Mối Tình Âm Dương - Quan Thanh Tiêu | NETTRUYEN

chương 77 + 78

trước
tiếp

Giọng nói của hắn âm trầm đáng sợ, ngọn lửa nhấp nháy trong ánh mắt, ma nữ tên Mục Mị đó vẫn đang bám víu lên người hắn, cảnh tượng như vậy, làm tôi sợ đến mức không thể hít thở được nữa.

Hắn ta vẫn không ngừng nói: “Mỗi ngày đều bắn liên tục, sợ lạnh sợ ánh sáng sợ nước, vừa nhìn thấy nước liền nôn mửa không thôi, cứ như vậy được mấy ngày rồi chết đi, sau đó, thì người dân thôn Hoàng Đạo có thói quen ăn thi thể, chia nhau ra ăn, cuối cùng đa phần đều bị lây nhiễm, cả thôn giống như một địa ngục trần gian… phát điên, cấu xé, cường bạo, cuối cùng thì chết cả, chỉ còn lại mấy người kiên quyết không ăn thịt người, mà trốn trong đám người di dân trong núi.”

Tôi nhắm mắt lại cố gắng khống chế nỗi sợ hãi: “… Cái này, không phải gieo gió gặt bão sao?”

Quan Nhan Thần nhếch môi: “Gieo gió gặt bão? Cũng không biết là ai thả mấy con cho điện mắc bệnh dại vào trong thôn… Cô hiểu không? Đây là hành động tiêu diệt của những người trên hạ lệnh xuống, những người trong thôn Hoàng Đạo không được phép đi ra ngoài, những người cấp trên muốn bọn họ tự giết chết bản thân mình.”

Vậy thì liên quan gì đến tôi chứ? Trong lòng tôi vô cùng sợ hãi, không dám đáp lại lời hắn ta.

Hắn ta nghe một hồi, ngước đầu nhìn tôi: “Làm cô sợ phát khóc rồi sao? Không phải chứ… tôi tưởng là cô rất gan chứ, dù sao đi nữa cũng chứng kiến nhiều cảnh tượng như vậy.”

Hắn ta giơ cái hình nộm trong tay lên: “Vậy tôi sẽ không dọa cô nữa, chúng ta bắt đầu thôi.”

“Bắt đầu? Bắt đầu cái gì… ngươi muốn làm gì?” Tôi run rẩy hỏi hắn ta.

Hắn ta không trả lời tôi, mà giơ tay chỉ về phía ma nữ có nửa người đó: “Nhìn thấy cô ta chưa? Cô ta là Mục Mị, giỏi về mê hoặc lòng người, cô ta biết cô rất để ý tới giọng nói phụ nữ cứ vang lên bốn chứ Đế Quân đại nhân… cô không thấy có chút quen thuộc với tướng mạo cô ta sao?”

Quen thuộc? Sao tôi có thể quen ma nữ nửa người này chứ!

Quan Nhan Thần nói với cô ta: “Mở miệng ra.”

Cô ta nghe lời mở miệng ra – răng toàn bộ đen xì.

Tôi rùng cả người, cô ta là ma nữ bị Hắc Vô Thường bắt đi! Không phải cô ta đã bị nhốt về Mật Phong Lâm Thi Sở rồi sao?

“Thấy kỳ lạ sao?” Quan Nhan Thần cười nói: “Đây gọi là sinh hồn phân ly… chính là khi còn sống, phân chia hồn, luyện hóa với linh hồn của những vật khác, như vậy sẽ giống với có hai mình…”

Tôi lắc đầu nói: “Tôi không tin tà thuật này.”

“Cô tin hay không cũng không sao… tôi chỉ muốn giúp cô.” Quan Nhan Thần nhếch môi.

“Giúp tôi?” Tôi tường là mình nghe nhầm, quái vật đội lốt người này lại muốn giúp tôi sao?

Hắn lại gần tôi, làm tôi phải nhắm mắt trốn tránh:”Nhìn xem… bộ dạng khi cô khóc thật là đáng thương… haizz, tại sao lại là cô chứ…. người con gái xinh đẹp như vậy, lại hiểu chuyện, ít nói, dễ dỗ dành… tôi không nhẫn tâm để cô bị thương.”

