đầu với tiểu quỷ sai, hai bọn họ cúi người hành lễ xong thì biến mất, ông chủ Chung chà sát hai tay hỏi: “Quan thiếu hiệp, cô Thanh Tiêu, khi nãy hai người… có phải đang đuổi tà không?

Nào chỉ có đuổi tà? Con ma đó còn lại một con ma có IQ cao nữa chứ.

Ông chủ Chung khẽ nói với tôi: “Nếu như hai người có thể chữa được cho vị thiếu gia này, đừng nói là tiền công cả mấy chục triệu, muốn bao nhiêu cũng có, gia đình anh ta không tầm thường đầu…”

Ông ta ra hiệu bằng ánh mắt với chúng tôi, thần sắc đó, hình như là nói: Đừng nói tôi không trượng nghĩa nhé, cô xem, cơ hội tốt như vậy, tôi cũng gợi nhắc cho hai người rồi!

Chúng tôi hoàn toàn không có hứng thú gì bíu vám lấy mấy người quanh lớn , nhưng nhìn thấy ma quỷ hại người, chúng tôi cũng không thể mặc kệ được.

Tôi bước lên lại chỗ tên Hứa thiếu gia đó xem thế nào, sắc mặt trắng bợt, mày nhíu chặt, giữa lông mày có khí đen.

Tôi học theo cách của bên nhà mẹ tôi, lấy ít hạt cơm mềm ở trong bát cơm, chuẩn bị ấn vào giữa lông màu hắn.

“Cô làm gì đấy!!” vệ sĩ của Hứa thiếu gia tức giận hét lên.

Ông chủ Chung lập tức kéo trợ lý Phương lại một bên nói thì thầm, chắc hẳn là nói chúng tôi giỏi như thế nào, là người tốt.

Trợ lý Phương khó xử nói: “Vậy nếu làm thương đến thiếu gia thì sao chứ?!”

“Ông nhìn thấy một nắm cơn có thể làm hại người chưa?” Anh tôi không nhịn được gắt lên: “Chúng tôi đang giúp hắn ta, không thì đợi đi vào phòng ICU của bệnh viện đi!”

Trợ lý Phương do dự gật đầu: “Được rồi… vậy hai người cẩn thận đấy…”

Tôi cảm thấy khó hiểu, Hứa thiếu gia này rốt cuộc là ai chứ, một nắm cơm thôi mà cũng có thể làm cho những người bên cạnh hắn căng thẳng như vậy?

Tôi cúi người xuống bên cạnh sofa, nhẹ nhàng chà sát nắm cơm đó lên ấn đường của hắn, bàn tay khác thì khẽ đọc bấm lại, những đạo pháp này tôi vừa học vừa dùng, cũng không biết hậu quả như thế nào, nhưng khí đen ở ấn đường của hắn ta cũng dần dần đỡ hơn rồi.
Anh tôi đứng bên cạnh ôm tay nói hênh hoang: “Nhìn thấy chưa, đám người các người cứ không hiểu về những thứ mà lão tổ tông để lại.”

Trợ lý Phương tận mắt nhìn thấy biểu cảm của Hứa thiếu gia không còn nhíu chặt mày nữa, mà đã dần dần giãn ta, lập tức gật đầu với anh tôi cung kính nói: “Đúng đúng vậy, hai người còn trẻ tuổi, quả nhiên là người tài giỏi, tài giỏi! Nãy tôi còn định mời đại sư Lỗ và đại sư Tề đến xem chứ…”

Tôi ngước đầu nói với trợ lý Phương: “Đi tìm ông tiêm mang tới đây, đút hắn ta uống mấy bát canh kia đi, vừa đúng lúc có số canh này của ông chủ Chung, còn chưa mở nắp nữa.”

