Mối Tình Âm Dương - Quan Thanh Tiêu | NETTRUYEN

chương 75+ 76

trước
tiếp

Chúng tôi chỉ có thể đi theo dòng xe lê lết về nhà như ốc sên, khi nấu cơm tôi cũng không thể tập trung tinh thần, lo lắng Phong Ly Ngân sẽ gặp phải nguy hiểm.

Hắn là Minh quân, mặc dù chỉ là hóa thần ngoại pháp, giống như phân thân vậy, sức mạnh đã bị giảm bớt, nhưng ở trần gian có lẽ cũng không có tà linh lợi quỷ nào là đối thủ của hắn.

Nhưng nếu như đối thủ là người có ác ý thì sao? Nếu như là người trăm phương ngàn kế muốn lật đổ trật tự này, có lẽ sẽ có cạm bẫy, đề phòng không kịp.

Tôi trước giờ không tin có người là không có kẻ có thể địch lại, trời sinh âm dương gắn liền sinh tử, giống như Phong Ly Ngân nói, thần tiên cũng phải độ kiếp, không có gì là mãi mãi không thay đổi.

Tư tưởng không tập chung nấu cơm, ăn cơm, đến khi Phong Ly Ngân xuất hiện.

“Này, em rể, cuối cùng cậu cũng trở về rồi, Thanh Tiêu đã sợ mất hồn mất vía rồi, làm tôi ăn cơm mà không thấy ngon miệng gì.” Anh tôi lạnh lừng hừm một tiếng.

Đã ăn hai bát cơm rồi, còn dám nói là ăn không ngon miệng sao?

“Thanh Tiêu, món canh hôm nay em nấu thật sự không bỏ muối, khi nãy anh thấy tâm trạng em không được tốt, nhưng không dám nói, không tin thì em thử xem.”

Tôi chừng mắt nhìn anh ấy, đi vào nhà bếp lấy muối, khi đi ra, anh tôi đã rót trà cho Phong Ly Ngân rồi.

“Cậu đã tận mắt nhìn thấy cuộc gây gổ của bạn họ ở khách sạn sao? Ha ha ha ha!” Anh tôi cười bò lên bàn.

Nét mặt Phong Ly Ngân không chút thay đổi, hờ hững nói: “Trên người hai bọn họ đều không có mặt quỷ màu đỏ, có lẽ không phải thể xác của Ma Vương, cũng không phát hiện dấu tích người phụ nữ đó bị ma ám lên người.”

Anh tôi đồng cảm nhìn Phong Ly Ngân: “Em rể à, thật là làm khó cho cậu rồi, xem phim hành động tình cảm với khoảng cách gần như vậy… haizz… ha ha ha ha… cay mắt quá! Chuyện này bản thân mình làm thoải mái, nhìn người khác làm quả thực đau lòng! Ha ha ha!”

Tôi không thể nhẫn nhịn cái người anh trai này của tôi nữa, Phong Ly Ngân đã đủ thô bạo rồi, anh đừng có dạy hắn thêm điều gì nữa, có được không!

Trên mặt Phong Ly Ngân không có chút biến động nào, hắn khẽ nhấp một ngụm trà, lặng lẽ nhìn tôi đánh anh tôi.

“Được rồi được rồi, Thanh Tiêu đừng đánh nữa… chút sức lực của em đánh anh chỉ đủ gãi ngứa cho anh thôi, nói chuyện chính đi, nói chuyện chính đi!” anh tôi cầm lấy cổ tay tôi, ép tôi ngồi xuống ghế.

Phong Ly Ngân tiếp tục nói: “Sau đó Quan Nhan Thần ngồi xe rời đi, xuống xe ở đường Trường Hồ, tôi đi theo qua đó thì hắn ta đã biến mất rồi… tôi nghi ngờ có người đang thao túng hắn ta, hoặc là người bày bố pháp trận ở chỗ Tính Chung đó, chính là Quan Nhan Thần.”

Anh tôi liên tục gật đầu: “Bao rơm này cái gì cũng không biết, sao có thể bày pháp trận được chứ… không đúng, hắn ta đã không phải là Quan Nhan Thần, chỉ là khoác da thịt của Quan Nhan Thần!”