Hắn giơ hình nộm trong tay lên: “Rất nhiều người đơi lấy đi linh thai trong bụng cô để làm trận nhãn, đám người ra vẻ đạo mạo đó, luôn nghĩ rằng mình là người cứu thế giới rồi hi sinh người khác, dùng pháp thuật lấy thai nhi từ trong bụng cô ra, đây là chuyện vô cùng tàn nhẫn mà… chi bằng dùng sinh hồn phân ly, di chuyển nửa linh hồn của đứa trẻ này lên người nộm này, sau đó đưa tới pháp trận phong tà làm trận pháp, ít nhất có thể làm cho pháp trận ổn định được thời gian rất lâu…”

“Như vậy, đứa trẻ trong bụng cô cũng không phải mất mạng, có thể bình an sinh ra, đương nhiên, đứa trẻ sinh ra không phải âm cũng không phải dương, có điều đó cũng không phải vấn đề to tát gì, giống như Mục Mi, khi còn sống cũng sống rất tốt, không biết đã dụ dỗ được bao nhiêu đàn ông nữa, cuối cùng bị Phong Ly Ngân ghen tuông nên bị dìm chết ở dưới hồ.”

Hắn ta cười nói những điều này, tôi lại vô cùng sợ hãi, quái vật này quả thực đã điên rồi.

“Sau này cô còn có thể sinh con, nếu như mỗi đứa trẻ đều dùng sinh hồn phân ly rút ra nửa linh hồn, vật thì trận pháp có lẽ sẽ ổn định được mấy trăm năm đấy.”

Tôi bị chọc tức rồi cười lên: “Quan Nhan Thần… không, đồ quái vật, cảm ơn vì nghĩ cho tôi, nhưng tôi chỉ muốn người cút xa tôi ra! Đừng động vào con của tôi!”

Tôi dùng toàn bộ dũng khí hét lên, vừa hét xong tôi đã thấy hối hận… tôi nên tiếp tục từ tốn với hắn ta, không nên trở mặt như vậy.

Tôi bị mang tơi nơi này, cũng không biết đến khi nào mới được cứu, Phong Ly Ngân và anh tôi liệu có xảy ra chuyện gì hay không? Có thể tìm thấy tôi không? Có thể… đến kịp lúc không?

Quan Nhan Thần nhíu mắt lại, lạnh lùng nói: “Thanh Tiêu, cô đã quên những gì tôi nói rồi sao? Những dụng cụ tra tấn này còn có một số lệ quỷ không muốn rời đi, khi còn sống bọn họ rất thích mổ bụng lấy dạ con, ăn phụ nữ và trẻ em.”

Hắn ta lại gần, khẽ nói: “Đừng từ chối lòng tốt của tôi, vì cô, tôi đã gặp phải rất nhiều trắc trở…”

Hắn vừa nói xong, Mục Mị ở dưới chân hắn đột nhiên kêu lên, tiếng gào thét giống như trời đất sắp sụp xuống.

“Có người xông vào kết giới sao?” Quan Nhan Thần nhíu mày: “Vẫn còn chưa đến giờ mà… hừ, đến cũng nhanh quá đấy..”

Hắn bắt đầu niệm thần chú, vẽ ra chút ánh sáng phía sau người, xung quanh đột nhiên hiện lên rất nhiều hồn ma lờ mờ, bọn họ đều hướng về phía tôi.

Tôi nhắm mắt lại thầm đọc Bảo Cao, quả nhiên chỉ nghe thấy tiếng khói màu xanh tí tách vang lên, kết giới này của Quan Nhan Thần quả thực ghê gớm, quỷ sai không thể tiến vào được, ngay cả Hắc Bạch Vô Thường cũng không vào được.

Kết giới của đám pháp sư tà phái đợt trước là chú Du Phó phá vỡ được, Hắc Bạch Vô Thường mới xông vào được.

Quan Nhan Thần vẽ xong mấy bùa chú, cười nói với tôi: “Tôi phải đổi một nơi có đủ khí âm tiếp tục…”

Hắn ta vừa nói xong, lập tức nghiêm người, tôi cũng nghe thấy rồi, có thứ gì đó đang rới xuống?

Kít kít kít kít…

Tiếng va chạm của kim loại rất nhẹ nhàng.

Trong phút chốc, tôi mơ màng nghe thấy được mấy âm thanh đang kêu lên bên tai.

Thiên địa tự nhiên, uế khí phân tán, động trung huyền hoặc, hoảng lãng thái nguyên.. hung uế tiêu tán, đạo khí trường tồn.

Luồng gió mang âm khí lũ lượt kéo đến, khung cảnh trước mắt hình như đều đang rung chuyển.