Vệ sĩ đỡ Hứa thiếu gia lên, tôi bưng lấy nữa bát canh, dùng kim tiêm cho vào miệng hắn ta, đút từ từ, khi nãy hắn ta bị ma hút đi hơi thở, vừa đúng lúc dùng canh này để bồi bổ lại, làm cho cơ thể ấm lên.

Sắc mặt của hắn ta đã tốt lên nhiều rồi, trợ lý Phương kích đông bám víu lấy chúng tôi, liên tục cảm ơn, tôi đang định ngước đầu lên nói ông ta đừng làm ồn nữa, cánh tay đột nhiên bị giữ lại.

“Á!” Bát canh trong tay bị đổ mất, hắt lên người tôi.

Hứa thiếu gia đã mở mắt ra rồi, gương mặt phòng bị nhìn tôi chằm chắm – hắn cho rằng tôi hại hắn sao?

“Đm! Mày làm gì vậy, bỏ em gái tao ra!” Anh tôi bước lên định đạp hắn, thì bị vệ sĩ của hắn giữ lại.

Trợ lý Phương và ông chủ Chung làm người hòa giải, tên họ Hứa này giữ chặt lấy cánh tay tôi, hai mắt lạnh lùng nhìn tôi chằm chằm, đến khi nghe xong hết những lời giải thích của trợ lý Phương, mới buông tay tôi ra.

“.. Thất lễ rồi.” Hån ta hờ hững nói.

Cái người này đúng thật là! Đến lời cảm ơn còn không nói, biểu cảm đó cứ như tôi nợ tiền hắn không bằng!

Tôi bực tức đừng dậy, bóp tay nói: “Là chúng tôi thất lễ mới đúng, Hứa thiếu gia là cành vàng lá ngọc, chúng tôi không nên tùy ý ra tay cứu giúp, nên để anh đến bệnh viện nằm mười này nửa tháng mới đúng.”

Anh tôi đẩy đám vệ sĩ của hắn ta, giơ tay kéo tôi lại: “Thanh Tiêu, tay có bị bỏng không?”

Mặt tôi u ám, lòng tốt bị coi như lòng lang dạ thú thì cũng thôi đi, mu bàn tay còn bị bỏng đỏ nữa chứ, áo quần cũng bị canh hắt lên.

Ông chủ Chung vội vàng giải thích với Hầu thiếu gia: “Hầu thiếu gia, hai người này đều là con cháu thảo hiền…”

“Ai là con cháu thảo hiền của ông chứ, đừng có nhận vơ quan hệ như vậy!” Tôi tức giận hét lên.

Ông chủ Chung ngượng ngùng cười, tiếp tục nói với Hứa thiếu gia: “Hai người này không tầm thường đâu, lần trước đã giúp tôi giải quyết được một rắc rối lớn đấy…”

Hứa thiếu gia nặng nề cất tiếng hỏi: “Là chuyện công trình của ông sao?”

“Đúng đúng vậy, có lẽ Hứa thiếu gia cũng có nghe qua rồi, hai người này đều rất tài giỏi, hơn nữa còn rất trượng nghĩa, cực kỳ tốt, không kiêu căng lại lương thiện, quả là người hiếm có trong cái ngành này! Khi nãy thiếu gia bất ngờ bị hôn mê ngã xuống đất, bọn họ có lòng tốt muốn giúp được, thiếu gia thấy sức khỏe bây giờ đã đỡ hơn chưa?”

Nhờ có những lời nói an ủi đó của ông chủ chung, cái tên Hứa thiếu gia đó mới đỡ lạnh lùng hơn, hắn lấy khăn tay lau đi những hạt cơm dính nơi trán, chỉnh lại quần áo rồi ngồi lên.

“Cảm ơn hai người.” Hắn gật đầu về phía chúng tôi.

Trợ lý Phương với ông chủ Chung vô cùng khiêm nhường với hắn ta, hắn ngồi trên sofa, hai người đó giống như chó theo chân đứng ở hai bên, phía sau còn có vệ sĩ bao quanh nữa.