“… Lột da định hồn còn có một tác dụng.” Phong Ly Ngân nhíu mày nói: “Chính là có được ký ức của người bị lột da, hắn ta nhất định nhớ được những chuyện trong đầu Quan Nhan Thần, có lẽ… sẽ không có lợi cho nhà họ Quan.”

Anh tôi nuốt nước bọt, có chút sợ hãi hỏi: “Vậy phải làm thế nào mới tiêu hủy thế xác này chứ? Hôm nay tôi còn nói với Thanh Tiêu, có lẽ nào là da người rơm rạ không, lẽ nào phải dùng lửa đốt sao?”

Phong Ly Ngân nhìn tôi: “Cô có quen thân với người phụ nữ đó không?”

“Ai chứ? Quách Văn Lệ sao?” tôi lắc đầu: “Không thân, chỉ là bạn học, biết được tên mà thôi… có điều tôi có thể nhìn thấy vòng bạn bè của cậu ấy.”

“Vòng bạn bè là gì chứ?” Phong Ly Ngân nhíu mày.

“Chính là cậu ấy thường đăng tải mọi trạng thái của mình lên weixin, tôi có thể nhìn thấy.” Tôi vừa nói, vừa móc điện thoại ra miêu tả cho Phong Ly Ngân xem.

Người phụ nữ thời thượng như Lệ Lệ, chỉ ước mọi hành động của mình đều có thể đăng tải lên để mọi người nhấn like, bản tin mới nhất chính là bức ảnh tự chụp nơi cánh cửa kính của khách sạn.

Phong Ly Ngân nhíu mắt nhìn tấm ảnh đó, khẽ nói: “Người phụ nữ này sợ rằng sẽ không sống lâu nữa đầu.”

“Không, không phải chứ… nhìn cậu ấy vẫn bình thường như vậy.”

“Thể xác cần có máu của người sống để duy trì, nếu như Quan Nhan Thần cần dùng người sống gấp, vậy thì người đầu tiên chính là cô ta.”

Chuyện của pháp trận vẫn chưa giải quyết, đột nhiên lại xuất hiện một Quan Nhan Thần nữa, đầu óc tôi vốn dĩ đã không tốt rồi, bây giờ lại càng rối loạn không tìm được mạnh mối.

Đang rối tung rối mù, vòng bạn bè của Lệ Lệ lại đăng tải thêm một trang thái và bức ảnh mới.

Phía trên viết: Ăn đêm, bạn trai tại sao vẫn chưa đến, nếu không đến thì tôi sẽ ăn luôn phần của anh ấy! Bức ảnh tự sướng bĩu môi, chụp cả bảng hiệu của cửa hàng bán đồ nướng.

Mắt anh tôi sáng lên: “Đi đi thôi, anh biết cửa hàng này ở đâu! Chúng ta đi canh chừng, gặp được Quan Nhan Thần thì bắt hắn ta lại!”

Tôi nhìn Phong Ly Ngân, hắn có chút do dự, rồi gật đầu.

Tôi vừa đứng lên, anh tôi có chút do dự nhìn Phong Ly Ngân: “Cái đó… nếu như chúng ta đi bắt người, không tránh được sẽ chạy đuổi rồi đánh nhau, Thanh Tiêu vẫn nên không đi thì hơn, bây giờ em ấy không thể chạy, lại không thể đánh, chúng ta còn phải phân tâm chăm sóc cho em ấy nữa.”

Cái này, tôi là gánh nặng sao?

Phong Ly Ngân nhíu mày, giơ tay ấn vào ngực tôi, nói: “Về phòng ngồi đợi đi, đừng ra ngoài.”

Vậy là tôi đã bị bỏ rơi ở nhà.

Càng nghĩ càng tức, trước kia có chuyện gì đều là anh tôi và tôi cùng đi, bây giờ anh tôi có thể nhìn thấy Phong Ly Ngân rồi, liền nói tôi là gánh nặng, hừ.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, tôi cũng không biết bọn họ có gặp được Quan Nhan Thần hay không, điện thoại trong nhà kêu liên tục, tôi khó hiểu sao anh tôi không gọi vào di động cho tôi, còn bắt tôi đi từ tầng ba xuống nữa.

“A lô?” tôi nhấc điện thoại lên.

“Sao bây giờ mới nhận điện thoại, mau đến đường Trường Hồ đi, người nhà cô xảy ra chuyện rồi! Anh cô tên là Quan Nhan Hạo đúng không?”