Quan Nhan Thần hoảng loạn, hắn nhẩm đọc thần chú, giơ tay vẽ mấy tấm bùa chú bên cạnh mình để phòng thân.

Trong bóng tối, tôi nhìn thấy bóng hình của một người, hắn nhẹ nhàng, tung bay, ngón tay thon dài vẽ ra ánh sáng khiến người ta cảm thấy lạnh giá. Hắn đến rồi, tim tôi đập thình thích, chỉ cần hắn đến, tôi sẽ không còn sợ quái vật Quan Nhan Thần này nữa!

Tôi đứng lên, muốn chạy lại đấy, nhưng hai tay lại bị trói lại, cử động là tiếng xích lại kêu lên.

Sắc mặt Phong Ly Ngân lạnh giá, sau lưng hắn hiện ra một cánh cửa lớn, trên cửa có hình điêu khắc quỷ thần đang hung dữ tức giận, hai mắt khẽ cử động, giống như đang sống vậy…

“Quan Nhan Thần, vẫn nên gọi ngươi là quái vật nhỉ? Lại dám ra tay với Quan Thanh Tiêu.. ngươi muốn trải nghiệm hình phạt như thế nào đây?” Phong Ly Ngân lạnh lùng nói.

Mắt Quan Nhan Thần hơi co giật: “… Ngươi vì tình riêng mà nghĩ cho Quan Thanh Tiêu quá nhiều, cẩn thận độ kiếp bị trời phạt, Đế Quân đại nhân.”

Khi hắn nói hết câu, cơ thể bắt đầu nhanh chóng biến mất, cánh cửa sau người Phong Ly Ngân mở ra, trong bóng tối bay ra vô số xiềng xích, kéo những hồn ma cạnh tôi vào trong đó, Mục Mị ở dưới đất cũng hét lên thê thảm rồi bị kéo vào trong cánh cửa.

Tôi nghe thấy tiếng ma quỷ than khóc, cảm giác luồng gió âm lạnh lẽo đang đánh vào người tôi như từng nhát dao đâm vào, làm tôi sợ hãi đến mức nhắm mắt lại trốn đi.

Đến khi tiếng đóng cửa vang lên, tôi mở mắt ra.

Xung quanh không còn hồn ma nào nữa, Quan Nhan Thần cũng biến mất rồi.

Chỉ còn lại Phong Ly Ngân, từng bước từng bước tiến lại phía tôi.

Không còn ánh lửa màu xanh, chỉ còn lại không gian đen tối.

Hắn không có tiếng bước chân, tôi chỉ có thể cảm nhận được hơi thở lạnh giá càng lúc càng gần, cuối cùng dừng ở trước mặt tôi.

Bóng tối tĩnh mịch, cướp đi dũng khí của tôi.

Khi nãy nhìn thấy hắn, cảm thấy mình được cứu rồi, không còn sợ hãi gì nữa, bóng tối, hồn ma, da người và tà thuật, đều không cần sợ nữa.

Nhưng mà tĩnh mịch và lạnh lẽo lúc này, lại làm tim tôi đập thình thịch.

Hắn tức giận rồi sao?

Chỉ có thể nói, hắn rất hiểu điều khiển tâm lý con người.

Sự thô bạo từng có của hắn, có thể khiến tôi cảm thấy cảm ơn đại đức với chút dịu dàng của hắn.

Sự lạnh nhạt từng có của hắn, bị tan chảy khi tôi và hắn mười ngón tay nắm chặt vào nhau, làm tôi như con thiêu thân nhảy vào hố lửa.

Có lẽ là kinh nghiệm của tôi còn chưa dày dặn, không có năng lực phòng ngự, cho dù hắn đem lại cảm giác gì cho tôi, tôi chỉ có nhẫn nhịn chịu đựng, âm thầm chấp nhận.

Còn kinh nghiệm của hắn quá phong phú, hắn đã chứng kiến quá nhiều luân hồi sinh tử, u mê với tình cảm rồi tuyệt vọng, vậy nên hắn có thể hờ hững đối với tất cả mọi thứ.

Nhưng mà hắn lại không nói gì, im lặng mà xa cách.

Trước mặt hắn, người thắng mãi không phải là tôi.

“.. Tôi nhận được điện thoại của cảnh sát, nói anh tôi có chuyện rồi, nói người nhà mau đến.” Tôi cúi đầu, nhìn bóng tôi, khẽ giọng giải thích với hắn.