Hừ, cái tên này rốt cuộc là công tử thiếu gia nhà nào chứ, khí chất của hắn ta không giống như kẻ ăn chơi, biểu cảm rất điềm tĩnh căn dặn mọi việc.

“… Đi xin lỗi những vị khách quý trong bữa tiệc, nói tôi không được khỏe, lần sau sẽ mời bọn họ ăn cơm.” Hắn nói với trợ lý Phương.

Tên chó theo chân trợ lý Phương đã chạy mất, ông chủ Chung cười cười tạo dựng mối quan hệ, cũng không thèm để ý tới chúng tôi: “Hầu thiếu gia làm việc tân tâm tận lực, đúng là hiếm gặp trong thế hệ trẻ tuổi bây giờ, không biết lão gia còn khỏe không?”

Anh tôi bĩu môi nói: “Những thế hệ sau này đúng là không có giáo dục, ân nhân cứu mạng còn đang đứng trước mặt, cũng không thèm nói tiếng cảm ơn, Thanh Tiêu chúng ta đi thôi, ông chủ Chung, sau này đừng kêu chúng tôi đến ăn cơm nữa.”

Ông chủ Chung ngượng ngùng đuổi theo chúng tôi xin lỗi, trước khi tôi bước ra ngoài cửa có quay đầu lại nhìn, ánh mắt lạnh giá của tên Hứa thiếu gia đó vẫn nhìn tôi chằm chằm.
Người này có ý gì? Tôi có ý tốt muốn cứu còn dùng ánh mắt đó nhìn tôi?

Tôi cố gắng nhớ lại, trước kia chưa từng nghe đến sự tích gì của vị công tử họ Hứa này, càng không có xích mích hay thù hận gì.

Nhà chúng tôi chỉ là cửa hàng nhỏ, tuy rằng làm nghề hơi đặc biệt nhưng vẫn luôn khiêm tốn ẩn giấu nơi thành thị, chỉ có người quen khách quen mới thường ghé thăm, hình như chưa bao giờ tiếp xúc với khách hàng lớn họ Hứa nào cả?

Trên đường về tôi hỏi anh tôi về người đó, anh tôi cũng lắc đầu: “Ai biết tên Hứa công tử đó có bị ảo tưởng không, không chừng là do môi trường lớn lên có vấn đề nên nhìn ai cũng thành kẻ thù.”

“Tiểu quỷ sai nói cái bóng quỷ màu đen kia là có người nuôi dưỡng, chắc là đến lấy mạng anh ta.. Chúng ta vừa ra tay, có phải lại đắc tội người khác không.” Tôi lo lắng bất an hỏi.

“Ôi, sao cũng được! Cứu người là công đức, việc xấu là nghiệp chướng, chuyện này chúng ta cũng không hiểu rõ được, để lại cho mấy tên nhân viên công vụ cao cấp ở Âm phủ lo đ.. Anh cũng không tin Phong Ly Ngân sẽ ghi nợ em mấy chuyện như thế này… Dù sao hắn đã nói em là vợ hẳn rồi, thuộc hạ của hắn cũng đối xử với em như bà chủ rồi, ai dám tính sổ với em chứ!” Anh tôi bĩu môi.

Nhưng trong lòng tôi vẫn cảm thấy bất an, ánh mắt của tên Hứa công tử đó nhìn chằm chằm tôi, tôi sợ anh ta sẽ làm phiền nhà tôi, ngay của ông chủ chung giao thương hai phía hắc bạch cũng phải cung kính với anh ta như thế, không biết bối cảnh của anh ta phải lợi hại đến thế nào.

Tối đó Phong Ly Ngân vẫn không xuất hiện, tôi lăn lộn không ngủ được, cho đến lúc hắn xuất hiện mới nhẹ nhàng thở ra.

“.Sao thế? Ta không đến thì không ngủ được sao?” Hắn cười khẽ một tiếng, dường như rất vui khi tôi không ngủ được.”