Tôi sững sờ, vội vàng hỏi: “Ai vậy?”

“Cảnh sát! Anh cô xảy ra chuyện rồi, mau đến đi! Đường Trường Hồ!” đối phương tức giận nói xong, liền cúp điện thoại.

Tôi đứng cạnh điện thoại sững sờ mấy giây, anh tôi xảy ra chuyện rồi? Anh ấy tới đường Trường Hồ bắt Quan Nhan Thần sao?

Không phải Phong Ly Ngân đi cùng anh ấy sao, sao anh ấy lại xảy ra chuuyện được chứ? Sao cảnh sát lại gọi điện tới?

Tôi vội vàng cầm điện thoại và chìa khóa lên, mở cửa sau chạy ra ngoài.

Nơi này là khu văn hóa thương nghiệp, đều là những cửa hàng đồ cổ, nghệ nhân dân tộc, chữ cổ của công nhân thủ nghệ, vào đêm rất yên tĩnh, là hai thế giới với khu thương nghiệp cách đó không xa.

Tôi vội vàng đi tới bến cảng, đi được mấy bước, liền cảm thấy sau lưng có một luồng khí lạnh, giọng nói phụ nữ sắc bén và điệu đà lại vang lên.

“Đế quân đại nhân…

Tôi sững người đứng ở chỗ cũ, đây là lần thứ ba nghe thấy giọng nói này, Phong Ly Ngân hình như không nghe thấy, sao lại có mình tôi nghe thấy chứ?

Mỗi lần tôi quay đầu lại, đều không nhìn thấy dị thường gì.

Nhưng mà lần này…

Lông măng sau lưng tôi dựng thẳng lên, tôi cảm nhận được, chỉ cần tôi quay đầu, thì có thể nhìn thấy gì đó.

Giọng nói của người phụ nữ này sao chỉ kêu Đế Quân đại nhân thôi chứ? Lẽ nào lại là người phụ nữ từng hầu hạ Phong Ly Ngân sao? Người này rốt cuộc có bao nhiêu phụ nữ chứ!

Tôi ổn định lại hơi thở, từ từ nghiêng người lại, trong tay cầm chắc lấy tiền Ngũ Đế.

Phía sau đen tối.

Tôi vừa khẽ thở phào, liền nhìn thấy trên mặt đất từ từ giơ ra đôi tay trắng bệch, sau đó là gương mặt phụ nữ thả tóc hiện ra, trên mặt cô ta có vết tích bị nứt nẻ, giọng nói sắc bén mà điệu đà; “Đế Quân đại nhân..”

Cái thứ này lẽ nào chỉ biết nói bốn chứ Đế Quân đại nhân thôi sao?

Cô ta giơ tay về phía tôi, ánh sáng mờ mịt màu đỏ trên chiếc nhẫn Li Long phát lên, hình như đang canh phòng cô ta đột nhiên công kích.

Cô ta sợ hãi cuộn người lại, nhỏ tiếng khóc lên, tôi phát hiện cô ta chỉ có nửa người trên lộ ra, những vị trí quan trọng cũng bị lộ ra, nhưng trên da cô ta đều là những vết bị nứt nẻ, không chỉ không có chút mê hoặc nào, mà còn làm cho người khác thấy ghê tởm.

Tôi lùi lại sau từng bước, đột nhiên sau lưng va phải một người, quay đầu nhìn, Quan Nhan Thần đang chằm chằm nhìn tôi.

“Thanh Tiêu, lâu, ngày, không, gặp…” Hắn ta giơ tay ra giữ lấy cổ và eo tôi.

Hắn ta là da người!

Tôi tận mắt nhìn thấy thi thể của hắn ta! Thi thể bị lột da máu đỏ ướt đẫm! Ngay da mắt cũng không còn nữa, đôi mắt bị lồi cao ra!

Lúc này hắn ta lại ở ngay sát tôi! Tôi sợ hãi đến mức ra đầu căng cứng, không phải linh thai trong bụng có thể chống lại mọi tà sao? Tại sao hắn ta có thể cưỡng chế tôi được chứ?!

“Hu hu…” Tôi liều mình vùng vẫy, hai cánh tay của hắn càng ngày càng siết chặt lại.