Lí do đã không còn quan trọng nữa, hắn đã nói nếu như linh thai gặp phải điều gì bất trắc, tôi và người nhà của tôi sẽ rất thê thảm, tôi nhớ câu nói đó, tôi cũng không muốn khiêu khích quyền uy của hắn.

“… Xin lỗi.” Tôi cảm thấy rất uất ức, tại sao tôi luôn là người phải xin lỗi chứ?

Tôi có một người chồng, nhưng không phải bởi vì tình cảm, tôi có một đứa con, nhưng lại không thuộc về tôi.

Cuộc đời của tôi tôi chỉ có thể chấp nhận, không có gì bất ngờ và vui vẻ.

Trên đỉnh đầu truyền đến tiếng thở dài khe khẽ, hắn đối diện với tôi, thích thở dài như vậy sao? Từ cái đêm của hai năm trước, tôi đã không ngừng khiến hắn thất vọng và bất lực sao?

“Không cần nói xin lỗi, là do tôi sơ ý.” Giọng nói lạnh lùng của hắn vang lên.

Không có đùng đùng tức giận như trong tưởng tượng của tôi, tôi có chút bất ngờ ngước đầu lên.

Sắc mặt của hắn nhìn trong bóng tôi không chân thực, tôi cảm thấy hắn đang nghiêng người cúi đầu xuống.

Bờ môi mềm mại chạm lên nước mắt của tôi, trong bóng tối động tác của hắn có chút thô bạo, cầm lấy cằm tôi để cho tôi ngước đầu lên.

“… Tôi không nên để em ở lại một mình, may mà khi đi có để lại dấu ấn.” Hắn giơ tay khẽ chạm vào chỗ tim tôi: “… Bị dọa sợ rồi à? Có bị thương không?”

Tôi lắc đầu, có chút ngạc nhiên vì hắn không hề nổi nóng.

Hắn giơ tay kéo lấy tôi, hai tay giơ ra sau lưng mở khóa cho tôi, từ tốn nói: “Về thôi, về nhà tôi sẽ xem coi có bị thương không.”

Nói xong hắn liền ôm tôi lên, đi ra ngoài hang động.

Đi đến trước cửa hang động, hắn nhặt lên một miếng giấy nhỏ: “Đây là phù chú nhà cô à, ta bảnh anh cô ném vào phá kết giới… Cái thứ cỏn con này quả là thú vị đấy.”

Hắn trao bùa chú vào tay tôi, ôm tôi nhảy ra khỏi động.

Có một cái bục ở chỗ không xa ngoài động, trên đó bày bàn thờ hương án. Thẩm gia đã phái người tới làm pháp trường siêu độ. Tôi trông thấy bà Thẩm, ông Chu, và cả Thẩm Thanh Nhụy đang đeo khẩu trang đều ở đó.

Bọn họ nhìn thấy tôi bay trên không trung như vậy, ánh mắt lộ ra vẻ kinh ngạc, lập tức quỳ gối trước mặt tôi.

Tôi biết là bọn họ quỳ gối trước Phong Ly Ngân, mặc dù bọn họ không nhìn thấy, nhưng nhà họ Thẩm vẫn rất trung thành với Phong Ly Ngân.

“Đế Quân đại nhân, tình hình ở phía dưới thế nào rồi? Chúng tôi không cảm nhận được có ma khí.” Thẩm Thanh Nhụy đang đeo khẩu trang, có lẽ là vết thương lần trước bị đánh ở miệng vẫn chưa khỏi.

“Thần Đồ Úc Lũy đã thu gọn sạch sẽ đám ma quỷ đó rồi, ở dưới đã không còn gì nữa… Thanh Nhụy, phải điều tra kỹ càng tung tích của Quan Nhan Thần, hắn ta bây giờ có lẽ là thi thể da người, nhưng lại rất liều lĩnh, có lẽ còn làm ra chuyện gì nữa.” Phong Ly Ngân căn dặn.

“Dạ.” Thẩm Thanh Nhụy cung kính dập đầu.

“Giải tán đi.” Hắn hờ hững nói một câu, người nhà họ Thẩm liền dẫn người giải tán đi.