Ngón tay thon dài mạnh mẽ cởi áo của chính mình, tôi nằm trong chăn nhìn hắn, nhỏ giọng nói: “Ngày mai em đốt cho ngài mấy thứ, áo khoác áo ngủ gì đó… Ngài nhớ kiểm tra rồi nhận.”

Trước đây hắn rất thô bạo với tôi, lúc làm tình cũng không để quần áo có một nếp nhăn, dường như đó chỉ là một nhiệm vụ phải hoàn thành, cho dù tôi không mảnh vải che thân lạnh run dưới thân hắn, quần áo của hắn cũng không hề lộn xộn.

Nhưng bây giờ thì khác, lạc thú của hắn là làm ướt giường tôi, giống như đổ một ly nước trên giường vậy, vì vậy vải vóc trên người tôi và hắn ngày càng ít đi.

Hắn cười khẽ một tiếng, nằm xuống cạnh tôi thản nhiên nói: “Lần trước quỷ sai đem quần áo em đốt xuống vào Âm Cảnh Thiên Cung, Bạch Vô Thường cười ta rất lâu.”

Hiếm khi hắn nói chuyện ở âm phủ, tôi xoay người lại hỏi: “Âm Cảnh Thiên Cung là chỗ ngài sao?”

“.” Hắn thản nhiên đáp lại, nhắm mắt ôm tôi.

Tôi bấm bấm mấy đầu ngón tay nói: “Vậy Lục Thiên Cung, Thập Vương Điện, Tam Quan Cửu Phủ hai mươi bốn tầng địa ngục..cũng có sao?”

“Cảm thấy thích thì sau này tự mình xuống âm phủ thăm quan đi.”

“Em chết mới đi được mà phải không? Nhưng em sẽ nhớ ba anh tôi…” Tôi nhỏ giọng than thở.

Có lẽ người ở tuổi mười tá, cảm thấy ba mươi bốn mươi tuổi là xa xôi vô cùng, chớ nói chi là bảy tám mươi tuổi rồi đến tử vong.

Giống như đang nói đến chân trời đằng xa kia vậy.

Nhưng tôi lại cảm thấy nó rất gần, hằng đêm tôi đều ôm một thân thể lạnh băng, dán vào lồng ngực hắn, cùng hắn dây dưa miệng lưỡi, động chạm xác thịt, thậm chí quấn quý cùng ngủ.

Ô lão bà và già trẻ ở chợ quỷ Âm Sơn đã nói rằng, không cần biết là minh phu hay minh thế, người còn sống sẽ bị âm tà nhập vào, nhẹ thì sốt, nặng thì hại dương khí, thực sự là những cuộc giao hoan toi mạng.

Tử vong mới là nghi thức hoàn thành lễ minh hôn, lấy tử vong để minh chứng cho hôn nhân ân ái, việc đó giống như thiêu thân lao vào lửa vậy, sẽ không đáng sợ chút nào.

Giống như ông cố, ông không lo lắng sẽ bị tổn hại dương khí, chỉ lo rằng chết rồi thì sẽ quên đi kiếp trước, ông sợ rằng ông sẽ quên đi vợ của mình, cho nên thà rằng vi phạm thật nhiều âm luật cũng muốn giữ lại bà cố.

“Lại đang suy nghĩ cái gì?” Phong Ly Ngân không vui vươn tay chọt vào ót tôi: “Cái bộ óc nhỏ của em vốn đã không sáng sủa, đừng có nghĩ mấy chuyện bậy bạ nữa.. Sinh tử luân hồi đều là nguyên tắc của âm phủ, em có nghĩ cũng vô dụng.”

“Ngài còn nói đó là qui tắc… Khó trách anh trai nói ở dưới đó không có tiền rất khổ, chỗ của các ngài tham nhũng thật là nghiêm trọng! Cư nhiên nhắm mắt làm ngơ với người dưỡng quý.” Tôi than trách.