“Suyt… cô muốn bị ghì chết sao?” hắn ta từ sau lưng tôi khẽ nói, giọng nói quỷ dị như vậy và hơi thở lạnh giá, khiến tôi run rẩy.

“Được lắm, được lắm… cảm giác sợ hãi như vậy thật tốt.” Hắn cười nham hiểm: “Chỉ cần cô ngoan ngoãn nghe lời, tôi sẽ không giết cô, yên tâm..”

Tôi dựng cả tóc gáy, người này rốt cuộc là quái vật gì vậy chứ!

“Có phải cô đang nghĩ, tại sao linh thai tránh được mọi tà lại không bảo vệ được cô?” Hắn cười lạnh lùng: “Bởi vì tôi là người thân của cô… cô quên rồi sao, khi ở nhà họ Quan, người đánh ngất cô là tôi, chứ không phải thể xác của Ma Vương, linh thai sao có thể thông minh phân biệt quan hệ họ hàng của cô chứ? Ha ha ha… da người của Quan Nhan Thần, cũng có tác dụng thật đấy.”

Hắn vừa nói, vừa giơ tay dùng lực bóp lấy tôi, mặc dù có quần áo ngăn cách, nhưng sức lực đó quả thực giống như cấu vào sâu trong thịt, tôi đau đến mức hét lên, nước mắt cũng rơi xuống.

“Nhìn thấy không? Cho dù ngược đãi cô như vậy, linh thai cũng không phân biệt được… huống hồ, tôi cũng không có tà khí, từ bỏ đi thôi? Có thể ngoan ngoãn đi theo tôi không?”

Sợ hãi và đau đớn khiến tôi không đứng vứng được nữa, một tay tôi bảo vệ lấy bụng, một tay lôi bàn tay hắn đang bịt lấy miệng tôi.

Hắn lại mạnh tay nắm chặt lại, tôi đau đến mức trên trán đổ cả mồ hôi lạnh.

“… Hừm, cảm giác cũng không tồi, chẳng trách Quan Nhan Thần luôn nhớ về bộ ngực của cô… cô vẫn chưa biết cô là đối tượng mà hắn ta hoan tưởng ra mỗi khi thèm thuồng chứ? Đáng tiếc hắn ta sợ hãi, háo sắc nhưng nhác gan, có cơ hội mà hắn ta cũng không chơi cô.”

Sức lực bàn tay của người sau lưng, đau đến mức đầu tôi muốn nổ tung, còn bị bịt mũi lại, cảm giác nghẹt thở đó khiến tôi nghĩ đến cảm giác bị giam ở dưới phòng mộ, liều mình muốn thoát khỏi.

“Đi thôi… đi đến một nơi, cho cô làm loạn thế nào cũng được… Mục Mị, đi thôi.” Hắn ta kéo lấy cổ tôi, đi vào cái ngõ tối um sau lưng.

Cảnh tưởng cuối cùng tôi nhìn thấy, là ma nữ da mặt bị nức nẻ kêu “Mục Mị” với mái tóc dài lút, bò trên đường đuổi theo tôi…

Lạnh lẽo, u tối, bên tai còn có tiếng kim loại khẽ va chạm vào nhau.

Giọng nói sắt bén ma mị kêu “Đế Quân đại nhân…” cứ kêu bên tai tôi, lúc gần lúc xa, làm tôi rất bực tức.

“Đừng kêu nữa!” Tôi uể oải hét lên.

“.. Hử? Cô tỉnh rồi ?” Giọng nói của Quan Nhan Thần vang lên.

Tôi giống như bị hắt một thau nước lạnh vào đầu, lập tức tỉnh táo lại, mở mắt ra, trước mắt có mấy ngọn nến, ánh lửa màu xanh, chứng tỏ quỷ khí ở nơi này rất nặng.

Tôi nhìn xung quanh, Quan Nhan Thần đang cúi đầu làm gì đó, ánh lửa màu xanh chiếu lên mặt hắn, vô cùng quỷ dị, không khí âm u đó từ trong ra ngoài đều có.

Ban ngày mọi lời nói và hạnh động của hắn rất linh hoạt, còn không cảm nhận được hắn chỉ là cái xác, lúc này mặc hắn không chút cảm xúc đang làm việc, nhìn đúng là một thể xác đã chết rồi nhưng không bị cương cứng.

Ngoài ánh lửa màu xanh ra là một màu đen tối không nhìn thấy gì, làm cho người khác cảm thấy nghẹt thở.