Ông chủ Chung đang ở gần đó lôi kéo anh tôi, sống chết cũng phải hỏi rõ xảy ra chuyện gì, anh tôi vô cùng bực mình nói: “Em gái tôi ở dưới đấy bắt ma giúp ông rồi, những hồn ma bình thường thì bị nhà họ Thẩm siêu độ rồi, Lợi Qủy ở dưới đó cũng bị em tôi bắt đi rồi, không còn gì nữa đâu, chỗ ông an toàn rồi đấy, đào ra rồi phơi nắng đi, những dụng cụ tra tấn ở trong đó thì liên hệ với những bố ngành có liên quan để thu hồi đi.”

“Thiếu hiệp, cậu đừng lừa tôi, thật sự không sao rồi ư?”

“Nhảm nhí! Không tin thì ông đi hỏi Hầu Thiếu Văn đi, lần trước nói hắn ta đào ra rồi phơi nắng xong, có phải là không sao nữa rồi không! Đừng bám lấy tôi nữa, tôi phải đi xem em tôi thế nào đây.”

Anh tôi dứt tay ông ta ra, chạy đến phía tôi, Phong Ly Ngân vẫn không đặt tôi xuống, tôi có chút ngượng ngùng.

“Anh, sao cảnh sát lại gọi cho em nói anh gặp chuyện rồi?” Tôi trả lại cái bùa đồng cho anh ấy.

“Nhảm nhí! Đó là tên lừa đảo! Anh đã đánh hắn ta một trận rồi, may mà có cảnh sát đến… không ngờ rằng lại làm cho em lo lắng, em cũng thật là, nhận được cuộc gọi như vậy, em nên gọi vào di động của anh để xác nhận chứ? Mấy tên lừa đảo thích lừa mấy đứa trẻ ngây thơ như em đấy!” Anh tôi nói.

Đúng vậy, tôi đúng là ngốc mà, sao tôi lại không nghĩ đến gọi điện thoại cho anh để xác nhận chứ, lại vội vàng chạy ra ngoài như vậy.

“Ấy ấy… đừng khóc, Thanh Tiêu, người ta nói phụ nữ mang thai ngốc ba năm mà, bây giờ em trở nên ngốc ngếch cũng là chuyện bình thường thôi, mà vốn dĩ em cũng không thông minh gì… đừng khóc nữa, anh không mắng em nữa, đi thôi, chúng ta về nhà nào.” Anh tôi giơ tay vò đầu tôi.

Phong Ly Ngân vẫn cứ ôm tôi, lên xe rồi vẫn như vậy, xe chạy được một lúc thì tôi ngủ thiếp đi mất.

Đang ngủ chợt tỉnh giấc, lúc đó đã được hắn đặt lên giường, tôi mơ hồ mở mắt nhìn thấy ra, hắn đang cởi đồ.

Tôi cười với hắn, dịch người sang để lại nửa phần giường, để hắn nằm đó, tôi biết hắn chuẩn bị “xử lý” tôi rồi.

Từng ngón tay, từng tấc thịt hắn đều kiểm tra một lượt, biết chắc không bị thương, sau đó mới khẽ hỏi bên tai tôi: “Em có chịu thịt thỏi gì không?”

“.. Hắn ta bóp vào ngực tôi hai lần, rất đau.”

“Còn ở đầu nữa?”

Hết, hết rồi.”

Nếu như còn có, có lẽ hắn lại phát điên lên rồi.

Nhìn biểu cảm lạnh giá trên gương mặt hắn, tôi hơi rúm vai lại: “Xin lỗi nhé… tôi không phản kháng lại được.”

“Đừng nói xin lỗi với tôi!” Hắn tức giận khẽ quát lên.

Tôi không dám nói gì nữa.

“.. Thôi, ngủ đi.” Hắn nhíu mày, cố gắng đè nén cơn tức giận.

Tôi mơ hồ cảm nhận được trước ngực bị hơi thở của hắn bao trùm, dường như cả đêm đều không ngừng, cơ thể thả long trong sự kích thích run rẩy, sau đó mệt mỏi, cuối cùng là từ từ thiếp đi.

Ngay hôm sau khi tôi tỉnh dậy, nhìn thấy mái tóc đen óng hiện lên trước mắt tôi, Phong Ly Ngân dựa vào ngực tôi nhằm mắt ngủ.

Tôi ngạc nhiên lùi về sau, vai nhức mỏi, đau đến mức tôi khẽ rên lên một tiếng, phần thịt trước ngực, bị hắn dày vò vô cùng khoa trương, thê thảm đến mức không nỡ nhìn.

“Anh… đây là…” Tôi dở khóc dở cười nhìn hắn.

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!