Phong Ly Ngân mở mắt ra, nắm lấy cằm tôi hỏi: “Em lại đi thực tiễn ở đâu? Khó trách cả người đều là mùi lá ngải, tắm rồi sao?”

Tôi gật đầu, muốn nghiêm túc nói với hắn chuyện tham nhũng liêm chính ở âm phủ một chút.

“Em thấy một bóng quỷ màu đen thì gọi quỷ sai tới, bọn chúng nói chúng không quản lý mấy thứ đó, nói đây là có người nào đó hy sinh âm đức dương thọ nuôi, âm phủ cũng làm lơ… Rút hồn luyện hồn không phải bị cấm sao? Sao các ngài không quản lý chuyện này?”

Phong Ly Ngân khẽ cười một tiếng: “Có vài đạo pháp phải thông qua việc dưỡng quỷ để tu luyện, những người như thế sẽ bị tổn hại âm đức, vào âm phủ rồi sẽ tự có hình phạt tương xứng, mà dương thọ cống hiến đó sẽ được thưởng thiện phạt ác ti dùng để bổ sung tuổi thọ, vậy thì có gì mà không thể được? Người nuôi quỷ đa số là người của thiên môn, không có kết cục tốt.”

Thiên môn pháp sư thích nuôi quỷ để dùng, mà năm nghề ở thiên môn cũng rất thích dưỡng quỷ để gia tăng vận thế, tuy rằng kết quả thường không tốt nhưng những người làm nghề này chính là dùng mạng để đổi danh lợi.

“Mấy kẻ dưỡng quỷ thường khác người, nếu em gặp được thì phải tránh xa biết chưa.” Hắn tùy ý nói một câu, nhắm mắt đem trán để ở bả vai tôi.

Tôi có thể đoán được ý nghĩ của hắn từ hành động rồi, quả nhiên hắn lại kéo váy ngủ của tôi khỏi vai, tùy tiện lưu lại ký hiệu của hắn trên người tôi.

Hôm sau khi tan học, tôi và Tô Mộng vừa đi ra khỏi khu dạy họ thì có bốn người mặc tây trang màu đen tiến tới: “Quan tiểu thư, thiếu gia nhà tôi có chuyện muốn nói với cô, xin mời.”

Giọng điệu của đối phương không tốt, tôi không kịp phản ứng bọn họ đã vươn tay ôm lấy tôi, ép buộc tôi tiến lên phía trước.

“Khoan đã, khoan đã! Các người là ai?” Tôi vội giãy dụa lùi về sau.

Tô Mộng quát với mấy tên áo đen: “Các người làm gì! Tôi báo cảnh sát bây giờ!”

“Thiếu gia nhà chúng tôi cho mời!” Hắn như một con rô bốt, lặp lại lời nói không chút cảm tình.

“Thiếu gia nhà các người là ai? Có ai mời người như các người không! Đây gọi là bắt cóc!” Tô Mộng lấy điện thoại ra chuẩn bị gọi cảnh sát.

Cổ tay của cậu ấy lập tức bị nắm lại, cô nàng hét lên một tiếng vì đau, bị một tên bịt miệng lại ấn vào ngực.

“Oh oh oh!!!” Cậu ấy liều mạng giãy dụa.

Mấy tên này mặt lạnh băng, xem ra không sợ hãi gì.

“Dừng tay, mau dừng lại! Tôi đi với các người, đừng làm hại bạn tôi.” Tôi nhanh chóng ngăn bọn họ lại.

Tên đầu xỏ ra hiệu bằng một ánh mắt, Tô Mộng bị mang lên ghế sau của một chiếc xe hơi màu đen.

Tôi không đi cũng không được rồi, tôi do dự hỏi: “Tôi có thể nói với người nhà một tiếng được không?”

“Không cần thiết, thiếu gia chỉ muốn hỏi cô mấy câu, sau đó sẽ đưa cô về!”

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!