“Hôm nay người nhà họ Thẩm sẽ đến đây, nơi này chôn cất những oan hồn lặp lại cảnh tưởng bị giết chết, lặp lại rất nhiều năm, cuối cùng cũng được giải thoát rồi…. nhưng mà vẫn còn một ít lệ quỷ bám lên những dung cụ tra tấn không muốn đi… đương nhiên, đợi đến khi nhà họ Thẩm kêu một người tài giỏi ra, những lệ quỷ này chỉ có thể ngoan ngoãn đến Âm phủ nhận tội..” Khi Quan Nhan Thần nói, biểu cảm trên mặt không hề thay đổi.

Lúc này tôi mới nhận ra được đây là đâu – đây chính là phần đất đào phía dưới của ông chủ Chung, chúng tôi đào ra được một pháp trường rộng lớn.

“Cô biết nơi này là đâu không?” Hắn ta ngước đầu lên, nhếch môi lên cười, gương mặt cứng đơ cười lên vô cùng đáng sợ.

“… Là pháp trường trước đây sao?” tôi khẽ trả lời.

Hắn ta lắc đầu, tiếp tục cúi đầu làm việc đang dang dở, từ từ nói: “Pháp trường cũng không đáng sợ bằng nơi này… cô từng nghe qua trại nghiền mài’ chưa?”

Hắn ta đang nói chuyện với tôi sao?

Có thể kéo dài được chút nào thì hay chút đấy, tôi khẽ ho một tiếng, khẽ trả lời: “Tôi chưa từng nghe…”

Mặt hắn lại cứng nhắc cử động, giống như đang cười: “Chính là… nơi làm thịt người thành tức ăn… cô nhìn xem, đá mài ở đây là róc thịt người bỏ vào rồi mài thành thịt băm, còn có cối đá lớn này nữa, đấy xác chết vào đó, dùng cái búa đó đập thành từng miếng thịt nhỏ.”

Tôi run rẩy, hỏi: “Ngươi… sao lại biết những chuyện này chứ?”

Hắn ta cười lạnh lùng” “À, tôi học lịch sử khá giỏi..”

“Vậy… vậy nói với tôi những chuyện này làm gì chứ?”

Khi con người gặp nạn thiên tai, cũng từng xảy ra chuyện người ăn thịt người, tại sao chuyện ở thôn Hoàng Đạo lại trở thành vết nhơ làm cho đất nước mất mặc chứ, là tôi đi trái nhân loại đi trái với xã hội?” Hắn ta nghiêm túc hỏi tôi.

Cái này… tôi nên trả lời thế nào đây, tôi chỉ là một sinh viên mới lên đại học, làm gì có khả năng thảo luận những vấn đề thâm cao về lí luận xã hội, pháp chế văn minh với hắn chứ?

Nhưng để kéo dài thời gian, tôi chỉ đành nói: “Có lẽ bởi vì không phải là thế giới loạn lạc…. khi có nhà nước và chính phủ, giết người ăn thịt… đây khẳng định là phạm tội rồi…”

“Có lý, cô cũng thông minh đấy.” Hắn khen một câu.

Cả người tôi run lên, ở nơi công trường chế tạo thịt người này của hắn ta, thảo luận chuyện thôn Hoàng Đạo với tôi, lẽ nào hắn chính là người ở thôn Hoàng Đạo sao? Khoác lên da người rồi tiếp cận tôi là vì gì chứ?

“Vậy… sau đó ăn thi thể, thì không tính là phạm tội chứ? Tôi cũng không có làm hại đến ai cả… cô biết chân tưởng người ở thôn Hoàng Đạo bị diệt vong không?” Ảnh mắt hắn ta cũng hiện ra màu xanh.

Tôi sợ hãi đến mức nước mắt tuôn trào, chỉ có thể cắn môi lắc đầu.

Đó là bởi vì, bệnh chó dại.” Hắn ta cười quỷ dị: “Cô biết người bị bệnh chó điên trước khi chết sẽ như thế nào không? Nếu như là đàn ông, sẽ trở nên sợ ánh sáng, sợ nước, vừa nhìn thấy nước sẽ nôn mửa, còn sẽ điên cuồng lên, co giật sủi bọt mép, còn không ngừng bắn tinh…”

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!